Đích Nữ Vương Phi - Chương 12

Đích Nữ Vương Phi
Chương 12: Bổn vương nhìn trúng nàng rồi!
https://gacsach.com

Chỉ với mấy câu nhưng cũng đủ khiến cho Tần Hương Quân và Quan Tâm Liên chấn động đến độ mặt cắt không còn một giọt máu.

Các nàng khó tin mở to hai mắt, hoảng sợ nhìn về phía nam nhân mà họ vẫnluôn ngưỡng mộ, trong đầu không ngừng vang lên câu nói "Thiếp chỉ là nôtỳ" , "Cho dù giết cũng không quá đáng".

Họ vốn luôn lấy làm kiêu ngạo khi được trở thành thị thiếp của Hộ quốc vương gia. Vì vương giahọ bằng lòng làm thiếp, cho dù người không yêu nhưng ít nhất cũng thương tiếc mình, không ngờ...

Thì ra thị thiếp chỉ là nô tỳ, nếu không được vương gia sủng ái, còn tệ hại hơn cả nô tỳ!

Đến thời khắc này bọn họ mới biết mình ngu ngốc cỡ nào, rối rít quỳ xuống,ra sức dập đầu: "Vương gia tha mạng! nô tỳ biết sai rồi."

Đứng ở một bên sững sờ, Thiên Thủy có ngu đi chăng nữa cũng biết mình đạp phải đinh, hóa ra người vương gia thích chính là vương phi, nàng đã theo sai chủ rồi.

Lo lắng vương gia sẽ bắt nàng khai đao đầu tiên, tronglòng nàng vô cùng sợ hãi, khẩn trương run run ‘bùm’ một cái quỳ xuống,mạnh mẽ dập đầu trên mặt đất.

‘Cốp cốp cốp’ Âm thanh dập đầu caothấp nối tiếp nhau vang rõ ở trong phòng, mãi đến khi trán họ đã có dấuhiệu chảy máu nhưng vẫn không nghe thấy vương gia kêu dừng.

TốngThi Linh cũng cứng ngắc đứng ở một bên chứng kiến cảnh tượng này, trướcgiờ nàng chưa từng gặp qua Tư Nam Tuyệt dùng giọng điệu nghiêm khắc nóichuyện với mình như vậy. Cho tới nay hắn vẫn luôn giữ thái độ bàng quanvới mọi thứ xung quanh, bàng quan đến đỗi nàng cho rằng hắn là một người không biết tức giận là gì. Thì ra không phải như vậy, chẳng qua hắnchưa gặp phải người khiến cho hắn khẩn trương lo lắng mà thôi, lẽ nàohắn đã yêu Vân Tuyết Phi sao?

Nghĩ tới đây nàng cảm thấy chợtchua xót trong lòng, mình theo hắn năm năm, vì hắn hy sinh nhiều nhưvậy, nhưng lại không bằng hai tháng của Vân Tuyết Phi, nữ nhân này rốtcuộc có điểm gì tốt chứ?

Nếu như không có Vân Tuyết Phi thì tốt rồi, nghĩ đến đó, một mầm móng ác độc hình thành ở trong lòng nàng.

"Đừng lạy nữa, ầm ĩ quá!"

Lời nói không kiên nhẫn khiến đám phụ nhân quỳ dưới đất cả kinh, dừng độngtác lại, động cũng không dám động, rối rít cứng ngắc quỳ ở nơi đó.

Tư Nam Tuyệt nắm lấy bàn tay Vân Tuyết Phi áp vào ngực, lạnh lùng cảnhcáo, giọng nói trong trẻo lạnh lùng lộ ra sự uy nghiêm không thể bỏ qua: "Hôm nay nể mặt vương phi tha cho các ngươi, về sau nếu có loại nô tỳdĩ hạ phạm thượng như thế nữa, cứ trực tiếp mang xuống loạn côn đánhchết!"

"Dạ, dạ... Cảm tạ vương gia vương phi." Như nhặt được đại xá, các nàng thiếu chút nữa đã òa khóc vì quá vui sướng.

Đột nhiên hơi thở nam tính quanh quẩn xung quanh nàng, hai cơ thể dán chặt vào nhau hình thành một tư thế vô cùng ái muội.

Vân Tuyết Phi không tự giác đỏ mặt, diễn trò cũng đâu cần phải làm giốngnhư vậy chứ, bởi vì người thua thiệt lớn chính là nàng đấy.

Haitay nàng chống đỡ lên ngực Tư Nam Tuyệt, muốn thoát ra ngoài, lại pháthiện không thể nhúc nhích được tí nào, chỉ có thể im lặng chịu khuấtphục.

Nhìn hai người trước mắt thân thiết không coi ai ra gì,Tống Thi Linh siết chặt khăn tay, trong mắt bắn ra vô số oán độc, Tư Nam Tuyệt, sao chàng có thể nhẫn tâm chà đạp lên tấm chân tình của ta nhưvậy chứ?

"Không có chuyện gì tất cả lui xuống đi, bổn vương và vương phi phải nghỉ ngơi rồi."

Nghe được câu này, trên mặt mấy người phụ nhân chợt biến đổi lớn. Nếu nóitrước đây họ còn suy đoán đêm hôm đó có thể chưa phát sinh quan hệ gì,nhưng bây giờ họ không thể không đối mặt với thực tế: Vân Tuyết Phi thật sự là nữ nhân đầu tiên và cũng là duy nhất được vương gia thị tẩm.

Tần Hương Quân và Quan Tâm Liên ngoan ngoãn lui ra ngoài, mặc dù chẳng đồng đều, nhưng hết cách rồi, ai bảo người vương gia yêu là vương phi, sovới vương gia, họ yêu sinh mạng của mình hơn!

Tuy Tống Thi Linhrất muốn ở lại, nhưng Tư Nam Tuyệt đã hạ lệnh đuổi người, nàng không racũng không được, lúc đí đến trước cửa, còn chứng kiến hai người này đứng ở nơi đó liếc mắt đưa tình, lặp tức nàng rất muốn giết người.

Đợi đến khi đám nữ nhân làm cho người ta chán ghét rời khỏi đây, Vân TuyếtPhi đẩy mạnh Tư Nam Tuyệt ra, trừng mắt: "Nói! Ngươi có mục đích gì?"

Tư Nam Tuyệt không để ý đến cơn giận của Vân Tuyết Phi, "Ta thật sự rấtthích nàng, vừa thấy nàng thì đã nhất kiến chung tình rồi."

Mộtnam tử tuấn mỹ vô song, ngọc thụ lâm phong, giờ phút này thâm tình nhìn ngươi, con ngươi thâm thúy như vũng nước sâu, sáng trong hơn sao trêntrời, làm cho người ta lún sâu vào trong đó.

"Ta không phải nhưnhững nữ nhân kia, sẽ chẳng tin tưởng những thứ này, ngươi tốt nhất nóicho ta biết, nếu không về sau đừng nghĩ ta tiếp tục phối hợp với ngươi!" Vân Tuyết Phi rất nhanh lấy lại tinh thần, cứng rắn nói.

Nàngkhông phải đứa ngốc, hiện tại những nữ nhân đó chắc chắn đã hận nàngmuốn chết rồi, Tư Nam Tuyệt này cố ý đối xử tốt với mình ở trước mặt họ, muốn đẩy nàng lên trên đầu sóng ngọn gió đây mà.

Tư Nam Tuyệtkhẽ nhíu mày, khóe môi nâng lên nụ cười, đi tới trước mặt nàng, đưa tayvén mấy sợi tóc hỗn độn ra sau ót, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào gương mặt của nàng.

Đụng chạm như có như không, êm ái tựa như lông vũ, Vân Tuyết Phi mất tự nhiên đỏ hai má, tên yêu nghiệt này!

Tư Nam Tuyệt cực kỳ hài lòng với phản ứng của con tiểu hồ ly ở trước mặtnày, hắn cúi người xuống, hơi thở như lan lượn lờ bên tai nàng: "Nàyvương phi nàng nói xem, làm sao có thể khiến nàng tin tưởng bổn vương đã nhìn trúng nàng đây?"

Đôi môi lạnh như băng như có như khôngquét qua lỗ tai nàng, thân thể không tự giác run rẩy lên, tim nàng đậpbình bịch trong ngực, căng thẳng cà lăm: "Ta...ta làm sao biết?Ngươi...ngươi cách xa ta một chút!"

"Hả! không biết?"

Hơi thở phái nam ấm áp lần nữa đập vào mặt, giọng nói hút hồn như nam châm làm cho người ta mềm nhũn cả xương cốt.

Vân Tuyết Phi hơi lui về phía sau mấy bước, muốn tách khỏi hơi thở mất hồn này

Dường như Tư Nam Tuyệt cũng phát hiện ra, từng bước đi tới.

"Ngươi không được tới đây, ta...ta buồn ngủ!" Lời còn chưa nói xong, đã bị Tư Nam Tuyệt thẳng thừng cắt đứt.

"Vương phi đang nhắc nhở bổn vương thị tẩm nàng sao?" Khóe môi Tư Nam Tuyệt vẽ thành một đường cong, mi mục như họa, đôi mắt càng thêm hào hoa phongnhã.

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/