Độc Sủng Vương Phi Kiêu Ngạo - Chương 02

Độc Sủng Vương Phi Kiêu Ngạo
Tử Yên Phiêu Miểu
www.gacsach.com

Chương 2: Đây là cái tình huống gì a?

Beta: nhok tinh nghich

Sở Thanh Nguyệt bị một hồi tiếng ồn đánh thức, vừa mở mắt liền thấy một đám người ùa vào từ ngoài cửa khiến trái tim co rụt lại, hơn mười nam nữ già trẻ này làm cái gì vậy?

“Nguyệt nhi, con hù chết thím, mau để thím nhìn xem con sao rồi.”

“Thấy trong người thế nào? Còn đau hay không? Có khó chịu chỗ nào không?”

“Đầu sao rồi? Đầu rất quan trọng, trăm ngàn lần đừng bị hỏng nha.”

“Trời ơi, mấy đứa đáng chém ngàn đao kia sao lại xuống tay nặng như vậy chứ?”

“Nguyệt nhi đáng thương của ta.”

"..."

Sở Thanh Nguyệt chưa kịp phản ứng, đám người đó đã hung hăng đi đến trước mặt nàng bắt đầu... thay nhau ra trận biểu đạt sự quan tâm của mình, tình cảm thân thiết, tiếng ríu rít hỏi han ân cần tràn ngập cả căn phòng, rung động đến mức trong tai nàng vang lên tiếng ‘ong ong’, đầu lại đau.

Thanh Nguyệt ngây ngốc nhìn nhóm người mà cứng họng. Nhóm người này đều là người nhà của nàng?

“Tất cả im miệng cho ta.”

Thấy người trên giường hình như hơi bất thường, mặt một nam nhân trung niên có thân hình to lớn liền đen lại, cao giọng hét lớn, tiếng ồn kia theo đó mà ngưng lại, tai của Thanh Nguyệt cũng thanh tịnh hơn.

“Nữ nhi, nói cho cha biết, có chỗ nào khó chịu không?” Thấy mọi người rột cuộc đều ngậm miệng, nam nhân thân hình cao lớn lập tức nhỏ giọng hỏi, dáng vẻ thận trọng như sợ vừa chạm vào nàng liền vỡ vậy.

“Dạ không, chỉ có đầu hơi choáng váng.” Thanh Nguyệt lắc đầu, nở nụ cười nhàn nhạt, cố gắng không nhiều lời tránh để lộ chân tướng.

Hóa ra, đây chính là cha của nàng, mày rậm mắt to, râu lún phún, nhìn rất có khí thế, đặc biệt là giọng nói rất to, giống như tiếng sấm.

“Đau đầu? Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ đầu bị hỏng rồi?” Nghe thấy thế, đôi lông mày như núi của Tô Kính Tùng xoắn lại như hai sợi dây thừng, đôi mắt không ngừng dạo trên đầu nàng, nỗi lo trong lòng hiện ra rõ ràng.

“Nữ nhi khỏe lắm, chỉ quên một số chuyện, không có trở ngại gì, cha đừng lo” Thấy cha lo lắng như thế, Sở Thanh Nguyệt hơi xúc động, vội vàng nhẹ giọng an ủi ông*, trong lòng xót xa muốn khóc. (NV: hắn thay bằng từ ông cho dễ nghe)

Tô Kính Tùng như thế khiến nàng nhớ đến cha mình, cha cũng cưng chiều đứa con gái là nàng như vậy, không ngờ vậy mà cuối cùng nàng lại khiến ông chết không toàn thây.

Ai ngờ, Tô Kính Tùng nghe nàng nhẹ giọng an ủi mình chẳng những không yên tâm mà lại giống như bị đả kích, lảo đảo lùi lại hai bước, nhìn nàng hồi lâu không nhúc nhích tựa như nhìn quái vật. Mà hơn mười nam nữ già trẻ trong phòng này cũng như trúng tà, mở lớn hai mắt như cái chuông đồng, vẻ mặt tràn đầy khiếp sợ.

Yên lặng.

Sở Thanh Nguyệt bị những người này dọa sợ không nhẹ, nuốt chua xót vào bụng, trừng mắt nhìn bọn họ như đang gặp quỷ, không biết mình rốt cuộc nói sai câu nào, có vẻ như, nàng không có nói sai cái gì.

Tô Kính Tùng ngây người thật lâu... mới tỉnh hồn lại, gian nan nuốt xuống một ngụm nước bọt, quay đầu về phía mọi người đứng ở trong phòng, rống to: “ Mời toàn bộ đại phu tốt nhất kinh thành đến đây cho ta, nhanh, nhanh lên.”

Tô Kính Tùng ra lệnh xong, mọi người lập tức tản ra giống như chim vỡ tổ, chạy ra ngoài ngay sau tiếng hô, bộ dạng kia giống như là muốn đi liều mạng.

Trong chớp mắt, trong phòng này trừ Sở Thanh Nguyệt và Tô Kính Tùng, chỉ còn lại nữ nhân trung niên vẻ mặt lo lắng, lã chã chực khóc.

Chờ mọi người đi hết, Tô Kính Tùng hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm túc cầm tay Sở Thanh Nguyệt, khiến lòng Sở Thanh Nguyệt lộp bộp một tiếng, cơ thể căng ra như cung vận sức chờ phát động. Ông ấy... Không phải muốn giết nàng chứ? Nhưng mà...

“Nữ nhi, con yên tâm, cha nhất định chữa khỏi bệnh cho con.” Tô Kính Tùng nắm chặt tay Sở Thanh Nguyệt hồi lâu không nhúc nhích, đến khi cảm giác thân thể căng thẳng của Sở Thanh Nguyệt bắt đầu run lên, ông mới mở miệng nói chuyện. Sau đó, cứ lẳng lặng nhìn nàng như vậy, hồi lâu mới thở dài một hơi buông tay nàng, ôm lấy nữ nhân vẻ mặt u sầu rời đi.

Trong phòng yên tĩnh không một tiếng động, Sở Thanh Nguyệt có chút há hốc mồm.

Cái tình huống gì vậy?

Mặc kệ cái tình huống này là gì, tóm lại nơi này đã yên tĩnh. Chỉ là sự yên tĩnh này chỉ duy trì được nửa canh giờ.

Nửa canh giờ sau, trng phòng này trở nên ồn ào lần nữa, đại phu người này tiếp theo người kia không ngừng kéo đến, từ buổi sáng đến trưa rồi đến tối, một đám người thay nhau ra trận xem bệnh cho nàng, chỉnh nàng đến muốn ngất đi, bất quá, rốt cuộc nàng cũng hôn mê.

Đến cuối cùng, Sở Thanh Nguyệt không hiểu được rốt cuộc mình không thích hợp ở chỗ nào, thể nhưng khiến Tô Kính Tùng huy động nhiều đại phu tới giày vò nàng như vậy.

Cành liễu phất phơ theo gió, ve sầu trên cây khẽ kêu.

Bên cửa sổ noãn các, Sở Thanh Nguyệt nằm trên nhuyễn tháp nhắm mắt dưỡng thần, gió thổi lướt nhẹ qua mặt đặc biệt thoải mái. Mấy ngày nay, nàng bị mấy người đại phu kia giày vò đến chết đi sống lại. Nhưng cũng may, từ ngày hôm qua cuối cùng cũng được yên tĩnh, nhưng nàng càng thiếu ngủ nghiêm trọng. Tuy vết thương trên người đã kết vảy, có thể miễn cưỡng xuống đất đi lại mấy bước, nhưng vẫn buồn ngủ như cũ, hận không thể ngủ đến trời sập xuống.

Lại một trận gió mát phất thổi tới, hoa mai khẽ đung đưa, trong không khí mơ hồ truyền tới một chút gì đó giống như là mùi máu tươi.

Sở Thanh Nguyệt đang nhắm mắt dưỡng thần, hô hấp nhẹ nhàng dừng lại một chút rồi lập tức khôi phục như lúc ban đầu, mí mắt khẽ lay động nhưng không mở ra, vẫn nhắm mắt giống như đang ngủ say, nhưng không ai phát hiện, bàn tay của nàng đặt trên bụng âm thầm nắm chặt.

Mấy ngày này, trên cơ bản nàng đã quen thuộc hết từng người của Tô gia, khí tức này rất là xa lạ, không thuộc bất kỳ người nào nàng biết trong Tô gia.

Trong noãn các, một nam nhân áo đen nhẹ nhàng thu liễm khí tức, lặng yên không tiếng động đi đến gần cô gái đang ngủ say trên nhuyễn tháp.

Dung nhan ngủ say của nàng rất điềm tĩnh, mặt không thoa phấn hơi tái nhợt, lông mi thật dài dưới ánh mặt trời tạo thành một bóng mờ, cái mũi xinh xắn vểnh cao, môi xinh hơi trắng, một cô gái thanh lệ, hình như vừa mới khỏi bệnh.

Cô gái trước mặt này không phải tuyệt đại mỹ nhân, nhưng ngoài ý muốn hấp dẫn tầm mắt của hắn, đang định đi đến gần nhìn rõ nàng một chút, nhưng không ngờ đôi mắt vốn nhắm lại đột nhiên mở ra, một đôi đồng tử lạnh như băng lập tức xuất hiện trước mắt, vừa mới ngây ra, lại thấy một đạo hàn quang nhìn thẳng mặt hắn.

Trong lòng nam nhân thất kinh, không ngờ cô gái nhìn nhu nhược không có sức lực này lại có bản lĩnh như thế, bàn tay nhanh như chớp dời xuống eo bắt được ám khí, đồng thời bước chân của hắn di chuyển, bóng dáng rời đi, xuất hiện bên cạnh nhuyễn tháp.

Thanh Nguyệt mở hai mắt, đồng thời rút ám khí phóng ra, nàng có lòng tin ở cái khoảng cách nhỏ hẹp này, chắc chắn có thể đánh trúng người tới, người áo đen này lại có thể tránh thoát công kích của nàng, trong lòng thất kinh, thân thể vừa động không chút do dự xoay người đứng lên, động tác xoay người của nàng chỉ có một nửa, thì đã bị một áp lực hung hăng áp trở về chỗ cũ, đồng thời một bàn tay xuất hiện trên cổ.

Cổ bị bóp chặt, Thanh Nguyệt không dám cử động, một đôi mắt đen như mực xuất hiện trong tầm mắt của nàng, trong đôi mắt lạnh thấu xương lóe lên nồng đậm sát khí, nàng không ngờ động tác của hắn nhanh như vậy.

Hắn, cách nàng rất gần, thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương, trong mũi truyền đến nồng nặc mùi máu tươi, hiển nhiên nam nhân này bị thương. Nhưng nàng rất rõ ràng, coi như hắn đang bị thương, lấy tốc độ lúc nãy, nàng cũng không phải là đối thủ của hắn, hôm nay việc nàng có thể làm là lấy tĩnh chế động.

Nàng không động, đồng dạng nam nhân kia cũng không động, thân thể cao lớn áp lên trên người của nàng, nữ nhân trong lòng thoang thoảng hương thơm đặc thù cùng mùi thuốc, mắt đen khóa hai mắt của nàng thật chặt, trong lòng thoáng qua một tia kinh ngạc. Không ngờ, nữ tử này lại không sợ hãi.

Tĩnh, một sự yên tĩnh quái dị.

"Tiểu thư, Chư tiểu thư cầu kiến." Đúng lúc này, tiếng của Diệp Lạc từ bên ngoài truyền vào, bàn tay nam nhân giữ chặt cổ nàng chợt căng thẳng, siết chặt cổ họng Thanh Nguyệt khiến hô hấp của nàng nhất thời chậm lại, trong nháy mắt khuôn mặt bị nghẹn đỏ bừng.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/