Độc Sủng Thiên Kiều - Chương 59

Độc Sủng Thiên Kiều
Chương 59
gacsach.com

Editor: huyetsacthiensu

Nàng thích Hàn Thác?

không phải là loại thích bình thường kia.

Mà là loại thích làm cho tâm trạng con người trở nên vui vẻ.

Cho nên, hôm nay tâm trạng của nàng mới có thể khác thường như vậy, hành vi càng quá đáng đến chính mình cũng cảm thấy khó mà tin nổi...

Cố Thiền bị điều đột nhiên nhận ra này làm cho kinh hãi đến không nói nên lời, nhìn chằm chằm vào nam nhân trước mặt.

Chỉ là cái nhìn này vào mắt Hàn Thác lại thay đổi thành ý nghĩa khác.

Hai mắt mới khóc còn long lanh nước mắt, những giọt nước mắt trong suốt, trông như cất giấu những vì sao trong đôi mắt, nhìn hắn chằm chằm, thật sự là muốn hút mất hồn phách của người khác mà.

Hàn Thác đột nhiên đè Cố Thiền xuống giường, cúi người xuống hôn lên môi nàng, hai tay cũng dạo chơi xung quanh.

Cố Thiền hơi từ chối, liền nghe hắn nói "Nàng đã quên muốn là vợ hiền phải thõa mãn nhu cầu của chồng sao?"

Nàng không thể làm gì khác là thu lại hai tay đang đấy tay hắn.

Nhưng mà, hình như có gì không thích hợp lắm...

không kịp suy nghĩ gì thêm, Cố Thiền đã bị những động tác của Hàn Thác làm cho thất thần, đầu óc trống rỗng, cũng không còn cách nào để suy nghĩ.

Dưới hiên, hành lang, bốn thị vệ truyền lệnh, một người nhanh chóng biến mất, xách cơm, bưng khay, nhóm than, cùng nhau hưởng thụ gió lạnh mùa xuân thổi đến nửa canh giờ, mới nghe thấy Tĩnh vương điện hạ gọi bọn họ vào phòng bày đồ ăn.

Hàn Thác sai người chuẩn bị lẩu, trên dưới hai tầng đặt một ống khói bằng sứ Thanh Hoa đặt trên chiếc bàn thấp, món ăn là cá tôm cua gà để trong bốn khay tròn, thịt bò thịt dê, các loại rau xanh tươi mới, còn có mì sợi.

hắn cho lui tất cả hạ nhân, cùng Cố Thiền ngồi vây quanh chiếc bàn nhỏ, tự tay nhúng thức ăn.

Lúc bắt đầu còn có thể nhớ kỹ gắp cho Cố Thiền một nửa, gắp cho mình một nửa, nhưng hắn còn chưa ăn cơm tối, vừa rồi lại là một hồi tiêu hao thể lực, đói bụng đến mức thật sự là nóng ruột rồi, dần dần ăn ngấu nghiến, cũng không thèm lo lắng chăm sóc cho Cố Thiền nữa.

"Vương gia còn chưa ăn tối sao?"

Cố Thiền cũng đói bụng, thế nhưng từ trước đến giờ đều ăn rất nhã nhặn, không nóng không vội, tất nhiên rảnh rỗi để chú ý đến những cái khác.

"Vẫn bận nghị sự cho nên còn chưa ăn."

Nghe câu trả lời của Hàn Thác, Cố Thiền càng cảm thấy tự trách, công vụ của hắn bề bộn, thân là thê ử đã không thể phân ưu giúp hắn mà còn chỉ lo phát tiết tâm trạng của mình, ngay cả chuyện ăn cơm đơn giản như này cũng không quan tâm, thật sự là không nên.

"Vương gia" nàng mềm mại gọi hắn một câu, nói tất cả ý nghĩ của mình cho hắn.

Đóa hoa vui sướng trong lòng của Hàn Thác đã phát triển thành cả một ngọn đồi, đẹp đẽ đến mức làm cho lông mày khóe mắt của hắn tất cả đều là ý cười, một người ngoài đổi lại một kiều thê chăm sóc tỉ mỉ, vượt xa khỏi sự kỳ vọng của hắn.

"Lại đây." Hàn Thác bỏ đũa xuống, vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh ra hiệu.

Cố Thiền ngoan ngoãn đi đến, còn không đợi nàng ngồi vững đã hôn lấy nàng, giữa răng môi hắn đều là mùi thịt, nàng cũng như vậy, ai cũng không cần ghét bỏ ai.

Nhưng mà, rõ ràng là Hàn Thác không thỏa mãn với một cái hôn, hắn bắt đầu động thủ cởi quần áo của nàng, nàng giằng co "Vương gia, người còn chưa ăn no, ăn nhiều thêm một chút đi."

Nhưng thật ra là Cố Thiền còn chưa ăn no.

Hàn Thác nói "Ta chưa ăn no."

Động tác trên tay cũng không dừng lại.

Món hắn muốn ăn nó không phải lẩu mà là nàng.

Cố Thiền hoàn toàn không hiểu nghĩa bóng trong câu nói của hắn, phụ họa nói "Ta cũng chưa no, chúng ta ăn tiếp đi..."

"Được. Hàn Thác đồng ý cực kỳ thoải mái "không phải chúng ta đang ăn sao."

Từ cuối cùng bật ra khỏi miệng Hàn Thác thì cái nội y cuối cùng trên người Cố Thiền cũng bị hắn cởi ra, cuối cùng Cố Thiền cũng biết đói bụng và ăn mà hai người đang nói đến không phải là một.

Khuôn mặt bị khí nóng của lâu hun đến hồng hồng lại hồng thêm mấy phần, biến thành một quả lựu đo khiến cho người ta thèm nhỏ dãi.

Cố Thiền không ngốc chút nào, lúc nãy lúc ăn cơm, nàng đã nghĩ rõ ràng là có chỗ nào là lạ rồi.

Thân là hiền thê nên xuất phát từ góc độ của phu quân, thỏa mãn nhu cầu của phu quân là không sai, nhưng Hàn Thác lại nói nhu cầu thành...

hắn chẳng qua chỉ muốn là mình không từ chối hắn làm chuyện này mà thôi.

Nàng cũng không muốn từ chối, nàng cũng thích, đặc biệt là sau khi nhận ra tình cảm của mình, càng không có lý do để từ chối hắn.

Mặc dù Cố Thiền không tiện nói ra khỏi miệng việc mình cũng có chút yêu thích chuyện này, nhưng việc này cũng không cản trở nàng đáp lại.

Chỉ là hành động học theo Hàn Thác khuấy đảo đầu lưỡi cực nhỏ đã làm cho hắn chấn động, mang đến hành động càng thêm điên cuồng của hắn.

***

Trời tối người tĩnh lặng, mây tan mưa tạnh.

Sau khi sự vui thích cực hạn qua đi, mặc dù thân thể hai người mệt mỏi, nhưng tinh thần đặc biệt phấn chấn.

"Mùng một tháng sau, ta phải đi bố trí lực lượng canh phòng."

Hàn Thác nhẹ giọng tuyên bố kết quả nghị sự của cả buổi chiều nay.

Hôm nay là ngày hai mươi tư, cách mùng một còn sáu ngày, Cố Thiền vừa bất ngờ vừa không muốn "Cần đi trong bao lâu?"

"Đầu tiên là đi đến vùng núi Cầm cô, sau đó lại đi Sơn Tây, hai nơi chắc mất khoảng ba, bốn tháng."

Bây giờ là tháng ba, đợi hắn về ít nhất cũng phải tháng bảy.

Cố Thiền ôm lấy cánh tay của hắn kéo rồi lại kéo, nàng vừa mới phát hiện tình cảm của mình với hắn lại phải cách xa lâu như vậy, nàng không muốn tách ra.

Nhưng mà, đó là chuyện đúng đắn, nàng không thể nói không được, thế giới của nam nhân là ở bên ngoài, nàng phải làm hậu phương vững chắc cho hắn...

Để quán triệt suy nghĩ trên, ngày hôm sau Cố Thiền liền bắt đầu tự tay thu dọn đồ dùng cho hắn.

Là một hiền thê không có chút kinh nghiệm nào, nàng làm việc này hoàn toàn dựa vào hai chữ săn sóc.

Các loại quần áo để thay chia ra là quần áo mùa xuân và quần áo mùa hè, mỗi bọc mười lăm bộ. Vì nghe nói ở biên cảnh có thảo nguyên, đêm đến nhiệt độ hạ thấp, liền mang theo cả quần áo mùa thu, ngay cả quần áo mùa đông cũng mang theo, mỗi mùa mười bộ.

Như thế cũng chưa đủ, đi hành quân đều phải sống trong lều bạt, lo lắng hắn ngủ không thoái mái, lại chuẩn bị thêm chăn, thảm lót mỗi cái hai bộ.

Bố phòng có lẽ phải đi đường nhiều, biên cương nhất định không có đường bằng phẳng, giày nhất định là nhanh hỏng hơn so với ở trong thành cho nên lại mang theo mười đôi giày.

...

Mới có hai ngày nàng đã đóng gói đồ đầy hai rương vậy mà Cố Thiền còn cảm thấy mới được một nửa mà thôi.

Nếu không phải Hàn Thác ngăn nàng lại, chỉ sợ nàng còn mang theo đồ chất đầy xe ngựa, hoàn toàn không thua Ninh thị khi lần đầu Cố Phong xuất quân khi xưa.

"Quần áo nếu không mang đủ, đến lúc nóng lạng không có đồ thay thì làm sao? Còn giày nữa..."

Mãi đến tận lúc trước khi đi, Cố Thiền còn đang thuyết phục Hàn Thác mang nhiều đồ đi một chút.

"Ở biên cảnh có thành trấn, nếu thật sự không đủ, có thể mua tạm." Hàn Thác động viên nói "Nàng đừng quá lo lắng, ta đã đi qua nhiều nơi, không sao đâu."

"Trấn nhỏ nơi biên thành sao có thể so với tay nghề của tú nương trong phủ chứ, nhất định là khôngthoái mái, vừa không bền lại không vừa người, hay là mang thêm năm bộ nữa... Hai bộ, hai bộ được không?"

Nàng cố ý kéo dài âm cuối, hy vọng thông qua làm nũng có thể làm hắn lui một bước.

Hàn Thác vì câu nói "Trong nhà" kia làm cảm động, gật đầu đồng ý.

"Vậy ta đi lấy thêm." Cố Thiền hưng phấn trở mình một cái đứng lên, muốn lập tức xuống giường lấy thêm đồ.

Hàn Thác kéo nàng nằm xuống "Sáng ngày mai để bọn nha hoàn lấy thêm, nàng mau ngủ đi."

"không muốn ngủ..." Cố Thiền lắp bắp nói, mơ hồ lộ ra tiếng khóc nức nở."

Đây là buổi tối cuối cùng, nếu nàng ngủ, lúc tỉnh lại sẽ không nhìn thấy hắn.

Đáng tiếc, cho dù Cố Thiền kiên trì như thế nào, cuối cùng cũng không ngăn được cơn buồn ngủ ập đến.

Ánh nắng sớm chiếu vào trong phòng, Cố Thiền dần dần tỉnh lại, tâm trạng của nàng vô cùng lạ, hai mắt nhắm chặt không muốn mở ra.

Người bên cạnh đã biến mất, sờ vào chỉ có đệm giường lạnh lẽo.

Nàng biết hắn sẽ không đánh thức nàng, vì sợ nàng sẽ khóc, ngay cả lời từ biệt cũng bỏ qua...

Tác giả có lời muốn nói: Đợi đã...

Tại sao giường lại lay động, bên tai còn có tiếng bánh xe lộc cộc?

Cố Thiền mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong xe ngựa.

Nàng ngạc nhiên ngồi dậy, vén rèm cửa sổ xe lên, nhìn thấy Hàn Thác cưỡi trên bạch mã, tư thế oai hùng.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3