Đời Người Bình Thản - Chương 90

Đời Người Bình Thản
Chương 90
gacsach.com

Lúc ăn cơm vô cùng náo nhiệt, món ăn chất đống như núi. Ngày hôm qua thím Ân liền bắt đầu chuẩn bị đồ ăn thức uống, bận rộn suốt cả hai ngày.

Lúc này thím Ân còn mang theo mấy người phụ nữ ở trong phòng bếp nấumón ăn, những người đàn ông kia làm thành một bàn lớn tiếng nói đùa, miệng to uống rượu, mọi người ăn nhậu mặt mày hồng hào.

Diệp Thiên Nhiên và Mạnh Yên mang theo mấy đứa bé ngồi ở một bàn khác, chăm sóc bọn chúng ăn cái gì đó.

Mạnh Yên đứng lên chạy vào phòng bếp: “Mấy thím ơi, không cần làm thêm thức ăn nữa đâu, đủ ăn rồi.” Thức ăn nguội rồi, còn làm cái gì?

Đôi tay thím Ân không ngừng nhào trộn: “Thế nào đủ đây? Mười mấy người đàn ông đều rất tham ăn, chúng ta làm nhiều một chút tránh cho bọn họ ăn không đủ no.”

“Khi nào không đủ ăn thì làm tiếp.” Mạnh Yên nhìn mấy người phụ nữ bận bịu không nghỉ, im lặng không nói gì: “Đến lúc đó không bằng chuẩn bị một cái nồi, để cho bọn họ ăn lẩu.”

Thím Ân thấy không sao cả, chẳng qua là bên cạnh có mấy người phụ nữ này dù nói thế nào cũng là khách, lúc này còn đói bụng làm việc, trong lòng có chút khó khăn: “Nhưng phải rửa những thứ này, vậy...”

Mạnh Yên nhìn đủ loại nguyên liệu đề nghị: “Làm cái lẩu đi, dù sao ăn lẩu cái gì cũng có thể ăn chung được.”

Thím Ân nghe vậy, vội kêu mấy người phụ nữ cùng tiến lên bàn ăn cơm.

Bọn nhỏ ăn cơm nhanh nhất, ăn xong liền chạy vào trong phòng xem ti vi.

Thím Ân đến gần bên tai cô hỏi khẽ: “Tiểu Yên, Thủ trưởng đồng ý chuyện tình của cháu và A Nhiên rồi sao?”

Mạnh Yên lắc đầu một cái, gắp đũa thịt bò xào vào trong chén của mình.

Thím Ân nhìn cô mấy lần, không nói thêm gì nữa, cúi đầu ăn cơm.

Mạnh Yên nhìn xem thời gian không còn sớm, cũng ba giờ rưỡi rồi. Nhưng bọn họ vẫn còn uống rượu, nói chuyện trên trời dưới đất.

“Có phải muốn đi về hay không?” Đuôi mắt Diệp Thiên Nhiên thấy động tác của cô.

“Ừ, dạo này trời mau tối, em phải về sớm.” Mạnh Yên lo lắng ba mẹ cô về nhà không thấy cô sẽ tức giận.

Diệp Thiên Nhiên gật đầu một cái, lôi kéo cô đi ra bàn rượu.

MạnhYyên cười kêu lên: “Chú Diệp, mấy chú mấy bác, mọi người từ từ uống. Con về nhà trước.”

Diệp Trung Hoa nhướng đôi mày rậm: “Cứ như vậy đi về?”

Mạnh Yên vô tội trợn to mắt: “Thế nào?” Muốn cô nói ra đối sách giải quyết phải lấy ra chút thành ý chú. Đàm phán cũng cần dùng chút thủ đoạn. Ngu ngốc lấy ra lá bài tẩy của mình, nhưng mà không thu hoạch được gì mới là hành động của kẻ ngu.

Gương mặt Diệp Trung Hoa nghiêm túc: “Chuyện còn chưa có nói xong, khoan hãy đi.” Nhưng trong lòng có chút nóng nảy, con nhóc này nói thế nào muốn đi thì đi? Đáp án đâu?

Mạnh Yên nháy mắt, đặc biệt hồn nhiên chân thành: “Nói xong rồi, ba mẹ cháu đang ở nhà chờ cháu đấy.”

Diệp Thiên Nhiên hiểu tâm tư của cô nhất, mặc dù không biết hai người đã nói những gì. Nhưng lúc này anh đã nhìn ra Mạnh Yên chiếm thượng phong: “Ba, không phải là ba đã nói chuyện với Tiểu Yên rồi sao? Còn phải nói chuyện gì? Chúng ta đi.” Lôi kéo tay của cô làm ra dáng phải đi.

Diệp Trung Hoa thầm mắng một tiếng, con nhóc giảo hoạt, nhưng trong lòng có chút tán thưởng. “Chuyện kia, cháu phải nói điều lệ ra ngoài.”

Mạnh Yên giở giọng hách dịch: “Chuyện này bỏ qua đi, trong khoảng thời gian ngắn thật đúng là không có biện pháp...”

“Đừng giả bộ nữa, chú biết trong lòng cháu đã có biện pháp rồi.” Diệp Trung Hoa lại là người tinh ranh, tác phong quân nhân sảng khoái dứt khoát: “Cho cháu một ngày, làm một bản kế hoạch. Trực tiếp giao cho chú.”

Mạnh Yên có chút kỳ quái: “Chú Diệp à, không phải buổi tối ngài phải đi sao?” Cô không nói được, cũng không muốn nói.

“Vì chuyện này, chú lại đợi một ngày.” Diệp Trung Hoa thật không hiểu cô nhóc này tìm ở đâu ra phương hướng đa dạng chồng chất. Nhưng chuyện này rất quan trọng, còn phải trì hoãn hành trình ngày mai. “Ngày mai lúc nào thì có thể cho chú?”

“Bản kế hoạch thì có thể.” Mạnh Yên cười híp mắt kéo dài âm thanh: “Nhưng mà...”

Diệp Trung Hoa hiểu ý tứ cô chưa nói, rất sảng khoái gật đầu: “Nếu như tìm ra biện pháp phù hợp tâm ý của chú, có thể thuận lợi làm việc, chú sẽ mặc kệ chuyện của cháu và A Nhiên.”

Ông nói chuyện này trước mặt nhiều người, chính là ngầm đồng ý chuyện của bọn họ.

Người ở chỗ này nghe lời này đều thở phào nhẹ nhõm, lão Thủ trưởng nhất ngôn cửu đỉnh, nói là làm. Vừa nói ra lời này, liền đóng đinh trên ván rồi.

Diệp Thiên Nhiên càng thêm vui mừng nhướng mày, mặt thiết tha kiêu ngạo nhìn Mạnh Yên.

Mạnh Yên còn không chịu gật đầu: “Còn dì Giang bên đó?” Đây chính là cái đại phiền toái, cần giải quyết. Người chọn lựa thích hợp nhất dĩ nhiên là chú Diệp trước mắt. Lúc này không nói điều kiện, còn đợi lúc nào?

Diệp Trung Hoa thật không biết cô nhóc này ăn gì để lớn lên, không có chút nào chịu thua thiệt. “Chú sẽ khuyên bà ấy, sẽ không để cho bà ấy nhúng tay nữa.”

Lúc này cuối cùng ông cũng hiểu thông minh tuyệt đỉnh, ánh mắt cực cao của con trai mình vì sao thua trong tay Mạnh Yên, gặp gỡ người như thế, là cả đời may mắn cũng là cả đời bất hạnh.

“OK, không thành vấn đề.” Lần này Mạnh Yên hài lòng, cũng rất sảng khoái: “Ngày mai cháu đem bản kế hoạch cho chú, cam đoan chú sẽ hài lòng.”

Diệp Thiên Nhiên lái xe trên đường, có chút không yên lòng hỏi: “Tiểu Yên, em theo ba anh làm chuyện bí hiểm gì? Ông ấy muốn kế hoạch gì?”

Mạnh Yên không dối gạt anh, đem chuyện của hai người nói ra, mới vừa rồi nhiều người không tiện nói.

Diệp Thiên Nhiên nghe xong ngũ vị tạp trần: “Chuyện này em có nắm chắc không?” Nếu không được, anh lại nghĩ biện pháp. Cũng là vì tương lai của bọn họ, Mạnh Yên phải gánh vác rất nhiều chuyện vốn là cô không nên gánh, điều này làm cho nội tâm của anh vừa cảm động lại vừa khổ sở.

“Em sẽ làm chuyện không nắm chắc sao?” Mạnh Yên tự tin ngẩng đầu lên, thần thái phấn khởi.

Diệp Thiên Nhiên thấy tim mình đập liên hồi: “Tiểu Yên, em rất lợi hại, lại có thể giải quyết loại vấn đề khó khăn này.” Đây chính là cô gái anh yêu, tự tin dũng cảm kiêu ngạo, trên đời tất cả phẩm chất tốt đẹp nhất cũng tập trung vào một mình cô. (Tác giả: Mồ hôi, thật là lạnh!)

“Còn không phải là bị ba của anh bức ép!” Mạnh Yên bĩu môi, nhưng chỉ chớp mắt vừa nghĩ: vậy cũng là chuyện tốt, nếu ông ấy không ép cô thật không nghĩ tới thứ này.

“Em vất vả rồi, đừng so đo với bọn họ.” Diệp Thiên Nhiên đang nói chuyện, tiếng chuông điện thoại Mạnh Yên vang lên.

Mạnh Yên lấy ra vừa nhìn, là ba mẹ cô. Bọn họ ở trong điện thoại thúc giục cô nhanh về nhà, không cho đi lang thang ở bên ngoài.

“Chú Mạnh tức giận?” Diệp Thiên Nhiên ở bên cạnh nghiêng tai nghe cẩn thận, đợi cô cúp điện thoại không khỏi lo lắng không thôi: “Bọn họ về nhà? Có phải đoán được em đến đây hay không?”

Anh ngược lại không phải lo lắng cho bản thân, anh chỉ lo lắng vợ chồng Mạnh Ngọc Cương sẽ mắng Mạnh Yên.

“Đoán được liền đoán chứ, bọn họ cũng không thể làm gì em!” Gương mặt Mạnh Yên ngược lại không sao cả, cùng lắm là bị mắng một trận, không đau không dưỡng không có gì ghê gớm.

Diệp Thiên Nhiên nghe xong không nói lời nào, chỉ là gia tăng tốc độ.

Chỉ chốc lát sau đã đến lầu dưới nhà họ Mạnh, Mạnh Yên vẫy tay chui ra xe, đang muốn chạy lên lầu. Nghe được âm thanh cửa xe mở ra, quay đầu thấy Diệp Thiên Nhiên chui ra.

“Thế nào? Còn có việc?” Mạnh Yên dừng bước, khuôn mặt nghi vấn.

“Em chờ anh một chút.” Diệp Thiên Nhiên chạy đến đuôi xe lấy đồ ra, lại đi tới bên cạnh Mạnh Yên: “Đi thôi, cùng vào.”

Bình thường anh ở trong quân doanh không ra được, nếu không đã sớm tới nhà họ Mạnh làm khách. Cho dù muốn quấn quít thật chặt, cũng phải được sự đồng ý của người lớn nhà họ Mạnh. Bọn họ cho dù muốn đuổi anh đi, anh cũng không quan tâm. Anh chỉ muốn cho bọn họ hiểu tâm ý cùng quyết tâm của anh, anh quyết sẽ không lùi bước. Anh tin tưởng trên đời này không có chuyện gì khó, chỉ cần bền lòng, một ngày nào đó sẽ đạt thành tâm nguyện.

Vốn lễ mừng năm mới là thời cơ đến nhà họ Mạnh bái phỏng, nhưng nhà họ Mạnh gặp không ít chuyện, anh chỉ có thể đợi được ngày hôm nay mới đến.

Những thứ đồ này đã sớm chuẩn bị đầy đủ, đều là từ các nơi trên thế giới sai người mang tới. Đều nhằm vào sở thích của ba người nhà họ Mạnh mà chuẩn bị, khẳng định làm cho bọn họ yêu thích.

“Cái này là ý gì?” Mạnh Yên nhìn anh, lại nhìn một đống đồ vật.

“Con rể mất giá tới cửa đây.” Diệp Thiên Nhiên nhẹ nhàng bỏ lại những lời này, hai tay xách đồ đi trước.

“Này, anh điên rồi, muốn bị đánh đúng không.” Mạnh Yên sửng sốt, một giây sau đuổi theo: “Ba mẹ em sẽ đánh anh đó.”

“Đánh liền đánh chứ, ai bảo anh yêu con gái bọn họ chứ.” Bước chân Diệp Thiên Nhiên kiên quyết không ngừng, cười đùa hí hửng nói chuyện không ngừng.

Trong lòng Mạnh Yên nhanh chóng rối loạn: “Thiên Nhiên, anh mau dừng lại.”

Mặc kệ Mạnh Yên đuổi theo thế nào, Diệp Thiên Nhiên cũng không đi mau. Lập tức đứng ở trước cửa nhà họ Mạnh nhấn chuông.

Mạnh Yên cuối cùng cũng đuổi theo anh, khẩn trương đẩy anh một cái: “Anh trở về trước đi, sau này hãy nói, ba em không thích anh.”

“Tiểu Yên, con nói chuyện với ai vậy?” Lý Thiến vừa dứt lời, cửa được mở ra. “Thiên Nhiên, sao cháu lại tới đây?”

“Bước sang năm mới rồi nên cháu đến thăm dì Lý và chú Mạnh một chút.” Diệp Thiên Nhiên cười lấy lòng, vẻ mặt ‘biết mà còn hỏi’: “Chú Mạnh có ở nhà không dì?”

Lý Thiến có chút do dự, nhưng vẫn là kéo cửa ra cho anh vào.

Mạnh Ngọc Cương từ trong phòng ra ngoài, nhìn thấy mặt nụ cười sáng lạng của Diệp Thiên Nhiên, trong lỗ mũi hừ một tiếng, quay đầu lại lùi về gian phòng.

Diệp Thiên Nhiên đặt đồ ở trên bàn, lấy ra một bình rượu đến giữa cửa quơ quơ: “Chú Mạnh, cháu có mang theo chai rượu đỏ của Pháp mà chú thích nè. Ra ngoài uống với cháu một chén thôi.”

Trong nội tâm Mạnh Ngọc Cương rất rung động, lại mạnh miệng nói: “Không có hứng.” Ý định lại bị bình rượu kia hấp dẫn. Ông uống rượu từ trước đến nay, kể từ khi ở nhà họ Giang uống qua một chai rượu đỏ, liền đối với rượu đỏ nhớ mãi không quên, hơn nữa thích rượu đỏ sinh ra ở nước Pháp.

“Đây là chai rượu mà bạn của cháu ở Pháp đặc biệt giúp cháu mang về, đều là trân phẩm khó tìm.” Diệp Thiên Nhiên chỉ vào nhãn hiệu ở thân bình cười nói: “Chú lại đây uống một chút nào.”

“Tôi cũng không hiếm lạ gì.” Trong lòng Mạnh Ngọc Cương hận muốn chết, dùng thứ ông thích nhất để dụ dỗ ông, thật quá đáng.

“Ngọc Cương, gần sang năm mới cần gì phải nói như vậy.” Lý Thiến ra mặt giảng hòa: “Thiên Nhiên cũng là có lòng thành.”

Bà đối với Diệp Thiên Nhiên tâm tình rất phức tạp, trước kia rất ưa thích đứa bé này. Người thông minh lại xuất sắc, dáng dấp tốt biết xử lý. Nhưng lại cùng Mạnh Yên nói chuyện yêu thương, bà không cho phép.

Nhưng Diệp Thiên Nhiên rất có tâm, mặc dù biết bọn họ cũng phản đối, năm ngày ba bữa anh lại gọi điện thoại thăm hỏi một tiếng. Ngay cả khi Mạnh Ngọc Cương không chịu nghe điện thoại, anh cũng sẽ nhờ người khác nhắn hỏi. Nếu là con trai của bọn họ, bà nhất định rất vui mừng đứa bé hiếu thuận, như vậy ai không thích. Nhưng nếu như là con rể, vậy thì không được.

Mạnh Ngọc Cương cũng không ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm TV ánh mắt lại mờ mịt: “Chỉ cần nó không lui tới cùng Tiểu Yên, tôi liền đối với nó khách khí.” Mặc dù không trực tiếp nhận được lời nhắn hỏi, trong lòng ông vẫn còn có chút cảm động. Nghĩ đến tương lai của con gái, chỉ có thể kìm lòng lại.

Vô luận thái độ vợ chồng Mạnh Ngọc Cương là gì, Diệp Thiên Nhiên luôn mỉm cười đối mặt, kiên nhẫn mười phần: “Chú Mạnh, ngài đừng nghĩ nhiều như vậy. Coi như là tên tiểu bối xin trưởng bối uống một chén, chú nên cho cháu mặt mũi chứ.”

“Ngọc Cương, Thiên Nhiên đều nói như vậy, ra ngoài cùng nó uống một chén, tôi đi làm mấy món đồ nhắm.” Trong lòng Lý Thiến rối rắm: “Tiểu Yên, tới giúp mẹ.”

“Dạ.” Mạnh Yên không yên lòng nhìn anh mấy lần, đi theo Lý Thiến vào phòng bếp. Sơ chế và nấu mấy món ăn.

Lý Thiếnbỏ xương vào nước sôi, bắt đầu nấu canh.

“Hôm nay con lại cùng Thiên Nhiên đi ra ngoài? Đi nơi nào?”

Mạnh Yên vốn định gạt mẹ mình, nhưng vừa thấy mẹ cô nhìn cô chằm chằm, không thể làm gì khác hơn là nói thật: “Mẹ, chúng con chỉ là... Được rồi, chúng con đi gặp ba của anh ấy.”

Lý Thiến còn khôngnỡ trách mắng con gái, chỉ lo lắng hỏi: “Ba của nó? Ông ta có làm khó dễ con hay không?”

Bà đã sớm nghe nói ba mẹ Diệp Thiên Nhiên tới thành phố S đón tiếp người nhà họ Giang cùng nhau làm lễ mừng năm mới, loáng thoáng nghe được người nhà họ Diệp cũng không đồng ý chuyện này, trong lòng đã sớm không thoải mái cực kỳ. Bà có thể ghét bỏ Diệp Thiên Nhiên, nhưng nhà họ Diệp có tư cách gì ghét bỏ con gái nhỏ thông minh khéo léo nhà bà. Ở trong mắt bà, con gái nhà mình là xuất sắc nhất trên đời này, là đối tượng mà các nam sinh rối rít theo đuổi. Mạnh Yên nhà bà coi trọng Diệp Thiên Nhiên, là phúc khí của nó. Nhà nó còn dám xoi mói?! Hừ.

“Không có.” Mạnh Yên ôm eo mẹ mình đem chuyện hai người nói một lần, cuối cùng đắc ý cười nói: “Con cũng không tính là thua chứ?”

“Nhìn con hả hê, cười toạt móng heo ra như vậy.” Lý Thiến nghiêm mặt quở trách nữ nhi, nhưng trong lòng lại âm thầm hả hê. Con gái của bà xuất sắc làm cho người ta cũng tìm không ra tật xấu. Trên đời này cha mẹ đều cho rằng con của mình là tốt nhất, đây cũng là bệnh chung. Rất bình thường.

Mạnh Yên cẩn thận nhìn sắc mặt của Lý Thiến: “Mẹ, mẹ thật không hy vọng con và anh ấy ở cùng nhau sao?”

“Tiểu Yên, mẹ là hiểu rõ con nhất. Mẹ hi vọng tương lai con sẽ trôi qua thật tốt.” Lý Thiến sờ sờ mái tóc đen của cô, trong lòng phức tạp không hiểu nổi.

Nếu tương lai Diệp Thiên Nhiên không đi làm lính, cùng Mạnh Yên coi như xứng đôi. Nhưng vừa nghĩ tới nghề nghiệp tương lai của anh, ưu điểm gì đều vô dụng.

“Thiên Nhiên anh ấy đối với con rất tốt.” Mạnh Yên nhắc lại một lần.

“Tốt hơn nữa có ích lợi gì? Ai, mẹ nói nhiều hơn nữa con cũng nghe không lọt.” Lý Thiến chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Đến lúc đó con sẽ tự hiểu tại sao mẹ lại không nhìn mặt các con.” Đứa nhỏ này, không có trải qua chuyện bọn chúng vĩnh viễn không hiểu. Chỉ có ăn được đau khổ mới hiểu ra.

Tác giả có lời muốn nói: dì cả tới, tay chân của tôi lạnh lẽo, tánh khí nóng nảy. Đang đi tự nhiên bị một cục đá đập trúng chân, còn bị phê bình là đồ bỏ đi. Nhất thời lệ rơi đầy mặt, thật đau lòng. Ta ảo não trốn trong chăn khóc một trận.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3