Định Phong Ba - Chương 35

Định Phong Ba
Chương 35 - Chương 35
gacsach.com

CHƯƠNG 35

Sau khi xác định Thanh nhi rời đi, Bạt Thác Vô Cực bỗng nhiên đánh một kích thật mạnh lên cổ Bạt Thác Thứ Cô, Bạt Thác Thứ Cô lập tức té xỉu trên mặt đất.

Giang Phong ở một bên thấy nghi hoặc, ” Vô Cực, ngươi như thế nào...”

“Đừng tới đây!” Bạt Thác Vô Cực rống to từ vạt áo xuất ra chủy thủ tùy thân, mang theo để tiện việc phòng thân, lưỡi dao rút ra để trên cổ họng chính mình.

Giang Phong sắc mặt trắng bệch, “Vô Cực, ngươi đừng làm chuyện điên rồ... Buông chủy thủ trước, chúng ta hảo hảo nói.”

“Nói?” Hắn cười to, “Không có gì để nói hết, cùng với việc bị ngươi mang về Viêm Di quốc không bằng ở trong này tự mình kết thúc!” Hắn cúi đầu, nhìn Bạt Thác Thứ Cô té trên mặt đất lại nói: “Về phần Cô nhi ngươi muốn mạng của hắn sao? Lúc trước ngươi còn nghi ngờ phụ thân thân sinh của hắn có phải ngươi hay không? Đúng vậy! Ta nói rõ ràng cho ngươi, hắn đích thật là đứa con thân sinh của ngươi, mười lăm năm trước khi ngươi trúng dạ hoan, ta vì giải cứu ngươi mà hoài thượng. Hiện tại biết được chuyện này ngươi vẫn muốn mạng của hắn sao?”

Giang Phong không lên tiếng. Tuy rằng trong lòng sớm mơ hồ biết, nhưng hiện giờ chính tai nghe Bạt Thác Vô Cực thừa nhận, trong lòng rung động càng thêm khắc sâu.

Giang Phong chậm rãi bước về phía trước vài bước lo lắng đề phòng nói: ” Vô Cực, ngươi buông dao nhỏ quan trọng hơn...”

“Không!” Chủy thủ để trên cổ họng lại tăng thêm chút lực đạo, lưỡi dao bén nhọn cắt qua làn da, một đạo máu tươi chậm rãi tràn ra thuận theo thân chủy thủ chảy xuống, rồi sau đó rơi trên mặt đất.

“Từ một khắc vong quốc kia, ta liền tính toán làm như vậy, quốc gia mất, ta sống làm gì?” Tầm mắt chống lại Giang Phong, hắn bi thương cực độ, “Giang Phong, ta thực hận vì quen biết ngươi... Bởi vì ngươi làm cho ta trở nên hèn nhát, bởi vì ngươi làm cho ta sai lầm quốc sự, hủy đi giang sơn cha ta một tay gầy dựng... Ngươi muốn ta đến hoàng tuyền đối mặt với hắn như thế nào?”

“Vô Cực, vì sao ta muốn tiêu diệt Huyền Vũ quốc? Không chỉ là bởi vì mệnh lệnh của Hoàng Thượng, quan trọng nhất chính là... Là ta muốn từ lao tù này giải cứu ngươi, ngươi từng nói cho ta biết câu chuyện hoa sen, ta không muốn ngươi đến lúc tuổi già cũng như hoa sen kia...”

Bàn Long điện yên tĩnh trong chốc lát, sau đó lại nghe Bạt Thác Vô Cực nói: ” Giang Phong, ngươi sai lầm rồi. Sen nở hoa là thiên tính của nó, mục đích của nó là nở hoa cho người ngắm, đây là nó tự nguyện làm như vậy, mà ta cũng vậy, mục đích ta sinh tồn là làm cho dân chúng trãi qua những ngày tốt đẹp, không lo ăn, không lo mặc nhưng hiện tại... Huyền Vũ quốc diệt vong, ta đây sinh tồn tiếp nữa còn có ý nghĩa gì?”

Như là hạ quyết tâm thật lớn, hắn hít sâu một hơi nắm chuôi dao, lòng bàn tay hơi hơi nâng lên quyết đoán hướng cổ họng đâm xuống.

Lúc chủy thủ đến gần cổ, Giang Phong tựa hồ như bị người cướp đi hô hấp, hắn vội vàng lấy bạc vụn, hướng trong tay Bạt Thác Vô Cực vọt tới đánh rớt chủy thủ. Thừa dịp thắng truy kích, hắn phi tới phía sau Bạt Thác Vô Cực, hướng phần lưng hắn bổ xuống, đưa hắn đánh xỉu.

Giang Phong tiếp được thân mình hắn ngã xuống, vết cắt trên cổ mới vừa rồi máu còn chưa khô, hắn dùng miệng cắn vạt áo, xé xuống, đem vị trí bị thương bó chặt để cầm máu.

Giang Phong mua một chiếc xe ngựa, suốt đêm đem hai người mang về Viêm Di quốc, chính là đường xá về nước xa xôi, Giang Phong lại sợ Bạt Thác Vô Cực sau khi tỉnh lại lại tự tìm cái chết, vì vậy điểm hôn huyệt làm cho hắn dọc theo đường đi mê man.

Vài ngày qua đi, bọn họ trở lại Viêm Di quốc, hắn đem Bạt Thác Thứ Cô an trí ở Giang phủ, cũng nhiều lần dặn dò tổng quản phải đối xử tử tế với hắn, nếu xảy ra chuyện gì bất trắc, hết thảy phải chịu trách nhiệm.

Lúc sau, hắn lại mang xe ngựa đi vào tiểu biệt viện mà hơn mười ngày trước hắn quay về Viêm Di quốc sai sư phụ nghề mộc nội trong mươì ngaỳ hoàn thành.

Xuống xe ngựa, hắn ôm Bạt Thác Vô Cực còn mê man chưa tỉnh tiến vào bên trong biệt viện, hắn một bên hành tẩu một bên tự kiểm điểm bản thân.

Xem ra mộc sư không làm qua loa, mặc dù mười ngày có chút gấp rút, nhưng đại khái biệt viện đã xây dựng hoàn thành, còn lại chính là hoa trì chưa có nước, vườn hoa chưa nảy mầm cùng với bên trong biệt viện chưa trồng cây cối.

Khi ở hoàng cung hắn đã quan sát, Vô Cực thực thích nhìn hoa hoa thảo thảo, ngự hoa trì là nơi hắn thường ở nhất.

Thật cẩn thận đưa hắn thả trên giường, Giang Phong ngồi ở mép giường sờ sờ hai má hắn, trên khuôn mặt mang theo nụ cười.Vô Cực... Vô Cực... Chúng ta rốt cục đã cùng một chỗ.

.

.

.

Mười ngày rời khỏi hoàng cung, ngoài mục đích kiến tạo biệt viện, thì mục đích chính yếu còn lại là gặp Hoàng Thượng một lần.

“Ái khanh, ngươi tới tìm trẫm là vì chuyện gì? Hay là... Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ trẫm giao cho ngươi.

Giang Phong cúi đầu,” Không, vẫn chưa...”

“Còn không có...” Hoàng đế ngâm khẽ nhắc lại, đột nhiên, hắn dùng lực chụp bàn, “Nếu không hoàn thành, ngươi còn có mặt mũi về nước gặp trẫm? Xem ra là ngươi không đem trẫm để vào mắt sao?”

Giang Phong vội vã quỳ trên mặt đất, “Hoàng Thượng bớt giận, vi thần lần này về nước có một chuyện muốn thỉnh cấu, nếu Hoàng Thượng chuẩn thỉnh cầu của vi thần, vi thần lập tức tiêu diệt Huyền Vũ quốc.”

Hoàng đế chọn mi, “Ái khanh, ngươi đây là cùng trẫm đàm điều kiện?”

“Thần không dám.”

“Ngẩng đầu. Hảo, trẫm nghe lời ngươi thỉnh cầu”.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/