Cuồng Nữ Bắt Phu: Quấn Lấy Thái Tử Lạnh Lùng - Chương 52

Cuồng Nữ Bắt Phu: Quấn Lấy Thái Tử Lạnh Lùng
Chương 52: Lịch sử bại hoại
gacsach.com

Thấy Lý Dịch nói chuyện chậm quá, động tác cũng chậm, sắc mặt đồng tình nhìn nàng, Cây Dương Mai liền muốn huơ quyền đánh cho hắn răng rơi đầy đất, nhưng nàng bị trói, tay không thể động, chỉ có thể há mồm để hắn bỏ thức ăn vào miệng. Bởi vì nàng thật sự có chút đói bụng, vì không muốn bị đói chết sẽ không tìm được Thuần Dương nam tử cho tiểu thư, nên cần phải no bụng trước

Ăn xong, Lý Dịch dán thân thể nàng vì cho nàng nước uống, buông đồ trong tay xuống, chậm rãi đi tới trước mặt nàng, “ Phu nhân, hôm nay hành sự đi.” Hắn nói chuyện luôn làm cho người ta thấy dáng vẻ thư sinh, nho nhã.

Cây Dương Mai thấy hắn chậm rãi cởi áo nới dây lưng, vội la lên: "Không được."

"Vì sao?" Lý Dịch bộ dáng người cầu an phi phàm hỏi

"Bởi vì..." Cây Dương Mai chớp mắt một cái chuyển một cái, không ngừng ở trong lòng nghĩ tới lấy cớ, "Bởi vì... Ta muốn giải tiểu." Nàng hiện tại chỉ hy vọng có thể kéo nhất thời là nhất thời.

"Tốt." Lý Dịch mềm mại mặt tuấn tiếu mang theo mỉm cười.

Nhìn hắn nụ cười vô hại, nàng biết bên trong giấu giếm hung hiểm.

Chỉ thấy hắn chầm chập phân phó nói: "Người đâu, cầm bồn đái."

Nghe được hai chữ bồn đái, Cây Dương Mai nhất thời sắc mặt phi hồng, hắn muốn làm cái gì? Sẽ không muốn nàng ở trong phòng đi tiểu đi!

Quả nhiên, có thái giám cầm bồn đái vào tẩm điện, Lý Dịch một cái ánh mắt, thái giám liền lui xuống.

Tiếp hắn chỉ chỉ bồn đái cách đó không xa nói: "Phu nhân mời." Trong lòng hắn Cây Dương Mai là phu nhân hắn, không có người ngoài, hắn sẽ không gọi nàng hoàng hậu.

" Mời? Ta... Ta không muốn tiểu giải rồi?" Cây Dương Mai nhìn ánh mắt hắn đều không nháy mắt một cái nhìn chằm chằm nàng, nàng biết nếu nàng phải đi tiểu giải, Lý Dịch nhất định sẽ tư tư văn văn đứng ở bên cạnh nhìn nàng đi nhà cầu.

"Phu nhân sẽ không đại tiện đi! Chỉ là cũng không còn quan hệ, vi phu không ngại." Lý Dịch vẻ mặt tươi cười, nói chuyện dáng vẻ vĩnh viễn đều là nồng nặc dáng vẻ thư sinh, làm cho người ta cảm giác chính là lịch sự ưu nhã. Có thể nói ra lời nói đủ để cho Cây Dương Mai nghe hộc máu.

Ngươi không phải ghét bỏ? Ta còn ghét bỏ đây? Cây Dương Mai mặt khinh bỉ nhìn hắn khuôn mặt mềm mại tuấn tú tuyệt sắc, nghĩ thầm, cõi đời này tại sao có thể có lịch sự bại hoại như vậy đây?

Thấy nàng không nói lời nào, hắn lại một mặt quan tâm nói: "Phu nhân còn có việc sao?"

"Ta..." Nàng muốn nói nàng có chuyện, nhưng cũng không tìm được lấy cớ, suy nghĩ một chút, lại nói: "Ta tới kinh nguyệt rồi, không có phương tiện."

"Phu nhân ít ngày trước hình như đã tới kinh nguyệt, chẳng lẽ là thân thể xảy ra tình trạng?, vi phu giúp ngươi nhìn một chút!" Lý Dịch mỉm cười nói.

Cây Dương Mai dĩ nhiên không cần Lý Dịch giúp nàng nhìn, nàng vốn cho là hắn sẽ hội chẩn y thuật mạch, nàng còn không có phản ứng kịp, chỉ thấy Lý Dịch bắt đầu động thủ dắt quần áo nàng, nàng bị sợ đến mặt mũi trắng bệch, kêu lên: "A! Vô lễ nha!"

Lý Dịch mặt mỉm cười, chầm chập nói: "Lại nói nữ nhân gặp nguyệt sự nơi đó xảy ra máu, ta chỉ là nhìn một chút là thật hay không, phu nhân vì sao luống cuống kinh hoảng như vậy?"

Nàng thật muốn cho hắn hai bàn tay, đáng thương nàng bị trói, cả giận nói: "Ngươi dám động ta...ta... Ta..."

"Phu nhân hoài niệm những thị vệ kia rồi hả?" Lý Dịch mặt cười tà nói.

Cây Dương Mai vừa nghe thị vệ, liền nghĩ đến mấy mấy cái tiễn hướng về phía nàng nhìn chằm chằm, nàng không khỏi tâm run lên, cắn răng nghiến lợi nói: "Ta... Ngươi tùy tiện." Nếu không phải muốn sống, nàng mới sẽ không khuất nhục như vậy. Nhưng ai biểu người ta là Hoàng đế, ai biểu người ta có thiên quân vạn mã, mà nàng là chỉ một thân một người đây? Bằng võ công nàng cao hơn nữa cũng trốn không thoát lòng bàn tay của hắn, nàng chỉ có thể nhận tội.

Lý Dịch mặt nghiêm nghị, nghiêm trang cười nói: "Ừ, lúc này mới ngoan nha, đây mới là quốc mẫu nghi thiên hạ Lý Nam ta." Hắn nói qua liền động thủ cởi y phục của nàng, nàng gắt gao nhắm hai mắt, giống như khối cọc gỗ, không nhúc nhích, mặc cho chỗ hắn đưa.

Nhìn thấy vẻ đẹp thân thể của nàng, Lý Dịch mặc dù kích động, nhưng cũng vô cùng dịu dàng, hắn mặc kệ lòng của nàng có phải là hay không hắn, hắn tin tưởng hắn có thể làm cho nàng để cho hắn yêu, lại nói có tính mới có yêu, hắn tin tưởng nàng trở thành nữ nhân của hắn, sẽ từ từ yêu hắn, thần phục với hắn.

Hắn hôn nàng, nàng không trả lời, hắn vuốt ve nàng, cũng không đáp lại, hắn không tức giận, cười nói: "Phu nhân cảm thấy như vậy là tình thú, vậy thì giữ vững đi!"

Cây Dương Mai vừa nghe, giận đến không được, nhưng cũng không lời phản bác, còn chưa đáp lại hắn.

Hắn hôn nàng, nàng chưa từng trải nên thân thể lại có phản ứng, nàng cắn môi không để cho mình kêu thành tiếng, nhưng thân thể của nàng bán đứng nàng chân chính cảm thụ, thân thể của nàng đang không ngừng run rẩy.

Sau, hắn muốn nàng, Cây Dương Mai cảm thấy một hồi đau nhức kịch liệt truyền tới đại não, nàng lại cố nén, không lên tiếng, bất động, tựa như một tấm gỗ đầu.

Hắn biết nàng đau, hắn trở nên dịu dàng, để cho nàng thích ứng hắn, cuối cùng mới bắt đầu yêu cầu nhiều hơn.

Từ từ, cảm giác vui sướng truyền tới não, nàng lại chịu đựng không lên tiếng, mặt vặn vẹo, để cho hắn vì nàng quật cường mà cảm thấy buồn cười.

Thấy hắn mặt cười quái dị, nàng vô cùng không vui, cả giận nói: "Ngươi cười cái gì? Có bệnh nha!"

Hắn mỉm cười trả lời, "Phu nhân nào biết vi phu có bệnh?" Hắn nói chuyện lúc không có dừng lại, thậm chí càng ngày càng mãnh liệt.

Nàng khinh thường bĩu môi, "Quái nhân." Nàng nói xong rồi lại tò mò hắn là dạng bệnh gì, không khỏi hỏi: "Ngươi bệnh gì?”

"Mấy ngày trước phải phong hàn, hai ngày nay tâm tình không được tốt lắm." Lý Dịch mặt nụ cười trả lời. Nói xong, hắn gia tăng động tác. Nàng bị lộng được không cầm kêu lên tiếng, hắn thấy thế, không khỏi hả hê mặt nụ cười.

Không biết đã trải qua bao lâu, hắn lấy được thỏa mãn sau mới thả đẩy nàng ra, mới thay nàng cởi dây, Cây Dương Mai vốn cho là mình lấy được tự do liền sau có thể lập tức đánh Lý Dịch dừng lại, nơi nào biết, nàng cực kỳ mệt mỏi, liên động hạ xuống, toàn thân cũng đau, nàng không khỏi xuất khẩu mắng: "Lý Dịch, tên cẩu nhà ngươi." Nàng nói qua đưa tay một cái tát đánh vào trên mặt Lý Dịch nằm ở bên cạnh.

Sức lực của nàng không lớn, Lý Dịch rên lên một tiếng, cười nói: "Phu nhân còn chưa có thỏa mãn?"

Cây Dương Mai vội vàng trốn, nhưng bởi vì dưới đùi mềm nhũn thiếu chút nữa ngã xuống, hắn đúng lúc tiếp được nàng, bế nàng đến trên giường, cười nói: "Phu nhân cẩn thận."

Cây Dương Mai gắt gao nhìn hắn chằm chằm, hắn mềm mại mặt tuấn tiếu cắn câu nâng một mị hoặc cười một tiếng, "Ngủ đi! Chớ giằng co."

Cũng không biết là người nào giằng co, Cây Dương Mai thật là có khổ không nói ra được, chỉ có thể nhìn chằm chằm Lý Dịch. Cuối cùng bởi vì quá mệt mỏi nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Chinh phục Cây Dương Mai là Lý Dịch trong lòng một vui thú lớn, vì vậy hắn kế tiếp làm chính là thế nào khiến Cây Dương Mai tâm cam tình nguyện yêu hắn.

——

Vũ Văn Dục lăn qua lăn lại, hai người đến trưa mới ra khỏi phòng.

Bởi vì hút đủ Thuần Dương Chi Kh rồi í, Viên Chiêu Quân cả người tinh thần sảng khoái, ánh sáng cả người phát ra làm cho người ta không dời mắt được. Nhưng nàng cuối cùng không hiểu Vũ Văn Dục tại sao bị nàng hút Thuần Dương Chi Khí sau một chút chuyện cũng không có, hình như rất tinh thần giống như nhau, nhìn còn là tuấn mỹ như vậy, như vậy làm cho người ta không dời mắt được, dung nhan của hắn tuyệt thế, chỉ cần khẽ mỉm cười, tựu sẽ khiến cả hậu cung nữ nhân đều rối trí thất sắc.

Viên Chiêu Quân làm xong Vũ Văn Ddục, trong lòng nàng vẫn còn nghĩ tới, nàng gặp đến hai Thuần Dương nam tử khác, một là đi theo Cây Dương Mai bên cạnh Lý Dịch, một người khác là nam tử nàng không biết tên, nàng hiện tại cần gấp lên đường đi tìm khác hai Thuần Dương nam tử, nếu không mấy tháng nữa, nàng vẫn chỉ có chết số mạng chết.

Cùng sư huynh thương lượng, hai người chuẩn bị buổi tối lặng lẽ ra phủ thái tử, đi tới Lý Nam nước chỗ Cây Dương Mai, bởi vì Cây Dương Mai có lẽ biết thân phận Lý Dịch.

Nửa đêm, nàng thu thập xong quần áo, cùng Quả Tĩnh cùng đi ra phủ thái tử, tiếp bay ra hoàng cung, nhưng nàng không ngờ, ở bên ngoài hoàng cung có một người đang chờ nàng.

"Phu nhân, đi nơi nào? Tại sao không gọi vi phu cùng đi?" Vũ Văn Dục không lạnh không nóng đột nhiên âm thanh xuất hiện, âm thanh rơi đã đứng ở trước mặt nàng, tựa như thần tiên hạ phàm đứng ở trước mặt nàng, kinh ngạc tuyệt luân.

Viên Chiêu Quân giật mình, nhìn Vũ Văn Dục đột nhiên xuất hiện như nữ quỷ hồn, cười hắc hắc nói: "Thái tử một ngày kiếm tỷ bạc, ta chỉ là tùy tiện đi dạo, tối như vậy ý tứ quấy rầy Điện hạ ngươi thì sao?"

"Bổn vương gần đây cũng rất rãnh rỗi, hoàn toàn có thể bồi thái tử phi đi dạo xung quanh." Vũ Văn Dục muốn cười nhưng không cười nhìn mặt của Viên Chiêu Quân, lại dám muốn chạy trốn, đừng mơ tưởng.

Xem ra là không rời bỏ được Vũ Văn Dục rồi, Viên Chiêu Quân chỉ đành phải để cho hắn đi theo, nếu hắn quý vi thái tử, phí đi đường đều do hắn chi tra, tưởng tượng như vậy, cảm thấy Vũ Văn Dục đi theo cũng có chỗ tốt.

Vũ Văn Dục là người khiêm tốn, ra kinh thành là dùng xe ngựa của thương nhân, xe ngựa không tính lớn, vẫn còn coi là thoải mái, Viên Chiêu Quân cùng Vũ Văn Dục ngồi trong xe ngựa, Quả Tĩnh cởi ngựa, mà Đường Liêm thành người phu xe.

Quả Lĩnh cùng Đường Liêm tuy nói mặc bình thường, nhưng là mặt của bọn hắn thật sự là hấp dẫn không ít người, dọc theo đường đi hấp dẫn không ít ánh mắt, có người nghị luận, "Trong xe ngựa này chính là người như thế nào đây? Ngay cả người đánh xe đã anh tuấn như vậy, người bên trong xe nhất định có thể so với thần tiên đi!"

"Đúng nha! Ngươi xem người cỡi ngựa thật là đẹp, để cho nữ nhân như ta cũng hâm mộ." Ánh mắt người nọ nhìn chằm chằm vào Quả Tĩnh nói.

Quả Tĩnh buông tròng mắt xuống, không để ý tới những chuyện linh tinh, tiếp tục gấp rút mà lên đường.

Dọc theo đường đi Quả Tĩnh dẫn đường, Đường Liêm cùng Vũ Văn Dục không có nói ra dị nghị.

Ngày thứ hai, Vũ Văn Dục lạnh nhạt nói: "Chiêu Quân đi Lý Nam quốc hữu có chuyện?"

"Ừ, có chuyện." Viên Chiêu Quân lạnh nhạt nói.

"Vừa chỉ vì độc trên người?" Vũ Văn Dục vẫn luôn không nghĩ ra Viên Chiêu Quân luyện võ công gì, vì sao cần hắn và nàng viên phòng, hơn nữa nàng hiện tại đi Lý Nam nước vừa mục đích gì?

Viên Chiêu Quân không có trả lời ngay, mà là cúi đầu suy nghĩ một chút nói: "Vũ Văn Dục, ta không muốn chết, ngươi biết không?"

"Biết." Ai không sợ chết? Người muốn chết cõi đời này sợ rằng không có.

"Ngươi không phải muốn ta chết đúng không!" Viên Chiêu Quân thật sợ Vũ Văn Dục không để cho nàng tìm hai Thuần Dương nam tử khác. Thật ra thì trong lòng nàng cũng rất mâu thuẫn, nàng không muốn chết, nhưng nàng cũng không muốn cùng nam nhân khác lên giường.

"Đúng." Vũ Văn dục hết sức khẳng định gật đầu.

"Vậy ngươi đừng hỏi tại sao, giúp ta được không?" Viên Chiêu Quân cười hỏi.

"Tốt." Vũ Văn Dục cũng không phải thích hỏi kỹ chuyện người khác, hắn nghĩ, thời điểm hắn nên biết, nàng sẽ nói cho hắn biết.

"Cám ơn!" Viên Chiêu Quân hết sức kích động, nhào tới trong ngực Vũ Văn Dục ôm lấy thân thể của hắn. Một cỗ Thuần Dương Chi Khí tùy theo bay tới trong lỗ mũi của nàng, nàng không khỏi có chút động tình.

Sau khi nàng hòa hợp cùng Vũ Văn Dục trong phòng, nàng cũng sẽ không nghĩ những chuyện kia rồi, nhưng nàng sai lầm, bởi vì Tam Dương thần công nguyên nhân, nàng tùy thời đều cần hút Thuần Dương Chi Khí.

Căn cứ vào phan ứng thân thể, nàng hiểu sự việc rồi, coi như nàng hút Thuần Dương Chi Khí của ba Thuần Dương nam tử, ở trong cuộc sống sau này nàng vẫn còn cần Thuần Dương Chi Khí để duy trì công lực của nàng, có lẽ nói là xinh đẹp. Nhưng là nàng nếu cùng các nam nhân lên giường, Vũ Văn Dục còn có thể để cho nàng đi theo hắn sao? Nàng vẫn là thái tử phi sao?

Nghĩ tới những thứ này, Viên Chiêu Quân không khỏi nhăn mày lại.

Thấy nàng cau mày, hắn nhàn nhạt hỏi: "Thế nào?"

"Không có việc gì." Nàng kéo ra một nụ cười, nghĩ tới ngày nào đó rời khỏi Vũ Văn Dục lòng của nàng thế nhưng lại cảm giác đau đớn mờ mờ ảo ảo cảm.

Tối hôm đó, bọn họ đặt chân tại quán trọ, lúc ngủ nàng lại có chút không kịp chờ đợi đè hắn ở trên giường.

Trên mặt hắn treo cười, trở về ôm nàng, "Thế nào? Vội vã như vậy? Là nhớ phu quân r ngươi ồi hả?" Hắn nhàn nhạt, nói ra cũng là không da không mặt như vậy.

Viên Chiêu Quân ha ha cười, trong lòng suy nghĩ không thể để cho nhìn hắn ra nàng cần hắn, nàng đẩy hắn ra, ngồi ở bên cạnh hắn, cười nói: "Nơi nào, ngươi đừng loạn tưởng, ta mới không có nhớ ngươi." Nàng thật sợ hắn biết nàng cần hắn, hắn cố ý làm khó nàng.

Hắn thật là cưng chiều vả lại bất đắc dĩ thở dài, cười nói: "Đúng nha, ngươi không muốn, là ta

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor