Định Phong Ba - Chương 26

Định Phong Ba
Chương 26 - Chương 26
gacsach.com

CHƯƠNG 26

Bạt Thác Vô Cực cũng không cho rằng câu hỏi như vậy có cạm bẫy gì, vẻ mặt tự nhiên gật đầu “Đúng vậy.”

“Thân sinh sao?”

“Đương nhiên.”

Giang Phong chọn mi, “Thế nhưng... Ngươi không phải nói ngươi chưa từng cùng hoàng hậu phát sinh quan hệ, hắn làm thế nào lại là hài tử thân sinh của ngươi?”

Trong lòng Bạt Thác Vô Cực kinh hãi, nhưng thần sắc trên mặt không thay đổi nói dối, “Hài tử của Hoàng hậu thì cũng là hài tử của trẫm, thân sinh hay không thân sinh không quan hệ”.

“Ngươi cảm thấy ngươi cùng hắn rất thân thiết”

“Cô nhi từ nhỏ liền dính lấy ta, không chỉ cùng ta thân thiết”.

“Nhưng hắn cùng ngươi có vài phần tương tự...”

Hắn trừng Giang Phong “Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì? Đừng quanh co lòng vòng!”

“Bạt Thác Thứ Cô, hài tử này... Là nhi tử ngươi thân sinh?”

“Trẫm nói qua, hài tử của hoàng hậu cũng là hài tử của trẫm.”

Giang Phong cắt ngang hắn nói.” Nhưng đồng thời cũng là hài tử của ta.”

Hắn tức khắc không có thanh âm, đôi mắt mở thật to!

“Người sinh hạ hắn, kỳ thực là ngươi đúng không, Vô Cực.” Khẩu khí câu hỏi không phải nghi vấn, mà là tuyệt đối khẳng định.

“Không đúng”

“Ngươi cùng hắn đứng ở một chỗ, người sáng suốt nhìn liền biết các ngươi là quan hệ huyết thống, ngươi cùng hắn quá giống”.

“Ngươi đừng nói mê sảng, trẫm nghe không hiểu!” Hắn xoay người, hai tay nắm chặt.

“Vô Cực, bỏ xuống quốc gia này, bỏ xuống thân phận của ngươi, bỏ xuống địa vị của ngươi, ta cũng vứt bỏ thân phận tướng quân, chúng ta mang hài tử cùng nhau ẩn cư sơn lâm, có được hay không?”

Hắn quay đầu lại, kinh ngạc nhìn Giang Phong, “Ngươi nói cái gì?”

Giang Phong thùy mắt, vẻ mặt áy náy, “Kỳ thực ta đến Huyền Vũ quốc căn bản không phải để ký kết hiệp ước, hoàng thượng muốn ta giết ngươi, sau đó tiêu diệt Huyền Vũ quốc.”

“Ngươi, ngươi...” Hắn không dám tin tưởng.

“Kỳ thực ta vừa rồi thực sự dự định giết ngươi, nếu như hài tử kia không đúng lúc xông vào, hiện tại ngươi bị mất mạng từ lâu”.

Hắn suyễn khí, bừng tỉnh đại ngộ “Vậy mục đích hôm nay ngươi tới căn bản không phải là muốn giải thích với ta, là giết ta?” Sương mù bao quanh dường như từ từ sáng tỏ, hắn đã thấy chân tướng rõ ràng.

Giang Phong cúi đầu không nói, ngầm thừa nhận.

“Ngay từ đầu mục đích của các ngươi chính là muốn tiêu diệt Huyền Vũ quốc, ký hiệp ước chỉ là ngụy trang? Lấy lý do vào cung sau đó đem trẫm sát hại, chỉ cần giết trẫm, chẳng khác nào đã diệt được một nửa Huyền Vũ quốc, Huyền Vũ quốc như rắn mất đầu nhất định lâm trận tự lọan, kế tiếp các ngươi chỉ cần phái binh công chiếm kinh thành chẳng khác nào thôn tính Huyền Vũ quốc... Nguyên lai, nguyên lai... Đây mới là mục đích thực sự của ngươi... Cái gì yêu trẫm linh tinh là nói dối...” Hắn ủ rũ, “Trẫm còn ngây ngốc tin tưởng... Buồn cười đến cực điểm, ngu muội đến cực điểm...”

Nghe hắn phủ định tình yêu của mình, Giang Phong vội vàng phản bác, “Không, không phải...”

“Nếu không thì là gì?” Hắn rống to, trước ngực vì quá mức phẫn nộ mà phập phồng, “Hay ngươi muốn nói mục đích của ngươi không phải tiêu diệt Huyền Vũ quốc, hoàng đế Viêm Di quốc xuất phát từ thiện ý muốn ký hiệp ước với trẫm?” Hắn tức giận đến trợn mắt, “Giang Phong, trẫm thực hận ngươi!”

Toàn thân Giang Phong cứng đờ, lời muốn nói lại chần chờ nghẹn ở cổ họng, nói không ra mà nuốt cũng không trôi.

Miệng chát đắng, hắn làm sao muốn như vậy? Nhưng tình huống bắt buộc, hắn có thể lựa chọn như thế nào? Lựa chọn? Từ này làm cho hắn cảm thấy buồn cười, hắn sao có thể lựa chọn? Hắn căn bản không có đường nào lựa chọn?

“Cút, trẫm không muốn nhìn thấy mặt ngươi nữa!” Bạt Thác Vô Cực kiên quyết xoay người, thân thể đứng thẳng tắp, không muốn thừa nhận là hắn bị tổn thương, hắn đã thua.

Nhìn bóng dáng gắng gượng của hắn, Giang Phong đau lòng ” Vô Cực, xúc phạm tới ngươi thật sự xin lỗi...”

“Cút”

Giang Phong nhìn bóng dáng hắn một lúc, cúi đầu, xoay người đẩy cửa, rời đi.

Lúc nhịp chân hắn dần dần rời xa, nước mắt Bạt Thác Vô Cực không chịu thua kém rớt xuống.

Thời tiết dần dần lạnh, mưa to vài ngày đem hoa sen trong ngự hoa viên đánh cho tả tơi, ngày mùa hè đi qua, mùa thu lạnh lùng buông xuống.

Bạt Thác Vô Cực thân thể luôn luôn không tốt, mỗi khi đến thời điểm chuyển mùa sẽ nhiễm phong hàn.

Trận phong hàn trước mới vừa khỏi, vài ngày qua đi lại bệnh nặng một hồi.

Nằm ở trên giường mấy ngày sốt cao hết lui lại khởi, tới tới lui lui lặp lại mười ngày, Thanh nhi không khỏi lo lắng đứng ngồi không yên, trước kia chỉ cần hai ba ngày sốt cao sẽ lui, không nghĩ tới phong hàn lần này lại làm cho Bạt Thác Vô Cực nằm ở giường bệnh dài đến mười ngày.

Bệnh nặng trận này làm cho khuôn mặt Bạt Thác Vô Cực gầy một vòng, nguyên bản là gương mặt thon dài, hiện giờ gầy yếu đến hai gò má hõm sâu.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/