Cưng Chiều Thê Tử Bảo Bối - Chương 12-1

Chương 12-1: Tuyển chồng

Editor: Mê Mê

Tiểu nữ oa mặc một thân áo đỏ thêu hoa sen mùa xuân cứ thế đứng bên cạnh thiếu niên cao gầy.

Nàng thoáng ngẩng đầu, một đôi mắt to tròn tĩnh lặng như nước hồ mùa thu chăm chú nhìn vị thiếu niên ấy.

Giang Diệu có vóc dáng bé nhỏ hơn rất nhiều so với những bé gái cùng tuổi còn Lục Lưu lại là chàng thiếu niên đang tuổi phát triển nên thân hình vô cùng cao. Lúc này, Giang Diệu ngẩng đầu nhỏ, miễn cưỡng có thể đến được bắp đùi của Lục Lưu mà thôi. Ba ca ca của nàng cũng được coi là vạm vỡ, Giang Diệu vẫn nhớ rằng ba ca ca sau này trưởng thành cũng cao hơn rất nhiều so với những nam tử hán cùng tuổi, nhưng chân của Lục Lưu này so với ba ca ca của nàng vẫn tương đối dài hơn một chút.

Gương mặt góc cạnh, đường nét cương trực, đó là miêu tả về dung mạo của Lục Lưu.

Giang Diệu thấy Lục Lưu đang chăm chú chọn chủy thủ thì chỉ đứng yên một bên, lặng lặng nhìn hắn. Qua một lúc lâu, hắn đưa cho nàng một thanh chủy thủ có vỏ màu hổ phách, cũng được nạm ruby. Chủy thủ dài chừng bảy tám thốn, tuy không tinh mỹ như chủy thủ mà Giang Diệu đã chọn khi nãy nhưng cũng được xem là một binh khí được chạm trỗ khéo léo và cẩn thẩn, rất thích hợp để cho các tiểu thư khuê các dùng làm vật phòng thân.

Lục Lưu cúi đầu nhìn nàng, vẫn không lên tiếng.

Giang Diệu đưa tay tiếp nhận thanh chủy thủ mà hắn đã chọn. đang lúc nàng muốn rút vỏ ra để xem lưỡi dao bên trong như thế nào thì Giang Thừa Ngạn không biết từ đâu chạy đến. hắn giật thanh chủy thủ từ tay nàng, nắm chặt nó trong lòng bàn tay, vẻ mặt lại vô cùng nghiêm trọng: “ Diệu Diệu, thứ này rất nguy hiểm, không phải là đồ chơi của muội đâu!”. Binh khí lợi hại lại sắc bén như vậy, làm sao có thể để cho muội muội mảnh mai chạm vào được? Vừa dứt lời thì Giang Thừa Ngạn quay đầu lại nhìn Lục Lưu vẫn còn đứng bên cạnh, hắn nhíu chặt đôi lông mày, lên tiếng chất vấn: “ Diệu Diệu mới có sáu tuổi, ngươi làm sao có thể để cho muội ấy chơi những thứ đồ nguy hiểm như vậy hả?”.

Ngữ khí của Giang Thừa Ngạn không hề che dấu sự đối địch. Lần trước đến chúc thọ Tuyên lão vương phi, vị Thế tử này không nói không rằng đã bắt cóc muội muội bảo bối mang đi, lúc ấy Giang Thừa Ngạn đã cảm thấy có gì đó không đúng, bây giờ nhìn hắn còn muốn tiếp cận muội muội như vậy, Giang Thừa Ngạn càng nhìn càng ghét. Nếu như không phải thân phận cao quý của Lục Lưu thì Giang Thừa Ngạn chắc chắc sẽ nhảy dựng lên mà mắng hắn là kẻ xấu xa muốn giở trò với Giang Diệu rồi.

Giang Thừa Ngạn đặt hai cây chủy thủ lên lại quầy hàng, sau khi thị uy xong với Lục Lưu thì liền dắt tay tiểu muội rời khỏi cửa hàng, vừa đi vừa cằn nhằn: “ không phải nương đã dạy muội không được nói chuyện với người xa lạ hay sao? Diệu Diệu, huynh nói cho muội biết, Vọng thành có rất nhiều kẻ xấu, không phải chỉ người dân binh thường mà người có thân phận cao quý cũng rất có khả năng là người xấu, sau này muội phải ngoan ngoãn một chút, có biết không?”.

Giang Diệu nghe tam ca lải nhải thì ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn. Nàng biết được Giang Thừa Ngạn cố ý nói cho Lục Lưu nghe nên không nhịn được liền quay đầu nhìn sắc mặt của Lục Lưu đang còn đứng ở phía sau. Nhưng nhìn thấy gương mặt tuấn tú của hắn không có một chút nào tỏ vẻ quan tâm đến những lời châm chọc của Giang Thừa Ngạn thì không biết hắn có tức giận thật không, hay chỉ là đang cố ẩn nhẫn. Thực tình Giang Diệu không muốn trêu chọc đến vị Tuyên vương Thế Tử này chút nào, nhớ đến một Lục Lưu thù dai, giết người không ngóe mà nàng từng biết đến ở kiếp trước thì lại càng không muốn có một chút nào dây dưa với hắn. Nếu không may chọc phải vị ma vương này nổi giận, ai biết được đời nàng sẽ đi về đâu, Giang Diệu suy nghĩ như vậy thì chỉ thấy sống lưng ớn lạnh.

Giang Diệu vội nắm tay ca ca, chuyển sang đề tài khác, không muốn tam ca nàng lại nói thêm lời nào xúc phạm đến vị Thế tử này nữa: “ Tam ca đãchọn kiếm xong rồi sao?”

Giang Thừa Ngạn lắc đầu, khuôn mặt có chút không vui: “ không chọn nữa, chúng ta nên về nhà sớm thôi”.

“ Được”. Giang Diệu đáp lời.

Về nhà cũng được, chỉ cần tránh khỏi tầm mắt của Lục Lưu là tốt rồi.

Lục Hà vẫn đi theo sát Thế tử của mình, sau khi nhìn Tam công tử của Trấn Quốc Công phủ rời đi, còn nói Thế tử là người xấu giả dạng thì gương mặt có chút co rút, vị công tử này thật vui tính. Nhưng mà Thế tử hôm nay lại có chút lạ lùng, hiếm thấy khi nào ngài ấy tỏ ra nhiệt tình như vậy, lại còn vui vẻ chọn giúp chủy thủ cho một tiểu cô nương mới sáu tuổi.

Lục Hà nhìn Lục Lưu, vội hỏi: “ Thế tử, người xem thuộc hạ chọn lễ vật cho sinh nhật của Cửu công chúa và Thập nhất hoàng tử như thế đã được chưa?”. nói xong, Lục Hà hai tay dâng lên một cây búa nhỏ và một cung tên nhỏ cho Lục Lưu.

Búa nhỏ là tặng cho Cửu công chúa Lục Dục Tú, vị công chúa này rất thích chạm khắc hoa văn trên gỗ và đá, còn cung tên nhỏ là quà chuẩn bị cho Thập Nhất hoàng tử Lục Tử Hằng.

Lục Lưu không tiếp nhận hai món binh khí mà chỉ đứng đó xoa cằm, với những chuyện chọn lễ vật như thế này hắn vốn không mấy hứng thú. Nhưng Lục Hà thân là cận vệ thiếp thân thì lại rất rõ ràng, quan hệ của Thế tử và tỷ đệ Cửu công chúa không bình thường nên hắn đã thay mặt chủ nhận chọn lễ vật một cách cẩn thận. hắn biết rằng Thế tử đối xử với Cửu công chúa và Thập Nhất hoàng tử tốt hơn rất nhiều so với hai thứ huynh ở trong nhà kia.

-------------------------------------------- Ta là đường phân cách có kẻ đang tương tư ---------------------------

Giang Thừa Ngạn nắm tay muội muội ra đến cửa, một đường không thèm nhìn lại nam tử thân phận cao quý còn đứng đằng sau.

Giang Diệu chân ngắn nên chỉ có thể gắng sức chạy cho kịp bước chân của tam ca, thời điểm đi đến ngưỡng cửa, nàng đang muốn nâng chân nhảy qua thì đã được Giang Thừa Ngạn khom lưng bế lên, hắn nói với nàng là như vậy thì sẽ đi nhanh hơn.

Giang Diệu mỉm cười nhìn Giang Thừa Ngạn, nàng có nghe Lục Hà nhắc đến Cửu công chúa và Thập Nhất hoàng tử, bất giác lại quay đầu nhìn lại đôi chủ tớ còn đứng phía sau.

Cửu công chúa và Thập Nhất hoàng tử trong lời nói của Lục Hà chính là Trưởng công chúa Minh Hà cùng Cảnh Huệ đế sau này. Cửu công chúa và Thập Nhất hoàng tử là một đôi long phượng thai, chỉ sinh cách nhau một phút, dáng dấp từ nhỏ đến lớn vẫn y hệt nhau. Cửu công chúa sinh ra sớm hơn, bản năng làm tỷ tỷ nên từ khi còn nhỏ đã chăm sóc và che chở cho đệ đệ của mình, đến sau này Thập Nhất hoàng tử đăng cơ, bên cạnh hắn có hai người quan trọng nhất, một là vị tỷ tỷ ruột thịt này, còn người thứ hai chính là Lục Lưu.

Thập Nhất hoàng tử có tâm tính vô cùng đơn giản, nếu không có hại vị cường nhân này che chở thì sợ rằng không có khả năng ngồi vững vàng trênngôi vị hoàng đế.

Có điều nàng không hề thấy lạ là tại vì sao Lục Lưu lại thân với hai tỷ đệ Cửu công chúa đến như vậy, nếu sau này hắn đã là người trợ giúp cho Thập Nhất hoàng tử đăng cơ, thì bây giờ có lui tới bao nhiêu cũng là một chuyện hết sức bình thường.

Kiều thị cùng với ba nhi tử và một khuê nữ mấy ngày liền đều đối xử với Giang Chính Mậu một cách hờ hững, với tình cảnh như thế này, hiển nhiên là nàng ấy không muốn tha thứ cho trượng phu.

Giang Chính Mậu thừa sức thu thập ba tên oắt con nhưng trong trận tuyến này lại có thêm kiều thê và ái nữ nên nhất thời hắn không dám manh động.

Ngày hôm đó cả nhà lại quây quần bên bàn cơm nhưng hiển nhiên là đã thiếu đi sự thân thiết và ấm cúng như bình thường, mọi người đều chăm chú ăn, không ai nói với ai lời nào, không khí có phần yên tĩnh hẳn đi. Giang Chính Mậu nhìn nữ nhi đang nâng bát sứ thì liền gắp cho nàng một khối thịt kho tàu, ôn nhu nói: “ Diệu Diệu ăn nhiều một chút”.

Giang Diệu mở to đôi mắt nhìn Kiều thị đang ngồi bên cạnh sau đó mới gật đầu: “ Cảm ơn cha”. Giang Diệu trước đây không hề thích những món ăn đầy dầu mỡ, nhưng lần trước nếm thử món thịt kho tàu này thì liền bị nó hấp dẫn. Món thịt kho này mặc dù có vị béo nhưng không ngán, thịt được nấu nhừ bỏ vào miệng lại mềm mềm rất ngon, nhưng tuyệt vời nhất vẫn là hương vị khi cắn miếng thịt kia, một mùi thơm nhè nhẹ lan tràn khắp khoang mũi, không biết dùng ngôn từ nào mới có thể diễn ta được mùi vị cực phẩm kia.

Giang Diệu chậm rãi ăn, hôm nay nàng muốn cùng cha thương lượng một chút chuyện nên phải chờ sau khi dùng hết bữa ăn. Đến khi mọi người đãrời khỏi bàn và trở về phòng, Giang Diệu vẫn yên lặng ngồi một bên, không cùng trở về Cẩm Tú viện với Kiều thị như mọi hôm.

Kiều thị cũng không có cách nào ngăn cản cha và con gái thân thiết nên cũng không nói gì thêm, nàng liếc mắt nhìn trượng phu một cái liền rời đi.

Giang Chính Mậu vô cùng vui mừng khi thấy khuê nữ vẫn còn lưu lại ngồi bên cạnh hắn, nhất thời không kiềm được yêu thương liền bế nàng lên ngồi trên đùi, bàn tay nam nhân luyện võ có chút thô ráp xoa xoa đôi gò má non mịn trắng nõn, hắn cười tít mắt: “ Vẫn là Diệu Diệu thương cha nhất”.

Giang Diệu lắc đầu, khuôn mặt bé nhỏ nghiêm túc: “ Nữ nhi có chuyện muốn thương lượng với cha!”.

Giang Chính Mậu không khỏi sửng sốt khi nghe con gái nói, tiểu hài tử chẳng khác gì hạt đậu nhỏ lại có thể cũng hắn thương lượng, nhìn vẻ mặt của nàng cứ như chuyện nàng sắp nói có liên quan đến quốc gia đại sự không bằng. hắn bất chợt nhớ lại nữ nhi dạo này hoạt bát lên rất nhiều so với trước đây, nên cứ ngỡ là nàng muốn xin ra ngoài dạo chơi nhưng thê tử không cho đành phải cầu xin hắn. Giang Chính Mậu mỉm cười, vuốt tóc nàng: “ Nếu muốn ra ngoài chơi thì phải được nương con cho phép, xin cha cũng vô ích thôi”. hắn cũng không muốn chọc thê tử tức giận thêm đâu, từng đấy ngày bị nàng lạnh nhạt là quá đủ rồi.

Giang Diệu mãnh liệt lắc đầu nhỏ, sau đó mới đem chủ ý của mình kể lại cho phụ thân nghe một cách tỉ mỉ: “ Cha, Trần tỷ tỷ cũng không thích tam ca. Nữ nhi đã nói chuyện với tỷ ấy rồi, mọi chuyện còn lại liền giao cho người vậy”.

Giang Chính Mậu nghe khuê nữ nói liền ngẩn người. Trước đây đúng là do hắn có chút bực mình vì nhi tử trốn tránh trách nhiệm nên quyết định hôn sự đó có chút qua loa, những ngày này kiều thê cùng hài tử đều xa lánh, hắn cũng đã hối hận lắm rồi. Giang Chính Mậu biết rõ tính tình của Kiều thị, đang muốn tìm cách giải quyết cho êm ấm thì không ngờ ái nữ của hắn đã nhanh chân hơn một bước. Giang Chính Mậu nghe chủ ý của con gái, mặt mày vô cùng nhu hòa, hôn lên trán nàng, đáp ứng: “ Được, mọi chuyện cứ để cha”.

Giang Diệu nghe cha nói vậy thì gương mặt xinh đẹp không khỏi nở nụ cười hài lòng, nàng vươn bàn tay nhỏ nhắn sờ lên mặt Giang Chính Mậu rồi ngẩng đầu hôn lên má hắn một cái.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor