Cưng Chiều Thê Tử Bảo Bối - Chương 14

Chương 14

Editor: Mê Mê

Chiếc xe ngựa của phủ Trấn Quốc Công chầm chậm dừng lại trước cửa cung.

Sau khi phu xe đưa bài tử xác nhận thân phận cho thị vệ gác cổng thì mẹ con Kiều thị mới được đi tiếp.

Giang Diệu vươn tay vén mành xe, ngẩng đầu nhỏ ngắm khung cảnh bên ngoài cửa sổ, Kiều thị nhìn con gái như vậy thì cười nói: “ Diệu Diệu, lát nữa vào trong không được phép chạy loạn, có biết không nào?”. Trong cung cấm có rất nhiều quy củ lễ nghi cũng không giống như ở nhà, Giang Diệu từ nhỏ đến giờ chưa vào cung lần nào nên Kiều thị có chút lo lắng, cho dù ở Trấn Quốc Công phủ, bé con có nghịch ngợm thế nào thì cũng chẳng ai la mắng, nhưng khi tiến cung thì lại khác.

“ Vâng, con biết rồi ạ!”. Giang Diệu gật đầu đồng ý, tràn ngập khắp khuôn mặt bánh bao là nụ cười vui vẻ. Trước đây thân thể của nàng vô cùng yếu ớt, lại luôn mang vẻ mặt lạnh lùng, không thích mỉm cười, một chút cũng không có bộ dáng của một tiểu nữ hài vô ưu vô lo. Nhưng bây giờ nghiêng đầu ngẩng mặt, Giang Diệu đều mỉm cười với đối phương, cộng thêm vào việc nàng mặc một bộ trang phục đẹp đẽ hơn thường ngày, nụ cười trênkhuôn mặt xinh đẹp ấy lại càng khiến nhiều người yêu mến.

Kiều thị ngắm nhìn đôi mắt trong veo của khuê nữ, sâu trong ánh mắt không tránh được tia sững sờ. Dung mạo của nữ nhi bảo bối, ngày sau còn sợ rằng sẽ đẹp hơn nàng rất nhiều.

Kiều thị rất thích làm đẹp, nên bản thân luôn nghĩ rằng càng trưởng thành càng đẹp mới là tốt nhất, nhưng cũng may mắn trượng phu mà nàng phó thác cả cuộc đời vừa là biểu ca vừa là thanh mai trúc mã nên bản tính của phu quân nàng hiểu rất rõ ràng, không sợ lấy nhầm loại nam nhân trọng sắc lăng nhăng. Kiều thị lại nhìn con gái càng lớn càng xinh đẹp thì có chút lo lắng, nhưng lại cảm thấy nỗi lo của mình có hơi sớm, Diệu Diệu mới có sáu tuổi, còn lâu lắm mới tính đến chuyện dựng vợ gả chồng, nàng lại tự giễu cười cợt. một cơn gió từ cửa sổ thổi vào, Kiều thị áp tay lên gò má của Giang Diệu, cảm nhận nhiệt độ làn da của nữ nhi có hơi lạnh thì liền kéo nàng vào trong lòng mình.

Giang Diệu cũng ngoan ngoãn ngồi trong lòng của mẫu thân, đôi mắt to chớp chớp, đôi lông mi dài như cánh quạt rũ, rung rinh càng thêm thập phần khả ái. Nếu như tính ở đời này, thì đây là lần đầu nàng được tiến cung, nhưng ở đời trước, nàng đã đến nơi đây rồi.

Xe ngựa đi thêm được một đoạn nữa thì buộc phải dừng lại, Kiều thị và Giang Diệu cùng nhau xuống xe, được nô tỳ trong cung dẫn đường đi đến Ngọc Thọ đài – nơi Trang phi dùng để tổ chức sinh nhật cho Thập Nhất hoàng tử và Cửu công chúa ngày hôm nay.

Ngày hè rực rỡ, Ngọc Thọ đài được xây dựng ở giữa một hồ nước, mặt hồ được từng cơn gió nhẹ thổi qua gợn lên vài tia sóng lăn tăn, màu nước trong xanh cùng với những bông hoa sen hồng đang đua nhau khoe sắc, hấp dẫn mọi ánh nhìn. Hoàng cung xưa nay, khắp mọi nơi đều được chạm trỗ vô cùng mỹ lệ và phức tạp, rồng phượng trùng trùng điệp điệp để chứng tỏ uy nghiêm của Hoàng gia, nhưng Ngọc Thọ đài vươn mình sừng sững giữa hồ nước xanh biếc lại giống như cô thôn nữ duyên dáng đứng giữa những mỹ nhân thoa son trát phấn, ăn diện muôn màu muôn vẻ. Nét đẹp tự nhiên đơn giản nhưng lại không kém phần thanh nhã thoát tục, mặt nước hồ lại trong veo như mặt gương, gió nhẹ làm từng cành sen đung đưa qua lại, soi bóng xuống mặt hồ, khung cảnh tuyệt vời của Ngọc Thọ đài dường như xua tan đi hết mọi cái nóng của ngày hè oi bức, làm tâm trạng con người thêm phần dễ chịu và thoải mái.

Kiều thị trên đường đi đến nơi thiết yến thì cũng không ngạc nhiên khi gặp mặt một vài vị phu nhân thế gia, áo váy lụa là khoe sắc, châu báu ngọc ngà sáng loáng. Cho dù là ai, bình thường có đơn giản đến mức nào thì khi tiến cung cũng ăn diện vô cùng lộng lẫy, một phần là khoe sự bề thế của gia tộc, một phần cũng chính là chút tâm tư nhỏ muốn mình là người đẹp nhất trong đám nữ nhân. Cũng đều là phụ nữ, nên Kiều thị nhìn các nàng cũng mỉm cười thân thiện chào hỏi.

Giang Diệu tuổi nhỏ lại không thường tham gia các buổi tiệc quý tộc, nên nàng không biết ai. Nhưng từ trí nhớ lúc trước, lại nghe vài cuộc trao đổi của mẫu thân và các nàng ấy, Giang Diệu cùng âm thầm đoán được thân phận của một vài vị phu nhân.

Ví như vị phu nhân mặc trang phục màu xanh lam, mặt tròn, mắt xếch đang đứng trước mặt Giang Diệu bây giờ chính là thê tử của Lại Bộ Thị Lang Cao Sầm – Hồ thị.

Hồ thị nhìn thấy Kiều thị thì tỏ ra vô cùng vui mừng, lôi lôi kéo kéo hỏi thăm sức khỏe, ngữ điệu cứ như là tỷ muội ruột thịt lâu ngày không gặp.

Hồ thị đang trò chuyện cùng với Kiều thị thì đột nhiên nhìn thấy bé gái đang túm chặt gấu váy của Kiều thị, mở một đôi mắt to trong suốt như pha lê nhìn nàng, Hồ thị có phần ngạc nhiên, nghe nói ái nữ của Giang Chính Mậu gầy nhom ốm yếu, bệnh nặng quanh năm, tại sao lại có được dáng vẻ khỏe mạnh cùng gương mặt phấn điêu ngọc mài như vậy. Hồ thị khen ngợi Giang Diệu vài câu, đang lúc nói chuyện thì bỗng đôi mắt nàng ta lại nhìn chằm chằm vào vị phu nhân đang đi tới, ánh mắt không che giấu được sự vui sướng khi có người gặp họa.

“ Muội nhìn kìa, Huệ muội muội cũng đến rồi, hai tỷ muội không phải là hẹn nhau đấy chứ?”. Giọng nói có vẻ trêu ghẹo nhưng đôi mắt của Hồ thị lại âm thầm đánh giá sắc mặt của Kiều thị.

Kiều thị làm sao không biết chút tâm tư ấu trĩ của Hồ thị, nên nàng vẫn dùng một gương mặt xinh đẹp lạnh tanh quay người nhìn vị phu nhân vận mộtthân y phục mà hồng phấn, búi một kiểu sơ đọa kế đang dừng lại cạnh mình.

Vị Huệ muội muội trong lời nói của Hồ thị chính là vợ cả của đích tôn phủ Khánh Quốc Công – Lam Nhu Huệ, và cũng là biểu muội của Kiều thị.

Kiều thị xinh đẹp, mỹ danh đã vang xa khắp cả Vọng thành, không ai không biết. Lan thị từ nhỏ đã lấy Kiều thị làm mục tiêu phấn đầu, mọi chuyện nàng ta đều cố ý so đo với Kiều thị, lúc nào cũng muốn mình dành phần hơn. Lúc trước, khi Kiều thị vừa mới lên kiệu hoa gả cho trưởng tử Trấn Quốc Công phủ, thành nương tử của Giang Chính Mậu thì Lan thị cũng liền đáp ứng lời cầu thân của trưởng tử phủ Khánh Quốc Công. Hai biểu tỷ muội, mộttrước một sau đều gả vào phủ Quốc công uy danh hiển hách.

Kiều thị vào cửa đến năm thứ hai liền sinh một lúc ba đứa con trai, còn Lan thị có phần gian nan hơn, kết hôn đã bốn năm cũng chỉ được một khuê nữ. Con gái của Lan thị tên là Lương Thanh Huyên, hôm nay cũng được mẫu thân dắt đến hoàng cung dự tiệc.

Luận về nhan sắc, Lan thị không thể bằng Kiều thị, nhưng Lan thị cũng sở hữu một gương mặt thanh tú hơn hẳn so với các phu nhân nhà quyền quý khác, vì vậy nàng ta sinh ra Lương Thanh Huyên, dù hiện giờ chỉ mới là một tiểu cô nương bảy tám tuổi, nhưng khuôn mặt cũng đã rất xinh đẹp đáng yêu, ai gặp cũng thích.

Tính cách của Lương Thanh Huyên dịu dàng hơn rất nhiều so với mẫu thân của nàng. Lúc này đang thấy Kiều thị nắm tay của Giang Diệu thì liền nhìn Giang Diệu mỉm cười rất thân mật, sau đó nàng cúi đầu với Kiều thị gọi một tiếng “ A di”, rồi mới nói với Giang Diệu: “ Biểu muội hình như mập lên nhiều so với trước đây phải không?”.

Giang Diệu nhìn Lương Thanh Huyên không khỏi nhớ đến một Lương Thanh Huyên khác ở kiếp trước của nàng. Lương Thanh Huyên si luyến nhị ca của nàng nhưng cuối cùng lại phải cam chịu gả cho một người mà mình không yêu, sau hai năm lập gia đình, có lẽ vì qua u sầu mà qua đời.

Bởi vì quan hệ của mẫu thân và Lan thị không tốt, cho nên nàng không qua lại nhiều với Lương Thanh Huyên, nhưng tính tình của Lương Thanh Huyên lại rất tốt, luôn đối xử với nàng như muội muội trong nhà, lúc nghe được tin Lương Thanh Huyên qua đời, trong lòng nàng cũng rất khó chịu. Mới vài hôm trước đây, Lương Thanh Huyên bị sẩy thai nên nàng cũng sang thăm hỏi, nhìn gương mặt vốn lung linh khả ái bây giờ lại như tờ giấy trắng, nhu nhược yếu ớt khiến nàng không khỏi buồn lòng. Đến khi đó nàng mới biết, thật ra biểu tỷ đã thầm mến mộ nhị ca của nàng từ lâu nhưng Lan thị biết tin con gái yêu quý con trai của Kiều thị thì lại không đồng ý, mà lập tức đem tỷ ấy gả cho người không yêu, mau chóng dập tắt đi ý tưởng với nhị ca.

Giang Diệu đang miên man trong suy nghĩ của riêng mình nên không để ý đến Lương Thanh Huyên đang nhìn nàng với ánh mắt khó hiểu. Ánh mắt của Giang Diệu chạm đến ánh mắt trong veo như nước hồ của Lương Thanh Huyên, mới sực hồi thần, thân mật gọi: “ Huyên biểu tỷ”. Bé gái với khuôn mặt tròn như bánh bào, làn da trắng nõn, ngũ quan xinh xắn lúc cười rộ lên liền khiến mọi vật như bừng sáng.

Lan thị nhìn Giang Diệu xinh đẹp không khỏi nhíu mày, lại lạnh nhạt liếc mắt nhìn Kiều thị một cái, khẽ gật đầu coi như chào hỏi, sau đó liền nắm tay Lương Thanh Huyên đi vào trong, một lời cũng không nói.

Nhìn tình cảnh của hai tỷ muội Kiều thị, Hồ thị không khỏi che miệng cười, nụ cười vô cùng dối trá: “ Huệ muội muội cũng thật là, hai muội dù sao cũng là họ hàng của nhau, lại cũng đã có hài tử, vậy mà tính tình muội ấy vẫn chẳng khác gì lúc còn trẻ, vẫn luôn muốn tính toán so đo”.Ngoài miệng thì có vẻ như bất mãn vì thái độ của Lan thị thay cho kiều thị, nhưng trong lòng Hồ thị lại vui sướng không thôi. Hồ thị, Kiều thị, Lan thị từ lúc còn là thiếu nữ đã hình thành một vòng luẩn quẩn, cũng chẳng phải vòng tròn yêu đương ba người gì, mà lại là sự ghen tuông luôn muốn so đo về gia thế, dung mạo, thậm chí ngay cả nhà chồng sau này của nữ nhân. Cũng bởi vì vậy, mặt ngoài cả ba tùy rằng trông có vẻ thân thiết nhưng bên trong thì ai cũng chẳng vừa mắt ai, chỉ có Lan thị là tính tình bộc trực, liền công khai chán ghét Kiều thị, còn Hồ thị thì vẫn luôn là bộ dáng hiền lành dịu lương nhưng lại là một phụ nhân đục nước béo cò, dối trá cực điểm. Hồ thị luận về tất cả đều không bằng hai biểu tỷ muội Kiều thị, nên nàng ta vẫn ước gì hai người bọn hó cứ đấu tranh đến ngươi sống ta chết, càng làm ra nhiều tiếng xấu thì càng tốt, để nàng làm ngư ông đắc lợi đứng ở một bên là được rồi.

Kiều thị là một người thẳng tính, nên cũng chẳng muốn nói gì với Hồ thị gian dối này.

Hồ thị thấy Kiều thị không thèm tiếp lời mình thì gương mặt đang nở nụ cười liền cứng ngắc, không biết nên nói gì tiếp theo, trong lòng lại đem Kiều thị ra mắng một trận cho bỏ tức. Nhìn Kiều thị từ nhỏ đã là một tài nữ xuất sắc, thân thế lại hiển hách, con nhà quý tộc, lại đến lúc gả chồng cũng lại lấy được một nam nhân quyền quý sủng thê như mạng, Hồ thị không bằng Kiều thị, nên trong lòng không hề vui vẻ, điều đó cũng không phải là bây giờ mới bộc lộ. Kiều thị vốn đã biết tính cách của Hồ thị từ lâu nên cũng chẳng muốn quan hệ nhiều.

Gật đầu một cái tỏ vẻ chào hỏi, Kiều thị cũng vội dắt Giang Diệu và tỳ nữ vào Ngọc Thọ đài.

Trong những đình viện xây xung quanh hồ, đã có không ít những tiểu cô nương đang tập trung thành từng nhóm nhỏ cùng nhau chơi đùa, trông rất vui vẻ. Kiều thị dừng bước, nhìn thấy nữ nhi ngoan đang nằm trong lồng ngực của mình đang mở một đôi mắt to tròn long lanh ngắm nhìn thì đau lòng vô cùng. Kiều thị lại nghĩ rằng dù sao Trang phi cũng chưa đến, ngồi trong đình viện toàn là các vị phụ nhân đã đứng tuổi, Giang Diệu còn bé hẳn là không muốn những cuộc chuyện trò vô vị ấy thì liền hỏi: “ Diệu Diệu có muốn đi chơi không?”.

Giang Diệu nhìn đám trẻ con đang chơi đùa, mặc dù trong từng ấy người thì nàng cũng chỉ nhận ra mỗi mình Hoắc Tuyền, nhưng vẫn gật đầu với mẫu thân: “ Nương, con có thể tự đi chơi sao?”. Tuy rằng chuyện lần trước đã giải quyết ổn thõa, nhưng Giang Diệu vẫn muốn nghe tin tức của Trần Ngưng Chỉ, xem hiện giờ nàng ấy như thế nào rồi? Có bị Thái thị phát hiện hay không?

Kiều thị mỉm cười gật đầu, đặt Giang Diệu xuống đất, sau đó lại dặn dò hai nha hoàn phải trông chừng khuê nữ cho cẩn thận. Hôm nay tiến cung, Kiều thị vẫn không mang theo nha hoàn thiếp thân của Giang Diệu. Ngọc Trác và Phỉ Thúy mặc dù chăm sóc Giang Diệu rất chu đáo, tận tâm tận lực nhưng dù sao cũng chưa được vào cung lần nào, sợ các nàng ấy không quen thuộc với lễ nghi cung đình lại làm ra chuyện xấu mặt nên Kiều thị chỉ dẫn theo Mai Lan Cúc Trúc, là bốn nha hoàn thân thuộc hầu hạ bên cạnh Kiều thị.

Hiểu Mai cùng Hiểu Lan đi theo Giang Diệu còn Hiểu Trúc cùng Hiểu Cúc thì theo Kiều thị vào đình trong.

Hiểu Mai là một nha hoàn có chút võ công nên Kiều thị để nàng ấy đi cùng Giang Diệu thì cũng yên tâm hơn, dù sao khuê nữ cũng chỉ là tiểu nha đầu, mặc dù trầm tính nhưng đôi khi cũng sẽ có chút hiếu động với những thứ mới lạ, tiểu hài tử ham chơi nếu có chút tổn thương nào thì Kiều thị cũng rất đau lòng.

Kiều thị nhìn nữ nhi bảo bối đang bước đến chỗ các tiểu cô nương thì mỉm cười hài lòng. Thời điểm nàng đang định tiến vào đình trong thì bất chợt nhìn thấy một vị thiếu niên thân mặc một bộ cẩm bào màu xanh lục, bên hông đeo một ngọc bội màu trắng đang ngồi lẻ loi bên bàn đá, tại góc khuất nhất của Ngọc Thọ đài.

Thiếu niên ấy có mặt khuôn mặt ngọc thụ lâm phong, tuấn tú nhã nhặn, làn da trơn bóng, đang ngồi dưới những giàn cây nho đang mùa trổ quả. Ánh mặt trời vàng óng chiếu lên những tán lá khuất của giàn nhỏ, lại xen qua những kẻ lá hở, tung tăng nhảy múa trên nền áo màu xanh lục, một phong cảnh đẹp như tranh vẽ, một bức họa giữa người và thiên nhiên, trợ hứng cho nhau lại càng thêm phần mỹ lệ. Kiều thị vốn là một người yêu thích cái đẹp, nên nhìn khung cảnh ấy lại không khỏi ngẩn người, cố gắng dừng chân lâu một chút để ngắm nhìn thêm vài lần, trong lòng lại không nhịn được mà khen lấy khen để. Mà vừa vặn thiếu niên này lạ là ân nhân cứu mạng của nữ nhi bảo bối nên Kiều thị càng nhìn lại càng thấy vừa mắt, trong đầu đảo qua những gương mặt của các chàng trai trẻ trong Vọng thành, so ra thì cũng chẳng có ai vừa có khí chất lại vừa tuấn mỹ như Lục Lưu thế tử.

Kiều thị cũng hiểu được đạo ý tri ân báo đáp, định bụng sẽ qua nói tiếng cảm ơn với Lục Lưu, nhưng tình hình bây giờ có chút không tiện, sợ rằng các vị phu nhân đang ngồi trong viện lại được dịp soi mói bàn tán Trấn Quốc Công phủ muốn làm thân với Tuyên Vương phủ nên Kiều thị đành thôi. Nàng liền thu hồi ánh mắt, xoay người bước vào đình, nghĩ rằng ngày sau vẫn còn dài, ít hôm nữa lại cảm tạ cũng chẳng muộn.

Bên ngoài đình, các tiểu cô nương đang chụm đầu nhau để xem mọt chú cún con.

Chú cún này có một bộ lông trắng như tuyết, thân hình lại béo ú núc ních toàn mỡ, hai cái mông khi di chuyển cứ lắc qua lắc lại trông rất đáng yêu, lại thêm chú ta có một đôi con ngươi đen láy ướt sũng nước, nên những tiểu hài tử yêu thích cũng là điều bình thường.

Nhưng Giang Diệu trời sinh bản tính đã không thích chó mèo, nên nhìn chú cún này cũng chẳng hề có tí cảm tình, nàng chỉ giơ tay lôi kéo ống tay áo của Hoắc Tuyền, gọi to: “ Tuyển tỷ tỷ”.

Hoắc Tuyền đang hứng thú nhìn chú cún nằm dài trên mặt đất chải lông thì nghe thấy một giọng nói trẻ con nhu hòa mềm mại, liền ngẩn đầu. Nàng trông thấy gương mặt bánh bao đáng yêu của Giang Diệu thì trợn to hai mắt tỏ vẻ không tin, lại ngắm trái ngắm phải đánh giá một phen, sau đó mới cười to, vươn hai tay ngắn ngủn véo nhẹ lên đôi má của Giang Diệu: “ Béo lên không ít đó nha!”.

Giang Diệu mỉm cười. Bây giờ khuôn mặt của nàng tròn tròn, so với một khuôn mặt hốc hác yếu ớt thì đáng yêu hơn rất nhiều. Giang Diệu lôi kéo Hoắc Tuyền đi sang một bên không có người, mới dám hỏi về sự tình của Trần Ngưng Chỉ. Biết được Thái thị vẫn chưa phát hiện ra Trần Ngưng Chỉ nói dối, lại trải qua một chuyện kinh tâm động phách như vậy thì yêu thương con gái càng nhiều thì liền thở phảo nhẹ nhõm. Mọi chuyện đã được giải quyết viên mãn, ai cũng có một kết quả tốt, Giang Diệu rất vui mừng.

Hoắc Tuyền vẫn còn muốn ngắm cún nên kéo Giang Diệu cùng đi, nhưng Giang Diệu lại lắc đầu: “ Tỷ đi đi, muội không thích nó lắm”.

Hoắc Tuyền cho rằng Giang Diệu sợ chó nhưng lại sĩ diện nên mới nói không thích, cứ coi như nàng đại nhân đại lượng nên không có vạch trần Giang Diệu, Hoắc Tuyền chỉ cười cười rồi dặn dò: “ Vậy muội ở đây chờ tỷ một chút, tỷ đến chơi với nó một tí rồi sẽ quay lại ngay”.

Giang Diệu thấy nét mặt đại nhân không thèm chấp tiểu nhân của Hoắc Tuyền mà bật cười, nói: “ Vâng, tỷ đi đi”.

Hoắc Tuyền vui vẻ nhảy chân sáo đến chỗ mấy tiểu cô nương đang chụm đầu.

Giang Diệu đứng yên xem xét cảnh vật xung quanh, lại vô tình nhìn thấy một thiếu niên đang ngồi bên bàn đá.

Người bên ngoài đều túm năm tụm ba, bàn luận đủ mọi chuyện trên trời dưới đất, riêng chỉ có mình hắn cô dơn ngồi một chỗ vắng nhất, nhưng cho dù có cố tránh né mọi người như thế nào thì với diện mạo xuất chúng ấy, Lục Lưu cũng khó lòng có thể không khiến mọi người chú ý.

Giang Diệu thoáng nhìn qua hắn, lại không hẹn mà gặp đúng lúc ánh mắt của Lục Lưu lại nhìn về phía này. Hai ánh nhìn chạm nhau, thoáng chút ngơ ngẩn, lại cứ thể đối diện mà chẳng ai chịu quay đầu đi.

Giang Diệu là một người hiểu lễ, hơn nữa bây giờ tuổi vẫn còn nhỏ, chẳng ai thèm so đó với trẻ con chuyện nam nữ cấm kị liền mạnh dạn đi tới chỗ hắn.

Nàng nghiêng đầu nhỏ, suy nghĩ một chút nên gọi như thế nào cho hợp, sau đó mới ngọt ngào kêu một tiếng: “ Lục ca ca”.

“ Ừ…”. Lục Lưu cũng gật đầu tỏ vẻ đã biết, nhưng đôi mắt không nhiễm bụi trần lại không nhịn được mà đánh giá bé con đang đứng trước mặt hắn.

Giang Diệu thấy hắn nhìn mình thẫn thờ mà cảm thấy rất kì quái, đôi mi dài chớp vài cái, lại vươn bàn tay mũm mĩm lên sờ mặt mình như phản xạ tự nhiên, xem có dính bụi bẩn hay không.

Lục Lưu nhìn hành động của Giang Diệu thì mới phát hiện bản thân có chút thất thố nhưng lại không hề tỏ ra ngượng ngùng như những vị công tử khác, giả vờ ho khan đỏ mặt. Lục Lưu nổi tiếng mặt lạnh lại càng có những động tác quá khích hơn nữa, lần này hắn không chỉ nhìn tiểu cô nương nhà người ta đến ngẩn người mà còn trực tiếp vươn ngón tay thon dài chọc vào đôi má phấn nộn của Giang Diệu, chọc một cái rồi lại một cái nữa.

Gương mặt tuấn tú lại càng không biết xấu hổ mà nở một nụ cười có chút…lưu manh.

Mềm mềm lại nộn nộn, cứ như chọt một cái thì nước sẽ chảy ra ngay, Lục Lưu suy nghĩ như vậy thì liền không khách khí mà chọc vào má cô nương nhà người ta thêm vài cái nữa.

Giang Diệu nhíu mày, tự ái cá nhân bị nam nhân trêu ghẹo nổi lên liền lùi về sau vài bước, tránh khỏi móng sói của Lục Lưu.

Nàng tự biết mình mập, cũng không cần một nam tử xa lạ như hắn nhắc nhở đâu.

Thấy tiểu oa nhi đáng yêu tránh khỏi tay mình, Lục Lưu mất đi cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay truyền về nhất thời cau mày không vui, ánh mắt liền lạnh đi vài phần, không còn vẻ hững hờ như lúc đầu.

Giang Diệu biết Lục Lưu cũng không phải là loại công tử ôn nhu hòa ái, nhưng trong những lúc vô tình chạm mặt thì hắn luôn nhìn nàng bằng ánh mắt ôn hòa thân thiện, bây giờ lại bất ngờ cảm nhận được ý lạnh trong ánh nhìn của hắn, Giang Diệu không khỏi có chút bị dọa dẫm. Nhưng chỉ sau mộtkhắc, ánh mắt của Lục Lưu lại nhanh chóng khôi phục như ban đầu, một đôi mắt nhìn thế gian bằng vẻ xa cách, cứ như những gì vừa xảy ra chỉ là do ảo giác của Giang Diệu.

Nếu không phải Giang Diệu đã trọng sinh, đã biết những thành công vang dội sau này của Lục Lưu, có lẽ nàng cũng sẽ ngây thơ như những tiểu cônương khác, nghĩ rằng đây chỉ là một thiếu niên ôn hòa vô hại.

thật không thể ngờ, Lục Lưu lại đáng sợ và biết cách giấu mình đến thế.

đang trong lúc Giang Diệu lại thả hồn phách lên mây, Lục Lưu chân dài đã đem nàng bế lên trên ghế ngồi cạnh hắn.

Hiểu Mai và Hiểu Lan đứng bên cạnh chỉ biết hai mặt nhìn nhau.

Lục Lưu thấy bé con ngoan ngoãn ngồi yên thì liền nhặt lấy một quả táo đỏ mọng tươi rói đựng trên đĩa đưa cho nàng, nói: “ Ăn đi!”.

Giang Diệu rất thích ăn táo, tuy rằng không hề đói bụng nhưng suy nghĩ việc ngồi không ở đây có chút vô vị thì liền giơ tay tiếp nhận, khóe miệng còn treo một nụ cười đáng yêu: “ Cảm tạ Lục ca ca”.

Lục Lưu nhìn thấy nụ cười của nàng, tâm tình tự nhiên lại vô cùng thoải mái, khi nàng cười, cả ngũ quan dường như cũng cười theo, trông thật dễ thương.

Giang Diệu nâng quả táo bên môi, há cái miệng bé xinh cắn một cái. Táo này vừa giòn lại vừa ngọt, nước lại rất nhiều, trời mùa hè được ăn loại quả này thật thích.

“ Đường ca, sao huynh lại ở đây?”.

Nghe được âm thanh trong vắt của con gái, Giang Diệu đang cầm quả táo liền quay đầu lại nhìn. Thấy một tiểu cô nương ước chừng chín mười tuổi, vận một bộ cung phục màu đỏ như lửa, còn thêu những tán hoa rơi trông thật lộng lẫy. Tiểu cô nương đó cũng rất xinh đẹp, chỉ là giữa đôi lông mày có chút anh khí của nam nhân, lại có tiếng cười sang sảng thẳng thắng, khiến người ta không khỏi sinh ra chút bất ngờ.

Vị này chính là Cửu công chúa Lục Dục Tú, sau này Cảnh Huệ đế lên ngôi thì tấn phong nàng làm Minh Hà Trưởng công chúa.

Cửu công chúa đang đi dạo thì nhìn thấy vị đường ca đang ngồiở đây, lại có thêm một bé gái trắng nõn đáng yêu đang gặm táo ở bên thì con ngươi liền lóe sáng, cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Nàng cười cười, vươn tay nhéo nhéo gương mặt bánh bao của Giang Diệu, sau đó lại hướng ánh nhìn về phía Lục Lưu, dò hỏi: “ Ngươi là ai? Sao trước giờ ta chưa từng thấy?”.Câu hỏi là dành cho Giang Diệu, nhưng ý tứ của Cửu công chúa lại muốn Lục Lưu trả lời.

Lục Lưu liếc nàng một cái, không nói gì, sau đó lại vẫy tay bào Lục Hà đang đứng phía sau đưa cho hắn một cái hộp nhỏ. Nhận lấy cái hộp từ thủ vệ, Lục Lưu cũng không thèm nhìn mà tiện tay quăng nó cho Cửu công chúa.

Cửu công chúa động tác nhanh nhẹn, liền bắt được.

Nàng cúi đầu mở hộp quà ra, nhìn cài cung tên nhỏ đựng trong đó liền nhíu mày, không chút khách khí bày tỏ sự chán ghét, vẻ mặt phẫn nộ nhìn Lục Lưu: “ Ai, muội nói cho huynh biết, dù sao cũng phải đưa lễ vật cho có chút giống quà sinh nhật chứ”.

Lục Lưu lại giương mắt nhìn Cửu công chúa, mở môi mỏng: “ không muốn?”.

Cửu công chúa lại vội vàng: “ Muốn muốn muốn, sao lại không muốn được!”. Cửu công chúa từ trước đến nay đều xem Lục Lưu như huynh trưởng trong nhà nên đối với hắn thì tôn trọng chỉ có thêm. Nàng biết tính cách của Lục Lưu nên vẫn không trông mong gì vào lễ vật của hắn, cũng may là còn có quà, cứ như những lần trước có thấy Lục Lưu mang cái gì đến đâu. Cửu công chúa mỉm cười nhận lấy, lại nói: “ Chờ lúc nữa A Hằng đến đây, muội sẽ nói đệ ấy đến tìm huynh”. nói xong lại không quên nhéo nhéo gương mặt của Giang Diệu, còn không quên chiếm tiện nghi mà hôn lên mặt bánh bao một cái: “ Tiểu muội muội thật đáng yêu”.

Giang Diệu vẫn còn ngơ ngác nhìn bóng lưng của Cửu công chúa, bỗng nhiên có chút giật mình nhớ lại, tẩu tẩu tương lai đã từng nói với nàng, vị Cửu công chúa này, tính cách rất khác so với mọi người.

Giang Diệu vừa nhớ lại chuyện xưa, vừa gặm táo trên tay, bỗng một tiếng “ rắc” vang lên, Giang Diệu lập tức nhíu mày.

âm thanh ấy rất nhỏ nên Lục Lưu ngồi bên cạnh không có nghe thấy, nhưng nhìn khuôn mặt bé nhỏ đang vui vẻ lại nhíu mày thì không khỏi nghi ngờ, nhàn hạt hỏi: “ Sao vậy?”. hắn nhìn Giang Diệu không trả lời thì đoạt lấy quả táo trong tay nàng, nhìn thịt táo trắng nõn lại lưu một vệt máu thì khuôn mày đang cau lại mới giãn ra, bắt lấy cằm nàng, khiến cho nàng há miệng cho hắn xem.

Nhìn vị trí cái răng cửa mới trước đó còn yên lành nay đã trống toang thì gương mặt vốn đóng băng ngàn năm của Lục Lưu đột nhiên nổi lên chút nét cười.

Đôi lông mày nhỏ của Giang Diệu càng nhíu chặt hơn, thấy Lục Lưu nhìn nàng cười cười thì lại càng ảo não, Giang Diệu khẽ cúi đầu, giơ tay định sờ vào vị trí răng cửa.

-----------------------------------------------------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Giang gia Diệu Diệu: Bị gãy mất cái răng cửa, lại còn thảm hại đến mức gãy ngay trước mặt lão công tương lai, mà lại càng xui xẻo đến mức là do tham ăn mà ra. Bị lão công chê cười ròng rã một ngày, nhân gia biết làm sao >.<.

Lục gia Lục thúc thúc: một lần sinh cho lão công ba đứa con đi, rồi tha hồ đè đầu cưỡi cổ hắn. Hắc Hắc >o<

Giang gia Diệu Diệu: Vô sỉ =.=

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor