Cuồng Nữ Bắt Phu: Quấn Lấy Thái Tử Lạnh Lùng - Chương 66

Cuồng Nữ Bắt Phu: Quấn Lấy Thái Tử Lạnh Lùng
Chương 66: Trở lại thái tử điện
gacsach.com

Ngực của nàng tuy nói rất nhỏ, nhưng là có thể nhìn ra là nữ nhân, nam tử thấy Viên Chiêu Quân là nữ nhân, nhanh chóng tránh ra bên cạnh đầu, cả khuôn mặt liền đỏ ửng.

Cô gái thấy thế, vội vàng dắt ca ca của mình rời đi, "Ca ca, ngươi đi ra ngoài, làm sao ngươi có thể lỗ mãng thế này, đem thân thể của Gia cô nương thấy hết, cái này phải làm sao?"

Nam tử tính tình cố chấp, muốn hắn rời đi nhưng hắn không chịu rời, chỉ là động thân thể nói: "Ta không ra, tiểu tử... Không đúng đúng, là cô nương, ngươi mau mặc quần áo vào đi!"

Viên Chiêu Quân giận đến sầm mặt lại, đem nàng xem sạch bách, cho là như vậy thì xong rồi sao, chớ hòng mơ tưởng. Nàng nghĩ tới nhanh chóng mặc y phục, mặc quần áo tử tế sau nói: "Tốt lắm."

Nam tử xoay người nhìn mặt của Viên Chiêu Quân, nhìn nàng gương mặt xanh trắng hiển nhiên là bị hành động của hắn khiến cho tức lên rồi, cô gái nhìn ca ca mình nhìn con gái người ta không nhúc nhích, cười nói: "Ca ca, ngươi tới chỗ vị cô nương này nói xin lỗi đi!" Cô gái mặc dù nói như vậy, trong lòng vẫn đang suy nghĩ, cô nương này là từ đâu tới, vì sao có thể tới đảo Thần Tiên...Song...

"Tại sao muốn xin lỗi? Liền tính ta nhìn nàng, ta không đúng, nhưng ta đối với nàng chịu trách nhiệm là được, ta cưới nàng." Nam tử lúc nói chuyện mắt nhìn sang mặt của Viên Chiêu Quân, trên đảo nữ nhân hắn đều không muốn kết hôn, có thể lấy nữ nhân bên ngoài này làm vợ, có thể cũng là trời an bài rồi.

"A! Ngươi lấy ta?" Viên Chiêu Quân mặt hoảng sợ, đây rốt cuộc là nơi nào đây! Là nam nhân ngủ trên giường nữ nhân sẽ phải cưới nữ nhân đó, là nữ nhân bị nam nhân xem sạch bách sẽ phải gả cho người đàn ông này. Người bị nhìn là nàng, hắn tại sao lại tự quyết định chứ!

"Ca, ngươi nói đùa! Ngươi không phải là nói ngươi đời này không cưới vợ sao?" Cô gái mặt kinh ngạc, đầu óc ca ca của nàng chẳng lẽ có vấn đề?

"Đó là trước kia, hiện tại ta xem người ta, thì phải phụ trách." Nam tử nói xong mặt nghiêm nghị, nhưng hắn ngước mắt nhìn ánh mắt của Viên Chiêu Quân rõ ràng liền mập mờ.

Viên Chiêu Quân thực điên lên rồi, đây là nam nhân gì đây! Sẽ không đối với nàng vừa thấy đã yêu chứ! Hơn nữa còn là vừa thấy nàng lõa thể nên chung tình sao. Nàng quan sát mặt nam tử, nam tử dáng dấp thật rất tuấn tú, có thể nói cùng Trầm Tuấn Hiên không phân cao thấp, nam nhân đẹp như vậy trước đây nàng có mơ cũng không nghĩ tới chuyện được gả, nhưng khi nàng hôn mê nửa năm sau tỉnh lại, nàng lại không hiểu sao mình lại không muốn tiếp xúc với những nam nhân này, nàng có lần hoài nghi mình, có phải bị bệnh gì hay không?

Quay đầu đánh giá cô gái, cô gái dáng dấp cũng cực đẹp, hơn nữa cho người khác có chút cảm giác không dính bụi phàm trần, có một cổ tiên khí từ trên người nàng tản ra.

Một đôi trai đẹp mỹ nữ như vậy, Viên Chiêu Quân thấy phải có chút ngây ngẩn, thật lâu lẩm bẩm hỏi: "Các ngươi là người nào? Nơi này là nơi nào?"

Cô gái cười trả lời, "Cô nương đừng sợ, nơi này là đảo Thần Tiên, chúng ta là con cái Đảo chủ, ta tên là Đông Phương Tiên, anh ta gọi Đông Phương Thiệu, đảo của chúng ta ngăn cách với bên ngoài, không biết cô nương là thế nào tới chỗ này?"

Biết tên của người ta, cũng biết cái chỗ này gọi đảo Thần Tiên, nhưng Đông Phương Tiên Nhi cũng không quên hỏi nàng thế nào lại tới nơi này. Nghĩ đến vấn đề này nàng liền mặt tái xám, nhìn Đông Phương Tiên cùng Đông Phương Thiệu cười nói: "Cái này nói như thế nào đây? Ta vốn là đang ngồi xe, đột nhiên liền bị một lực kỳ quái dẫn ta tới nơi này." Nàng lúc ấy căn bản cũng không có thấy Vũ Văn Dục, nàng là người, Vũ Văn Dục khi đó là linh hồn, vì vậy nàng cũng không nhận ra Vũ Văn Dục. Chỉ biết mình là bị một lực kỳ quái đưa đến đây.

Cách nói của nàng cũng không khiến huynh muội Đông Phương tò mò, ngược lại cười nói: "Hoá ra là như vậy, này nhất định là trời cao an bài rồi." Đông Phương Tiên n nhìn Viên Chiêu Quân cười đến ý vị sâu xa.

Viên Chiêu Quân cảm thấy này hai huynh muội là lạ, hình như cũng không sợ nàng một người ngoại lai, nhìn rất thân thiện, nghĩ tới, chẳng lẽ người cổ đại đều là chung sống tốt như vậy sao?

"Đi thôi! Đi gặp cha ta." Đông Phương Thiệu đột nhiên lôi kéo nàng ra khỏi phòng.

"A! Gặp cha ngươi?" Có chuyện gì sao? Nàng tất yếu phải đi gặp người khác sao? Thế nào lại có cảm giác mình thành đối tượng xem xét rồi.

"Cô nương yên tâm, ca ca đây là muốn đối với ngươi mà chịu trách nhiệm." Đông Phương Tiên mặt cười, nụ cười kia Viên Chiêu Quân thấy phải sửng sốt thật lâu mới lấy lại tinh thần.

Tay vẫn bị Đông Phương Thiệu lôi kéo, Viên Chiêu Quân nghĩ hất ra cũng thoát không nổi, chỉ đành phải đi theo hai người huynh muội Đông Phương tới phòng ốc phía trước.

Trước phòng có một nam tử khoảng hơn 30 tuổi tay cầm chén trà, mắt nhìn chằm chằm bàn cờ đang suy tư...Song...

Đông Phương Thiệu cùng Đông Phương Tiên đều không ra tiếng, hai người lẳng lặng đi tới trước mặt nam tử, chỉ thấy Đông Phương Tiên hướng về phía Viên Chiêu Quân ra dấu im lặng.

Viên Chiêu Quân quan sát nam tử đánh cờ, nam tử dáng dấp có mấy phần giống Đông Phương Thiệu, quả là đẹp trai giống nhau. Quan sát đi qua, nàng quay đầu nhìn về phía bàn cờ, thì ra là một tàn cuộc, Viên Chiêu Quân đối với cờ vây hiểu được không nhiều lắm, nhưng là cũng biết thế nào, đối với loại tàn cuộc ở Internet lục soát đến xem qua không ít, mà nam tử chỗ nghiên cứu tàn cuộc chính là nàng nhớ một loại, Viên Chiêu Quân không chút nghĩ ngợi, phía trước đưa tay cầm con cờ đi hai bước, nói: "Như vậy chính là viết nhầm chữ viết nhầm thắng, mà dạng chính là Hắc Tử thắng."

Nam tử ngẩng đầu, kinh dị nhìn mặt của Viên Chiêu Quân, "Vị này..." Có chút nam nữ chẳng phân biệt được, nam tử hiển nhiên không biết xưng cô nương hay là công tử.

"Cha, vị này là..." Đông Phương Tiên vốn muốn thay cha giới thiệu, đột nhiên nghĩ đến mình cũng không biết vị cô nương họ gì, quay đầu hỏi: "Cô nương, ngươi họ gì."

"Ta tên là Viên Chiêu Quân." Viên Chiêu Quân nhìn Đông Phương Tiên bộ dạng không khỏi nở nụ cười, Đông Phương Tiên này thật đáng yêu.

"A, cha, vị này là Viên cô nương." Đông Phương Tiên lần nữa giới thiệu.

Cha Đông Phương Tiên không khỏi nhăn lại mày, nha đầu này cả người lạ cũng quen thuộc mà giới thiệu cho hắn, chỉ là cái cô nương này ăn mặc kỳ quái, vừa nhìn thì không phải là người trên đảo bọn họ, hắn mặt nụ cười hiền lành, nhìn Viên Chiêu Quân nói: "Cô nương kỳ nghệ thật là làm tại hạ bội phục."

Cha Đông Phương Tiên cùng Đông Phương Thiệu cũng quá trẻ tuổi! Nàng sửng sốt nửa ngày, mới mở miệng nói: "Vị tiên sinh này quá khen, ta cũng chỉ là đánh bậy đánh bạ mà thôi."

"Ta đây còn có một cuộc cờ, không biết Viên cô nương có thể có phương pháp giải quyết." Đông Phương Thanh nói xong, chỉ thấy tay hắn nhẹ nhàng trên bàn cờ đảo qua, cuộc cờ trong nháy mắt biến thành mới cuộc cờ mới.

Viên Chiêu Quân ngơ ngác nhìn hết thảy phát sinh trước mắt, nghĩ tới trước Đông Phương Thiệu nhất chỉ liền đem y phục của nàng bay ra chỗ khác, mặt hoảng sợ nhìn trước mắt mấy người, "Ta sẽ không chết chứ! đảo Thần Tiên đảo? Các ngươi không phải là thần tiên chứ!" Những người này như có pháp thuật, trừ là thần tiên thì nàng không nghĩ ra điều gì khác.

Thấy nàng hoảng sợ, Đông Phương Tiên lôi kéo tay của nàng nói: "Viên cô nương ngươi đừng sợ, chúng ta không phải Thần Tiên, càng không phải là yêu quái, ngươi không phải cần sợ. Chúng ta cùng giống như ngươi là người."

"Người? Như vậy các ngươi làm sao lại có thể biến hóa?" Nàng thực là không thông, chính là cao hơn cả công nghệ nữa, bọn họ có thể biến hóa như vậy.

"Thật sự chúng ta là người, chỉ là chúng ta có Tiên thuật." Ở trên hòn đảo này mọi người đều biết tiên thuật, hơn nữa tuổi thọ của bọn họ đặc biệt dài.

"Tiên thuật, đó chính là thần tiên? Như vậy các ngươi sẽ không chết sao?" Viên Chiêu Quân vồ một hồi mái tóc ngắn, trong nháy mắt gương mặt biến sắc hóa tươi cười, nói: "Mấy vị, các ngươi là Thần Tiên sẽ đưa ta trở về được không? Nhà của ta ở năm Trung Quốc 2013, còn nữa, các ngươi nếu có thể để khiến cho ta có thể không già thì thật tốt." Nàng lòng tham nghĩ tới, nếu là có thể Trường Sinh Bất Lão tốt biết bao nhiêu!

"Viên cô nương, ngươi nghĩ sai rồi, chúng ta không phải Thần Tiên, cũng không thể Trường Sinh Bất Lão, chúng ta tối đa cũng chỉ có thể sống ngàn năm. Còn ngươi nói đưa ngươi đến Trung Quốc gì đó, chúng ta nghe cũng không có nghe qua, chúng ta không làm được." Đông Phương Tiên giải thích.

"Ngàn năm đã là rất nhiều, chúng ta người bình thường chỉ là sống mấy chục tuổi." Viên Chiêu Quân nói qua lôi kéo tay Đông Phương Tiên, nói: "Tiên nhi cô nương, ngươi có thể giúp ta sao? Để cho ta giống như các người." Mình không cần cái gì ngàn năm, chính là mấy trăm năm cũng được! Như vậy thì đồng nghĩa với sống lâu mấy đời rồi.

Đông Phương Thanh cảm thấy cô nương này thật đúng là chơi thật khá, vừa thấy mặt đã đưa yêu cầu như vậy, nhìn nàng và nữ nhi mình còn rất hợp ý. Nếu nữ nhi nguyện ý, hắn cũng có thể giúp một tay.

Vẫn không lên tiếng, Đông Phương Thiệu đột nhiên nói: "Ngươi là thê tử Đông Phương Thiệu ta, tự nhiên cũng sẽ cùng như chúng ta sống thêm ngàn năm."

"Thê tử?" Đông Phương Thanh mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn nhi tử, "Vì sao cưới Viên cô nương?"

"Ta xem thân thể của nàng, ta muốn chịu trách nhiệm với nàng." Đông Phương Thiệu nói xong nghiêm mặt, hình như nhìn thân thể nữ nhi nên phụ trách.

Đông Phương Thanh cười nhìn mặt của Viên Chiêu Quân, sau đó bấm ngón tay tính, qua nửa ngày, hắn vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nhìn mặt của Viên Chiêu Quân, "Ngươi là người nào? Vì sao ta không coi ra?" Ngay cả hắn cũng không coi là ra kiếp trước tương lai của nàng, đây là chuyện gì xảy ra?

"Ta là Viên Chiêu Quân, cuộc sống ở thế kỷ hai mươi mốt, ngươi phải hỏi ta thế nào tới đây, ta cũng không rõ ràng lắm. Còn nữa, xin hỏi ta có thể trở về không?" Nàng một lòng liền muốn trở lại nhà của nàng, nơi đó ít nhất còn có bạn tốt của nàng Yến tử, nơi này chẳng có cái gì cả.

Nếu hắn đều không thể tính ra vận mạng của nàng, chỉ có thể nói đây là trời cao an bài, Đông Phương Thanh cười nói: "Ta nghĩ ngươi không thể trở về, nếu Thiệu nhi nói muốn cưới ngươi làm vợ, ngươi liền an tâm ở lại đây đi!"

"A! Tiên sinh ngươi là đang nói đùa sao? Ta và nhi tử ngươi không có quan hệ, ta không muốn gả cho hắn." Vừa nói lập gia đình, Viên Chiêu Quân trong lòng liền không khỏi kháng cự.

"Vậy ngươi nghĩ muốn cái gì?" Đông Phương Thanh cau mày hỏi.

"Ta..." Nếu không trở về được, nàng cũng không thể cả đời lưu lại nơi hòn đảo này được! Suy nghĩ một chút nói: "Đi cùng ta tới một quốc gia đi!" Nàng nghĩ vậy nhất định chính là Trung Quốc cổ đại rồi.

"Được." Đông Phương Thanh gật đầu đồng ý.

"Nói như vậy ta có thể không cần gả cho Đông Phương Thiệu! Tạ ơn tiên sinh, ngươi thật là người tốt." Viên Chiêu Quân cười ha hả nói xong, ngược lại lại nghĩ đến vấn đề sống ngàn năm, xuất khẩu liền hỏi: "Các ngươi có thể sống mấy trăm năm, vì sao không ra tung hoành thiên hạ đây?"...Song...

"Viên cô nương, chúng ta người của đảo Thần Tiên, chưa từng có người nào ra khỏi đảo, chúng ta thích cuộc sống ở chỗ này." Đông Phương Tiên cười nói.

"Vậy thật là là đáng tiếc nha!" Viên Chiêu Quân thở dài lại nói: "Như vậy các ngươi không thể để cho ta cũng giống như các ngươi sống ngàn năm sao? Còn nữa, có phải các người có cái gì dị năng hay không! Có thể ban cho ta một chút được không?" Viên Chiêu Quân chính là một người mặt dày, theo ý nàng, có lợi mà không vớt, đó chính là kẻ ngu.

Đông Phương Thiệu không ngờ Viên Chiêu Quân không muốn gả cho hắn, sắc mặt hắn trở nên lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào mặt của Viên Chiêu Quân, nói: "Ngươi đã cùng chúng ta không có quan hệ, chúng ta sẽ không cho ngươi bất kỳ chỗ tốt nào."

"Cái người này người làm sao hẹp hòi như vậy đây?" Viên Chiêu Quân không vui liếc Đông Phương Thiệu một cái.

Đông Phương Thiệu không để ý tới nàng, dù sao bị cự tuyệt hắn chính là mất hứng, suy nghĩ một chút đều cảm thấy đáng giận, trên đảo này nàng chẳng thể so bì được cô nương xinh đẹp nào, dáng dấp nam nữ chẳng phân biệt được, có tư cách gì cự tuyệt hắn.

Đông Phương Thanh cũng là bao che người, nếu như Viên Chiêu Quân khiến nhi tử mình mất hứng, hắn cũng không cần thiết ra tay giúp nàng cái gì, trầm mặt nói: "Nếu như vậy, Viên Chiêu Quân rời đi đi!" Đông Phương Thanh dứt lời, chỉ thấy trong miệng nói lẩm bẩm, tiếp thời gian một cái nháy mắt, Viên Chiêu Quân liền biến mất khỏi đảo Thần Tiên.

Đưa Viên Chiêu Quân đi, Đông Phương Thanh nhìn nhi tử Đông Phương Thiệu nói: "Thiệu nhi, ngươi hài lòng chưa?"

"Ta..." Đông Phương Thiệu trong lòng cảm giác thất bại trống không.

Đông Phương Tiên cười nói: "Ca ca, Viên cô nương là một người đến từ dị thế, đối với thế giới này của chúng ta tuyệt không quen thuộc, nàng có thể sẽ gặp phải nguy hiểm."

"Vậy thì thế nào? Chuyện này không liên quan đến ta." Đông Phương Thiệu lạnh lùng nói.

"Nhưng nàng nếu thật chết, ngươi liền một ít cũng không đau lòng?" Đông Phương Tiên nhìn ra ca ca của mình đối với Viên cô nương vừa thấy đã yêu rồi, nàng là muội muội không muốn ca ca cả đời một thân một người qua ngàn năm...Song...

"Ta... Ta có cái gì để phải áy náy chứ?" Đông Phương Thiệu nói xong, mặt mày nhăn lại với nhau, nói: "Ta đi xem một chút đi!" Hắn vừa nói xong, đọc một câu khẩu quyết liền biến mất ở đảo Thần Tiên.

Đông Phương Thiệu sau khi rời đi, Đông Phương Tiên cười hỏi Đông Phương Thanh, "Cha, người tính toán xem ca ca cùng Viên cô nương có phải hữu duyên hay không!"

"Cha coi không ra. Nhân duyên của ca ca ngươi cha cũng không tính ra, có lẽ giữa bọn họ nên có dính líu." Đông Phương Thanh đến bây giờ mới biết, cõi đời này còn có rất nhiều chuyện hắn không biết.

——

Viên Chiêu Quân bị đưa đến kinh thành nước Đông Vũ trong một ngõ hẻm. Vừa muốn đi ra ngõ hẻm, thấy nam tử từ bên ngoài đi vào ngõ hẻm, thấy có người, người này mặc vừa nhìn liền biết là người ngoại địa, mấy người nhìn trên người nàng xách một cái túi, cho là bên trong có đồ gì tốt, mấy người từ trên thân rút đao ra đem Viên Chiêu Quân vây vào giữa.

"Tiểu tử, đưa đồ quý ra đây." Một tên hung hãn tay cầm dao vỗ vào mặt Viên Chiêu Quân hai cái.

Viên Chiêu Quân thấy thế, âm thầm ở trong lòng mắng Đông Phương Thanh một câu, nghĩ nhất định là Đông Phương Thanh vì giận thay con trai hắn Đông Phương Thiệu nên cố ý làm vậy cho hả giận.

"Các vị đại ca, ta có tiền, các ngươi đừng kích động, ta sẽ cho các ngươi!" Viên Chiêu Quân từ túi xách trên thân lấy ra mấy tờ nhân dân tệ đưa tới trước mặt mấy nam tử, "Trên người ta cũng chỉ có những thứ này, tất cả đều cho các ngươi."

Mấy nam tử nhìn trong tay Viên Chiêu Quân thứ gọi là tiền, lạnh giọng cả giận nói: "Ngươi lừa gạt đứa trẻ ba tuổi hay sao? Cái này gọi là tiền, bạc hiểu không? Chúng ta muốn bạc." Cái thứ này mà gọi là tiền, cho là bọn họ dễ dọa lắm sao?

Viên Chiêu Quân nhìn mấy người, lúc này mới nghĩ đến nàng là xuyên qua tới cổ đại, cổ đại tiền chính là bạc, nhân dân tệ của nàng tại đây trong mắt người chính là giấy vụn, nghĩ tới những thứ này đầu nàng đau cực kỳ, hiện tại cần phải làm thế nào? Trên người nàng thứ gì cũng không có! Nàng ngay cả bông tai chiếc nhẫn vàng cũng không có, lấy cái gì bạc cho bọn hắn nha! Nàng nghĩ nửa ngày, nàng ở trong túi lấy ra một chai keo xịt tóc, không chút nghĩ ngợi, trực tiếp liền hướng mấy người phun ra...Song...

Mấy người kia còn tưởng nàng đang tìm bạc cho bọn hắn đây? Nơi nào biết mắt liền trúng phải chiêu, mấy người mắt bị phun keo xịt tóc mở mắt không ra, hơn nữa còn đau.

Nhìn thấy tình huống như thế, Viên Chiêu Quân dùng lực đẩy hai người trước mặt ra, kinh hoảng chạy ra ngõ hẻm đến nơi đông người.

Viên Chiêu Quân rời đi không lâu, Đông Phương Thiệu cũng đến trước ngõ hẻm, hắn bấm ngón tay tính toán một chút, không coi là ra Viên Chiêu Quân đi đến nơi, hết cách rồi, nghĩ rồi đi chung quanh tìm một chút.

Viên Chiêu Quân trên người không có một đồng tiền, lúc này bụng cũng đã đói, nhìn thấy bánh bán, nàng nuốt nước miếng một hồi.

"Vị gia này, muốn mua bánh sao?" nam tử trung niên bán bánh hét lớn.

Viên Chiêu Quân lắc đầu một cái, nàng muốn mua bánh, nhưng nàng không có tiền! Đang lúc này, nàng vừa cúi đầu, chỉ thấy mặt đất có một bạc vụn, nàng vội vã khom người lấy.

"Vị công tử này, bạc này là của tại hạ." Âm thanh của một nam tử vang lên.

Viên Chiêu Quân nhặt bạc vụn lên, không để ý tới nam tử nói chuyện, xoay người liền đối với nam tử bán bánh nói: "Có thể mua bao nhiêu bánh?" Nàng này không biết bạc là coi là thế nào, chỉ có thể hỏi như thế thôi, nghĩ tới mau được bao nhiêu cũng được!

Người bán bánh cười ha hả đem bánh gói kỹ nói: "Vị gia này, mười bánh."

Viên Chiêu Quân nhận lấy bánh, quay người lại nhìn nam tử vừa nói bạc là của hắn đang đứng sau lưng nàng, "Vị công tử này, bạc là của ta, ngươi không nghe được sao?" Nam tử hiển nhiên có chút tức giận.

"Cái gì bạc, ta chưa từng thấy qua." Viên Chiêu Quân kéo ra một nụ cười nhìn mặt nam tử, nam tử dáng dấp rất đẹp trai, chỉ là gương mặt này làm sao lại giống như đã gặp qua ở nơi nào đây?

Vũ Văn Nhạc chưa từng thấy qua người chẳng phân rõ phải trái như thế, cười lạnh xoay người rời đi. Nhưng mà hắn quay người lại liền đối với thị vệ bên người nói: "Đem tiểu tử này bắt vào vương phủ cho ta, ta muốn dạy dỗ tên tiểu tử không biết trời cao đất rộng tốt một chút." Lại xúc phạm đến Tứ hoàng tử, thật là không muốn sống.

Viên Chiêu Quân vẫn còn hài lòng mình giả bộ ngu lừa gạt Vũ Văn Nhạc mà vui mừng, nơi nào biết nàng đi ở phố, đột nhiên một chiếc xe trải qua, nàng liền bị bắt lên xe ngựa.

Hai thị vệ cầm đao chỉa về phía cổ của nàng, nàng động cũng không dám động, trừng mắt nói: "Hai vị đại ca, chúng ta không cừu không oán, tại sao muốn bắt ta!"

" Tiền của Tứ hoàng tử cũng dám giành, ngươi là không muốn sống." Một người thị vệ lắm mồm nói...Song...

"A! Tứ hoàng tử?" Viên Chiêu Quân lúc này mới nghĩ đến trai đẹp nói tiền là của hắn, nhưng mà chỉ đúng là một chút bạc nhỏ, làm hoàng tử mà cũng so đo cùng nàng?

Nàng bị đưa đến Tứ vương phủ. Nhìn hoàn cảnh chung quanh nàng không khỏi thở dài nói: "Đây là vương phủ sao? Kiến trúc này thật không tệ, người nào thiết kế? Cùng Thẩm thị thiết kế sư hiểu ý rồi."

"Tiểu tử, quỳ xuống." Thị vệ dứt lời, một cước liền đem Viên Chiêu Quân đá vào trên đất, thấy nàng muốn bò dậy, lại bổ một cước, "Tiểu tử, quỳ xuống đàng hoàng."

Đều nói là hoàng tử rồi, vậy người này nhất định có quyền thế, Viên Chiêu Quân suy nghĩ một chút, quỳ liền quỳ đi, tránh voi chẳng xấu mặt nào, nàng cũng không thể vì một cái quỳ mà bị người ta cho là chống lại Tứ hoàng tử!

Vũ Văn Nhạc còn chưa lên tiếng, Viên Chiêu Quân trước tiên là nói, "Tứ hoàng tử, ta lấy tiền ngươi là ta không đúng, mà ta cũng nỗi khổ tâm! Ta không có tiền, cũng không thể bị chết đói! Còn có ngài là hoàng tử, ngài tại sao lại hẹp hòi so đo với thường dân nghèo khổ đây! Còn nữa, đều nói cứu một mạng người hơn xây tháp 7 tầng tháp, người đã cứu ta một cái mạng, ngươi cũng coi là hơn xây bảy tòa tháp rồi, đây chính là tích đức. Ngươi về sau chết rồi, cũng là thăng thiên làm thần tiên, cũng sẽ không xuống Địa phủ làm ác quỷ. Một chuyện tốt như vậy, lão ngài cũng đừng cùng ta so đo. Thả ta đi đi!"

Vũ Văn Nhạc cau mày, người này nói giọng điệu để cho hắn nghĩ tới Viên Chiêu Quân, nhưng là hắn cũng không thể bởi vì hắn nói mấy câu này mà bỏ qua người đã giành bạc của hắn, vì vậy hắn phân phó nói: "Người đâu, mang xuống đánh 20 đại bản, chuyện này coi như xong."

"Vâng" hai thị vệ được mệnh đi.

Viên Chiêu Quân thấy mình nếu bị đánh, suy nghĩ một chút trên ti vi nói 20 đại bản là gặp người chết, nàng không khỏi mặt tràn đầy kinh hoảng, "Tứ hoàng tử, ngươi tạm tha ta đi! Ta nguyện ý làm bò làm mã lai để đền đáp Tứ hoàng tử."

Vũ Văn Nhạc nghe xong, cũng không biết là nghĩ như thế nào, lại vẫn thật muốn khai ân, "Dừng tay, ngươi nói ngươi có thể làm cái gì?"

"Ta cái gì cũng có thể làm, chủ yếu nhất là Tứ hoàng tử để cho ta làm cái gì?" Viên Chiêu Quân nghĩ mình dù sao chưa quen cuộc sống nơi đây, ở trên vương phủ cũng thật không tệ, có ít nhất cơm ăn!

"Vậy ngươi liền ở lại đây đi! Ngươi tên là..." Vũ Văn Nhạc nói.

"Ta tên là Viên Chiêu Quân, cám ơn đại ân đại đức Tứ hoàng tử, cám ơn, cám ơn!" Tứ hoàng tử thật là người tốt nha! Như vậy lại thu lưu nàng.

"Ngươi nói ngươi gọi tên gì vây?" Vũ Văn Nhạc cho là mình nghe lầm, lần nữa hỏi.

"Viên — chiêu — quân." Viên Chiêu Quân chỉ sợ Vũ Văn Nhạc nghe không hiểu, còn gằn từng chữ trả lời.

Vũ Văn Nhạc nghe tên, bộ mặt kích động, "Ngươi nói ngươi tên là Viên Chiêu Quân?"

"Đúng nha, ta tên là Viên Chiêu Quân có vấn đề sao?" Viên Chiêu Quân người này thật đúng là, gọi Viên Chiêu Quân có cái gì kỳ quái, chẳng lẽ cũng muốn châm chọc nàng một phen sao? Nghĩ đến lúc bị người xem mắt nói nàng không được gọi tên Chiêu Quân này nàng liền tức giận.

Vũ Văn Nhạc nhìn chằm chằm người trước mắt, người này rõ ràng là người đàn ông, không phải là người Nhị Hoàng Huynh muốn tìm chứ! Đây là nghe Đường Liêm nói lên, nhưng coi như Viên cô nương trở lại cũng không thể là người đàn ông! Hắn mặt rối rắm nhìn mặt của Viên Chiêu Quân thật lâu, đột nhiên nói: "Ngươi đi theo ta đến một chỗ."

"A! Đi nơi nào!" Viên Chiêu Quân cảm thấy người này thế nào là lạ! Chỉ là nàng chỉ là một dân chúng bình dân, người ta nói cái gì cũng chỉ có mặc kệ nó, vì vậy nàng theo Vũ Văn Nhạc lên xe ngựa vào cung.

"Thái tử điện? Tứ hoàng tử thì ra là thái tử! Thật là thất kính thất kính." Viên Chiêu Quân nghĩ tới người này về sau có khả năng là Hoàng đế, nàng sẽ tốt tốt nịnh bợ một phen.

Cùng Vũ Văn Nhạc tiến vào thái tử điện, nhìn thấy người đầu tiên chính là Đường Liêm, "Lộ thị vệ, Nhị Hoàng Huynh ta có khỏe không!"

"Ai! Điện hạ cũng hôn mê một năm rồi, không biết khi nào mới có thể tỉnh lại." Đường liêm mặt không tốt lắm, nhìn về phía Viên Chiêu Quân, "Vị này là..."

"Hắn gọi Viên Chiêu Quân, bởi vì quá khéo, cho nên ta mang hắn tới thái tử điện để cho các ngươi nhìn một chút." Vũ Văn Nhạc cười nói.

Đường Liêm quan sát mặt của Viên Chiêu Quân, cuối cùng lắc đầu nói: "Tứ hoàng tử, Chiêu Quân là một phụ nữ, làm sao người mang người đàn ông tới đây?"

Viên Chiêu Quân hận nhất người khác nói nàng là nam nhân, nghe được lời nói của Đường Liêm, nàng xụ mặt xuống, lạnh lùng nhìn chằm chằm Đường Liêm nói: "Cái người này không có mắt sao? Nơi nào nhìn thấy ta là nam nhân, ta là nữ nhân." Nàng nói xong, để chứng minh mình là nữ nhân, còn ưỡn ngực.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor