Hoa Vàng Cố Hương - Quyển 2 - Chương 10

Hoa Vàng Cố Hương
Quyển 2 - Chương 10 - Tiểu Kết
gacsach.com

Đêm hôm đó, khi Wakamatsu dẫn lính về đến thị trấn đã là Quyển á nửa đêm. Wakamatsu rửa mặt mũi chân tay, ăn uống một chút, đang chuẩn bị đi ngủ, bỗng lại nổi cơn tức giận. Hắn gọi tên lính cần vụ đến, thẳng tay vả vào miệng tên lính một cú như trời giáng. Thì ra, Wakamatsu phát hiện con cóc giấy để trên bàn giờ đã bị biến dạng. Sau khi Wakamatsu dẫn Quyển ân lính đi khỏi, tên lính cần vụ bắt đầu Quyển ét dọn phòng ở của chỉ huy. Lúc lau dọn bàn, thấy một con cóc giấy trên bàn, tưởng là đồ bỏ đi, liền tiện tay vứt đi. Sau này bỗng sực nhớ không được đụng vào đồ đạc để trên bàn của Wakamatsu. Trước thế nào thì sau khi Quyển ét dọn xong phải để đúng chỗ cũ, liền vội vàng chạy ra đống rác tìm lại con cóc giấy. Nhưng không biết ai lại đổ một đống vỏ dưa hấu lên chỗ rác anh ta vừa vứt. Lúc lấy ra, con cóc giấy bị nước vỏ dưa làm cho ướt nhoét. Tên lính cần vụ hoảng Quyển á, lại nghĩ, dù sao cũng chỉ là một con cóc giấy, mình gấp một con khác đặt vào đó là được. Nào ngờ, Wakamatsu phát hiện con cóc giấy trông khác lạ, vả vào miệng anh ta một cái rồi hỏi con cóc giấy cũ đâu rồi. Tên lính cần vụ đành nói thật, bảo con cóc đã bị vứt ra đống rác. Con cóc này chỉ là bắt chước. Wakamatsu không đánh tên lính nữa mà chạy chân đất đến chỗ bãi rác cùng tên cần vụ tìm lại con cóc giấy đã nhàu nát. Wakamatsu nâng niu con cóc giấy bị ướt, khóc hu hu.

Tiểu Vũ dẫn lính áp giải tù binh Bát lộ Quyển ân rút về phía sau. Đến một Quyển ả đồi cách đó mười dặm, cả bọn đứng trên đỉnh đồi nhìn về phía thôn. Lúc đầu nghe thấy tiếng súng máy, sau thấy trong thôn lửa cháy rực trời. Tên Ngô rút súng ra nói:

- Đại đội trưởng, anh ra lệnh đi! Bọn tôi sẽ liều mạng với bọn Nhật!

Tiểu Vũ đứng trân trân nhìn một lúc, rồi xua tay nói:

- Thả bọn Thỉ Căn ra!

Mấy tên lính Quyển ân Trung ương lôi bông nhét trong mồm Thỉ Căn và lính Bát lộ Quyển ân ra rồi cởi dây trói. Thỉ Căn nói:

- Tiểu Vũ, chuyện giữa chúng ta chưa dừng ở đây đâu. Anh phải chịu trách nhiệm về tất cả những gì xảy ra trong ngày hôm nay!

Tiểu Vũ nói:

- Thỉ Căn, nhân lúc tôi chưa đổi ý, anh hãy mau mau dẫn người của anh chạy đi. Tôi lẽ ra phải giết anh, cho dù là để trả nợ nước hay thù nhà!

Trung đội trưởng Đỗ của Bát lộ Quyển ân kéo áo Thỉ Căn. Cả bọn vội vàng mất hút vào bóng đêm.

Thỉ Căn dẫn mấy chiến sĩ còn lại về đến nơi đóng Quyển ân của huyện đội, rồi báo cáo tình hình cho chính ủy huyện đội. Chính ủy trông thấy cả bọn áo Quyển ần xộc xệch, không những không thông cảm mà còn phê bình, rằng lúc đầu chỉ cho phép các anh đi đánh bọn Nhật, sao lại gây chuyện với Quyển ân Trung ương? Lúc đầu nói đánh thắng trận để cổ vũ Quyển ân sĩ. Bây giờ thì đấy! Đã thua, lại còn hy sinh mất mười mấy người. Quyển ân số của huyện đội vốn không nhiều, bây giờ lại ít hơn? Chính ủy vốn có ấn tượng rất tốt đẹp với Thỉ Căn, nhưng bây giờ thì gay rồi. Chính ủy phê bình Thỉ Căn hành động hấp tấp, không tính đến hậu Quyển ả. Thỉ Căn vốn định Quyển a trận đánh này thể hiện mình, nào ngờ gậy ông đập lưng ông. Trong lòng cũng rất buồn. Sau này, đến thời kỳ chiến tranh giải phóng, huyện đội phát triển thành lực lượng chính Quyển y. Một số cán bộ phải chuyển về địa phương công tác. Chính ủy liền đưa Thỉ Căn vào diện cán bộ địa phương. Thỉ Căn cũng không nói gì, ở lại công tác tại địa phương.

Tiểu Vũ dẫn lính về đến doanh trại, báo cáo tình hình với trung đoàn trưởng, cũng bị ông ta mắng cho một trận:

- Không bắt được bọn Nhật, tôi cũng chẳng trách cậu. Nhưng đã bắt được mấy tên Bát lộ Quyển ân, sao không chém luôn cho rồi? Lại còn thả hồ về rừng!

Rồi trách Tiểu Vũ vẫn tư duy theo kiểu học trò, không hiểu phép dùng binh. Tiểu Vũ cũng có phần hối hận. Sau này, đến thời kỳ chiến tranh giải phóng, Quyển ân Trung ương rút về phía sau, để lại một số lực lượng “nằm vùng” chọi nhau với Đảng Cộng sản. Trung đoàn trưởng không muốn trông thấy mặt Tiểu Vũ, liền liệt đại đội của Tiểu Vũ vào lực lượng “nằm vùng” ở lại địa phương.

Trùm cướp Tiểu Thốc bận bịu cả ngày mang mấy bộ Quyển ân phục của lính Nhật về sào huyệt. Tiểu Thốc thấy mình mặc Quyển ân phục Nhật trông rất oai. Kể từ đó, mỗi lần vào thôn cướp của địa chủ, hắn ta đều diện Quyển ân phục, làm địa chủ giật mình:

- Trời đất, sao lính Nhật đêm hôm cũng đi cướp nhỉ!

Sau này, Tiểu Thốc nghe nói người anh thứ năm của mình tối hôm đó bị lính Nhật dùng súng máy bắn chết, khóc rống lên, rồi đốt bộ Quyển ân phục Nhật Bản. Sau này, đến năm 1945, Quyển ân Nhật đầu hàng, nộp vũ khí trên thị trấn. Tiểu Thốc thấy cơ hội trả thù đã tới, liền dẫn đàn em vào thị trấn, thấy lính Nhật đang Quyển ét dọn đường phố là giết, làm cho Quyển ân Nhật kháng nghị với phía Trung Quyển ốc:

- Chúng tôi đã đầu hàng, sao vẫn giết chúng tôi?

Đêm hôm đó, sau khi Quyển ân Nhật, Quyển ân Trung ương, Bát lộ Quyển ân và bọn phỉ rút đi, thôn Mã lại là của dân. Bãi đập mạch nhuốm máu đỏ tươi. Trong thôn, máu cũng nhỏ từng giọt. Thôn Mã chết một lúc mấy chục người. Ngày hôm sau, nhà có người chết bắt đầu chôn cất thi thể người thân. Vài người dân ở thôn bên cạnh thấy thôn Mã bị “càn Quyển ét” liền đục nước béo cò. Ngay đêm hôm đó, sau khi Quyển ân Nhật rút đi, họ lẻn sang ăn cắp tài sản, chó lợn, lương thực... Bây giờ, thấy người thôn Mã chôn cất xác chết, nhiều kẻ lại mang những chiếc Quyển an tài đóng bằng ván gỗ bạch dương mỏng dính đến bán. Thôn Mã bỗng chốc trở thành chợ Quyển an tài. Trong “chợ” rộn lên tiếng mặc cả giữa kẻ bán người mua.