Độc Sủng Thiên Kiều - Chương 61

Độc Sủng Thiên Kiều
Chương 61
gacsach.com

Editor: Mễ Đồng

Cố Thiền kinh ngạc nói không ra lời. Cho đến bây giờ nàng cũng không nghĩ tới sẽ xuất hiện cùng Giang Liên Nam. Nhưng Giang Liên Nam lại bình thản, ung dung, che miệng cười nói:“Như thế nào? Trước đây ta sẽ không đánh đàn, nhưng nay học được, Vương phi không chịu tin tưởng, vậy mà lại có thể giật mình ngây dại?”

Ngữ khí lại thoải mái, vô cùng thân thiết, thật tốt, vẫn giống như là ngày xưa, vẫn là một tiểu thư khuê các, cùng với thư đồng, trung gian cái gì cũng dường như không có phát sinh.

Nhưng Cố Thiền cho dù như thế nào cũng không thể làm đến như vậy.

Tuy là Trịnh thị phạm tội không màng đến thân nhân, nhưng về lý thì nói như thế, nếu thật sự truy cứu thì Giang Liên Nam là nữ nhi của kẻ thù giết mẹ, hơn nữa, kiếp trước, sau khi cổ Thiền trúng độc sinh bệnh, thậm chí là chết đi thì Trịnh thị cũng không thể thoát khỏi liên quan

Vì không biết từ trước, nên không biết phòng bị dẫn đến bất hòa, hiện tại sự việc đã xảy ra nhiều năm, không có khả năng xem như không hề có khúc mắc. Cố Thiền không mặn không nhạt hỏi: “Ngươi tại sao lại ở chỗ này?”

Trịnh thị hỏi trảm sau, Cố Cảnh Ngô điều Trịnh Hoài Ân đi đến Hà Nam Bố Chính Sứ tư, tránh cho tương lai lại mọc ra gì đó xấu xa, lại gây ra nhiều chuyện, chức quan còn lại là không thăng chức cũng khônghàng, cũng đã coi như là hết lòng quan tâm giúp đỡ.

Người của Cố gia đương nhiên sẽ không cố ý đi thám thính Giang Liên Nam vừa gặp được, Cố Thiền cũng chỉ nghĩ đến việc nàng cùng cậu đang bàn đi đến Khai Phong, lại không biết cớ gì, nhưng hôm nay sẽ lại xuất hiện ở Mặc Viên.

“Thanh Thanh bị Nhâm đại nhân đưa đến tận chỗ này, ra lệnh cho ta tận tâm hầu hạ Vương gia.” Giang Liên Nam từ từ thuật lại, âm thanh réo rắt uyển chuyển, cằm thon nhỏ, tóc trước buông xuống, tư thái nhu nhược vô tội, ngôn ngữ lại ẩn chứa hàm ý khiêu khích,“Chẳng lẽ, Vương phi lại chưa từng được biết?”

Cố Thiền quả thật là không biết. Nhưng không có khả năng nàng sẽ thừa nhận trước mặt Giang Liên Nam. Cái gọi là hầu hạ đến cuối cùng là hầu hạ như thế nào, mọi người trong lòng đều biết rõ ràng.

Chồng nàng nạp thêm tân thiếp, bản thân là chủ mẫu lại không hề biết đượcchuyện này, chẳng khác nào chủ mẫu ở nhà không hề có địa vị, không được người khác tôn trọng. Bất luận là vương công quý tộc, cũng có thể là bình dân, mọi người trong nhà một mực như thế.Điều này Cố Thiền vẫn có thể tự hiểu. Cho nên, nàng vẫn cố gắng nói:“à, từng nghe Vương gia nói qua Nhâm Đô ti có tặng người đến, nhưng lại không biết là ngươi.”

Giang Liên Nam nghe vậy, trên mặt liền tươi cười sán lạn:“thật tốt quá. Mặt khác, hai vị muội muội vẫn còn lo lắng Vương phi không chấp nhận được, liền đem chúng ta đuổi ra vườn. Cho tới bây giờ ta chỉ biết Vương phi là người hiền lành đức độ, sẽ không tự nhiên ở đây mà làm chúng ta khó xử. Ta mang điều tốt này đi báo cho các nàng còn lại biết.

Nàng vội vàng hành lễ cáo lui, nha hoàn ở một bên ôm lấy thất huyền cầm liền đuổi kịp.

“Từ từ” Cố Thiền rốt cuộc cũng có chút thiếu kiên nhẫn, gọi Giang Liên Nam lại, hỏi“Mặt khác hai vị... Là người ở đâu?”

Giang Liên Nam liền ngừng bước chân, khóe miệng đọng một chút sự xót xa, xót xa tươi cười, mà khi nàng xoay người lại đối mặt với Cố Thiền, liền khôi phục lại bộ dạng lúc trước ôn hòa vô tội.

“Liễu muội muội thân nhẹ như yến, bước đi sinh sen vàng, kỹ thuật nhảy rất tốt. Cho muội muội nhan sắc khuynh thành, như thể có hoa mai, chính là nữ nhân tới gần cũng khó có thể kiềm chế huống chi là nam nhân...” nói đến chỗ này, nàng ta đột nhiên che lại một bên gương mặt,“Ai nha, xem ta nói điều gì này, Vương phi đừng thấy buồn cười, thật sự là hai vị muội muội kia bất luận về dung mạo hay tài hoa đều là thế gian hiếm thấy, chờ sau khi Vương phi triệu kiến sẽ hiểu được, Nhâm đại nhân vì Vương gia như vậy thật sự cũng là tận tâm tận lực, cúc cung tận tụy.”

Giang Liên Nam cố ý nói thêm vào, không chỉ là vì tác động tâm trí CốThiền, cũng là để trả thù Nhâm Tường.

Người này đem nàng từ sâu trong bách hoa lâu, miệng đầy lời ngọt ngào thề sẽ bảo vệ nàng cả đời, đảo mắt liền đem nàng tặng cho người khác, hoàn toàn không đối đãi như người với nàng.

hắn tưởng có thể nịnh bợ, nàng càng muốn phá hư suy nghĩ này của hắn.

Giang Liên Nam cố tình ở đây đánh đàn, vốn là muốn mang Tĩnh vương tới, không thể tưởng tượng được người đến là Cố Thiền,đây cũng hết cách. Nàng nghe nói Tĩnh vương mang bên người một sủng phi, lại không nghĩ rằng Vương phi là Cố Thiền.

Bất quá, Giang Liên Nam sớm mang nhan sắc Cố Thiền đánh giá một cách tường tận, trừ vóc dáng có chút cao dài, dễ nhìn. Nhan sắc không có chút biến hóa, trên mặt không có chút phong tình nào.

Nàng ở thanh lâu, tự mình nghênh đón khách hai năm. Trong ngày thường nghiên cứu đơn giản là những thứ làm nam nhân vui, tự nhận bản thân cực kỳ tinh thông.

Cố Thiền như vậy, cũng chỉ vì ỷ vào việc có xuất thân tốt, chỉ biết dựa vào danh phận, về phần cái khác...

Giang Liên Nam âm thầm lắc đầu, nàng và hai người còn lại, trừ việc có xuất thân không bằng, còn lại nhan sắc đều không thua gì Cố Thiền. Huống hồ lấy ba đấu một, tuy nói tướng mạo không được xem trọng, nhưng luôn luôn sẽ có một người vào được mắt của Tĩnh vương. Đến lúc đó, Cố Thiền nếu khôngcó cái danh Vương phi, chỉ sợ ngay cả gặp mặt phu quân cũng rất khó khăn. Nàng từ sau khi mẫu thân gặp chuyện không may, đối với người của Cố gia có thể nói là hận đến thấu xương, nhưng vì nàng không có quyền thế gì, không có chỗ nào để dựa vào, căn bản không làm gì được đối phương. Nay lại ngoài ý muốn được gặp lại, sao có thể dễ dàng buông tha cho cơ hội này, cho dù chính bản thân mình không thể tốt, cũng muốn nhìn thấy Cố Thiền không được tốt mới cam tâm.

Cố Thiền không biết những suy tính của Giang Liên Nam, nhưng tổng thể tốt xấu gì nàng cũng có thể nghe được ra, cũng biết được đối phương không có ý tốt.

Bởi vì hoàn cảnh trưởng thành từ nhỏ, Cố Thiền kỳ thật cũng không am hiểu việc đấu võ mồm, định thần một lúc lâu, khó khăn nói một câu:“Chúng ta đã thật lâu rồi không gặp, cũng không biết ngươi hai năm qua như thế nào, không bằng ngồi xuống uống chén trà, tâm sự ôn chuyện cùng nhau. Tại sao ngươi lại bị Nhâm đại nhân lựa chọn? Ngươi từ trước đến giờ đều không đánh đàn, rốt cuộc là học ở nơi nào?”

Đương nhiên không phải là vì nàng thật sự quan tâm Giang Liên Nam, nhưng nếu cô ta là người trong sạch thì sẽ không bị người khác đưa tới đưa lui. Cho dù Cố Thiền có bệnh ngốc đi chăng nữa, cũng biết đây mới giống như những lời mà Giản ma ma hay nói: Lấy sắc dụ người, mang sự hạ tiện đi đối đãi với ngừơi khác. Giang Liên Nam bị đau chân, ngấm ngầm như cắn một ngụm ngân nha, nhưng trên mặt không biểu lộ điều gì,vẫn nói cười vui vẻ như cũ,“Ta là người phận bạc, làm sao có được số mệnh tốt như Vương phi, không nói ra cũng là vì như thế.”

Vừa nói nàng ta vừa hành lễ cao lui “Vẫn là không nên ở lại trong này vì sợ Vương phi không thuận mắt”

Cố Thiền có nghe Hàn Thác cam đoan lúc trước, cũng không phải lo lắng về Giang Liên Nam và hai vị nữ tử kia, cần phải nói nếu như trong lòng không có chút không tự tin nào thì cũng là tự mình dối người. Nàng tin tưởng Hàn Thác, lại không biết Hàn Thác suy nghĩ như thế nào.

Đêm tân hôn của bọn họ, tất cả là do hắn chủ động, đương nhiên mọi thứ đều ngọt ngào, lúc nào cũng quấn quýt si mê,cho dù lúc trước nàng thường tùy hứng giận dỗi, hắn đều chiều chuộng bỏ qua. Thời gian đó sẽ kéo dài bao lâu?

Cho dù hắn hết lòng tuân thủ lời hứa, không chủ động đi tìm người khác, nhưng không tránh được lo ngại vì hắn có địa vị tôn quý, nhiều người xu nịnh, nay hắn lại là Vương gia cao quý như thế, trong tương lai hắn còn có khả năng dăng cơ ngôi vị đế vương...

Trong thế gian nữ tử nhiều như vậy, luôn luôn có khả năng có thể đi vào mắt hắn, cho dù không phải là ba nữ nhân của Mặc viên nội này, cũng sẽ có người khác mà thôi.

Nàng không thể lúc nào cũng khóc lóc để ngăn cản Hàn Thác, đến lúc đó hắn không thấy phiền, thìchính nàng cũng cảm thấy không còn mặt mũi.

Cố Thiền khẽ thở dài, lời nói của Giang Liên Nam lại hiện lên trong đầu “ Liễu muội muội thân nhẹ như yến, bước đi sinh sen vàng, kỹ thuật nhảy rất tốt. Cho muội muội nhan sắc khuynh thành, như thể có hoa mai, chính là nữ nhân tới gần cũng khó có thể kiềm chế huống chi là nam nhân...”

Cố Thiền không biết nhảy múa.

Truyền thống của Đại Ân như thế, những người thuộc các gia đình đứng đắn sẽ không tập vũ đạo. Những động tác uốn éo như thế chỉ có vũ cơ không biết liêm sỉ mới có thể như thế.

Về phần mùi thơm của cơ thể, chỉ có thể là do trời ban, lại càng không dễ để có.

Nàng lắc đầu, tại sao lại ngốc như vậy, cùng các nàng ấy so sánh cơ chứ.

Cùng lắm, nàng có thể từ đó mà tìm được chút gợi ý, quyết tâm chính mình phải tiếp tục cố gắng học tập. Buổi chiều hôm nay, như mọi khi Hàn Thác trở về ăn cơm, chưa vào đến cửa liền nghe thấy tiếng đàn du dương, thư giãn dễ nghe, như gió mát quất vào mặt, tự nhiên tất cả mệt mỏi đều tan biến.

hắn chưa bao thấy Cố Thiền đánh đàn, vậy nên liền trở nên ngây ngốc, dựa vào khung cửa, giật mình bất động.

Cố Thiền đàn xong một khúc, tự phát hiện đã đến giờ ăn cơm mà vẫn không thấy Hàn Thác trở về, đang muốn kêu Hồng Hoa đến thư phòng để hỏi, thế nhưng vừa quay đầu lại liền thấy Hàn Thác đangđứng ở cửa,“Vương gia, người trở về khi nào?”

Nàng liền đứng dậy đi qua.

Hàn Thác mỗi khi thấy Cố Thiền thì nhất định phải động tay động chân, thế nên lúc này liền ôm nàng vào trong ngực,“Ta còn không biết Vương phi của ta có khả năng đánh đàn kỳ diệu như thế.”

nói xong liền hôn lên môi nàng.

Đứng ở cửa phòng lại có thể thân mật miệng lưỡi như thế, sắc mặt Hàn Thác có thể không đổi, nhưng Cố Thiền lại xấu hổ đến tột cùng, đỏ mặt đẩy ra, hắng giọng:“Vương gia, nên đi ăn cơm,chàng đừng nghịch như thế.”

Hàn Thác yêu nhất chính là bộ dạng thẹn thùng của nàng, quấn quýt suốt một hồi, cuối cùng cũng sai người dọn cơm. Từ ngày ấy trở về sau, cứ mỗi đêm Hàn Thác nhất định phải bảo Cố Thiền đàn mộtkhúc vì hắn thì mới có thể yên lòng đi ngủ. *

Lúc lên đường đi biên cương, Hàn Thác đã tốn rất nhiều lời lẽ mới có thể khuyên Cố Thiền ở lại Mặc viên mà không đi theo cùng, hắn lần này là đi trước tuần tra một chuyến, nhiều lắm là nửa tháng liền trở về, lại sợ không quen với hoàn cảnh ở địa phương, phải bắt nàng chịu khổ. Cố Thiền mặc dù cực kỳ khôngtình nguyện, nhưng vẫn nghe theo sắp xếp, nhưng mà tất cả suy nghĩ chưa từng rời khỏi Hàn Thác, lúc nào cũng nhẩm tính ngày hăn trở về. Bởi vì trong lòng lúc nào cũng hy vọng rất nhiều, cho nên dù có ngẫu nhiên gặp được Giang Liên Nam trong vườn, nghe được những lời lẽ khiêu khích, cũng không cho đó là một chuyện lớn. Mắt thấy hơn mười ngày đã trôi qua, ngày Hàn Thác trở về đã đến gần, tâm tình của Cố Thiền theo từng ngày mà tốt lên, thỉnh thoảng lại vu vơ hát vài câu, vì Hàn Thác mà may một túi gấm mới, chỉ đợi hắn trở về, liền tự tay mang lên cho hắn.Sau đêm ngày thứ mười ba, Cố Thiền hoàn thành mũi may cuối cùng, dùng kéo cắt đứt đầu chỉ, liền vui vẻ nhìn túi gấm kia mà cười ngây ngô. Bạch Hoa luôn luôn hầu hạ ở bên cạnh, thấy dáng vẻ nàng như vậy, liền nói:“Tay nghề của Vương phi thật giỏi, Vương gia nhận được nhất định sẽ rất vui mừng.”

Cố Thiền cũng hiểu được tay nghề của mình cũng đã tiến bộ, thành phẩm so với lần trước tinh xảo hơn rất nhiều, liền dùng khăn tay bao lại, cất trong ngăn kéo thứ hai, Nàng lười biếng xoay thắt lưng, thư giãn tứ chi bởi vì mãi cúi đầu thêu mà đã cứng ngắc, ánh mắt không tự chủ được mà nhìn ra hướng ngoài cửa sổ.

Từ khi Hàn Thác đi rồi, Cố Thiền chưa đánh đàn lại lần nào.

Chẳng lẽ Giang Liên Nam không biết sao, liên tục mấy ngày, lúc nào cũng đánh đàn không ngừng, tuy nói rằng nàng ta đàn êm tai, nhưng tóm lại vẫn là trong đêm dài vắng người,lại là làm phiền người ta say giấc.

Lúc trước vì Cố Thiền vội vàng may túi gấm, mệt mỏi ngủ luôn mà không để ý đến. Hôm nay công việc nàng đã hoàn thành, liền đến ngăn cản hành vi của Giang Liên Nam.

Nàng mang theo một đóa hoa trắng đi đến trước chỗ thủy các, ai ngờ còn chưa đi qua núi giả, thì tiếng đàn cũng đã chấm dứt.

Lúc trước mỗi đêm đều dàn ít nhất hai canh giờ, hôm nay vì sao lại kỳ lạ như thế.

Cố Thiền nghĩ như vậy, liền bước nhanh hơn. Thủy các treo một dãy đèn lồng đỏ rực, chiếu sáng trong phạm vi có thể nhìn thấy vật như ban ngày một cách rõ ràng. Cố Thiền rõ ràng nhìn thấy một người nam tử ngồi trên ghế ôm Giang Liên Nam từ phía sau, thế nhưng người nọ có bóng dáng mà nàng đãquá quen thuộc...

Nàng không thể tin, liền cất tiếng kêu sợ hãi thất thanh, nam tử nghe thấy tiếng liền quay đầu.

Cố Thiền đoán đúng rồi, nàng lại nghĩ thà rằng mình đoán sai, nước mắt không tự chủ được rơi xuống.

Chưa bao giờ Cố Thiền thấy trên mặt Hàn Thác kích động như thế, hắn buông Giang Liên Nam ra, cất bước đi về hướng của nàng, môi mấp máy, hình như có lời muốn nói.

Cố Thiền căn bản không muốn nghe, xoay người liền chạy, phía sau vẫn có tiếng la của Hàn Thác truyền đến,“Xán Xán...”

Nàng nghe tiếng, chạy trốn nhanh hơn.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Trước khi mua hàng trên Tiki Shopee hãy click vào banner tương ứng để Gác có tiền nâng cấp server nhé <3.