Dụ Tình Dẫn Ái - Chương 04

Dụ Tình Dẫn Ái
Chương 4
gacsach.com

Vì xác nhận dược lực của lần này, Đông Phương Ly liên tục mấy ngày liền đều đến Vân Tiên sơn bồi Ngư Nhược Nhi nháo, chính là trải qua khế bán thân ngày đó, Ngư Nhược Nhi từ trong đáy lòng liệt y vào dạng cừu nhân lớn nhất, thường cố ý xem nhẹ sự tồn tại của y.

Sáng sớm, mọi người đều tự xuất môn kiếm tiền, Ngư Nhược Nhi cũng nhàn tản xuất môn ‘mượn’ tiền.

Ngẫu nhiên, mọi người sẽ cho Hùng Ngũ cùng xuống núi ‘mượn’ cùng hắn, nhưng nếu gặp thời điểm bận rộn, hắn sẽ tự đi một mình.

Này cũng là nguyên nhân bọn họ lấy một ngọn núi không người, đường trên Vân Tiên sơn cơ hồ là không có ai đi qua, bọn họ nếu tiếp tục tử thủ, lúc đó chẳng phải bị chết đói sao.

Dù sao cha Ngư Nhược Nhi khi còn sống cũng đã gác kiếm về vườn, bọn họ bất quá chỉ là kéo dài ý niệm này thôi, đổi nghề làm mới có cái ăn.

Mặc dù thế, nhưng bọn hắn cũng không yên tâm cho Ngư Nhược Nhi ngu ngốc vào thành, nếu không may bệnh tình tái phát, tiến tới dọa người thì phải làm thế nào a? Chẳng bằng cho hắn tiếp tục làm sơn tặc, dù sao nơi này đến tên ăn mày cũng không có, hắn muốn cướp thì cướp của ai. Nói lại, ngọn núi này tuy khá lớn, nếu là đi lạc họa may còn tìm ra được, nhưng ra ngoài thì tìm làm sao.

Ngư Nhược Nhi luôn luôn rời đi đầu tiên, cho dù hắn hay quên nhiều thứ, nhưng cũng không có ngoại lệ.

Hắn mới đi ra không bao lâu, Hùng Ngũ đang chuẩn bị vào thành cũng những người khác, đột nhiên chạy theo gọi hắn.

“Đại vương!”

Nghe tiếng, Ngư Nhược Nhi dừng lại cước bộ xoay người nhìn gã, phát hiện trong tay chính là cầm này nọ đưa cho mình.

“Sao?” Lộ vẻ kinh ngạc, buồn bực hỏi.

Hùng Ngũ đưa ra cái chén, dục hắn: “Này, đại vương uống trước rồi mới xuống núi đi.”

“Uống?” Ngư Nhược Nhi nhíu mày nghi hoặc nhìn chén nước trong tay: “Đây là cái gì?”

“Này... Dưỡng sinh gì đó, nghe nói có thể trị bệnh hay quên.”

Nghe vậy, hắn mặt mày nhăn càng chặt hơn: “Không cần uống? Ta gần đây tốt hơn nhiều rồi.”

“Đề phòng a.” Gã nói: “Hôm trước, đại vương bị ôm trở về cái gì cũng không nhớ, ta lo lắng lại xảy ra lần nữa nên mới sắc riêng thuốc này cho đại vương.”

Ngư Nhược Nhi nhìn chén trong tay hắn, tiếp nhận sau theo trực giác đưa lên mũi ngửi thử. Trà này giống như nước, nhưng cẩn thận ngửi có thể ngửi ra thản nhiên một mùi quái dị, nói là thuốc lại không giống, rất khó nói thành lời.

Không biết vì sao, hương vị này khiến hắn nổi lên cảm giác kháng cự.

“Ta có thể không uống không?” Hắn thẳng thắn nói.

Tuy biết đây là nấu riêng cho mình uống, nhưng hương vị này làm sao cũng rất khó nuốt.

“Không uống?” Hùng Ngũ không hiểu sao trở nên kích động “Không... Đây là... Đây là ta mất hai canh giờ mới ngao xong... Không uống... Hội lãng phí...”

“Nhưng là...” gãi gãi đầu, mặt nhăn thành một đoàn xem ra thực phức tạp. “Không thể để tối nay uống sao? Ta hiện tại không muốn uống!”

“Lão ngũ!”

Xa xa ngoài phòng giữ, Hùng Nhị chuẩn bị xuất môn gọi Hùng Ngũ. Tiếng gọi này làm Hùng Ngũ càng hoảng hơn, kéo tay Ngư Nhược Nhi qua cầm chén, dán sát vào miệng hắn.

“Không thể đợi! Buổi tối thuốc sẽ không có hiệu quả, cho nên hiện tại phải uống.” Bên nói, còn không quên đẩy tay hắn, mong hắn mau uống.

Đối với bộ dạng dị thường hoảng hốt của hắn, Ngư Nhược Nhi đáy lòng tràn đầy khó hiểu, nhưng lại thấy hắn hảo tâm thay mình suy nghĩ, liền không hề cự tuyệt.

Nín hơi, tận lực không để mùi thuốc bay vào trong mũi, tái đem môi khẽ tựa vào bên chén, há mồm uống xong.

Thấy vậy, Hùng Ngũ âm thầm nhẹ thở ra, trợn to hai mắt, chờ hắn uống cạn..

Ngay tại giờ khắc này, đột nhiên có người đi ra, hướng hai bọn họ tới gần.

“Nhược Nhi.”

Còn không uống ngụm nào, Ngư Nhược Nhi liền theo tiếng gọi mà dừng lại động tác, quay đầu nhìn về phía người tới.

Này vừa thấy, mày liền nhăn lại, thần sắc mang điểm không hờn giận.

Đang muốn mở miệng hỏi y tới làm gì khi, Hùng Ngũ đột nhiên đoạt lại chén trong tay hắn. Nháy mắt, Ngư Nhược Nhi thu hồi tầm mắt nhìn Hùng Ngũ, vẻ mặt kinh ngạc.

“Không phải đưa ta uống sao?”

Vẻ mặt Hùng Ngũ nhất thời trở nên kinh hoàng, hai tay nắm chặt đoạt lại cái chén, sợ hãi nói: “Quên đi... Lần sau... Lần sau lại uống...” khóe mắt liếc nhìn người mới đến, như dân chạy nạn nhanh chóng chạy đi.

Hành động quái dị, không chỉ Ngư Nhược Nhi đáy lòng khả nghi, liền ngay cả Đông Phương Ly mới đến cũng đầy bụng nghi ngờ.

“Hắn làm sao vậy?”

Nhìn thân ảnh biến mất kia Nhược Nhi nhún vai nói: “Hắn nói riêng sắc thuốc cho ta uống, nhưng ta còn chưa uống hắn liền đoạt lại.”

Nghe vậy Đông Phương Ly nghi hoặc, “Thuốc gì?”

“Hắn nói có thể giải vong dược.” Nói xong, xoay người tiếp tục hạ sơn. Đông Phương Ly thấy thế cũng lập tức đuổi kịp.

“Giải? Ngươi uống qua rồi sao?”

“Trước đó có hay không ta không rõ, nhưng gần nhất không, hôm nay là lần đầu tiên trong trí nhớ.” Đột nhiên, hắn quay đầu trừng Đông Phương Ly, “Ngươi tới đây làm gì?”

“Đến cọ cơm a!” Y cười đáp.

Người này... thật dám nói!

Ngư Nhược Nhi quay mặt, bĩu môi “Hôm nay nhiều người đi vắng, không có người chiêu đãi Minh Chủ ngài.”

“Ta biết, Hùng Đại hôm qua nói với ta, hôm nay sẽ vào thành một chuyến, thuận tiện mua vài thứ.”

Ngay cả này cũng nói cho y? Hùng Đại có phải đối Minh Chủ này quá tốt ko?

Mân nhanh miệng, Ngư Nhược Nhi không muốn cùng y nói chuyện, tiếp tục đi con đường của mình.

Có khi hắn hội nghĩ có phải hay ko do hắn lỗi thấy, rõ ràng đối Đông Phương Ly ko có ấn tượng gì, nhưng Hùng Đại bọn họ lại giống cùng y cực quen thuộc, luôn có thể tự nhiên trò chuyện cùng y.

Nếu không phải hắn đa tâm, chính là mình đồng thời quên chuyện cũng quên luôn Đông Phương Ly.

Nghĩ, cũng là đáp án này có khả năng nhất.

“Chúng ta trước kia nhận thức sao?” hắn đột nhiên hỏi.

Gần nhất trí nhớ coi như không sai, té xỉu sau cũng chưa quên qua, nhưng không thể nhớ tới chuyện trước kia.

Đông Phương Ly bỗng ngẩn ra, cước bộ dừng lại, vẻ mặt có chút ngạc nhiên.

Thấy y dừng lại, Ngư Nhược Nhi cũng buồn bực dừng lại theo, xoay người nhìn y.

Một cỗ toan sáp lăn lộn trong cổ họng Đông Phương Ly, cố gắng áp chế cảm xúc khó có thể nói thành lời ở đáy lòng kia, khàn giọng nói: “Ngươi... Nhớ tới chuyện trước kia?”

“Sao có thể.” Hắn lắc đầu, “Có thể không quen nữa đã là rất tốt rồi, sao có thể nhớ tới chuyện trước kia.” Nói một chút, ko quên hỏi lại: “Ngươi còn chưa nói cho ta biết, chúng ta trước kia nhận thức sao?”

Nhắm mắt lại, nội tâm Đông Phương Ly có chút kích động, mở mắt ra mĩ nhan thượng mạt ôn tiếu: “Nhận thức, không biết ngươi sao lại vay tiền ta, lại như thế nào nguyện ký hạ khế bán mình này?” Lặng yên dắt tay hắn, lại đi.

Không phát giác hành động của y, càng cố xem nhẹ bán mình khế kia, Ngư Nhược Nhi nói thẳng: “Ta đây nhất định chán ghét ngươi giống như hiện tại, đúng không?”

“Không.” Mĩ nhan xuất hiện ý cười dần sâu sắc, suy nghĩ bay về mười một năm trước “Ngươi thực yêu dính ta, cũng thường kêu ta tới tìm ngươi.”

“Gạt người!” Hai hàng lông mày long khởi, vẻ mặt không tin. “Nếu phải, ta sao một chút đều nhớ không nhớ?”

Hắn có thể nhớ rõ bốn huynh đệ Hùng Đại, duy độc nhớ không thể y.

“Bởi vì... Ngươi bệnh quá nặng.” Khuôn mặt tươi cười có chút đạm đi, vẻ mặt có điểm cô đơn.

Năm đó, đối mười tuổi Ngư Nhược Nhi mà nói, dược kia cũng quá mãnh liệt mới có thể một chút việc cũng nhớ không thể, thậm chí mất rất nhiều thời gian mới chậm rãi nhớ kỹ một việc.

Khi đó hắn không chỉ không nhớ rõ chính mình, cũng đem Hùng Đại bọn họ cấp quên nhất kiền nhị tịnh, thậm chí còn đã quên chính mình có phụ thân, cho đến trở lại Vân Tiên Sơn hai năm sau, tình hình này mới bắt đầu chuyển hảo.

“Ta còn là không tin.” Ngư Nhược Nhi đột nhiên nói.

Đông Phương Ly tái giật mình, suy nghĩ nhất thời trở về, thật sâu chăm chú nhìn hắn.

Hắn bổ sung: “Dù sao ta nhớ không thể, ngươi muốn nói sao đều được.”

Hồi lâu, Đông Phương Ly mới tái triển ý cười, học hắn không sao cả nhún vai. “Không tin sao? Kia cũng không sao, dù sao ta có này nọ trong người, ngươi sao cũng được.”

Lời này hắn biết! Y nói kia bán mình khế đúng không?

Ngư Nhược Nhi bỗng dưng quay đầu, hung tợn nhìn chằm chằm y. “Có lại như thế nào? Đừng nghĩ ta sẽ thực nghe ngươi nói!” nói xong hất tay, nổi giận đùng đùng nhanh hơn cước bộ, đem y quăng lại phía sau.

Đi vào bình thường chờ đợi địa phương, Ngư Nhược Nhi nấp mình sau tảng đá lớn, ngốc lăng ánh mắt nhìn phía phương xa.

Đi vào bên cạnh hắn, Đông Phương Ly cũng không nói một câu ở bên cạnh hắn ngồi xuống, hắn nhìn phương xa, mà chính mình lại đang nhìn hắn.

Hai người liền im lặng trong khoảng thời gian yên tĩnh này, theo bản năng, Ngư Nhược Nhi lấy ra lương khô trong lòng, đây là Hùng Đại ở trước khi hắn xuất môn cho hắn, sợ hắn đã đói bụng, làm cho hắn có thể hợp thời đỡ đói dùng.

Đông Phương Ly như cũ tiếp tục nhìn hắn, trong đôi mắt ôn nhu mang theo tình tố khác thường, chăm chú nhìn ngũ quan cẩn thận đáng yêu kia cùng đôi mắt to tràn ngập tinh thần phấn chấn của hắn.

Sau một lúc lâu, Ngư Nhược Nhi mới chú ý tới y chính nhìn mình, nhớ tới ở ăn lương khô, thân mình cố ý hướng đi, nói: “Đừng nghĩ ta chia gì đó cho ngươi.”

Đông Phương Ly hạ mắt nhìn lương khô cứng ngắc kia, cười nói: “Ta như thế nào tranh với ngươi, ta bản thân cũng có.” Nói rồi cũng theo trong lòng lấy ra sớm chuẩn bị tốt gì đó.

Mở ra giấy bao, bên trong là một khối bánh đậu xanh hương vị ngọt ngào, nháy mắt giữ chặt lực chú ý của Ngư Nhược Nhi.

Hắn cúi đầu nhìn lương khô bị cắn đi hơn phân nửa, lại nhìn bánh đậu xanh tinh xảo trong tay y, hai người cơ hồ không thể so sánh với.

Theo bản năng lau miệng mình, thiếu chút nữa lấy tay đi lấy bánh đậu xanh kia.

Hành động này làm cho Đông Phương Ly giơ lên nụ cười vừa lòng, chủ động hỏi: “Muốn ăn sao?”

Muốn!

Ẩn nhẫn không bật thốt lên những lời này, mắt to thùy hạ nhìn nhìn bánh đậu xanh, tái nâng lên nhìn y, nói: “Này... Này có thể cho ta ăn?”

“Có thể.” Y cười. “Chỉ cần ngươi kêu ta một tiếng ‘A Ly’, ta liền cho ngươi ăn, cho ngươi hết cũng không có gì.”

Di! Có chuyện tốt như vậy!?

Ngư Nhược Nhi mặc dù tưởng mở miệng đồng ý, nhưng lại sợ trúng kế y.

Nhớ tới bán mình khế kia, hắn hỏi: “Chỉ gọi tên? Không cần ký này nọ?”

“Không cần ký, chỉ gọi tên.”

Ngư Nhược Nhi hai mắt phút chốc tỏa sáng.

Thực sự có chuyện tốt như vậy! Một khi đã như vậy... Hắn đương nhiên không thể bỏ qua.

Giơ tay, chuẩn bị muốn bắt quá trong tay hắn bánh đậu xanh khi, thanh âm tràn ngập tinh thần phấn chấn cũng đồng thời hô to:

“A Ly!”

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/