Đặc Công Hoàng Phi - Chương 33

Đặc Công Hoàng Phi
Chương 33: Đùa giỡn Kim Sư
gacsach.com

Hai móng vuốt ôm một vật có hình dạng vỏ sò, rất nhỏ, màu bạc, không biết nó được làm từ chất liệu gì.

Lúc này, Tiểu Ngân mở vỏ sò ra, bỏ vào trong vũng nước tinh khiết.

Lập tức, thạch nhũ màu trắng liền chảy cề phía vỏ sò, ngưng kết ở bên trong vỏ sò.

Tiểu Ngân ngồi xổm bên cạnh vũng nước, đôi mắt nhìn chăm chăm vào vỏ sò.

Mà lúc này ở bên ngoài huyệt động, Vân Thí Thiên cũng đã tới rồi.

Đứng bên ngoài huyệt động của Uẩn Hỏa Kim Sư, Vân Thí Thiên nhìn huyệt động không có chủ nhân canh giữ, sắc mặt thật trầm, nhưng cũng không kháng cự, thong thả đi vào.

Mặc dù hắn thật sự không e ngại con ma thú cấp 10 này, nhưng đây là một mảnh tâm ý của Lạc Vũ, nên hắn chấp nhận.

Chậm rãi đi vào huyệt động Uẩn Hỏa Kim Sư, Vân Thí Thiên quét mắt nhìn một lượt cảnh trí huyệt động, liền đi hướng chỗ sâu bên trong.

Tiểu Ngân ngồi xổm ở chỗ sâu nhất trong huyệt động, nghe thấy thanh âm di chuyển, cảm giác được có người đang tiến vào.

Đôi mắt nhỏ chớp một cái, lập tức nhảy dựng lên, cũng không chờ thạch nhũ chảy đầy vỏ sò.

Móng vuốt nhỏ bé vươn ra, nhanh chóng cầm lên vỏ sò trong nước, khép lại vỏ sò.

Sau đó dùng hai chân trước ôm lấy vỏ sò, “vù” một cái nhảy vào một cái lỗ nhỏ ở chỗ sâu trong huyệt động.

Cái lỗ nhỏ đó nó mới vừa cắn ra trên đường đi tới đây.

Nếu bàn về độ sắc bén của răng nanh, thiên hạ này ai có thể cùng nó tranh cơ chứ.

Như một tia chớp xẹt qua đi vào chỗ sâu bên trong, Tiểu Ngân tìm một nơi tương đối an toàn, đào ra một cái lỗ, quăng vỏ sò vào, hoàn mỹ che lại.

Thân hình chợt lóe, đuổi theo phương hướng Lạc Vũ biến mất.

Bóng đêm trôi qua, màu bạc nhảy trên không.

Lại nói về phần Lạc Vũ dụ được Uẩn Hỏa Kim Sư chạy xa huyệt động.

Tốc độ Lạc Vũ rất nhanh, nhưng tốc độ Uẩn Hỏa Kim Sư lại càng nhanh hơn.

Chạy xuyên qua phía sau núi, Uẩn Hỏa Kim Sư gầm lên giận dữ, phun ra ngọn lửa, đốt cháy phía sau Lạc Vũ.

Lạc Vũ không hề quay đấu lại, nhuyễn kiếm trong tay khẽ vung lên thành một tấm màn chắn.

Giống như tại trên bầu trời dệt thành một bức tường thủy tinh, ngăn cản ngọn lửa phi phàm của Uẩn Hỏa Kim Sư.

Ngọn lửa bắn ra bốn phía, kiếm quang sắc bén.

Yến Trần đuổi theo phía sau, hắn chỉ đứng phía dưới nhìn Lạc Vũ cùng 10 cấp Uẩn Hỏa Kim Sư chiến đấu với nhau, không hề có ý định nhúng tay giúp.

Nếu muốn là người đứng bên cạnh chủ nhân, trình độ nàng như vậy vẫn còn chưa đủ.

Nàng phải biến càng mạnh, nếu không, sau này sẽ chịu khổ, thậm chí cũng có khả năng sẽ bị mất mạng.

Cho nên, chỉ cần tánh mạng nàng không nguy hiểm, hắn sẽ không ra tay hỗ trợ.

Lông dựng đứng lên, ngọn lửa bao vây lấy Uẩn Hỏa Kim Sư, Uẩn Hỏa Kim Sư nhìn tấm chắn sau lưng Lạc Vũ, cặp mắt cơ hồ như muốn phun ra lửa.

“Rống...” Ngửa mặt lên trời tê rống lên một tiếng, Uẩn Hỏa Kim Sư mạnh mrx nhảy phốc đến phía trước.

Nhanh như thiểm điện, thế tới hung mãnh.

Tốc độ nó quá nhanh, Lạc Vũ chỉ thấy một đường lửa xẹt tới, trong nháy mắt đã đến trước mặt nàng, nhiệt độ ngọn lửa kia so với lửa trong lò luyện đan dược còn cao hơn rất nhiều, đập vào mặt mà đến, cái miệng khổng lồ của nó mở ra, răng nanh cực kỳ dữ tợn.

Cơ thể lạc Vũ như có phản xạ, nàng chưa suy nghĩ thân thể đã nhanh chóng thi triển khinh công đến mức tận cùng, phi thân sang hướng bên cạnh.

Trong nháy mắt, ngọn lửa xẹt qua bên người, toàn bộ tóc và quần áo đều bị cuốn lên, một mùi khét tràn ra không khí.

Mà phía sau nàng, Uẩn Hỏa Kim Sư vươn móng vuốt quét ngang một cái, chỉ nghe “ầm” một tiếng, theo sau đó là tiếng đá vụn rơi xuống, để lộ ra một cái lỗ lơn đen ngòm như một đầu xe lửa trên vách núi.

Quanh thân nham thạch nóng cháy, bị ngọn lửa của sư tử trực tiếp hóa thành thạch thủy[1].

Lạc Vũ sớm biết Uẩn Hỏa Kim Sư lợi hại, thấy tình cành này cũng bị líu lưỡi.

Sức mạnh này, nhiệt độ của ngọn lửa này...

“Nhược điểm là bụng và đuôi của Uẩn Hỏa Kim Sư, những nơi khác trên cơ thể còn cứng rắn hơn cả sắt thép, tốc độ của nó trong nhóm ma thúc cấp 10 tương đối chậm, nếu ngươi muốn thắng nó, tốc độ nhất định phải nhanh hơn nó, phải tập trung đánh vào nhược điểm trên người nó.”

Phía dưới, Yến Trần mở miệng gợi ý.

Lạc Vũ vừa nghe, mắt khẽ chớp động, lập tức nghĩ ra phương pháp.

Xoay tay cởi xuống cái bao quần áo phía sau lưng, bên trong có cái trứng sư tử con giả, mắt thấy Uẩn Hỏa Kim Sư vọt tới, Lạc Vũ giơ tay ném đi, cái bao lướt qua con sư tử hướng phía sau nó rơi xuống.

Uẩn Hỏa Kim Sư thấy vậy lập tức quay đầu, chạy về hướng cái bao đang rơi muốn ngậm lại.

Lạc Vũ thấy vậy lập tức quơ trường kiếm trong tay, phi thân hướng về cái đuôi Uẩn Hỏa Kim Sư đâm tới.

Đường kiếm lẫm liệt, thế đi hung mãnh.

Xuất kỳ bất ý[2], đâm thẳng vào nhược điểm.

Uẩn Hỏa Kim Sư giận dữ gầm lên, Xoay cái đuôi sang hướng khác, quay đầu về hướng Lạc Vũ phun ra ngọn lửa.

Tốc độ nó nhanh, một kiếm của Lạc Vũ còn nhanh hơn, một kiếm vừa ra đã chém trúng cái đuôi Uẩn Hỏa Kim Sư.

Chỉ nghe “bịch” một tiếng vang lên, một kiếm chém trúng Lạc Vũ liền rút về, máu phun ra từ cái đuôi bị chém của Uẩn Hỏa Kim Sư.

Mà Lạc Vũ giơ kiếm lên nhìn, thân kiếm đã bị nóng cháy, chỉ còn lại có nửa đoạn.

Ngọn lửa hộ thể thật là lợi hại a.

Ngay lúc Uẩn Hỏa Kim Sư quay đầu phun lửa về hướng Lạc Vũ, trong nháy mắt một tia sáng màu bạc chợt lóe, Tiểu Ngân đột nhiên xuất hiện, trong miệng nó đang cắn cái bao quần áo.

Tiểu tử này thật giỏi a, Lạc Vũ thầm khen một tiếng.

“Rống.” Uẩn Hỏa Kim Sư gầm lên giận dữ, chạy chồm về phía Tiểu Ngân.

Tiểu Ngân thấy vậy, vung đầu lên, quăng đi bao quần áo, hướng phía sau Kim Sư là Lạc Vũ ném tới.

Kim Sư nóng lòng, lập tức quay đầu.

Tiểu Ngân thấy vậy, mạnh mẽ nhào tới, hướng cái mông Kim Sư táp một cái, sau đó rất nhanh tránh ra, lưu lại một dấu răng đang chảy máu.

Lạc Vũ nhảy lên không trung tiếp được bao quần áo, thấy Tiểu Ngân lông tóc không tổn hao gì, ngọn lửa hộ thể của Kim Sư cao như thế, nó cư nhiên trực tiếp cắn vào, vậy mà lôgn tóc vô thương.

Lạc Vũ nhất thời nhướng mi lên, đột nhiên Kim Sư quay đầu lại, công kích về hướng Lạc Vũ.

Lạc Vũ thấy vậy quát lên một tiếng: “Tiểu Ngân.” Đồng thời giơ tay lên cao, ném bao quần áo về phía Tiểu Ngân.

Kim Sư chỉ quan tâm đến hài tử của nó, lập tức quay đầ uvề hướng Tiểu Ngâ, Lạc Vũ vung kiếm về phía Kim Sư.

Trong khoảnh khắc, chỉ thấy bao quần áo bay qua bay lại giữa không trung, không ngừng thay đổi nơi “hạ cánh” cùng người tiếp được nó.

Kim Sư bị đùa giỡn lửa giận càng bốc cao, ngọn lửa hừng hực cơ hồ bốc cháy lên đến ba trượng, tiếng rống giận dữ kinh phá một phương trời.

Phía dưới, Yến Trần thấy vậy, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

Theo như thân thủ hiện tại của Lạc Vũ, có thể đánh bại 7 cấp ma thú đã là tốt lắm rồi, 8 cấp ma thú có thể gặp nguy hiểm táng mạng.

Mà lúc này, nàng cùng với Tiểu Ngân liên thủ, từng kiếm từng kiếm một tấn công lên thân thể 10 cấp ma thú, cư nhiên lại có thể không bị đánh bại.

Lạc Vũ này thật là nhanh trí.

Sau một chút kinh ngạc, Yến Trần chậm rãi cười.

Người có võ công mạnh mẽ rất nhiều, nhưng người biết dùng đầu óc để đánh nhau, thì tiền đồ... không hề bị hạn chế.

“Ngao...” Kim Sư tức giận rống lên.

Nổi giận xoay tại không trung, ngọn lửa bốc lên, cơ hồ đốt cả một mảnh rừng cây.

Lửa cháy hừng hực, Lạc Vũ bị nướng nóng mồ hôi chảy đầm đìa, tóc uốn lên.

Không được, cứ đánh tiếp như vậy là không được, bọn họ sợ lửa, nhưng con sư tửn ày không sợ, tình huống này bất lợi đối với bọn họ.

Lạc Vũ vừa đánh vừa nghĩ, nhìn trái nhìn phải tìm cách.

Bốn phía đều bị con sư tử này thiêu đốt, lửa cháy lượn lờ, cả một phương như được chiếu rọi đến từng chi tiết nhỏ.

Đôi mắt Lạc Vũ quét ngang qua, tầm mắt đột nhiên tập trung nhìn vào một thân ảnh đang đứng sừng sững cáh đây không xa tại bên ngoài khu vực lửa cháy.

Áo đen, tóc đen, khuôn mặt, người này không phải Lý Huyền còn có thể là ai.

Mà lúc này, Lý Huyền đang trợn mắt há hốc mồm nhìn về hướng này.

Lạc Vũ liếc mắt một cái thấy Lý Huyền, trong lòng lập tức có chủ ý.

Nhảy lên tiếp nhận bao quần áo mà Tiểu Ngân ném tới, thân hình chợt lóe, không phối hợp thảy bọc quần áo với Tiểu Ngân nữa, xoay người chạy đi.

Yến Trần thấy vậy nhướng mi lên, định làm gì thế nhỉ?

Nghi hoặc vửa mời này sinh trong lòng, lại thấy Lạc Vũ rơi xuống trước mặt một nam tử.

Lúc này Lý Huyền đứng ở dải đất an toàn, đang kinh ngạc nhìn Lạc Vũ cùng 10 cấp ma thú chiến đấu.

Hắn vốn nghe tiếng không khí dị động ở phía này nên chạy lại xem, lại không ngờ thấy được 10 cấp ma thú, đây chính là ma thú trong truyền thuyết a.

Mà lú này người đang đấu với 10 cấp ma thú lại là Lạc Vũ, người mà hắn nghĩ không chết cũng tàn phế rồi.

Đang trong trạng thái kinh ngạc, Lạc Vũ đột nhiên phi thân vọt về phía hắn.

Lý Huyền không khỏi sửng sốt.

Đứng vững trước mặt Lý Huyền, Lạc Vũ thấy hắn đang kinh ngạc nhìn nàng, Lạc Vũ mỉm cười sáng ạan với hắn, nói: “Ngươi không phải đã nói chờa t đến trả thù sao, đây là sự trả thù của ta.

Có bản lãnh thì ngươi đến tìm ta trả thù lại đi.”

Đem nguyên văn lời Lý Huyền nói với nàng trả lại cho hắn, Lạc Vũ cầm bao quần áo trong tay quăng vào trong lòng Lý Huyền, sau đó liền xoay người bỏ chạy đi xa.

Theo tiềm thức Lý Huyền vươn tay ra tiếp nhận bao quần áo Lạc Vũ vừa quăng cho hắn.

Không đợi hắn phục hồi tinh thần lại, 10 cấp Uẩn Hỏa Kim Sư đã bị Tiểu Ngân và Lạc Vũ chọc cho lửa giận tận trời, lông toàn thân nó đều dựng đứng lên, chạy chồm về phía Lý Huyền.

Trong nháy mắt, ngọn lửa ngùn ngụt bốc cháy trước mắt làm cho hắn thanh tỉnh lại.

“Má ơi...” Lý Huyền nhất thời bị hù dọa tè ra quần, xoay người bỏ chạy.

Bóng đêm mùa hạ, chỉ nghe tiếng kêu thảm thiết từ phía xa xa truyền đến.

Lạc Vũ đứng trong ngọn lửa, cười ha ha.

Tiếng cười uốn lượn bay thẳng lên trời cao, Lạc Vũ cảm thấy thật vui vẻ.

Mà lúc này trong huyệt động của Uẩn Hỏa Kim Sư, Vân Thí Thiên đang đứng ở chỗ sâu nhất, quét mắt nhìn thấy 8 khối diễm tinh.

Diễm tinh, chính là tinh thể được luyện chế thành từ chân hỏa hộ thể[3] của Uẩn Hỏa Kim Sư.

Vốn là cực phẩm dùng để gia tăng công lực.

Vân Thí Thiên vung tay lên, cũng không lấy hết diễm tinh trong động, chỉ lấy 2 khối, sau đó xoay người đứng trước thạch nhũ màu trắng.

Nhìn trong vũng nước tinh khiết trong suốt chỉ có một thạch nhũ nhỏ bằng móng tay, Vân Thí Thiên nhíu mày.

Thạch tủy này có công dụng tốt tương đương với diễm tinh, một ngàn năm mới ngưng tụ thành một cái đầm.

Uẩn Hỏa Kim Sư này có thể nhanh chóng thăng lên cấp 10 là do nó chiếm cứ nơi có thạch tủy chứa đầty hiên địa linh khí này.

Vốn định lấy một ít thạch tủy, lại bị con súc sinh này ăn mất rồi.

Vân Thí Thiên có chút tức giận, bất quá là do không có vận khí thôi, cũng không còn cách nào khác.

Lập tức, xoay người đi về hướng cửa động, nếu không sẽ chạm mặt Uẩn Hỏa Kim Sư quay về, hắn mà ra tay, Lạc Vũ chắc chắn sẽ tức giận.

Bên mép chậm rãi vung tươi cười mà chính hắn cũng không biết, tâm tình Vân Thí Thiên thật tốt.

Bầu trời đêm lóe sáng, ngọn lửa bốc lên ở mọi nơi.

Ma thú trong rừng bị 10 cấp Uẩn Hỏa Kim Sư tức giận hù sợ, trên đường trở về, Lạc Vũ, Yến Trần, Tiểu Ngân đều không gặp một con ma thú nào cả.

“Tên này rốt cuộc là loại ma thú gì nha?” Trên đường đi, Yến Trần hứng thú nhìn Tiểu Ngân đang ngồi xổm trên vai Lạc Vũ.

Hắn chưa từng thấy một con ma thú nào có thể chống lại chân hỏa hộ thể của 10 cấp Uẩn Hỏa Kim Sư lại không hề bị thương tổn gì, còn cắn Kim Sư một thân vết thương. Lạ một điều là quanh thân Tiểu Ngân rõ ràng không có lực lượng dao động nào cả.

Còn bé mà đã lợi hại như vậy, nếu trưởng thành thì khỏi phải nói rồi.

Lạc Vũ quay đầu nhìn về phía Tiểu Ngân, nó đang nhe ra hàm răng, đắc ý cười, chờ mong nàng khíc lệ, Lạc Vũ liền cười nói: “Chỉ là một ma thú tham ăn mà thôi.”

Tiểu Ngân vừa nghe nhất thời nhìn nàng với cặp mắt ai oán, nhếch lên cái miệng nhỏ nhắn, đem cái mông nhắm ngay mặt Lạc Vũ, Lạc Vũ nhất thời bật cười.

“Nhóc này thật là có linh tính.” Yến Trần cảm thán nói.

Nó hình như nghe hiểu được lời nói của người khác, ma thú có thể nghe hiểu được tiếng người, đại lục này chỉ có...

“Có bị thương không?” Ngay lúc Yến Trần sợ hãi than, Vân Thí Thiên chậm rãi đi từ phía trước đến, hắn cau mày nhìn tóc Lạc Vũ bị nướng quăn quăn như một đầu vừa bị nổ mạnh, quần áo cháy xem đen một mảnh.

Vừa nói vừa tiến lên, kéo Lạc Vũ qua, cẩn thận xem xét.

Lạc Vũ thấy vậy cười nói: “Không có việc gì.”

Vân Thí Thiên đánh giá toàn thân Lạc Vũ một cái, có một số vết thương nhẹ, bất quá không nguy hiểm đến tánh mạng.

Có thể thoát thân từ trong tay ma thú cấp 10, thực lực rất được.

“Ngươi thì sao? Không gặp vấn đề gì đi?” Lạc Vũ nghiêng đầu nhìn về phía Vân Thí Thiên.

Vân Thí Thiên nghe nàng nói, ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Lạc Vũ, trong mắt hắn chớp lên một cái, cũng không nói nhiều, trực tiếp cúi đầu hôn lên đôi môi Lạc Vũ.

“Ngươi...” Lạc Vũ trợn tròn mắt.

Tiểu Ngân đang ngồi xổm trên vai đưa mông về phía Lạc Vũ, thấy tình hình này lập tức chuyển cái đầu nhỏ qua, mở một con mắt nhắm một con mắt nhìn lén.

Mạnh bạo hôn nàng một cái, Vân Thí Thiên ngẩng đầu nhìn đôi môi hồng hồng còn gương mặt thì giận tái đi của Lạc Vũ, mắt hắn lộ sung sướng: “Không có việc gì.”

Lạc Vũ cau mày, đây là có ý tứ gì?

Không có việc gì hôn nàng làm gì? Đây là phương thức biểu đạt kiểu gì vậy?

Lạc Vũ liếc Vân Thí Thiên một cái, người này sao da mặt dầy vậy không biết.

Nàng không biết Vân Thí Thiên chưa bao giờ để ý người khác nhìn mình như thế nào, chỉ cần chính mình nguyện ý, khắp thiên hạ cũng không dám có ý kiến gì.

Hắn muốn hôn liên hôn thôi, thật sự chỉ là chuyện nhỏ.

Bên cạnh, Yến Trần quay đầu nhìn lên bầu trời, vẻ mặt nghiêm túc, trong mắt lại mỉm cười.

“Ầm.” Ngay lúc này phía xa xa đột nhiên truyền đến một tiếng nổ vang, ánh sáng màu hồng lóe lên bầu trời.

“Sư tử?” Vân Thí Thiên ngẩng đầu nhìn thoáng qua, cúi đầu nhìn về phía Lạc Vũ, sao Uẩn Hỏa Kim Sư không quay về hang ổ?

Mà Lạc Vũ thì lại hắc hắc cười lạnh.

Cư nhiên có thể chống lại 10 cấp ma thú, Lý Huyền ngươi quả thật có chút bản lãnh.

Nàng cũng không biết, lúc này ở phía xa xa đang cực kỳ nguy hiểm và náo động.

“Tên khốn này, ngươi như thế nào lại rước “tôn thần” này đến đây rồi.” Trong bóng đêm, vẻ mặt Giá Hiên Mặc Viêm xanh mét, tóc bị ngọn lửa đốt cọng nào cọng nấy dựng thẳng lên trời, tình trạng hết sức nan kham.

Giá Hiên Ly, Liễu Dục Thần cùng hắn đứng thành một cái tam giác, vận dụng đấu khí toàn thân tới cực điểm để đối phó với Uẩn Hỏa Kim Sư đang tức giận.

Khóe miệng Lý Huyền thì chảy máu, đầy người đều là vết thương, nhưng hắn cũng không dám chậm trễ tham gia vào vòng chiến với nhóm người Giá Hiên Mặc Viêm, chống cự lại Uẩn Hỏa Kim Sư.

“Cái kia... Khụ khụ... Vốn là tên vương bát đản Quân Lạc Vũ... Khụ khụ...” Lý Huyền tức giận, trả lời gần như hết hơi.

Giá Hiên Mặc Viêm vừa nghe, trong mắt chợt lóe mà qua kinh ngạc.

Bọn họ cũng là nghe thấy phía này có động tĩnh khác lạ mới tới gần đây, định đứng xa xa quan sát một chút.

Với lực lượng bộc phát từ 10 cấp ma thú, với thực lực ba người bọn họ là không đấu lại.

Lại không ngờ rằng vừa mới đến đây, Lý Huyền liền chạy trối chết xông tới, vừa vặn chạm mặt 3 người bọn họ.

Thật là hay a, 10 cấp Uẩn Hỏa Kim Sư mạnh mẽ xông tới đánh bọn họ, rõ ràng chính bọn họ tự mình tìm việc rồi.

“Ngươi như thế nào...”

“Bịch.” Hổn hển nói còn chưa xong, ngọn lửa hừng hực của Uẩn Hỏa Kim Sư liền phun tới.

“Chạy mau...”

“Ôi chao...”

Vạt áo rách nát, tóc cháy, người này đối mặt với người kia, cả bốn người đều bị Uẩn Hỏa Kim Sư đánh tới, văng ngược ra ngoài.

“Đi.” Giá Hiên Mặc Viêm thở hổn hển, lập tức xoay người trên không trung, hướng phía sau bỏ chạy.

Cùng khắc, Lý Huyền, Liễu Dục Thần, Giá Hiên Ly, cũng tè ra quần chạy về phía sau.

Mà 10 cấp Uẩn Hỏa Kim Sư đã sớm bị chọc giận, tam vị châm hỏa bùng lên dữ dội, gầm lên giận dữ, bốn vó[4] vung lên đuổi theo 4 người.

Dám xúc phạm tới quyền uy của nó, nó phải giết tất cả bọn họ.

Liên miên rống giận, tiếng kêu thét sợ hãi, bốn người nhóm Giá Hiên Mặc Viêm bị đuổi theo cả người chật vật không chịu nổi.

Ánh trăng chiếu xuống ánh sáng màu bạc, tối nay thật là náo nhiệt.

Ở bên này Lạc Vũ nhận lấy diễm tinh từ tay Vân Thí Thiên, cũng không màu mè khách sáo, nói thẳng: “Đi, chúng ta đi tìm Vô Nha đi.”

Vân Thí Thiên gật đầu, còn chưa nói ra lời nào, Tiểu Ngân đang ngồi xổm trên vai Lạc Vũ, dùng móng vuốt nhỏ bé của nó nhẹ nhàng cào bả vai Lạc Vũ.

Lạc Vũ quay đầu lại, Tiểu Ngân nhìn Lạc Vũ không ngừng nháy đôi mắt nhỏ.

Lạc Vũ thấy vậy con ngươi khẽ nhúc nhích, bộ dạng này của Tiểu Ngân là...

Nó có việc không muốn Vân Thí Thiên và Yến Trần biết?

Lập tức lặng lẽ ngẩng đầu nhìn bầu trời đen kịt, đang muốn tìm lý do mở lời.

Bầu trời phía xa xa đột nhiên truyền tới một tiếng rít, thanh âm thẳng thấu trời cao.

Vân Thí Thiên khẽ chớp mắt, quay đầu nhìn về hướng bầu trời đằng kia, Yến Trần thì kinh ngạc quay đầu, mím môi huýt sáo một tiếng, thanh âm truyền đi xa.

Lạc Vũ thấy vậy, kềm lại lời vừa định nói ra, cũng xoay người nhìn lại.

Phút chốc, một vật trên bầu trời bây nhanh mà đến, đập cánh bay xuống, con vật kêu lên một tiếng nhỏ, liền rơi xuống trên vai Yến Trần.

Một con đại ưng đã trưởng thành màu trắng, lớn bằng cánh tay, đứng trên vai Yến Trần.

Yến Trần gỡ xuống một mảnh giấy nhỏ trên chân đại ưng, mở ra xem, lập tức biến sắc, rất nhanh đem tờ giấy dâng lên cho Vân Thí Thiên, trầm giọng nói: “Chủ nhân.”

Vân Thí Thiên cúi đầu, nhờ vào ánh trăng đọc mẩu giấy, sắc mặt không hề thay đổi, nhưng một cỗ sát khí lại hiện ra, vây quanh thân.

Đêm im ắng, chân trời loáng thoáng có tia sáng màu lam hiện lên.

Đây là thời điểm đen tối nhất trước ánh bình minh.

“Muốn gặp ta?” Trong đêm đen, Vân Thí Thiên chậm rãi lên tiếng, lạnh như băng, trầm như nước.

Yến Trần cau mày, trong mắt hiện lên một tia tàn khốc: “Bắt tin cũng thật nhanh, cư nhiên biết chủ nhân ở chỗ này, chủ nhân, gặp hay không gặp?”

Vân Thí Thiên nghe vậy ánh mắt đen như sao trời, kiêu ngạo lại lãh khốc dị thường: “Bọn họ dám đến, bổn vương còn sợ gặp bọn hắn hay sao?”

Yến Trần ứng một tiếng nói: “Vâng.”

Vừa ứng đáp, đôi môi huýt sáo một tiếng, xuyên vân phá nguyệt bay đi, uốn lượn trên trời cao, vang vọng mộ tnửa ma thú rừng rậm, giống như một con rồng xé trời bay lên, thần uy lẫm lẫm, đồng thời kiêu ngạo 4 phương.

Đây là dấu hiệu báo cho người truyền đến tin tức biết bọn họ đã đáp ứng.

Vân Thí Thiên thu hai tay lại trong ống tay áo, gió đêm hây hẩy tốc nhẹ nguyệt nha trường bào màu trắng của hắn, không hề tỏ ra bất cứ biểu tình gì, nhưng áp lực vô hình lại uy hiếp tứ phương.

Lạc Vũ đứng một bên nhìn động tác của Vân Thí Thiên và Yến Trần, nàng vẫn không hề mở miệng.

Lúc này, thấy Vân Thí Thiên đáp ứng, Yến Trần hồi phục tinh thần lại.

Mặc dù hoàn toàn không rõ có chuyện gì xảy ra, nhưng không khí thật trầm lắng, lại đưa mắt nhìn đại ưng màu trắng bay đi, Lạc Vũ quay đầu nhìn về phía Vân Thí Thiên như có ý hỏi.

Vân Thí Thiên cảm giác được tầm mắt Lạc Vũ, quay đầu nhìn Lạc Vũ liếc mắt một cái, trầm giọng nói: “Cùng đi theo ta gặp hắn.”

Lạc Vũ nghe vậy, đôi mắt khẽ chớp.

Theo khí tức này xem ra, người này dường như có mối quan hệ không tốt với Vân Thí Thiên.

Ngược lại vô cùng có khả năng là địch nhân, cũng có thể là có ân oán, dù sao quan hệ không hề tốt.

Bất quá người này có thể làm cho Vân Thí Thiên tự mình đi gặp, như vậy thân phận người này tuyệt đối không nhỏ.

Phải biết rằng, với tất cả những gì Vân Thí Thiên biểu hiện ra ngoài, sợ rằng ngay cả Phi Vũ quốc vương ra mặt, Vân Thí Thiên phỏng chừng cũng không nể mặt.

Mà bây giờ Vân Thí Thiên cùng hắn đi gặp người kia, như vậy ý của hắn là...

Lạc Vũ phỏng đoán còn chưa có cho ra kết luận, Yến Trần đứng bên cạnh Vân Thí Thiên lại có chút nhíu mày.

“Chủ nhân, Lạc Vũ cần phải rèn luyện nhiều thêm nữa để phát triển, nếu bây giờ công khai sự tồn tại của nàng, sợ rằng không tốt lắm đối với nàng.” Yến Trần nhìn Vân Thí Thiên, khéo léo nói.

Vân Thí Thiên nghe hắn nói, mắt càng thêm sâu, lạnh lùng liếc mắt nhìn Yến Trần một cái.

“Người của ta không cần phải che giấu.” Tiếng nói lãnh khốc tràn ngập kiêu ngạo, phía sau kiêu ngạo là tuyệt đối thực lực cùng khí phách.

Yến Trần nghe vậy không hề phản bác dù chỉ một lời, chỉ là nhìn về phía Lạc Vũ vẫn không nói chuyện liếc mắt một cái.

[1] Thạch tủy: Ví như cục nước đá bị bốc hơi

[2] Xuất kỳ bất ý: Bất ngờ

[3] Chân hỏa hộ thể: Ngọn lửa bảo hộ quanh thân

[4] Vó: Móng chân

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor