Hỉ Doanh Môn - Chương 269

Hỉ Doanh Môn
Chương 269: Tức giận (1)
https://gacsach.com

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn

Đặng Cửu suy tính không phải không có lý, sau khi xảy ra chuyện khó xử như vậy, người trong nhà khó tránh khỏi sẽ dùng ánh mắt kỳ quái đối đãi nàng ta và Sơn Nhi, ngay cả chung đụng giữa nàng ta và Cung Viễn Hòa, Minh Phỉ, cũng khó tránh khỏi lúng túng. Cho nên tạm thời dọn ra ngoài để tránh tị hiềm, hóa giải lúng túng một chút là sáng suốt.

Thế nhưng, Minh Phỉ không tin lời nói của Đặng Cửu. Hôm qua thái độ của Song Thọ như vậy, rõ ràng là muốn Đặng Cửu vào Cung gia ở lâu dài, làm sao có thể nói sớm đã chuẩn bị chỗ ở cho nàng ta được? Cho dù thật sự muốn đi, cũng không cần thiết phải chật vật vội vàng như vậy, nếu xảy ra điều gì ngoài ý muốn, cũng làm cho người ta áy náy. Nhưng nếu như trực tiếp vạch trần nàng ta, nhất định nàng ta cũng lúng túng.

Nghĩ đến chỗ này, Minh Phỉ cười nói: "Không biết Thọ gia mướn viện tử ở chỗ nào? Phòng ốc, sân viện được xây dựng ra sao? Các tỷ một nữ hài tử, một đứa bé, cũng không thể qua loa. Một đấng mày râu như ngài ấy, nhất định sẽ có chỗ nghĩ đến không chu toàn. Hiện nay sắc trời còn sớm, không bằng ta theo các tỷ đi qua xem một chút thử xem còn cần cái gì, liền trực tiếp mang từ trong nhà đến, bố trí dọn dẹp phòng cho các tỷ lần nữa."

"Không cần làm phiền đệ muội, Lưu ma ma đã đi thu thập." Đặng Cửu nghe vậy, có chút luống cuống. Song Thọ thật sự có chỗ ở ở Thủy Thành Phủ, thế nhưng chỗ đó người đến người đi, quả thật không thích hợp cho nàng ta cùng Sơn Nhi ở. Nàng ta vốn đã tính toán, ở Thủy Thành Phủ đợi sau khi đám người Đặng Quan qua bốn mươi chín ngày, sẽ dẫn theo Sơn Nhi đi xa, cũng không định mua thêm nhà cửa ở chỗ này, lại nói, nàng ta cũng không có dư tiền mua. Cho nên chỗ nàng ta muốn đi, vốn là khách điếm, sở dĩ thỉnh cầu Minh Phỉ để người đưa nàng ta đi, chẳng qua là vì để cho Minh Phỉ và Cung Viễn Hòa an tâm mà thôi.

Minh Phỉ thấy nàng ta từ chối, đứng dậy cười nói: "Coi như không cần đồ trong nhà ta, thì cũng cho ta đi theo xem một chút, thuận tiện về sau ta đi thăm tỷ và Sơn Nhi, nếu tỷ tỷ đã chuẩn bị xong hết, cũng không thể không cho chúng ta đi thăm các tỷ chứ?"

Đặng Cửu thấy chỗ đó của Song Thọ, Minh Phỉ chỉ cần vừa đi xem một chút sẽ lộ tẩy. Vì thế bèn mượn cớ từ chối, một lát lại nói Cung Viễn Hòa đường xa trở lại, Minh Phỉ hẳn nên cùng hắn đoàn tụ thật tốt, một lát lại kéo tới Minh Phỉ quản gia cực nhọc, nên nghỉ ngơi nhiều một chút.

Minh Phỉ đợi nàng ta không tìm được cớ có thể nói nữa, rồi chân thành nói: "Cửu tỷ, ta biết tỷ là nữ tử có cốt khí, có trách nhiệm, cũng biết tỷ không thích thiếu nhân tình của người ta. Nhưng tỷ phải tin tưởng, ta thật lòng muốn giúp tỷ và Sơn Nhi, cũng thật lòng kính trọng tỷ. Trước tiên tỷ hãy nghe ta nói hết suy nghĩ của ta, rồi tỷ quyết định tiếp nhận hay không tiếp nhận, nếu sau khi nghe xong tỷ vẫn cảm thấy bất an, ta cũng không miễn cưỡng tỷ."

Đặng Cửu khẽ thở dài một cái, cười khổ nói: "Đệ muội muội nói đi."

Minh Phỉ nói: "Trước đây ta không biết suy nghĩ cụ thể của tỷ, đã từng không biết tự lượng sức mình âm thầm tính toán qua đường ra thay tỷ và Sơn Nhi. Suy nghĩ đầu tiên, là tìm một nhà trong sạch ở vùng khác cho tỷ, phong phong quang quang gả đi, chúng ta sẽ là nhà mẹ của tỷ; suy nghĩ thứ hai, nếu tỷ không muốn xuất giá, liền mua cho tỷ và Sơn Nhi một trang tử hưng thịnh trù phú, tỷ có thể tự mình đương gia làm chủ, dạy dỗ Sơn Nhi thành người."

Đặng Cửu nghe xong lời này, lộ vẻ xúc động, nhưng vẫn lắc đầu một cái, nói: "Đệ muội, tâm ý của muội ta xin nhận, nhưng ta cùng Sơn Nhi đều không thích hợp ở lại chỗ này. Ta cũng không muốn cứ như vậy tùy tiện liền gả cho người ta, không phải nói người ta không tốt, mà là ta không muốn."

Đặng Cửu trả lời chắc chắn như vậy, có thể nói hoàn toàn nằm trong dự liệu của Minh Phỉ. Lúc này nàng đã hoàn toàn hiểu, Đặng Cửu tiếp nhận trợ giúp của bọn họ, đơn thuần chỉ do bất đắc dĩ, nếu không có dính dáng đến Sơn Nhi, nói không chừng Đặng Cửu sẽ không ở lại Cung gia. Người như vậy, làm sao sẽ tiếp nhận loại an bài này?

Minh Phỉ cười nói: "Hai loại này Cửu tỷ đều không đồng ý, vậy thì ta nói loại thứ ba thôi. Tỷ muốn dẫn theo Sơn Nhi dọn đi ra ngoài ở, đương nhiên bản thân tỷ đã có suy tính, ta không ngăn tỷ. Nhưng cũng đừng vội vàng như vậy được hay không? Tối nay tạm thời ở lại, đợi ta cho người đi tìm một chỗ thanh tĩnh, dọn dẹp xong rồi dời qua chẳng phải là tốt hơn không? Như thế các tỷ vừa ở thoải mái, chúng ta cũng không lo lắng, được không? Tỷ để cho ta làm người tốt đến cùng nhé?"

Đặng Cửu do dự thật lâu, cuối cùng thỏa hiệp: "Vậy phải làm phiền đệ muội lập tức cho người ra ngoài hỏi thăm một chút mới được. Tất nhiên ta có ý tránh tị hiềm ở bên trong, nhưng quan trọng nhất vẫn là phải nhanh cho Sơn Nhi giữ đạo hiếu."

Thấy nàng ta đồng ý, Minh Phỉ thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Ta sẽ cho người hỏi thăm ngay. Rất nhanh, nhiều nhất sẽ không vượt qua hai ba ngày."

Đang nói, Sơn Nhi đã chạy tới nghịch ngợm kéo rèm ra một khe hở nhỏ, ghé đầu ngó vào trong, mềm mại gọi một tiếng: "Cô cô, thẩm thẩm?"

Minh Phỉ biết nó nhất định là tiểu trinh sát do Cung Viễn Hòa phái tới thử dò xét thật hư, bèn giúp Cung Viễn Hòa thu nhận tiểu trinh sát này vào, liền cười nói: "Sơn Nhi vào đây, nơi này của thẩm thẩm có đồ chơi vui này."

Sơn Nhi do dự một chút, quay đầu lại nhìn một chút, Minh Phỉ đã lấy một Cửu Liên Hoàn từ trong ngăn kéo ra lắc lắc về phía nó, ánh mắt nó sáng lên, không để ý Cung Viễn Hòa núp ở phía sau, mở ra bước chân ngắn chạy vào trong phòng, nhận Cửu Liên Hoàn liền thuận thế tựa vào trong ngực Minh Phỉ, ngược lại không để ý tới Đặng Cửu.

Đặng Cửu hơi lúng túng, sờ sờ đầu của nó, nói: "Mấy ngày nay muội mạnh khỏe hãy dạy ta làm thế nào lấy lòng vật nhỏ này một chút. Ngày trước ta không thể nào ở nhà, mấy ngày nay mới dẫn nó theo bên người, hình như nó rất sợ ta."

"Nhất định là tỷ đối với nó quá nghiêm khắc, đứa bé nhỏ như vậy, vẫn nên dỗ dành nhiều một chút."

Minh Phỉ giả vờ như không biết Cung Viễn Hòa đang ở ngoài rèm, lên tiếng gọi người đi vào: "Ai ở bên ngoài đấy? Mời Hoa ma ma tới đây cho ta."

Sau khi Hoa ma ma từ trù phòng trở lại vẫn chờ ở hành lang, giờ phút này đang nhờ Kim Trâm che chắn, thỉnh thoảng nâng mắt tam giác lên bất mãn nhìn Cung Viễn Hòa một cái. Lúc trước bà ấy thêm dầu thêm mỡ với Cung Viễn Hòa miêu tả Minh Phỉ quản gia khổ cực cỡ nào, đối với Sơn Nhi tốt như thế nào, ngày hôm qua khổ sở như thế nào, khóc đến nửa đêm còn chưa ngủ, buổi sáng không thoải mái như thế nào, nghe nói hắn trở lại, nhưng vẫn chịu đựng đứng lên đón hắn, thế nhưng không có đón được người, lúc ấy khổ sở dường nào.

Kết quả Cung Viễn Hòa không nói một lời, vừa cúi đầu nghe, vừa trêu chọc Sơn Nhi chơi, thỉnh thoảng còn dựng lỗ tai nghe lén trò chuyện trong phòng, thỉnh thoảng "Ừ" một tiếng, bộ dạng có vẻ rất lơ đãng, chớ đừng nói chi là toát ra vẻ đau lòng áy náy. Kết quả cùng với bà kỳ vọng một trời một vực, sao không làm cho bà tức giận!

Đột nhiên nghe Minh Phỉ gọi người, Hoa ma ma vội vàng thu hồi mắt, chỉnh quần áo một chút bèn muốn đi vào. Cung Viễn Hòa giơ tay lên ngăn bà ấy lại, xốc rèm đi vào, cười nói: "Nàng tìm Hoa ma ma?"

Minh Phỉ nhìn thấy hắn, một luồng lửa giận trong lòng liền tà tà cháy lên, nhưng bởi vì ngay trước mặt Đặng Cửu, nàng sợ làm hắn khó xử khiến Đặng Cửu đa tâm. Chỉ có thể nghiến răng không nhìn hắn, chỉ cười nhìn Đặng Cửu: "Ừ, ta tìm Hoa ma ma, bà ấy không có ở bên ngoài sao? Kim Trâm?"

"Nãi nãi?" Kim Trâm và Hoa ma ma vội vàng cùng nhau đi vào.

Minh Phỉ chỉ coi Cung Viễn Hòa không tồn tại, cười nói với hai người các nàng: "Biểu tiểu thư mới vừa cùng đại gia kết bái làm tỷ đệ, về sau không gọi là biểu tiểu thư nữa, nên gọi là đại tiểu thư." Lại dặn dò: "Đại tiểu thư và Sơn ca nhi muốn dọn ra ngoài ở, ma ma lập tức cùng Tiết tổng quản đi đến chỗ người môi giới một chuyến, tìm một cái viện thanh tĩnh sạch sẽ, không câu nệ giá cả, chỉ cần thích hợp là được. Rồi lại cho người đi đến Thọ gia, đón Lưu ma ma trở về. Kim Trâm đi trù phòng bảo Kim nương tử chuẩn bị tiệc rượu, hôm nay nhà chúng ta có việc vui, buổi tối tất cả mọi người đều thêm món ăn." Danh phận đã định, sau lần này sẽ không còn lồi ra bướm ong gì nữa rồi. Kim Trâm và Hoa ma ma nghe vậy, đều vui mừng, nhìn Đặng Cửu cũng thuận mắt hơn nhiều, vội vàng tiến lên hành lễ với Đặng Cửu, trái một tiếng đại tiểu thư, phải một tiếng đại tiểu thư, gọi rất thân mật. Đặng Cửu cũng bình thản ung dung đáp lại. Ngay sau đó Kim Trâm đi trù phòng, thuận tiện báo chuyện này cho mọi người, Hoa ma ma cho người chuẩn bị xe, tự mình và Tiết Minh Quý đi đến chỗ người môi giới tìm viện tử thích hợp.

Đặng Cửu cũng rất có mắt nhìn đứng dậy dắt tay Sơn Nhi nói: "Ta đi về trước."

Cung Viễn Hòa nghe vậy, trong mắt lộ ra một tia vui vẻ. Chung đụng thời gian dài, hắn như thế nào không nhìn ra Minh Phỉ tức giận? Chỉ nhìn Hoa ma ma theo chiều gió kia thì biết. Bây giờ nhìn tình hình này, Đặng Cửu đã giải thích rõ với Minh Phỉ, hắn vừa vặn rèn sắt khi còn nóng, dỗ dành nàng một chút là được. Vì vậy giả vờ giữ Đặng Cửu lại: "Nếu Cửu tỷ không mệt mỏi, thì ngồi chơi một lát nữa."

Minh Phỉ cười sáng lạn một tiếng, tiến lên kéo tay Đặng Cửu nói: "Sau này chính là người một nhà, Cửu tỷ cũng đừng xa lạ với ta. Không phải tỷ mới vừa nói muốn chơi cùng Sơn Nhi sao? Đi, chúng ta dẫn nó đi ra sân chơi. Ta nói với tỷ, nó thích nhất là xem con kiến, dưới cây Chi Dương bên kia có một ổ."

Cung Viễn Hòa thấy Minh Phỉ từ đầu đến cuối không để ý tới mình, trong lòng chua chát, lại có chút ủy khuất. Không phải hắn cũng không biết sẽ xảy ra chuyện như vậy sao? Rõ ràng đã xử lý tốt, cũng nói rõ ràng, tại sao còn không chịu để ý đến hắn? Trong lòng uất ức, cũng chỉ có thể trơ mặt ra đi đến gần nói: "Ta và các nàng cùng đi!" Chỉ sợ Minh Phỉ cự tuyệt, ngồi chồm hổm xuống cướp Sơn Nhi ôm lên đặt ở trên vai hắn, lấy lòng nói: "Sơn Nhi, thúc thúc đèo con đi qua có được hay không?"

Sơn Nhi vỗ tay cười nói: "Được."

Đặng Cửu nói: "Đệ đừng nuông chìu nó!" Lập tức trầm mặt xuống nhìn Sơn Nhi: "Xuống!"

Sơn Nhi thấy sắc mặc nàng ta nhìn không tốt, vội giãy ra muốn đi xuống.

Minh Phỉ vội kéo Đặng Cửu lại, nhỏ giọng nói: "Xem tỷ kìa, lại nữa rồi! Trẻ con chơi đùa, đây tính là cái gì? Như tỷ vậy chỉ biết dọa nó dẫn đến nó càng sợ tỷ, cách tỷ càng xa, mau dỗ dành nó." Đứa trẻ lớn lên dưới áp lực mạnh, không phản nghịch thì chính là nhu nhược.

Đặng Cửu trầm mặc chốc lát, nặn ra một nụ cười nói: "Sơn Nhi, thúc thúc dèo con sẽ mệt, con tạ ơn thúc thúc rồi chưa?"

Sơn Nhi khéo léo nói: "Tạ ơn thúc thúc." Rồi lại sợ hãi quan sát vẻ mặt của Đặng Cửu, không xác định có phải nàng không mắng mình hay không.

Đặng Cửu nhìn bộ dạng kia của nó, nghĩ đến huynh trưởng đã mất, trong lòng không khỏi đau lớn, vẻ mặt cũng kìm lòng không đặng mềm nhũn ra, yêu thương sờ chân của Sơn Nhi. Lúc này Sơn Nhi làm một chuyện làm người ta giật mình, nó nhìn chằm chằm Đặng Cửu một hồi, đột nhiên đưa tay muốn Đặng Cửu ôm, sau khi được Đặng Cửu ôm vào trong ngực, nâng tay nhỏ bé mập mạp lên vỗ nhè nhẹ lên đầu vai của Đặng Cửu, nói: "Cô cô ngoan!"

Vành mắt Đặng Cửu trong nháy mắt đỏ lên, kéo nó vào trong ngực ôm thật chặt, dịu dàng nói: "Sơn Nhi ngoan, sau này cô cô sẽ không mắng con nữa."

Suy cho cùng cũng là huyết mạch tình thâm, Minh Phỉ ở một bên nhìn, có chút ngẩn ra. Nàng cảm thấy, lúc này nàng và Cung Viễn Hòa đều nên tránh ra, để cho Đặng Cửu và Sơn Nhi một mình chung đụng mới thỏa đáng nhất. Nàng vừa nghĩ đến, Đặng Cửu đã nói: "Ta muốn tự mình mang Sơn Nhi đi một chút."

Cung Viễn Hòa nhếch miệng cười một tiếng, vội vàng nói: "Phải, cần phải vậy."

Minh Phỉ cười nói: "Nhớ buổi tối cùng nhau ăn cơm."

Đặng Cửu và Sơn Nhi mới vừa đi xa, Minh Phỉ đen mặt lại xoay người rời đi. Cung Viễn Hòa sờ đầu một cái, ra hiệu đám người Đan Hà lui ra, bản thân mình sải bước đuổi theo.