Độc Sủng Thiên Kiều - Chương 65

Độc Sủng Thiên Kiều
Chương 65
gacsach.com

Editor: Mễ Đồng

Ngoã Lạt mang gót sắt xâm lược biên quan, đưa quân đi về phía Nam, chỉ chờ tấn công dưới thành Đại Đồng.

Hàn Thác lại dẫn quân xuất chiến.

Tâm tình của Cố Thiền khác nhau rất lớn so với lần trước.

Khi đó trong lòng nàng biết rõ Hàn Thác nhất định sẽ thắng, cho nên thoải mái tự tại, không lo lắng chút nào.

Lần này...

Nếu giống như quỹ đạo của kiếp trước, tân đế Hàn Khải vì muốn củng cố địa vị của bản thân, nên chuẩn bị bắt tay vào thực hiện chính sách tước phiên, trong tay Tĩnh vương và Sở vương đều cầm trọng binh, đối với hắn đều có uy hiếp tương xứng, cho nên đầu tiên phải suy nghĩ chọn ai để xuống tay là rất khó.

Vừa vặn lúc đó Tấn vương dựa vào việc Ninh Hạo dâm nhục hại chết Tấn vương phi, đó là một chuyện bất kính đối với phủ ngoại gia Ninh quốc công của Hàn Khải, Hàn Khải liền đem mục tiêu nhằm vào Tấn vương, ca ca của Sở vương, lấy cớ quốc khố đã hết, không thể giúp đỡ, quyết định lấy Hà Nam là nơi dân chúng đang gặp đại họa, cho nên phải cắt giảm chi tiêu cho quân đội.

Lúc ấy Sở vương đang lãnh binh chống lại quân Ngoã Lạt xâm lược, chiến sự đang trong lúc gian nan, cầu viện binh bị cự tuyệt không tính, lại còn bị báo lại sau này một nửa trang thiết bị, nhu cầu của binh lính đều phải tự thân lo liệu.

Việc này không phải là bí mật, liền truyền ra ở trong quân doanh rất nhanh, bản thân phải đẫm máu chiến đấu một cách hăng hái để bảo vệ quốc gia, giờ đây quốc gia lại không nguyện ý cung cấp chu toàn những vấn đề căn bản nhất như ăn mặc cho bọn họ, vì thế trong lúc nhất thời sĩ khí phải chịu đả kích lớn, lòng quân tan rã, bị Ngoã Lạt luân phiên tấn công mạnh mẽ, cuối cùng dẫn tới thảm bại, hơn mười vạn đại quân ban đầu đã bị tổn hại hơn hai phần ba, ngay cả Sở vương cũng phải chết trận nơi sa trường, nếu không đã có thể trở về.

Khi đó Cố Thiền ở trong cung, cũng không có khả năng nhớ lại tất cả chiến sự, nhưng lần này nàng có thể nhớ rõ ràng là vì khi Hàn Khải quyết định cắt giảm quân nhu, vì bản thân là hộ bộ Thượng thư nên Cố Cảnh Ngô đã cật lực phản đối, đã nhiều lần cố gắng ngăn cản khi ở trên triều. Nhưng Hàn Khải đãsớm có ý định, thế nên không có bất kỳ hành động nào, hơn nữa thật sự là hắn có lòng riêng, cho dù Cố Cảnh Ngô có ý kiến hợp lý nhưng lại trái ý với hoàng thượng, cho nên cuối cùng bị Hàn Khải ban ra một đạo thánh chỉ đuổi đi, phải đi xa tận Phúc Kiến để nhận chức Bố Chính Sứ, cũng đồng thời quản lý ngành hàng hải, Cố Tùng có liên quan cũng phải chịu liên lụy, đang bị điều ra ngoài kinh.

Từ lúc Hàn Thác tiếp quản bộ cũ của Sở vương, trong lòng của Cố Thiền liền âm thầm sinh ra lo lắng đối với trận chiến này.

Khi ở Sơn Tây, nàng đã từng âm thầm nhắc nhở cho Hàn Thác, cố ý hỏi hắn:“Vương gia ở xa U Châu, ngoài tầm tay với, tại sao lại an bài những binh lính giỏi để bố phòng không đủ?”

Đương nhiên, là do Cố Thiền thật sự không hiểu, Hàn Thác cũng sẽ không nghi ngờ cái gì, bởi vì vốn dĩ hắn cũng đã suy tính nước cờ của mình.

Nhưng trên đời này không có cái gì là hoàn toàn ổn thỏa, tuyệt đối sẽ không bị quân địch công phá phòng ngự, nên chuyện đã sẽ xảy ra như thế nào cũng không thể ngăn cản được.

Huống chi, Đại Đồng trong lịch sử vốn là vùng giao tranh, có danh xưng là“Bắc quan chìa khoá”, tân hãn Tư Đạt Cát của bộ Ngoã Lạt là người hiếu chiến, dã tâm rất lớn,chắc chắn sẽ có hành động.

Lúc nghị sự chấm dứt đã là canh bốn, Hàn Thác trở lại phòng, cởi y phục nằm bên cạnh Cố Thiền, dù sao canh năm mới khởi hành, cùng lắm là nghỉ ngơi một canh giờ, tội gì phải ép buộc mình.

Ngay cả chăn hắn cũng không dám nhấc lên, vì sợ đánh thức Cố Thiền.

Tuy rằng muốn cùng nàng trò chuyện, nhưng lại sợ nàng rơi lệ, chi bằng cứ như vậy, chờ nàng tỉnh ngủ, hắn cũng đã đi khỏi,tránh cho nàng phải thương tâm khổ sở khi chia ly.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt trơn mềm của Cố Thiền, thấy nàng vốn đang ngủ yên đột nhiên nhíu chân mày, khuôn mặt nhỏ nhắn vì vậy mà vo thành một nắm, trong miệng tự lẩm bẩm khôngngừng, nhưng âm thanh rất nhỏ, nghe không rõ ràng lắm.

Hàn Thác để sát tai vào miệng nàng, nghe ra nàng nói là:“Vương gia... Vương gia... Đừng đi.”

hắn nghe được lòng liền mềm nhũn, nhẹ nhàng đem nàng ôm vào trong ngực, vỗ phía sau lưng để trấn an nàng.

Cố Thiền dần dần không nói vậy nữa, nhưng trong mắt đã có nước mắt rơi xuống.

rõ ràng là mơ thấy ác mộng.

Hàn Thác vội vàng lay nàng tỉnh lại.

Cố Thiền mở mắt ra, dường như không thể tin mà nhìn Hàn Thác,“Vương gia,người vẫn còn ở nhà, thìra là ta nằm mơ.”

Nàng cọ cọ ở trước ngực hắn, nũng nịu mềm giọng nói:“Làm ta sợ muốn chết.”

“Mơ thấy cái gì?” Hàn Thác hỏi.

“Mơ thấy Vương gia lại đi đánh giặc, sau đó...”

nói tới đây, Cố Thiền dừng lại, chui đầu vào trong lòng Hàn Thác im ắng rơi lệ.

Giấc mơ là giả, tình ý là thật, nàng chỉ nghĩ rằng giả bộ ngủ, giả vờ gặp ác mộng nhằm nhắc nhở hắnmột chút, nhưng đến cùng không biết có nên giúp hay không.

Tuy hiện tại mối quan hệ với hoàng đế rất tốt, Hàn Khải vẫn chưa đăng cơ, nàng nhớ kiếp trước phụ thân rời khỏi kinh khi đã lập hạ, mà chiến sự lúc đó kéo dài đến mùa đông mới kết thúc.

Thời gian gần một năm, chuyện xấu gì cũng đều có thể xảy ra.

Cố Thiền thậm chí không thể vì biết rằng Hàn Thác ở kiếp trước bách chiến bách thắng mà an ủi chính mình, kiếp trước hắn không có tham gia trận chiến này.

“Sau đó cái gì? Tại sao không nói nữa?” Hàn Thác hôn nhẹ lên thái dương nàng,“Đừng khóc, còn mộtcanh giờ cuối cùng, nàng không trò chuyện với ta, sau này muốn nói gì cũng không được.”

Lời này giống như chọc tổ ong vò vẽ, nước mắt của Cố Thiền càng rơi mãnh liệt, hai tay ôm chặt lấy hắn, cả người phát run.

Hàn Thác cũng bị dọa, vội vàng ôm nàng ngồi xuống, tiếp tục hỏi:“Rốt cuộc mơ thấy cái gì, tại sao lại bị dọa thành như vậy?”

Cố Thiền nức nở nói:“Ta mơ, điềm xấu, Vương gia bại trận...”

Chính là như vậy?

Hàn Thác cười nói:“Đứa ngốc, mộng đều trái với thực tế, nàng mơ thấy ta bại trận, kỳ thật chính là chứng minh ta sẽ thắng, đại cát đại lợi.”

Cố Thiền có thể thấy được không thể tác động đến hắn, hắn hoàn toàn xem việc này là việc không đáng lo mà khinh thường, nàng liền đứng hẳn lên,“Ta còn mơ thấy Vương gia bỏ ta lại một mình, rốt cuộc đikhông trở về.”

“Ân, không có khả năng, ta làm sao bỏ nàng lại được.” Hàn Thác còn cười, ngẩng đầu xoa xoa đỉnh đầu nàng, an ủi nói,“Biết ngươi luyến tiếc ta, nhưng đừng miên man suy nghĩ, tự dọa chính mình. Ta còn ở đây, ngươi cứ như vậy, sao ta có thể an tâm đi được?”

Cố Thiền nhân thể ở trong lòng bàn tay hắn khinh cọ, nàng cũng không muốn để hắn phải lo lắng cho mình, hy vọng hắn có thể toàn tâm ứng phó với chiến sự, không cần phải phân tâm.

Nàng lấy lại bình tĩnh, ngừng rơi nước mắt, nghiêm mặt nói:“Hành trang ta đều đã sửa sang lại thật tốt, Vương gia nhìn xem còn thiếu cái gì, ta chạy nhanh đi bổ sung. Đồng Lâm bên kia ta cũng đi qua tặng cho hắn trọn bộ. không biết những cái khác trong quân doanh binh sĩ như thế nào, Vương gia xuất chinh, lương thảo quân nhu cần những cái gì, có phải đều chuẩn bị tốt hay không, có thể duy trì cho đến khi chiến sự chấm dứt?”

Hàn Thác cảm thấy buồn cười, thấy nàng lo lắng nhiều thứ, nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời:“Chiến sựkhông biết dài ngắn thế nào, rất khó có thể chuẩn bị thỏa đáng ngay từ lần đầu, nhưng ít nhất sẽ chuẩn bị đầy đủ mọi thứ trước cho ba tháng, ngươi đừng lo lắng.”

“Nhưng mà, nếu trên đường xảy ra chuyện gì, hậu phương tiếp viện trễ, có thể ảnh hưởng đến chiến sựhay không, lỡ như vốn có thể thắng, lại bởi vì vậy mà gặp chuyện không may thì làm sao bây giờ? Còn có, Đồng Lâm lần trước có thể thiêu kho lúa của quân địch, thì quân địch cũng có thể làm ngược lại thiêu kho lúa của chúng ta, đến lúc đó nên làm cái gì bây giờ...”

Cố Thiền nói được một nửa, nhìn thấy sắc mặt Hàn Thác dần dần lộ ra vẻ kinh ngạc, liền không nói nữa, cắn môi dưới, lộ ra vẻ mặt ưu sầu, sửa lời nói:“Ta biết bản thân lo lắng nhiều chuyện, Vương gia ứng chiến đã có kinh nghiệm phong phú, đương nhiên chuyện gì đều có thể suy tính trước, an bài thật tốt. Nhưng ta không thể khống chế được chính mình, sợ Vương gia xảy ra dù chỉ một chút việc, Vương gia có một chút ít tổn thương thì ta đã chịu không nổi.”

Nàng là vì quan tâm hắn nên sinh ra hoảng loạn.

“Băn khoăn của nàng rất có đạo lý.” Hàn Thác trấn an nói,“Ta sẽ căn dặn bọn họ an bài chu đáo hơn nữa. Đừng lo lắng, vì Xán Xán, ta sẽ không để mình gặp chuyện không may.”

Cố Thiền không thể không lo lắng.

Hàn Thác là trượng phu của nàng, cũng là người nàng yêu, đương nhiên nàng hy vọng hắn có thể bình yên mọi thứ.

Nếu không có kiếp trước, tự nhiên lúc này nàng có thể không hề lo lắng mà tin tưởng năng lực của Hàn Thác, nhưng đoạn trí nhớ này cứ cố tình như bóng ma quấn lấy nàng, mà nàng căn bản lại cảm thấy bất lực, vì không thể sửa đổi.

Còn có phụ thân đang làm việc bên ngoài, trong lòng nàng đã sớm hạ quyết tâm, đợi khi Hàn Khải thậtsự đăng cơ ngôi vị đế vương,nàng liền nhắc nhở với phụ thân, Hàn Khải tính tình kiêu ngạo hoành hành, khuyên phụ thân khi ở trên triều đừng làm trái với ý của hắn.

Nhưng hôm nay...

Nếu thực sự có một ngày như vậy, nàng không cho phụ thân đấu tranh,thì người gặp xui xẻo đó là Hàn Thác, chưa biết chừng còn liên lụy đến Đồng Lâm, nếu phụ thân thật sự đấu tranh, thì cha và ca ca chắc chắn phải đi con đường như kiếp trước, lại cảm thấy không cần thiết phải hỗ trợ Hàn Thác...

Nàng không muốn lâm vào thế khó xử, nhưng lại không biết phải làm thế nào cho phải

Cố Thiền biết bản thân đang có chút buồn lo vô cớ, nhưng việc này về tình hay về lý đều liên lụy đến người thân của nàng, mà nàng thì lại muốn bảo vệ tất cả mọi người.

Cố Thiền cũng lo lắng cho Cố Phong.

Sơn Tây ở đâu cũng đều có đóng quân, mặc dù bị quân Ngoã Lạt đột nhiên tiến công đánh sâu vào bên trong, nhưng tổn thất rất nhẹ.

Hàn Thác vì để dễ dàng cho việc điều động an bài, vẫn muốn dẫn chút ít cấp dưới của U Châu đi trước, Cố Phong phía trước có biểu hiện xông ra, Hàn Thác lại cố ý dùng tài để chứng minh, nên tự nhiên cũng muốn đi cùng.

Trượng phu và đệ đệ, hai cái mạng bằng nhau cột vào cùng nhau.

Nàng càng thêm lo lắng.

Còn có Chương Tĩnh Cầm, cũng là đối tượng mà Cố Thiền lo lắng.

Lúc trước khi ở Đại Đồng, nàng đã gặp qua Chương Tĩnh Cầm vài lần.

Chương Tĩnh Cầm tính tình có khác biệt so với trước đây, chẳng còn thích nói chuyện, trở nên yên tĩnh, nhưng tinh thần và khí sắc đều rất tốt, thậm chí còn đề cập với mợ ở giúp nàng xem mắt người ta.

Sau khi Cố Thiền trở lại U Châu, Chương Tĩnh Cầm lại viết thư đến, tìm được người môn đăng hộ đối, hôn thư đã định, sẽ tổ chức hôn lễ vào mùa thu năm sau.

Nếu Đại Đồng thất thủ, dân chúng trong thành khó tránh khỏi việc bị quấy nhiễu, cũng không biết hôn sự của Chương Tĩnh Cầm có thuận lợi không, không, nếu khói lửa nổi lên bốn phía, sự an toàn của sinh mệnh không thể bảo đảm, hôn sự thuận lợi hay hoãn lại có gì khác nhau.

Cho nên, trăm ngàn lần đừng giống với kiếp trước, vì mỗi một người mà nàng quan tâm để ý.

Nhưng mà, nàng có năng lực làm những gì, có thể giúp sự việc tiến triển đến đâu?

Cố Thiền lại cảm nhận được bản thân lại bị vây trong cảm giác vô lực.

Nàng chỉ có thể không tiếng động tựa sát vào người Hàn Thác, ôm nhanh lấy cánh tay hắn, hy vọng có thể hấp thu một ít năng lượng trên người hắn.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này