Hiểu Tinh Cô Tự - Chương 41

Dương Thư Mị Ảnh (Quyển 2) - Hiểu Tinh Cô Tự
Chương 41
gacsach.com

Sở Phi Dương dẫn mọi người đến khách điếm lớn nhất trong trấn.

Sau khi ăn xong cơm tối, Quân Thư Ảnh đi vào phòng Sở Phi Dương, nhìn thấy hắn đang ngồi trước bàn, tay cầm một cái khăn trắng lau chùi kiếm của mình.

“Lại đây.” Sở Phi Dương ngẩng đầu nhìn Quân Thư Ảnh đang đứng cạnh cửa, lập tức đặt thanh kiếm lên bàn, vươn tay về phía y cười nói.

Quân Thư Ảnh lách qua hắn ngồi xuống phía đối diện.

Sở Phi Dương cười cười, tiếp tục cầm kiếm lên chậm rãi lau, vừa lấy ngón tay búng búng thân kiếm sáng loáng, vừa nói: “Hôm nay sao lại hiểu chuyện vậy, tự mình biết tới giúp ta?!”

Quân Thư Ảnh tự lờ đi vài từ, liếc xéo hắn một cái: “Ngươi giấu giếm lâu như vậy, cũng nên nói ra đi. Rốt cuộc ngươi rốt cuộc đã biết được những gì? Giang Tam là người thế nào? Vì sao ngươi lại cứ nhất định muốn cùng gã đi tìm kho báu gì gì đó?”

Sở Phi Dương thở dài một tiếng, cắm kiếm vào bao, nhìn Quân Thư Ảnh, hiếm khi chỉ có hai người một chỗ mà vẻ mặt hắn lại nghiêm túc như vậy: “Ta không cố ý muốn giấu gì cả. Đến bây giờ ta vẫn chưa biết thân phận thật sự của Giang Tam và mục đích của gã. Ta cũng chỉ mới hai ngày nay dần dần nhớ ra, vì sao nhìn hình vẽ trên bản đồ kia lại thấy quen thuộc như vậy. Khi ta còn đi theo sư phụ học võ... nga, chính là chủ nhân đình viện mà chúng ta đang trụ... ông ấy từng cho ta xem một bản đồ tương tự. Hòn đảo kia vốn tên là Kỳ Lân Đảo, là nơi đặt sư môn của sư phụ. Nhưng mà sau khi trải qua lần nội đấu kia, trong sư môn giờ cũng chỉ còn lại hai người là sư phụ và sư muội của người, cho nên ông ấy đã rời đi nơi đó rất nhiều năm rồi.”

Quân Thư Ảnh trầm mặc một lát mới nói: “Kỳ Lân...”

Sở Phi Dương ha ha cười: “Đúng vậy chính là nguồn gốc cái tên của Kỳ Nhi và Lân Nhi.”

“Ngươi thật đúng là tiện lợi...” Quân Thư Ảnh nói nhỏ.

“Nơi đó cũng từng là thánh địa của võ học, cái tên đó tuyệt không bôi nhọ hai đứa con của chúng ta nha.” Sở Phi Dương nắm lấy tay Quân Thư Ảnh nói.

Quân Thư Ảnh tiếp tục nói: “Bởi vì có quan hệ với sư môn của sư phụ ngươi, cho nên ngươi không thể không đến xem?”

Sở Phi Dương gật gật đầu, lại nói tiếp: “Ngươi còn nhớ người mà năm năm trước, lúc ngươi đại náo võ lâm đại hội, sau khi ta rơi xuống vực gặp được không?”

“Người mà khiến ngươi không thể không trá tử để né tránh sao?” Lúc hắn nhắc tới Quân Thư Ảnh có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy nàng là sư muội của sư phụ ta, cũng là chủ nhân của Kỳ Lân Đảo bây giờ.” Sở Phi Dương nói: “Cho nên ta luôn cảm thấy... hành trình lên đảo lần này không đơn giản.”

Hắn quay đầu nhìn bộ dáng trầm tư của Quân Thư Ảnh, lại khẽ cười: “Lại nói tiếp, trá tử khi đó cũng chỉ là kế nhất thời, trừ phi ta vĩnh viến biến mất, nếu không nàng cuối cùng cũng sẽ biết ta vẫn còn ở trên đời. Ngươi có biết vì sao ta vẫn còn muốn lấy việc đó kéo dài thêm thời gian không?”

“Vì sao?” Quân Thư Ảnh rất là mặc danh kỳ diệu.

“Kỳ thật ta cũng không lo lắng bị vị sư cô này dây dưa, võ công của nàng mặc dù cao, ta cũng tự nhận bản thân chẳng chút kém cỏi. Dù sao ta cũng là đồ đệ của sư huynh nàng, nàng cũng sẽ không hạ sát thủ. Nhưng mà nàng khi đó lại làm chậm trễ một chuyện quan trọng của ta. Ta vốn muốn kéo dài thời gian một tháng để đi giải quyết...” Sở Phi Dương nói xong cười nhìn Quân Thư Ảnh, thấy y vẫn là bộ dáng chẳng hiểu gì ráo như cũ, liền giữ chặt bàn tay thon dài của y niết niết, cầm lấy một đầu ngón tay thưởng thức, mỉm cười tiếp tục nói: “Khi đó có người vì ta mà bi thương gần chết á, ta nếu không rèn sắt khi còn nóng, thừa dịp trống mà vào, thì sao có thể biến cương thành nhu đây.”

Quân Thư Ảnh sắt mặt tối sầm, đẩy tay Sở Phi Dương ra: “Ngươi! Ngươi không thể đứng đắn nói hết chuyện sao?!”

“Được, được, ta đứng đắn, ta đứng đắn.” Sở Phi Dương nhịn cười nói: “Chúng ta tiếp tục nói.”

Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng: “Ta thấy ngươi chẳng còn chuyện gì đứng đắn đâu. Ta đi đây, ngươi nghỉ ngơi đi.”

Sở Phi Dương giữ chặt lấy cổ tay Quân Thư Ảnh kéo về phía sau, ôm thân thể sắp ngã của y, ghé vào lỗ tai y nói: “Nhưng mà ta một mình không thể nghỉ ngơi nha...”

Quân Thư Ảnh còn chưa kịp trả lời, lại nghe thấy ngoài cửa có tiếng nhốn nháo vang lên, tiếng kêu sợ hãi của khách nhân hoà vào thanh âm binh khí va chạm nhau. Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh nhìn nhau một lát, cùng đứng dậy đi ra ngoài.

Chỉ thấy bàn ghế trong chính sảnh khách điếm hỗn độn, một nữ tử mặc hồng y lăng không bay đến, trường tiên trong tay múa lên uy vũ sinh phong, mấy nam nhân bị truy đánh cho kêu cha gọi mẹ, chui thẳng xuống gầm bàn. Nàng kia một tay vừa quất vừa cả giận nói: “Mắt chó của các ngươi mù rồi a, dám đùa giỡn trên đầu lão nương, hôm nay nếu lão nương không đánh cho nhóm bại hoại các ngươi đoạn tử tuyệt tôn, liền thực có lỗi với con gái nhà lành khắp thiên hạ.”

Sở Phi Dương nghe thấy thanh âm vô cùng quen thuộc này, khoé miệng liền giật giật. Hắn lén nhìn Quân Thư Ảnh, thấy y cau mày nhìn xuống dưới đại sảnh, cũng không biết đang suy nghĩ gì.

“U, Sở đại hiệp cũng tới xem náo nhiệt sao?” Giang Tam vẫn tránh ở trên hiên lầu hai uống rượu xem cảnh vui nhìn thấy Sở Phi Dương, khua khua tay lớn tiếng hô.

Giang Tam vừa dứt lời, đã thấy hồng y nữ tử kia mạnh mẽ dừng lại, trường tiên trong tay cũng nhuyễn xuống, nàng đột nhiên quay về phía Sở Phi Dương, hai mắt toả sáng, lại bày ra tư thế đứng rụt rè, thanh âm nhu hoà xuống: “Sở... Sở đại ca, muội chờ huynh đã lâu.”

Bọn cường hào ác bá đang bị đuổi giết kia ném cho nhau một cái liếc mắt, vội vàng chạy ra khỏi khách điếm.

Sở Phi Dương nhìn Giang Tam một cái, Giang Tam liền cười xa xa giơ lên ly rượu kính hắn, vẻ mặt tươi cười kia nhìn thế nào cũng không thấy có ý tốt.

“Phinh Đình cô nương, đã lâu không gặp.” Sở Phi Dương bất đắc dĩ nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nâng tay ôm quyền nói với nữ tử dưới lầu.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/