Gặp anh giữa mùa sương - Chương 01 Hương vị Đà Lạt

Chương 1: Hương vị Đà Lạt

Chuyến xe ba ngày hai đêm từ Bắc vào Nam vẫn tiếp tục kiên nhẫn leo qua đèo Hải Vân. Đường đi mỗi lúc gập ghềnh hơn, đèn pha chiếu thẳng vào màn đêm sâu thẳm, con đường phía trước càng nhìn lại càng xa hun hút. Bây giờ là không giờ hai mươi phút, trên xe mọi người dường như đều say giấc, Hà rùng mình kéo lại chiếc áo khoác mỏng trên người. Mệt mỏi, cô đưa mắt nhìn quanh và bất giác mủi lòng khi thấy một phụ nữ trên xe ói mửa, mặt xanh như tàu lá chuối non, tóc tai rũ rượi, nằm quẹo quặt một bên trông như con chim non tội nghiệp bị ướt sau trận mưa rào. Đêm yên tĩnh quá, cô nghe được cả tiếng ngáy đều đều của người đàn ông nào đó cuối xe, tiếng thở đứt quãng từng nhịp của cụ già ghế trước. Nhìn qua cửa kính xe những vệt mây sáng dài chạy ngang bầu trời chi chít ánh sao. Thi thoảng có vài ngôi sao lạ, như muốn tụt khỏi bầu trời, chỉ kịp loé lên một tia sáng nhỏ rồi vụt tắt. Lại có vài ngôi sao di chuyển từng bước chậm chạp, nhấp nháy, va vào ngôi sao khác, bừng lên một tia mãnh liệt hơn.

Hà mải miết nhìn qua lớp cửa kính về phía chân trời, lòng thầm ước sẽ bắt gặp một ánh sao băng. Cô từng nghe kể về câu chuyện cổ, nàng Fabian vì quá thương nhớ người chồng đã chết trận nhưng không tìm được xác. Trong một đêm mưa gió bão bùng, sét đánh từng cơn giội xuống mái nhà nhỏ dưới thung lũng. Nàng chắp tay lên trời, ngẩng đầu ước, xin cho nàng được gặp lại chồng, nàng sẵn sàng hiến dâng thân xác và tâm hồn mình để thực hiện lời nguyện cầu của con người trên thế gian này. Tiếng sét chói tai chạy dọc trên mái nhà, nàng chết cháy và ngôi nhà cũng tan thành tro tàn ngay trong đêm. Trên trời, loé lên một vì sao sáng xẹt ngang như cung tên bắn, chỉ kéo dài trong vài giây ngắn ngủi, trong vài giây ấy nàng kịp ngắm nhìn mộ phần vô danh của chồng. Và cũng từ đó, mỗi lần sao băng ánh lên nàng phải đón nhận hàng ngàn điều ước trên thế gian. Dù chỉ là truyền thuyết thôi, nhưng Hà luôn tin rằng bất kể là ai, thành tâm hiến dâng cho nàng Fabian mong ước nào đó cao cả, sẽ được nàng toại nguyện. Còn cô, chỉ mong có thể nhìn thấy ánh sao băng, để ngắm nhìn vẻ đẹp kiều diễm của nàng Fabian, rực rỡ giữa vô số ánh sao đêm trên bầu trời. Cũng như để đồng cảm sự cô đơn và đau khổ tột cùng của nàng, khi phải hi sinh bản thân mình vì tình yêu. Phải chăng tình yêu luôn đi cùng với sự hi sinh?

“Khép cửa lại đi con. Gió lạnh lắm!”

Tiếng ông Tiệp nho nhỏ sát bên khiến Hà cắt đứt dòng suy tưởng. Cô quay sang nhìn ông mỉm cười.

“Ở đó... Nơi mình sẽ đến đẹp lắm phải không ba?”

“Ừm. Giá như mẹ con cũng có thể đi cùng.”

Ông lặng lẽ nhắm mắt quay mặt đi như cố giấu nỗi đau vụn vỡ trong tim. Mẹ Hà mất năm ngoái, khi cô vừa tròn mười sáu tuổi. Bà bị bệnh lao phổi, sau những ngày cố gắng chống cự với bệnh. Một đêm mùa đông, sau cơn ho kéo dài, bà ra đi khi trên tay ông còn cầm chiếc khăn mùi soa thấm đẫm máu.

Rồi ông Tiệp bán căn nhà thân yêu, nơi Hà sinh ra và lớn lên với những triền đê trải dài cánh đồng lúa, những chiều tung tăng đẩy phụ xe lúa sau lưng mẹ đẫm mồ hôi. Với những bữa cơm trưa hè nắng đổ lửa, bà Tiệp cầm chiếc quạt nan phe phẩy trên bát canh mồng tơi. Còn ông nằm đung đưa võng dưới hiên nhà, gia đình Hà đã sống an bình và hạnh phúc như thế. Cho đến khi mẹ cô ra đi. Chiếc võng trước hiên nhà thôi không còn đung đưa, ông Tiệp chìm ngập trong men say. Một đêm khuya nghe tiếng con Đốp sủa trước ngõ, Hà giật mình tỉnh ngủ, nhìn sang tấm phản thấy ba vẫn chưa về. Cô tràn ngập lo lắng và sợ hãi, bật sáng đèn sân trước, lò dò đi ra, tay cầm chổi quét sân ngay góc nhà.

Là ông Tiệp đứng đó trong đêm với bùn đất đầy người, những giọt bùn nhão từ mái tóc nhỏ xuống nền sân, mắt ông ngây dại. Vì quá say ông đã té xuống mương nước, toàn thân dơ bẩn đến con Đốp còn không nhận ra. Miệng ông méo xệch qua một bên, mắt đỏ ngầu, giọng run rẩy:

“Chúng ta sẽ chuyển khỏi đây, ba không thể sống tiếp vì mỗi ngày vẫn thấy mẹ cười nói trong bếp.”

Trong đêm vắng, từng tiếng nấc đau đớn trong cổ họng ông Tiệp không thể vụn vỡ ra thành lời, những vết chân chim trên mặt xô lại với nhau. Hà nghẹn ngào ôm ba vỗ về, cô mím chặt đôi môi, cố gắng nhấn chìm từng đợt cảm xúc đang dâng trào để không khóc nhưng nước mắt vẫn giàn giụa. Ánh trăng đêm soi bóng dưới vại nước, lay động theo từng cơn gió Lào khô nóng mùa hạ. Một tháng sau, cô đang ngồi trên chuyến xe này, đi về Đà Lạt. Ở đó cô có thể nhập học, còn ông Tiệp gánh rau củ cho thương lái tới chợ mỗi sáng. Thu nhập của ông đủ để sinh hoạt qua ngày, số tiền bán nhà vừa vặn có thể mua ngôi nhà nhỏ xa trung tâm thành phố một chút. Trước mắt, hai ba con ở tạm nhà dì Lan, bà con xa của mẹ Hà, cả gia đình đã đi định cư bên Mỹ, chỉ còn lại dì.

Xe dừng tại ngã tư vắng vẻ thành phố Đà Lạt lúc trời vừa xẩm tối. Hà không cảm thấy gì ngoài cái không khí lạnh buốt gió thộc từng cơn sau lớp áo khoác mỏng manh và cả góc phố Đà Lạt im lìm, ảm đạm. Ông Tiệp vội lấy cái áo phao chuyên mặc lúc trời trở rét ngoài Bắc quàng lên vai cô, rồi xách hai túi du lịch nặng nề. Hai ba con mệt mỏi đi bộ lên triền dốc, con Đốp lả người chậm chạp theo phía sau. Bóng người và con vật liêu xiêu.

Những kẻ cô đơn khi phải rời xa quê hương đến xứ người. Hà nghe nỗi buồn và sự tủi thân chạy trong huyết quản: “Mẹ ơi! Quê hương ơi... Xin tạm biệt!”

Nhà dì Lan cách ngã tư cũng không bao xa, chỉ lên hết con dốc. Căn nhà nhỏ hai tầng gọn ghẽ với dàn hoa thiên lý leo thành bờ rào. Dưới ánh đèn vàng hắt ra từ cột đèn đường gần đó, ngôi nhà lặng lẽ đứng một mình.

“Vào nhà đi hai ba con. Có lạnh lắm không?” Dì Lan bé nhỏ chiếc áo dạ choàng màu mận chín trùm sát gót. Dì không cao lắm, chừng khoảng một thước rưỡi, gương mặt phúc hậu nhưng lãnh đạm một nét buồn. Giữa phòng khách chùm đèn nhỏ treo trần hắt xuống dịu nhẹ, chiếc radio cũ trên kệ sách sát tường, chầm chậm vang lên một bản nhạc cũ:

“Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế, để cuối con đường anh kịp nhận ra em…”

Không gian như mơ như thực, cả căn nhà vấn vương một mùi thơm mộc mạc, gần gũi. Cuối phòng, lò sưởi tí tách những đốm lửa, sợi lửa đỏ vàng, đan xen lẫn nhau. Dì Lan mang ra hai ly cà phê sữa nóng.

“Hai ba con uống rồi lên phòng nghỉ ngơi. Em đã thu dọn hai phòng trên gác rồi, phòng có rèm trắng là của con bé, anh nhé.” Đặt bàn tay với những gân xanh chạy trên nền da trắng bệch lên vai ông Tiệp, dì dịu dàng nói nhỏ. Rồi quay sang, dì gật đầu với Hà.

“Cháu cám ơn dì.” Hà mỉm cười đáp lại.

Vị cà phê Đà Lạt rất lạ, nó đặc sánh khi đưa vào miệng, loãng ra ngay tức khắc khi vừa chạm vào đầu lưỡi. Nồng nàn, ngọt ngào xen lẫn đắng. Đắng như tim sen trong vài phút giây ngắn ngủi rồi vỗ về mật ngọt, đọng lại cuối cùng là chút ngà ngà say. Hà thầm nghĩ sẽ không bao giờ quên được cái vị đậm đà này, kì lạ và khác biệt quá, càng uống càng ngấm, cảm giác thích thú vô cùng.

Phòng của Hà, cửa sổ mở ra một rừng thông phía sau. Trong đêm tối những cây thông tua tủa chùm lá nhọn hoắt, hướng những mũi kim lên cao, như muốn chọc nát bầu trời đêm. Giờ thì cô biết mùi hương trong nhà dì Lan phát ra chính là nhựa thông. Mùi hơi hắc pha lẫn khét, vừa đủ để ngửi thấy, để người ta nhận ra sự tồn tại của mình bằng những trận gió ùa vào cửa sổ. Sau đó lại lặng im, nép mình dưới thân gỗ sù sì.

“Nhà tắm dưới lầu, có nước nóng, con vặn cái vòi sang phải, nước ấm lắm. Tắm xong ngủ sớm nhé con.” Ông Tiệp ngó vào phòng, rồi nhanh chóng khép cửa lại. Đêm tĩnh lặng, bước chân ông xa dần phía cầu thang.

Hà háo hức nghĩ đến ngày mai, ba sẽ đưa cô đi xem vòng ngoại ô Đà Lạt. Sau đó ghé nhà Cụ Tư, người quen của dì Lan xem nhà. Cụ Tư muốn bán nhà chuyển ra Nha Trang ở với con cháu. Nhà cụ cách đây cũng khoảng mười hai cây số. “Trường học và những người bạn mới sẽ ra sao nhỉ? Lạnh quá!” Trùm chăn thật ấm quanh người, cô tự nhủ: “Ngày mai sẽ là một ngày tuyệt vời!”

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/