Cuồng Nữ Bắt Phu: Quấn Lấy Thái Tử Lạnh Lùng - Chương 62

Cuồng Nữ Bắt Phu: Quấn Lấy Thái Tử Lạnh Lùng
Chương 62: Vô cùng cưng chiếu
gacsach.com

Viên Chiêu Quân vô cùng buồn bực, nàng lại lần nữa bỏ lỡ cơ hội hút Thuần Dương Chi Khí. Nhưng là nàng tuyệt không hận Vũ Văn Dục, ngược lại sau khi nàng tỉnh táo, nàng thậm chí có chút cảm thấy may mắn khi Vũ Văn Dục đưa nàng đi, nàng thật sự không muốn tiếp nhận nam nhân khác, nàng thật không muốn cùng nam nhân khác có quan hệ xác thịt.

Quả Tĩnh trên mặt cũng không có nụ cười nữa, thời gian nàng cần phải hút Thuần Dương Chi Khí càng ngày càng gần, hắn sợ đến kia ngày nhìn thấy nàng lạnh lẽo, hắn sợ nàng chết, cái gì cũng không sánh nổi tánh mạng của nàng.

"Sư muội, tối nay ta kéo Vũ Văn Dục, ngươi thì lại đi tìm Tiêu Dao đi!" Quả Tĩnh nhíu chặt lại lông mày nhìn nàng...Song -...

"Ta không đi, ta không làm được." Hôm nay nàng suy nghĩ kỹ nhiều, nàng cho mình một cơ hội, nếu nàng vẫn không thể nào hút Thuần Dương Chi Khí, thì có lẽ là ý định của trời. Lại nói nàng thật không muốn cùng nam nhân khác lên giường, là tâm lòng tham của nàng, chỉ có thể chứa đủ Vũ Văn Dục.

"Không được, ngươi không thể cứ như vậy bỏ qua, sư muội, tất cả đều còn có hy vọng, ngươi không thể chết." Quả Tĩnh lòng của đột nhiên đau, vẻ mặt buồn thiu.

Viên Chiêu Quân nhìn Quả Tĩnh, nàng biết hắn đối với nàng có tâm ý, nàng vẫn luôn muốn làm bộ như không biết, chỉ là không muốn tổn thương hắn, nàng đối với Quả Tĩnh chính là giống như một thứ tình cảm đối với ca ca, không thể nào có cảm tình. Lại nói nàng đồng ý với Nhị sư phụ giúp sư huynh tìm được tình yêu, tình yêu của sư huynh không thể là nàng.

Nàng nhìn mặt của Quả Tĩnh thật lâu, thở dài một tiếng, nói: "Sư huynh, thật ra thì ta cũng không muốn chết, nhưng lòng tham của ta nhỏ, chỉ có thể chứa đủ Vũ Văn Dục, ta vốn tưởng rằng ta có thể đi hút dương khí Tiêu Dao, nhưng ta phát hiện ta không làm được, dù là đầu óc của ta đang mơ hồ tất cả đều là Vũ Văn Dục, ta rất cảm tạ Vũ Văn Dục cắt đứt hành động của ta, nếu không dù ta không chết, cuộc đời của ta cũng sẽ không vui vẻ."

"Sư muội, ngươi... Yêu hắn?" Quả Tĩnh cau mày, chữ đau lòng viết trên mặt hắn.

"Đúng, ta yêu hắn. Hắn là chồng ta, muốn ta làm sao không yêu đây?" Viên Chiêu Quân lẩm bẩm nói xong, giọng nói cũng rất kiên định.

Viên Chiêu Quân cùng Quả Tĩnh đối thoại bị Vũ Văn Dục nghe hoàn toàn, khi hắn nghe được nàng nói nàng thương hắn thì trong lòng của hắn dâng lên ti vị ngọt.

Nghe đến đó, Vũ Văn Dục mặt tâm sự xoay người rời đi, hắn trong lúc vô tình đi ra khỏi thái tử điện, hướng Phượng Nghi cung hoàng hậu đi tới.

Quả tĩnh nghe được Viên Chiêu Quân nói đáp án như vậy, mặt tái nhợt, nhưng coi như nàng không thương hắn, hắn cũng không muốn nàng chết, coi như yên lặng nhìn nàng vui vẻ, nàng cười, hắn cũng cảm thấy vui vẻ một chút.

"Sư huynh thật xin lỗi." Viên Chiêu Quân cảm giác mình thật có lỗi với sư huynh, sư huynh tất cả đều suy nghĩ vì nàng, nhưng thời khắc này nàng giống như ở trong lòng hắn thọc một đao vậy.

Quả Tĩnh canh chừng mặt nàng thật lâu, trên mặt kéo ra một nụ cười nhẹ nhàng dịu dàng, mặt cưng chìu ở trên đầu nàng vỗ nhẹ hạ xuống, nói: "Sư muội không cần phải nói xin lỗi, ngươi cũng đã quyết định, sư huynh chỉ muốn ngươi có thể thật vui vẻ mỗi ngày." Hắn lúc này tâm cực kỳ hâm mộ Vũ Văn Dục.

"Thật cảm tạ sư huynh." Viên Chiêu Quân nghe sư huynh nói như vậy, trong lòng nàng không ít nhẹ nhõm, nụ cười cũng hiện lên gương mặt.

Canh chừng nàng cười, Quả Tĩnh tâm rối rắm đột nhiên liền mở ra, cũng được, hắn sẽ ủng hộ tất cả quyết định của nàng, chỉ cần nàng vui vẻ là được rồi.

Vũ Văn Dục trong lòng không biết nghĩ cái gì, chỉ có một âm thanh đang không ngừng nói cho hắn biết, hắn không thể để cho thê tử của hắn chết. Khi thời điểm đi ngang qua Ngự Hoa Viên, Vũ Văn NhẠc gọi hắn lại, "Nhị Hoàng Huynh, ngươi đi đâu vậy?"

Vũ Văn dục dừng bước lại, ngước mắt nhìn Vũ Văn Nhạc cách đó không xa, Vũ Văn Nhạc đi tới trước mặt, mở miệng liền hỏi: "hoàng đệ, nếu nữ nhân ngươi yêu mến sắp chết, ngươi sẽ cứu nàng sao?"...Song -...

"Đương nhiên có thể." Vũ Văn Nhạc không hiểu Nhị Hoàng Huynh đây là hỏi vấn đề gì, loại vấn đề này còn phải hỏi sao?

"Nếu như phương pháp cứu nàng là đem nàng đưa cho nam nhân khác, ngươi nguyện ý không?" Vũ Văn Dục lại hỏi.

"Dĩ nhiên nguyện ý." Vũ Văn Nhạc không chút nghĩ ngợi trả lời, "Nếu là nữ nhân mình yêu mến, vì nàng có thể còn sống, ta cái gì cũng nguyện ý làm." Nhưng nữ nhân lòng hắn yêu lại trở thành thê tử của người khác.

"Sau khi cứu nàng, ngươi còn có thể yêu nàng sao? Còn có thể tiếp nhận nàng sao?" Vũ Văn Dục lại hỏi, hắn liền muốn độc chiếm nàng, hắn không muốn cùng nam nhân khác chia sẻ nàng.

"Yêu, thế nào lại không yêu, tình yêu nói mình không muốn là có thể không muốn sao?" Vũ Văn Nhạc cười hì hì trả lời, nói đùa nói: "Nhị Hoàng Huynh, chẳng lẽ là Nhị Hoàng tẩu ngã bệnh sao / làm sao ngươi là lạ?"

"Nha... Không có, tùy tiện hỏi một chút mà thôi." Vũ Văn Dục vẻ mặt nhàn nhạt trả lời xong, xoay người liền trở về.

Hắn vội vàng trở lại thái tử điện, thấy Viên Chiêu Quân ở trong hoa viên, Quả Tĩnh đã sớm không thấy bóng dáng, hắn đi tới trước mặt nàng, nỗ lực kéo ra một cái mỉm cười, "Lão bà." Hắn gọi rất thuận miệng, rất tự nhiên. Ngay cả hắn cũng rất kinh ngạc khi mình có thể tự nhiên gọi nàng như thế này. Hình như nàng nên là lão bà của hắn, hắn nên gọi nàng như thế.

Viên Chiêu Quân xoay người, nhìn hắn nghiêng nước nghiêng thành mặt, cười nói: "Lão công, ngươi muốn nghe chuyện xưa của ta không?" Nàng phải đem chuyện tình nàng nói cho hắn nghe.

"Ừ." Nàng nguyện ý nói, hắn đương nhiên nguyện ý nghe, hắn ngồi trên băng ghế bên cạnh nàng, đưa tay mềm như không xương của nàng nắm chặt.

Tay của hắn thật ấm áp, không giống mặt của hắn lạnh như vậy. Lòng của nàng lập tức hình như liền ấm, nụ cười hạnh phúc giắt trên mặt, nàng như tới cuối đường: "Có một nữ hài nhi gọi là Viên Chiêu Quân, hai mươi lăm tuổi còn chưa kết hôn, nàng thành gái ế, nàng đi xem mắt, người ta nói nàng là nam nhân, bởi vì nàng ngực rất nhỏ."

Hắn nhăn lại mày nhìn nàng mặt xinh đẹp, đây là đang nói chuyện xưa của nàng sao? Nhưng gái ế là cái gì? Tại sao lại đi xem mắt, nàng không phải trưởng nữ Viên Thừa tướng sao?

Nàng cười cười, biết trong lòng hắn nghi ngờ, hắn không hỏi, nàng cũng không giải thích, tiếp tục nói: "Nàng rất muốn kết hôn, nàng rất muốn gặp Bạch vương tử, nàng không muốn người khác cười nhạo nàng là nam nhân. Nàng được bạn tốt cho mượn tiền đi làm bộ ngực lớn, nàng không ngờ, linh hồn của nàng sẽ theo thế giới của nàng đến một cái thế giới khác, đây là thế giới nàng không biết, đối với nàng mà nói chính là cổ đại."

Vũ Văn Dục lông mày nhăn chặt hơn.

"Linh hồn nàng đến trên người trưởng nữ Viên phủ Thừa Tướng, nàng cũng gọi Viên Chiêu Quân. đại tiểu thư Phủ Thừa Tướng dáng dấp vừa đen lại mập, nàng luyện Tam Dương Thần Công nên chết, cho nên Viên Chiêu Quân vì giải phẫu bộ ngực mà chết lại trở thành Trưởng nữ Viên Chiêu Quân." Nàng nói xong, ngẩng đầu nhìn mặt của hắn, "Ta không phải Viên đại tiểu thư, ta là một u hồn, ngươi còn có thể yêu ta sao?"

Hắn nhìn nàng, không nói gì, tựa hồ đang suy nghĩ vấn đề.

Nàng có chút thất vọng, tiếp tục nói: "Tam Dương thần công chính là phải hút ba người Thuần Dương Chi Khí mới có thể luyện thành công, nếu không thì sẽ chết." Nàng ngẩng đầu nhìn mặt của hắn, thấy hắn không nói lời nào, tâm loạn thành một đoàn.

Nàng vốn muốn nói tiếp, hắn khẽ mỉm cười, cầm nàng tay nắm thật chặt nói: "Luyện thần công này, ngươi lại càng đẹp, ta lần đầu tiên gặp ngươi, ngươi là bởi vì ta dương khí mới đến gần ta đi! Sau lại vào thái tử điện cũng vì để cho ta cứu ngươi."

"Đúng, ta là vì để cho ngươi cứu ta mới đến gần ngươi, bởi vì ta không muốn chết." Có chút khẩn trương nhìn mặt của hắn, "Ta nói ta yêu ngươi, ngươi tin không?"

Hắn triển mi cười, "Tin, dĩ nhiên tin tưởng."...Song -...

"Nghe chuyện xưa của ta, ngươi còn có thể yêu ta sao?" Nàng rất hồi hộp lung lay tay của hắn.

Hắn giơ tay, nhẹ nhàng nhéo nhéo cái mũi nhỏ của nàng, cười nói: "Đứa ngốc, ngươi là thê tử của ta, ta có thể không thương ngươi sao?" Hắn yêu chính là nàng, ngay tại lúc này Viên Chiêu Quân, không phải là đại tiểu thư phủ Thừa Tướng.

Nàng thụ sủng nhược kinh nháy mắt nhìn hắn, cười ha hả đem mình thân thể hướng tới hắn tiếp cận, tiến tới trong ngực hắn, mới dừng lại, "Cám ơn ngươi, cám ơn ngươi đã yêu ta, cám ơn ngươi yêu ta là Viên Chiêu Quân, không phải là người khác, cám ơn ngươi để cho ta cảm nhận được cái gì là tình yêu."

Nàng nhai đi nhai lại, "Ta Viên Chiêu Quân yêu cũng sẽ không hối hận, ta sẽ không bởi vì sợ chết mà phản bội tình cảm ta."

Hắn biết nàng nói là có ý gì, nhưng hắn không muốn nàng chết, hắn ôm thật chặt nàng, "Lão bà, ngươi phải nghe lời của ta biết không?"

Nàng rất vui vẻ hắn có thể gọi nàng lão bà, rất vui vẻ hắn yêu là Viên Chiêu Quân nàng, nàng cười gật đầu, "Ta nghe lời."

"Ngươi nhất định không thể chết được." Hắn lại nói.

"Được, ta không chết." Viên Chiêu Quân nói xong, trong lòng có chút khổ, nàng cũng không muốn chết, nàng nghĩ cả đời làm vợ của hắn, hắn làm thái tử nàng là thái tử phi, có hắn làm Hoàng đế, nàng liền làm hoàng hậu của hắn.

Hắn ôm nàng, nói: "Đi, ta dẫn ngươi đi tìm ta sư phụ, ta nghĩ sư phụ có biện pháp cứu ngươi." Hắn không nghĩ là nhanh như thế liền đem nàng đẩy tới nam nhân khác.

"Ừ, tốt." Nàng gật đầu cười, hạnh phúc hình như cứ lặng lẽ đến như vậy.

Hắn nói muốn đưa nàng đi tìm Phong cốc tiên liền lập tức hành động.

Hắn nói nàng nhắm mắt lại, hắn đọc mấy câu khẩu quyết, đến khi nàng mở mắt ra, trong nháy mắt một nơi khác đã xuất hiện trước mặt nàng, một địa phương đẹp như cảnh tiên.

"Đây là nơi nào?" Nàng cầm lấy tay hắn có chút kích động, nàng chưa từng thấy qua một nơi đẹp như thế...Song...

"Tiên sơn." Vũ Văn Dục nhàn nhạt trả lời, hắn cầm tay của nàng nắm thật chặt.

Hắn muốn nàng theo hắn vào tiên sơn, lúc này, cửa đột nhiên xuất hiện ở một ông lão, "Dục nhi, ngươi đã đến rồi?"

"Sư phụ." Vũ Văn Dục hình như đối với sự xuất hiện của Phong cốc tiên cũng không tốt, thái độ còn là nhạt như nước.

Viên Chiêu Quân thấy là Phong Cốc tiên, cười nói: "Phong Sư phó, chúng ta lại gặp mặt."

Phong Cốc tiên nghe nàng gọi như vậy liền cau mày, phong ( điên khùng) sư phụ? Nha đầu này không phải là đang chửi hắn chứ! Tuy nói trong lòng nghĩ như vậy, nhưng mà thanh sắc lại bất động, nói: "Vấn đề của Viên tiểu thư, ta cũng không giúp được gì, hoàn toàn là dựa vào tạo hóa của chính các ngươi."

"Sư phụ xin hãy nói." Vũ Văn Dục không vội thản nhiên nói.

"Chuyện của Viên cô nương không người nào có thể giúp được, hút Thuần Dương Chi Khí chính là biện pháp tốt nhất." Phong Cốc tiên nói.

"Còn có phương pháp khác?" Nếu nói là biện pháp tốt nhất, liền còn có biện pháp khác.

"Đúng, nếu như các ngươi có một đưa bé. Viên tiểu thư sẽ không chết." Phong Cốc tiên nói.

"Sẽ không chết, nói đúng là có khả năng sẽ nảy sinh vấn đề khác sao?" Viên Chiêu Quân suy đoán nói. Hút Thuần Dương Chi Khí là biện pháp tốt nhất, vậy đã nói rõ sanh con biện pháp cũng không phải là rất tốt.

"Tỷ lệ các ngươi có đứa bé cực kỳ thấp, đó là bởi vì Viên cô nương luyện thành Tam Dương thần công.” Phong Tiên Cốc càng nói sắc mặt càng trầm nặng.

Nếu đã lấy được đáp án, Vũ Văn Dục không còn hỏi gì nữa, lại đọc mấy câu khẩu quyết, bọn họ trong nháy mắt lại trở về thái tử điện...Song...

Viên Chiêu Quân luôn cho rằng Vũ Văn Dục không tầm thường, có thể di chuyển tức thời như vậy cũng thật kinh, chỉ là vấn đề của chính nàng, liền không nhịn được cau lông mày.

Nhìn bộ dạng của hắn nàng nói: "Chúng ta có thể có đứa bé không?"

"Làm sao có thể, chúng ta đã ở cùng nhau lâu như vậy mà chưa có, lại nói ta chỉ có thời gian hơn mười ngày, làm sao có thể mang thai." Nàng nói xong, thấy hắn mặt lo lắng, nàng cười nói: "Dục, chúng ta quý trọng hạnh phúc trước mắt được không? Mặc kệ có mang thai hay không, chúng ta hãy thuận theo tự nhiên đi!"

Vũ Văn Dục gật đầu cười, thật ra thì hắn đã có tính toán, nếu đến lúc đó không có mang thai, hắn sẽ để cho nàng hút Thuần Dương Chi Khí của Lý Dịch hoặc Tiêu Dao. Mặc kệ như thế nào hắn cũng không để nàng chết.

Ngày thứ hai, Tiêu Dao rời đi, lúc đi cũng không nói lời nào.

Ngày này Cây Dương Mai lại tới khuyên Viên Chiêu Quân tiếp nhận hút Thuần Dương Chi Khí của Lý Dịch, Viên Chiêu Quân cười cự tuyệt, chuyệt nàng đã quyết định nhất quyết không thay đổi.

"Cây Dương Mai, đừng nói những thứ này, chúng ta đi chơi đi! Chúng ta rất lâu không ở kinh thành đi dạo phố rồi, muốn ăn mứt quả, còn muốn đi mua thật là nhiều quần áo xinh đẹp." Nàng hiện tại là thái tử phi, nàng không cần lo lắng chuyện tiền. Nàng chỉ muốn nghĩ đến việc sẽ sống hạnh phúc cùng Vũ Văn Dục trong những ngày này.

"Được rồi!" Cây Dương Mai cười đồng ý. Nàng nghĩ nếu thời gian còn chưa tới, nàng liền muốn vui vẻ cùng tiểu thư vui chơi.

Vũ Văn Dục kéo Viên Chiêu Quân, Lý Dịch kéo Cây Dương Mai, phía sau bọn họ là Đường Liêm cùng Quả Khế. Một nhóm người ở Kinh Thành dạo chơi.

Viên Chiêu Quân mua ăn vặt mình thích ăn, dọc theo đường đi lại mua rất nhiều y phục trang sức đeo tay, cuối cùng còn mua rất nhiều đồ cổ khác.

Thật ra thì những đồ cổ này đối với Vũ Văn Dục đều không phải là thật, nhưng hắn không muốn khiến nàng thất vọng, chỉ cần nàng vui là tốt rồi.

Cuối cùng mấy người đi dạo mệt mỏi, liền tiến vào quán sang trọng nhất Kinh Thành ăn cơm, Viên Chiêu Quân tựa như một bộc phát hộ, nàng gọi tất cả món ăn ngon này nọ, đem trải đầy trên bàn.

Đường Liêm thấy, trêu ghẹo nói: "Gọi nhiều như vậy, ngươi muốn ăn chống đỡ sao?"

"Ai muốn ngươi ăn hết, thích ăn cái thì nếm một chút, không được sao." Nàng tiếu a a nói xong, bản thân cũng không biết có thể qua cửa ải khó này không, nàng đương nhiên là muốn thật vui vẻ sống.

"Lãng phí." Lý Dịch mặt dáng vẻ thư sinh, ngay cả nói hai chữ lãng phí cũng khiến cho người ta cảm giác nho nhã thư sinh.

"Lãng phí, thế nào? Phu quân ta có tiền nguyện ý cho ta lãng phí." Nàng nói qua nhìn Vũ Văn Dục ôm cánh tay lắc lắc, "Đúng không! Dục."

"Ừ, chỉ cần phu nhân thích là tốt rồi." Vũ Văn Dục mang trên mặt mỉm cười, mặt cưng chìu nói, nụ cười kia đến Đường Liêm cũng cảm thấy sửng sốt.

"Thật chua." Lý Dịch mặt tức giận nói.

Quả Khế nhìn tiểu thư nhà mình hạnh phúc, cười đến mắt cũng híp lại thành khe hở, "Cây Dương Mai xem phu quân ngươi nói chuyện chua chát, hắn là đang hâm mộ tiểu thư nhà ta hạnh phúc đây?"

"Tiểu thư nhà ta nên hạnh phúc." Cây Dương Mai tiếu a a nói qua.

"Ngươi cũng không hạnh phúc?" Lý Dịch ôn hoà nói.

"Hạnh phúc là cam tâm tình nguyện, không phải cưỡng cầu." Cây Dương Mai liếc Lý Dịch một cái, mỗi ngày đều giày vò nàng, cũng không hỏi nàng có nguyện ý hay không.

"Nhanh ăn đi! Các ngươi cũng đừng cãi vả ân ái nữa." Viên Chiêu Quân nói xong rót ly rượu cho Cây Dương Mai, sau đó quay sang Quả Khế gắp thức ăn.

"Không có ân ái đâu? Tiểu thư thế nào nói bậy?" Cây Dương Mai nói xong, mặt liền đỏ.

Quả Khế rất xúc động vì tiểu thư nhà mình gắp thức ăn cho mình, mỉm cười gắp cho Viên Chiêu Quân thức ăn mà nàng thích. “ Tiểu thư, cái này là người thích, cái này cũng thế... Còn có cái này..." Nàng nói qua cho Viên Chiêu Quân gắp một chén

Vũ Văn Dục canh chừng khuôn mặt nàng tươi cười, nàng quay đầu nhìn hắn, cười cười ha ha mà nói: "Dục, tới ăn cá." Nàng đem một miếng cá gắp cho hắn.

Hắn nhíu nhíu mày, nàng đột nhiên liền nghĩ đến hắn sach sẽ, nhất định sẽ không ngồi ăn cơm cùng nhiều người nhưu vậy, vì vậy cười định đem cá gắp ra, “ Hay là để ta ăn.”

Hắn nhanh chóng lấy tay ngăn lại động tác nàng gắp cá đi, cười nói: "Ta muốn ăn." Hắn nói xong đưa cá vào miệng.

Nàng nhìn hắn, có chút bận tâm, "Dục, không thích ăn cũng đừng ăn." Nàng không muốn miễn cưỡng hắn.

"Ăn ngon." Chỉ cần là nàng gắp cho hắn, hắn đã cảm thấy ăn ngon, hắn mặt thỏa mãn nhìn nàng lại nói: "Xem ta thì sao, mau ăn nha!"

"Ngươi không phải là thích sach sẽ?" Viên Chiêu Quân trừng mắt mặt lo lắng.

Đường Liêm dĩ nhiên cũng nhìn thấu mấy ngày nay thái tử đang từ từ thay đổi, cười nói: "Nhanh ăn đi! Điện hạ sau khi gặp phải Viên Chiêu Quân thì không còn là điện hạ trước kia rồi.”

Viên Chiêu Quân ngẩng đầu nhìn mặt của Vũ Văn Dục, cảm động cực kỳ.

Ngày vui sướng luôn trôi qua rất nhanh, nàng muốn nắm chắc thời gian, nàng muốn đem thời gian dừng lại, nàng muốn cùng hắn thiên trường địa cửu, đến già đầu bạc, nhưng nàng biết những thứ này đều là vọng tưởng.

Hơn mười ngày đã qua, nàng không mang thai, còn có ba ngày, đã đến lúc nàng cần phải hút Thuần Dương Chi Khí, nàng tựa như có lẽ đã quên mất chuyện hút Thuần Dương Chi Khí, nhưng hắn nhớ, hắn không muốn nàng chết.

Buổi sáng sớm nay, sáng sớm, Đường Liêm bẩm báo với Vũ Văn Dục, “, "Điện hạ, quốc khố Bắc Tiêu Quốc toàn bộ đã ở đại điện rồi.”

"Tốt." Vũ Văn Dục hình như đối với kết quả như thế đã sớm dự tính trong đó, gương mặt bình tĩnh.

Mà Viên Chiêu Quân từ phòng ngủ lao ra, mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn Đường Liêm hỏi: "Đường cọc gỗ ngươi nói đùa! toàn bộ tiền tài quốc khố Bắc Tiêu Quốc, đó là bao nhiêu tiền! Người ta có thể để cho ngươi cầm sao?" Viên Chiêu Quân nói qua l mặt tràn đầy kim quang bốc lên, cái này cần là bao nhiêu tiền nha! Ha ha! Thật sự là có thể của ta sao?

"Quả thật không để cho cầm." Đường Liêm nghiêm trang trả lời.

"Vậy các ngươi lấy được thế nào, không phải là biên của ta đấy, trêu chọc ta vui vẻ chứ!" Viên Chiêu Quân cảm thấy chuyện nhất định thật không.

"Trộm." Đường Liêm ôn hoà ném ra hai chữ.

Viên Chiêu Quân đối với phương pháp Đường Liêm nói là hết sức tò mò, trừng mắt nhìn Đường Liêm nói: "Đường cọc gỗ, ngươi chừng nào thì thành thần trộm? Chỉ là ngươi giống như không hề rời thái tử điện, khi nào đi trộm?" Chẳng lẽ cọc gỗ này cũng có thể lập tức dời đi?

"Không phải là của ta, là Điện hạ." Đường Liêm lạnh nhạt nói.

Vũ Văn Dục đứng ở bên cạnh Viên Chiêu Quân, nở nụ cười, nói: "Đi, chúng ta đi đại điện."

Nàng đi theo hắn đi tới đại điện, trên đại điện bị các đại rương chất đầy, tất cả đều mở ra, dặm trong kim quang lấp lánh, tất cả đều là kim ngân.

Viên Chiêu Quân mắt trừng cực lớn, không thể tin được mà nói: "Những thứ này đều là cho ta?"

"Dĩ nhiên, tùy ngươi chơi." Vũ Văn Dục trên mặt là nụ cười cưng chiều, có thể nói, đừng nói quốc khố Bắc Tiêu Quốc, chính là ánh sao trên trời ta cũng theo ngươi hái.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor