Đừng Bỏ Lỡ Tình Yêu - Chương 88

Đừng Bỏ Lỡ Tình Yêu
Chương 88: Sự thật
gacsach.com

Tôi cũng đã tự thấy được rằng tôi không xứng với cô ấy, cũng sẽ không trở lại để chiếm đoạt cô ấy. Nhưng có trách thì hãy trách bản thân cô trước, cô không nên tự động diễn cái trò kia ở trước mặt của tôi như vậy mới phải! Cô muốn chứng minh điều gì đây? Chứng minh rằng tôi quan tâm cô còn hơn cả cô ấy sao? Tôi nói cho cô biết...”

Anh đột nhiên đứng lên, cứ như vậy bước từng bước một đi đến trước mặt của Phương Phương, anh dáng người cao thẳng, cân đối, đẹp như ngọc, dưới ánh đèn rực rỡ sáng chói, nhìn anh giống như tiên giáng trần vậy. Anh chậm rãi bước đến đứng gần bên cạnh cô. Đột nhiên Đỗ Phương Phương cảm thấy cơ thể mình như bị thít chặt lại không ngừng, cô đổ sập xuống ở trên ghế sa lon, người mềm nhũn, nghẹn ngào khóc rống lên...

Hà Dĩ Kiệt vẫn không hề nhúc nhích chút nào, anh khẽ vươn tay ra nắm lấy cổ áo của Phương Phương, từng chút từng chút xách cô lên, để cho khoảng cách giữa hai người bắt đầu gần nhau hơn từng chút từng chút một. Đỗ Phương Phương khóc nức nở, trên gương mặt cô nước mũi nước mắt chan chứa, lem nhem. Cho tới giờ phút này, cô mới chịu thừa nhận, cô đã yêu Hà Dĩ Kiệt đến mê muội, yêu một cách mù quáng, cuối cùng tình yêu ấy đã bị phá vỡ tan hoang.

Trước đây, cho dù lòng dạ của anh có ác độc như thế nào, có vô tình như thế nào, trong nội tâm cô vẫn luôn nghĩ giữa, chỉ cần cô cố gắng một chút, bọn họ vẫn còn có cơ hội để quay lại với nhau. Nhưng đến lúc này, đến lúc này cô mới hiểu rõ được đứa con mà bản thân mình vẫn một mực tâm tâm niệm niệm mong chờ kia, lại chậm chạp không chịu đến là bởi vì nguyên nhân chính là do anh, vừa rồi nghe anh nói ra sự thật, rốt cục trái tim của cô như bị rơi xuống hầm băng, tràn đầy tuyệt vọng và rách nát.

Chung quy cũng tại vì cô đã quá vô dụng, cô liều mạng để yêu anh, liều mạng tự biện hộ cho anh để lừa gạt mình, để rồi từ nay về sau, giữa cô và Hà Dĩ Kiệt đã không còn tình yêu nữa mà chỉ có oán hận, chỉ có oán hận liên miên không ngừng.

Anh là một người đàn ông như vậy, từ lúc vừa mới bắt đầu anh đã nắm trong tay hết thảy, ngay từ khi mới bắt đầu, anh đã tính toán phòng ngừa chu đáo trước sau đầy đủ với cô rồi.

Anh muốn lợi dụng quyền thế của nhà họ Đỗ để cứu bí thư Tiếu ra, cho nên không thể không tiếp cận cô, cưới cô. Nhưng mà anh lại không muốn cùng cô tay trong tay, sống ở bên nhau suốt cả cuộc đời. Cho nên, anh nghĩ ra đủ mọi biện pháp để không cho cô mang thai, nhưng lại đến một ngày nào đó, bởi vì cô giống như là một khối chướng ngại vật to lớn, cho nên anh đã không hề kiêng nể gì mà đá văng cô đi! Bây giờ nghĩ lại, sau mỗi lần cô nếm trải hương vị ngọt ngào bên anh, bao giờ anh cũng ngọt ngào giống như mật đường ép cô uống một ly sữa, đó chính là thứ thuốc độc mà anh muốn nghiền nát mộng ước của cô!

Thật thiệt thòi cho cô biết bao, ấy vậy mà cô lại còn quá ư ngu ngốc, tự mình đắm chìm ở trong tình yêu giống như là những người phụ nữ ngu xuẩn, cam tâm tình nguyện, tự mình uống hết ly sữa đó mà chưa bao giờ chịu tìm hiểu nguyên nhân. Thật thiệt thòi cho cô, vậy mà cô lại còn khoe khoan, kể lại cho người khác nghe về những cử chỉ săn sóc của anh đã làm cho cô kia. Thật thiệt thòi cô, đã như vậy mà không biết bao lần cô đã từng thấy hưng phấn đến không sao ngủ được, trong đêm khuya cứ như thế mà ngắm nhìn gương mặt của anh, trong lòng cứ thế mà vui sướng, cho rằng chính mình đã tìm được một người đàn ông tốt như vậy để làm chồng...

Kết quả thì sao chứ, rốt cuộc tất cả chỉ là một âm mưu, một âm mưu mà thôi!

Đỗ Phương Phương khóc lóc chán chê lại bắt đầu bật lên cười, tiếng cười của cô đột nhiên vang lên ở trong trời đêm đậm đặc, khuya khoắt và yên tĩnh, tiếng cười vang lên trong đêm lúc này nghe có vẻ rất đột ngột, làm cho anh hình như cũng thoáng hơi bị ngơ ngác một chút. Cũng phải đến một lúc sau, anh mới buông tay, khẽ đẩy cô ra, thân thể của cô giống như là một khối vải rách, lại ngã vào trên ghế sa lông. Cô khóc cô cười, hai thứ âm thanh kia nghe tràn ngập thê lương và tuyệt vọng...

Hà Dĩ Kiệt đứng đó hồi lâu, anh vẫn còn có rất nhiều những lời nói tàn nhẫn độc địa, giống như muốn khoét vào trong tim khác nữa..., anh rất muốn nói ra, nhưng lúc này, quả thật anh cũng không muốn nói ra nữa, cứng rắn nuốt trở lại vào trong bụng.

“Đỗ Phương Phương, nếu như cô đã nghĩ thông rồi, nếu như cô đã đồng ý chấp thuận ly hôn, vậy thì cô hãy gọi điện thoại cho thư ký của tôi, cậu ta sẽ thay mặt tôi giúp cho cô làm tất cả mọi thủ tục thật thỏa đáng!”

Anh nói xong cũng đi luôn, ngôi nhà này, căn phòng này, đã từng có những lúc anh vô cùng lưu luyến. Nhưng từ giờ phút này trở đi, anh cũng không bao giờ nữa nghĩ đến việc sẽ ở lại để chờ đợi thêm một phút đồng hồ. Lúc này anh chỉ thầm muốn được trở về Hàng Châu mà thôi. Đó là nơi ngày xưa cả gia đình của anh và gia đình của Tư Tư cùng sinh sống, đó cũng là nơi mà Nặc Nặc và Tư Tư của anh đã từng sống. Nơi nào có hai mẹ con Tư Tư đã ở, nơi ấy chính là nhà của anh, còn tất cả những gì khác nữa, anh cũng không cần phải lưu luyến.

Bóng dáng của anh đã đi ra khỏi vùng có ánh sáng, đã hòa nhập vào trong bóng tối khôn cùng ở bên ngoài. Trong khu biệt thự vườn ngoài ngọn gió đêm ra, tất cả chỉ còn lại là sự yên tĩnh, giống như cô ở trong căn nhà này, hàng ngày vào mỗi buổi tối cô đều ngồi đó, đau khổ chờ đợi anh trở về. Những kia khóm hoa, bụi cỏ được cắt tỉa chỉnh tề kia, chúng chỉ biết yên tĩnh đứng ở chốn đó, chúng sẽ không bao giờ đùa giỡn với cô. Những lối đường mòn quanh co kia, chúng cũng chỉ là công cụ để đếm số bước chân của cô, chúng sẽ không cho cô một vòng tay ôm ấp. Những suối phun nho nhỏ biết ca hát kia, chúng cũng có thể làm cho cô cười, nhưng lại không thể làm cho cô thấy vui vẻ. Tất cả mọi thứ ở nơi đây, trong lúc này tất cả vô cùng náo nhiệt và xinh đẹp như vậy, nhưng cô lại có cảm giác tựa như mình đang bị đặt ở trong một nơi trống rỗng đến điên khùng, nó lạnh lẽo hiu quạnh đến khó chịu, nó làm cho tâm hồn người ta trở nên tuyệt vọng, trống rỗng đến không thiết sống nữa...

Người duy nhất mà cô muốn chờ đợi chính là anh, tất cả niềm mơ ước của cuộc đời người đàn bà của cô chính là anh... Nhưng mà, anh đã vội vàng đi qua, hiện giờ cũng không một chút lưu luyến nào đã vội vã muốn đi luôn...

Người phụ nữ kia đã chết, người mà anh yêu chính là người phụ nữ đã chết rồi kia, nhưng cô không ngờ anh lại muốn trở về sống bên cạnh đứa con của bọn họ. Cô là vợ hợp pháp của anh nhưng lại bị anh căm thù đến tận xương tuỷ, cô là vợ hợp pháp của anh, nhưng lại không có tư cách để sinh ra một đứa con, cô là vợ của anh, vậy mà chỉ biết dõi mắt nhìn theo về phía anh đã rời đi đầy bất lực...

Người phụ nữ kia đã chết, nhưng cô ta chết rồi mà vẫn còn có thể có ra tay để níu giữ anh lại như vậy... Cô căm hận, cô hối hận, cô hối hận tại sao lúc trước cô lại không giết chết cô ta sớm hơn một chút, tại sao cô lại không lưu tâm để ý, lại để cho cô ta sinh ra cái đồ con hoang kia!

“Hà Dĩ Kiệt, anh tưởng rằng anh kéo dài mãi đến khi tôi chết hay sao, vậy thì tôi cũng sẽ kéo anh chết theo tôi. Đỗ Phương Phương tôi đây, cho dù đời này có làm một người chết già, tôi cũng sẽ không bao giờ chịu buông tay. Anh đừng nghĩ anh sẽ được quang minh chính đại sống cùng với cô ta ở chung một chỗ. Cho dù anh có chết, anh cũng vẫn là chồng của Đỗ Phương Phương tôi đây! Cho dù anh có xuống tới âm tào địa phủ, anh cũng đừng hòng mơ tưởng sẽ được kết hôn với cô ta, anh đừng có mơ!”

Cô ta đúng là điên rồi, trong lòng Hà Dĩ Kiệt thầm nghĩ, bước chân của anh cũng không từng ngừng bước, mà ngược lại, anh lại bước nhanh hơn một chút. Khi lên xe, trong lòng anh còn trù tính, nếu như anh đi suốt đêm để trở về Hàng Châu, có thể vừa vặn được ở cùng Nặc Nặc, còn có...

Anh chợt nhớ đến người con gái có dáng đi trên đường nhanh nhẹn hoạt bát tựa như một cô bé kia, đột nhiên trong lúc này đáy mắt anh thoáng gợn lên ý cười nhè nhẹ.

Mọi chuyện khi suy nghĩ lại tựa như càng ngày càng có chút ý tứ gì đó:

Khi đó, Cận Trường Sinh mất tích một cách vô cớ, sau khi thím Phúc đã mang Nặc Nặc đi tìm anh mất suốt một ngày ròng rã, Tư Tư liền biến thành một đống tro bụi, sau đó được mang đặt nằm ở trong chiếc hộp để tro cốt lạnh buốt như băng kia. A đã cho bệnh viện có quyền được làm như vậy, trong hoàn cảnh không có một người thân nào trong gia đình của người bệnh ở đó, vậy mà bệnh viện lại có thể nhanh chóng đưa thi thể người bệnh đi hỏa thiêu như thế? Lúc trước có lẽ do anh còn đang đắm chìm ở trong nỗi đau thương không tự thoát ra nổi, cũng có lẽ bởi vì có Nặc Nặc ở bên cạnh anh cả ngày, mà anh lại chưa từng mang con gái đi đâu, cho nên tất cả tâm tư của anh đều đổ dồn vào trên người Nặc Nặc, lại càng không có thời gian để suy nghĩ hồi tưởng lại đến những chuyện này. Nhưng từ ngày ở Tam Á, khi anh nhìn thấy người con gái có tên Cận Tư Tư đi cùng với Cận Trường Sinh, anh bắt đầu không thể không suy nghĩ lại một cách kỹ càng, tỉ mỉ từ đầu đến cuối tất cả mọi chuyện đã xảy ra...

Đương nhiên, anh sẽ không bao giờ tin rằng trên đời này lại có loại phép thuật gì đó mang chất thần thoại như kiểu “cải tử hoàn sinh”, cho nên, nếu như muốn chứng minh được những suy đoán của anh là sự thật..., vậy thì bây giờ cách làm duy nhất chính là tìm lại tất cả những manh mối đã xảy ra lúc đó sau đó tiếp tục điều tra. Anh cũng không tin trên đời này không có ngọn gió nào không lùa qua được tường, chỉ cần Đỗ Phương Phương dám làm, chỉ cần là cô ta làm, thì tất nhiên cũng sẽ để lại một chút dấu vết gì đó.

Cho dù Tư Tư thật sự còn sống hay là không còn sống, có giống như suy nghĩ kia của anh hay không, anh cũng muốn tìm lại tất cả những chuyện đã xảy ra trong ngày hôm đó, sau đó sẽ cho điều tra từ đầu chí cuối, để cho cô một câu trả lời thỏa đáng!

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/