Hỉ Doanh Môn - Chương 199

Hỉ Doanh Môn
Chương 199: (Hai)
https://gacsach.com

Editor: Lovenoo1510

Bà ta đang hướng về phía mình tuyên chiến! Trong nháy mắt ánh mắt Cung nhị phu nhân mở to, dưới ánh đèn Chu di nương mặt như hoa da trắng như tuyết, một đôi mắt u ám nhìn mình, khóe miệng chứa vài phần khinh thường, vài phần lạnh lẽo. Dường như giống, Tiết thị năm đó khi lần đàu tiên nhìn thấy mình cũng như vậy, đều như vậy, đều xem thường như vậy.

Mình mới không sợ nàng ta! Cung Nhị phu nhân chỉ cảm thấy một âm thanh ong ong vang lên trong đầu, một cơn lửa giận từ lồng ngực đột nhiên vọt lên, bức thẳng lên cổ của bà ta, làm bà ta kìm nén đến nỗi nổi gân xanh, chỉ muốn hung hăng đánh Chu di nương đang ở trên đất một trận mới có thể dừng lại cơn tức này.

Bà ta thở hồng hộc, nhìn trái nhìn phải, không thấy thứ gì tiện tay, ánh mắt rơi vào chiếc đèn lồng trong tay nha hoàn đứng bên cạnh, chuôi đèn lồng làm bằng trúc la hán, nhìn có vẻ rất chắc chắn, khi quất lên trên người Chu di nương chắc sẽ rất thoải mái. Bà ta đoạt lấy, không đầu không đuôi đập về phía người Chu di nương.

Chuôi đèn lồng rơi trên đầu Chu di nương, đèn lồng theo động tác kịch liệt của bà ta lên xuống bay lượn, điên đảo, một tiếng rầm nhỏ, đèn lồng bốc lên, bà ta làm như không nhìn thấy, cũng không dừng tay, rốt cuộc, ngọn lửa cháy trên y phục của Chu di nương.

“A... phu nhân tha mạng! Nhị công tử cứu mạng!” Chu di nương cố gắng che chở khuôn mặt, kinh hoảng kêu lên luống cuống, lăn lộn khắp nơi, cố gắng dập lửa trên người.

Cung nhị phu nhân vừa lòng nhìn bà ta kêu la lăn lội thảm thiết, cười lạnh: “Ngươi cái loại người ti tiện làm hư chuyện của ta! Cái loại vong ân phụ nghĩa!”

Nha hoàn bên cạnh kịp thời phản ứng, kêu lên: “Có ai không, di nương bốc cháy rồi!” Một nha hoàn vừa vặn cầm một chậu nước từ bên cạnh qua, nhanh tay lẹ mắt dội lên, dập tắt lửa.

Sắc mặt Cung Viễn Trật tái xanh mặt nghe bọn nha hoàn kể lại tình hình: “Chu di nương lo lắng cho lão gia, đi cầu phu nhân, nói để cho bà giúp đỡ đưa ra chút chủ ý, phu nhân bảo bà ấy biến đi, bà ấy không chịu, phu nhân dùng chuôi đèn lồng đánh bà ấy, ai biết lại cháy người.”

Cung Viễn Trật trầm mặt một hồi lâu, thở dài, tự đi thăm Chu di nương, dập lửa kịp thời, Chu di nương chỉ bị thương một chút, thấy hắn đi vào, liền yên lặng rơi lệ.

Cung Viễn Trật nói: “Di nương chịu khổ rồi.”

Chu di nương nghẹn ngào, Cung Nghiên Bích và Cung Viễn Khoa không nói câu nào.

Không khí trong phòng thật sự lúng túng, Cung Viễn Trật bất đắc dĩ, đứng lên nói: “Sau này Di nương yên tĩnh ở đây thôi, không cần phải đi ra ngoài. Có gì cần, gọi người nói một tiếng, ta sẽ sai người đưa tới.” Lại dặn dò Cung Nghiên Bích: “Nhị tỷ tỷ, vẫn là làm phiền ngươi vất vả chăm sóc di nương một chút.”

Cung Nghiên Bích lạnh lùng hừ một tiếng, không nói gì.

Cung Viễn Trật lúng túng rời đi.

Cung Nghiên Bích kéo y phục của Chu di nương xem vết thương, rơi lệ nói: “Di nương, làm sao người lại không chịu bôi thuốc chữa bỏng? Đau nhiều lắm sao.”

Chu di nương lại cười nói: “Đây coi là cái gì, cũng không phải là bị ở trên mặt. Chuyện như vậy chúng ta không giúp được gì, nếu không hỏi tới, lại có vẻ không quan tâm tới lão gia. Không bằng kích cho ác phụ động thủ, ta vừa đúng lúc sẽ không tránh được. Đợi đến sau này khi lão gia trở lại, chính là cả con ruột cùa bà ta cũng sẽ không nói giúp bà ta, ta sẽ nhìn xem bà ta khóc thế nào.” Giữ lại vết sẹo này, không phải là chứng cứ bà vì Cung Trung mà chịu khổ sao? Đương nhiên là muốn giữ lại.

Cung nhị phu nhân bị Cung Viễn Trật giận đùng đùng sai người khóa lại ở trong nội viện An Nhàn đường, không cho bà ta tùy tiện đi ra, bà ta lại một lòng lo lắng việc bên ngoài, chỉ cảm thấy sống một ngày bằng một năm, thật sự gian nan. Mỗi khi không chịu nổi dày vò, sẽ réo người gọi Cung Viễn Trật qua hỏi thăm tin tức, Cung Viễn Trật cũng chỉ tóm tắt vài câu đơn giản: “Đại ca đã viết thư, đang chờ tin tức...” Hoặc là “Đại ca nói không có việc gì lớn, ngươi yên tâm là được.”

Mồm đều luôn luôn nhắc đến đại ca nói, làm bà hết sức thất vọng với Cung Viễn Trật, chẳng lẽ hắn không biết, Cung Viễn Hòa rất thù hận bọn họ sao? Làm sao có thể chân tâm thật ý giúp bọn họ? Chắc chắn Cung Viễn Hòa còn ước Cung Trung chết để cả đời không về đây được. Vì vậy bà mới bị thêm một bệnh trạng, đó là mất ngủ về đêm, khó đi vào giấc ngủ, còn gặp ác mộng, tỉnh lại mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng, dù trong ngoài nhà đốt mười mấy cái đèn, thì bà ta vẫn sợ. Cung Viễn Trật và Cung Tịnh Kỳ cũng chỉ là đến xem một chút, dặn dò bà uống thuốc, rồi xoay người rời đi. Thật sự làm lòng người nguội lạnh.

Giữa trưa hôm đó, bà khó khăn nghiêng người ngủ thiếp đi trên giường, chợt nghe được bên tai có người nhỏ giọng nói: “Phu nhân, phu nhân, ngài hãy tỉnh...”

Bà ta đang muốn phát giận, nha hoàn sợ đến giọng nói cũng run rẩy: “Biểu thiếu gia tới thăm ngài.”

“Biểu thiếu gia nào?” Cung nhị phu nhân nhanh chóng mở mắt, trở mình một cái ngồi dậy. Nghe được là Thiệu Ngũ, bà ta rất vui mừng: “Nhanh, nhanh, con không mau mời vào?”

Chốc lát, Cung Viễn Trật và Thiệu Ngũ đi vào, trong tay Thiệu Ngũ xách theo một bọc nhỏ, khuôn mặt đầy vẻ quan tâm: “Cô mẫu, chất nhi nghe nói ngài bị bệnh, nên đặc biệt mua chút điểm tâm trái cây ngài thích ăn, còn có chút thuốc bổ. Ngài đã khỏe lên chút nào chưa?”

Bà ta vội vàng muốn hỏi Thiệu Ngũ những tin tức kia, lại thấy Thiệu Ngũ nhìn bà nháy mắt, rồi chuyển qua hỏi Cung Viễn Trật: “Biểu đệ, không biết tình huống của cô phụ như thế nào rồi? Ta có thể giúp được gì không? Ngươi không cần khách khí.”

Cung Viễn Trật nhàn nhạt nói: “Cảm ơn Thiệu ca quan tâm. Bây giờ còn đang chờ tin tức.”

Thiệu Ngũ: “Nghe nói cô phụ ở trong ngục...”

Cung Viễn Trật cắt đứt lời hắn: “Đó là tin tức truyền nhầm thôi!”

Thiệu Ngũ cười như không: “Các ngươi nhận được tin trong kinh chưa?”

Cung Viễn Trật do dự một chút, lắc đầu: “Cái đó ngược lại không có, nhưng ca ca ta lại nói không có chuyện gì. Hắn nói không có việc gì thì nhất định là không có việc gì.”

Thiệu Ngũ không nói gì thêm nữa, chỉ nhìn Cung nhị phu nhân. Trong lòng Cung nhị phu nhân tức giận không dứt, trầm mặc không nói. Thiệu Ngũ chỉ chọn mấy chủ đề nhàm chán mà nói, nói đi nói lại, Cung Viễn Trật nghe thấy phiền, liền nói: “Biểu ca ngồi chơi, ta còn có chút việc.”

Thiệu Ngũ cầu còn không được, lại giả vờ đứng lên nói: “Vậy ta đi cùng ngươi.”

Cung Viễn Trật có thói quen giữ khách, Cung nhị phu nhân cũng nói: “Ta bị bệnh cũng nhàm chán, ngươi đã đến như vậy rời, hãy ở lại nói với ta một hồi, ăn cơm tối rồi hãy đi chứ?”

Thiệu Ngũ nhìn sắc mặt của Cung Viễn Trật, Cung Nhị phu nhân nổi giận, chẳng lẽ bà ta giữ khách, còn phải nhìn sắc mặt con trai sao?! Thấy sắc mặt Cung nhị phu nhân không tốt, Cung Viễn Trật nặn ra một nụ cười, giữ Thiệu Ngũ lại, xoay người dặn dò nha hoàn coi chừng cho tốt, rồi dời đi.

Cung nhị phu nhân tìm lý do, nhanh chóng đuổi nha hoàn đi, Thiệu Ngũ lập tức bỏ ly trà trong tay xuống đến ngồi cạnh Cung nhị phu nhân, nhỏ giọng nói: “Cô mẫu, ta có tin tức chính xác, cô phụ quả thực ở trong ngục. Vì sao biểu đệ lại tin tưởng ông ấy không có việc gì như vậy? Nếu tin tức của bọn họ chính xác, thì vì sao bên ngoài lại truyền ra tin tức lợi hại như vậy? Không có chỗ trống sẽ không có gió.”

Cung nhị phu nhân nói: “Hắn một lòng nghe lời đại ca hắn, làm gì có chỗ não để lời nói của ta ở trong lòng chứ?”

Thiệu Ngũ xoay chuyển con ngươi: “Đại ca thật lợi hại, nhận được nhiều tin tức của bằng hữu, ngồi không ở trong nhà cũng có thể có tin tức truyền đến. Không như ta, mỗi ngày phải chạy khắp nơi, mới có thể nghe được tin tức. Còn có ý định làm hội hoa Quế, thật sự là trấn định tự nhiên.” Giỏi.

Sắc mặt Cung nhị phu nhân càng khó coi, một hồi lâu mới nói: “Theo ý kiến của ngươi, thì phải làm sao đây?”

Thiệu Ngũ nói: “Ta kiến thức ngắn, nói không nên lời, nhưng ta biết Tiểu cữu tử của Hồng tri phủ Triệu sư gia, hắn đi theo Hồng đại nhân vào nam ra bắc, loại chuyện như vậy đã gặp nhiều. Chắc hắn có biện pháp.”

“Triệu sư gia?” Cung nhị phu nhân có chút ngạc nhiên nghi ngờ, không tự mình giao tiền cho Hồng tri phủ, bà không an tâm.

Thiệu Ngũ không chút hoang mang nói: “Chẳng qua, ngài cũng biết, loại chuyện như vậy các lão gia sẽ không tự mình ra mặt, đương nhiên là muốn mời một người ở giữa làm trung gian mới được.”

Đây cũng là sự thật, Cung nhị phu nhân suy nghĩ một chút, “Hắn muốn bao nhiêu bạc?”

Thiệu Ngũ nói: “Hắn chưa nói. Chỉ nói chuyện này thật sự phiền phức. Này, điệt nhi muốn nghĩ cách, để cho các người gặp mặt nhau một lần. Có cái gì, hắn sẽ tự mình nói với ngài.”

Cung nhị phu nhân do dự nói: “Biểu đệ của ngươi không để cho ta ra cửa.”

Thiệu Ngũ cười nói: “Đây có gì khó? Ta nghĩ cách là được.” Lại nói, “Biểu đệ thật hồ đồ, thà tin lời đại ca nói, cũng không tin mẹ ruột mình, làm gì có chuyện nhi tử quản giáo mẫu thân mình chứ? Rốt cuộc ngài và hắn thân hơn, hay Cung Viễn Hòa và hắn thân hơn? Chẳng phân biệt được nặng nhẹ nữa!”

Buổi nói chuyện làm Cung nhị phu nhân để trong tâm khảm, bà ta càng cảm thấy Cung Viễn Trật là bị Cung Viễn Hòa xúi giục mới có thể như vậy. Bà ta kích động nói: “Chuyện này nếu thành, cô mẫu sẽ không quên chỗ tốt của ngươi, mấy ngày này ngươi tốn bao nhiêu tiền, ta sẽ tiếp tế cho ngươi, không để ngươi phí phạm.”

Thiệu Ngũ khoát khoát tay: “Nói cái này thật là khách khí, nói nữa sẽ không còn ý tứ nữa.”

“Ngươi chờ một chút.” Cung nhị phu nhân xoay người vào nội thất, Thiệu Ngũ rón rén theo sát, thò cồ nhìn vào trong, bên trong ánh sáng u ám, chỉ nghe tiếng xột xột xoạt xoạt vang lên, cũng không nhìn rõ Cung nhị phu nhân đang làm gì. Chợt thấy Cung Nhị phu nhân xoay người lại, hắn vội chạy ngồi trở về chỗ cũ với bộ mặt nghiêm trang.

Cung nhị phu nhân đi ra, đem ngân phiếu hai ngàn lượng đưa tới: “Hài tử ngoan, làm phiền ngươi, ta hiểu rõ ngươi không có tiền, không có tiền sẽ không dễ làm việc, trước lấy chỗ này dùng. Không đủ lại tới lấy nữa.”

Thiệu Ngũ nuốt nước miếng, ra vẻ tức giận trừng mắt: “Ngài nghĩ chất nhi là loại người gì? Ngài còn như vậy, ta sẽ đi đấy!”

Cung nhị phu nhân nhất định phải đưa cho hắn, Thiệu Ngũ quả thực phủi tay đi. Đi tới cửa, Cung nhị phu nhân kêu hắn: “Điệt nhi ngoan, cô mẫu là không muốn làm khó dễ ngươi.”

Thiệu Ngũ đổi giận thành vui, lại quay trở lại, ra mưu hiến kế: “Cô mẫu, đến lúc đó người ta hỏi ngài đòi tiền, ngài cũng không thể cứ đưa bạc cho hắn như vậy, phải để hắn viết giấy cho ngài, đợi đến khi làm xong chuyện, cô phụ trở về, ngài sẽ đem mẩu giấy hoàn lại cho hắn. Hắn không muốn viết, thì chính là gạt người!”

Đến mức này Cung nhị phu nhân đã thật sự tin tưởng hắn đối tốt với bà ta, có giấy trên tay, bà còn sợ cái gì? Liền một lòng chờ đợi Thiệu Ngũ làm xong chuyện, phái người tới đón bà ta.

Thời gian trôi mau đã qua hai ba ngày, Minh Phỉ hẹn Chu Thanh và Trần Oánh đến, ngồi ở đình bên hồ hóng gió, ăn nho, hạnh đào, lựu các loại, cười nói thương lượng phải làm thể nào mới chu đáo toàn diện trong yến hội hoa Quế, hơn nữa vừa khiêm tốn lại không kiêu căng. Chu Thanh muốn xem kịch, liền khuyên Minh Phỉ bao cả đoàn kịch hát nhỏ, Minh Phỉ cười không ngừng cũng không nói gì, Trần Oánh so với Chu Thanh thì suy nghĩ chu đáo hơn, nói: “Ngươi là hồ đồ rồi, thời điểm này sao lại bao đoàn kịch hát nhỏ diễn được? Ngươi thật sự cũng nghĩ ra!”

Chu Thanh le lưỡi một cái, nói: “Không hát thì không hát, nhưng nhất định phải có mấy chiếc thuyền đi du hồ. Trọng điểm không phải là ngươi muốn mời Hồng phu nhân sao? Không phải nàng ta muốn du hồ xem hoa quế sao? Đây nhất định không thể sơ xuất.”

Trần Oánh che miệng cười nói: “Ôi chao, năm nay trong vườn hoa quế nhà ngươi cũng không có tên háo sắc nào rồi.”

Chu Thanh liếc nàng một cái, “Không mở bình thì sao biết trong bình có gì.” Rồi tự mình hưng phấn nói: “Ngươi thành thân, muốn xen vào chuyện nhà, thường ra cửa sẽ không tốt, ta nói chút chuyện cho ngươi nghe. Minh Tư thật là có thai?”

Minh Phỉ cười nói: “Đúng vậy, mấy ngày trước ta mới cho người tới tặng lễ.”

Chu Thanh nói: “Khó trách.”

“Nàng ta như thế nào?” Minh Phỉ biết ca ca của nàng Chu Tiệm cùng Thiệu Ngũ có lui tới, tất nhiên là biết chút tin đồn.