Cưng Chiều Thê Tử Bảo Bối - Chương 01

Chương 1: Giang Diệu

Cuối xuân anh đào nở chín rộ, đem quả anh đào đổ vào chén lưu ly, rắc thêm một lớp đường lêntrên, thế là thành một chén chè anh đào ngào đường thơm ngon. anh đào màu đỏ óng ánh như mã não, lớp đường cứng lại như tuyết trắng, hương vị ngọt lành mát dịu. một chén chè mà cả màu sắc lẫn hương vị đều đủ cả,

Nha hoàn mặc y phục xanh biếc, đầu chải hai búi tóc đang bưng điểm tâm vào trong phòng. Đây là Ngọc Trác nha hoàn nhất đẳng hầu hạ Giang Diệu- cháu gái của Trấn quốc công.

Ngọc Trác đi vào, tiến về phía tiểu cô nương đang vùi đầu luyện chữ hành lễ: "Tiểu thư, phòng bếpđã chuẩn bị điểm tâm, tiểu thư nghỉ một lát rồi hãng luyện tiếp, tránh cho tay bị đau nhức"

Tiểu cô nương đang ngồi sau chiếc bàn vuông đặt ba chân đài sen, ước chừng khoảng sáu tuổi. Khuân mặt nhỏ nhắn, trắng nõn mềm mịn, chải hai búi tóc hình nụ sen, trên đó cài chiếc trâm vàng nạm ngọc trai, trước ngực buông xuống bím tóc được tết khéo léo, đuôi tóc có buộc chiếc chuôngnhỏ, nhìn thật đáng yêu. trên cổ đeo một chiếc vòng vàng, vòng vàng được chia làm hai đầu uốn cong thành hình, khảm đầy ngọc trai có khắc hình vẩy cá. trên y phục của nàng được thêu mộtbông hoa sen lớn, chất vải vải mềm mại nên nhìn sống động vô cùng.

Ngọc Trác là nha hoàn thiếp thân bên người Giang Diệu, đã hầu hạ được gần hai năm, nên biết tiểu thư của mình trên người tùy tiện mặc một bộ xiêm y, tính giá trị cũng đủ để cả một nhà bình thường ăn no trong một năm, không nói nên lời - thật sự là quý giá.

Ai cũng biết, phủ Trấn quốc công dương thịnh âm suy, một phòng đều là nam nhân, tiểu thư là cháugái duy nhất của Trấn quốc công. Vật lấy ít làm quý, huống chi lại là một tiểu thư xinh đẹp đáng yêu, cho nên đều được mọi người coi như bảo bối. Chỉ cần tiểu thư vui vẻ, đừng nói chỉ là bộ y phục, dù có là ánh trăng trên cao cũng phải nghĩ cách lấy xuống bằng được cho nàng. Theo như lời quốc công phu nhân nói: "Chỉ có một đứa cháu gái này, nếu không cưng chiều, núi vàng núi bạc cũng sẽbị đám xú tiểu tử kia cầm đi hoang phí"

Giang Diệu dùng bàn tay nhỏ trắng nõn cầm bút, tư thế ngay ngắn, không giống như một đứa trẻ mới sáu tuổi. Nhưng nàng biết, cơ thể gần sáu tuổi này của mình quá mức gầy yếu, kém xa lúc nàng mười ba tuổi có thể cầm bút viết chữ lưu loát như mây bay nước chảy.

Giang Diệu nhìn chữ trên tờ giấy xiêu xiêu, vẹo vẹo cảm thấy có chút thỏa mãn. Luyện chữ liên tụcmột tháng nhìn so với lúc ban đầu tốt hơn rất nhiều.

Lúc này nghe thấy âm thanh của Ngọc Trác, Giang Diệu đem bút đặt trên giá, nét mặt không giống như hài tử bình thường vui mừng khi được đồ ăn. Giang Diệu chỉ thoáng ngẩng đầu nhìn Ngọc Trácnói: "Để đấy đi!"

"Để đấy", ý tứ chính là không ăn?

Ngọc Trác nhíu mi, nhìn gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo tiểu thư mà đau lòng. Bình thường, tiểu thư được mọi người cưng chiều, tuổi nhỏ lẽ ra phải trắng trẻo mập mạp mới đúng. Nhưng lúc này lại lộ ra gương mặt nhỏ bé suy nhược tái nhợt, bên trong đôi mắt to tròn có ánh nước long lanh. Ngườikhông biết còn tưởng rằng tiểu cô nương nhà này bị cha mẹ ngược đãi.

Ngọc Trác biết, lúc mới sinh ra tiểu thư thiếu chút nữa thì chết non, may mà phúc lớn mới giữ lại được mạng nhỏ, ngày thường luôn ốm yếu. Nàng từ trong bụng mẹ đi ra đã mắc phải bệnh căn, cho nên khi những hài tử khác ra ngoài chơi đùa nàng chỉ có thể ngồi yên trong phòng. Mùa đông lạnh lẽo nàng chỉ có thể cuộn tròn mình trong chăn giống như thịt viên không thể ra khỏi cửa.

Ngọc Trác đem chiếc khay nhỏ màu hồng có khắc hoa phú quý mạ vàng đặt trên mặt bàn, cẩn thận lấy mấy món điểm tâm ngọt trong khay ra.

Trừ bỏ anh đào ngào đường còn có hai đĩa điểm tâm tinh xảo. Điểm tâm này đều là Kiều thị đích thân mời đầu bếp từ Thịnh Châu đến làm. Vì con gái nên đương nhiên tốn không ít tâm tư. Điểm tâm được bày khéo léo, từng khối trắng như tuyết mềm dẻo được tạo thành hình thỏ trắng trông giống như thật. Bên cạnh là bánh mân côi, làm từ hoa hồng mà sáng sớm Kiều thị đã phái người lên Diệu Vân Phong hái về nên mùi vị thơm ngọt, nuốt vào còn lưu lại hương thơm trong miệng.

Giang Diệu nhìn bộ dạng khó xử của Ngọc Trác mới cầm một miếng điểm tâm lên ăn thử rồi thầm đánh giá, mềm mà không dính, hương vị cũng không tệ.

Ngọc Trác nhìn tiểu thư ăn tâm tình liền vui vẻ, nhưng dường như nghĩ tới điều gì, Ngọc Trác nói: "Tiểu thư, Tạ cô nương đã ở bên ngoài nửa canh giờ, có cần mời nàng tiến vào không?"

Giang Diệu tay cầm điểm tâm cắn một miếng lại một miếng rồi mới nói: "không cần, bảo nàng đi đi"

Ngọc trác có chút kinh ngạc. Vị Tạ cô nương bên ngoài kia không phải ái khác mà chính là muội muội của thiếp tam gia phủ Trấn quốc công - Tạ Nhân

Phủ Trần quốc công tổng cộng có ba phòng, ba vị gia đều là con vợ cả. Đại gia với nhị gia là người ngay thẳng, hiền lành, khiêm tốn, còn tam gia là người phong lưu cho nên đã sớm du sơn ngoạn thủy khắp nơi. Thời điểm đi qua Bình Châu, bất ngờ gặp đại cô nương Tạ gia dòng dõi thư hương, sau đó liền tìm mọi biện pháp đưa Tạ đại cô nương vào cửa. Sau khi Tạ di nương vào cửa sáu năm, Cha mẹ ở Bình Châu liên tiếp chết bệnh, Tạ di nương đối với muội muội ruột nhỏ tuổi rất nhớ mong. tam gia cưng chiều Tạ di nương vì muốn nàng vui nên đã đem Tạ Nhân đón vào trong phủ chăm sóc.

Tạ di nương dù rất được sủng ái nhưng cũng chỉ là thiếp, cho nên người trong phủ Trấn quốc công đương nhiên không đem muội muội của nàng ta để vào mắt.

Tạ Nhân vào phủ không lâu đã trở thành bằng hữu tốt của Giang Diệu.

Từ lúc đó, trong phủ Trấn quốc công không ai dám nói xấu Tạ Nhân nếu không Giang Diệu là người đầu tiên không tha.

Đừng nhìn Giang Diệu chỉ là một hài tử sáu tuổi nhưng bình thường vô cùng thông minh, chữ đãthấy qua thì sẽ không quên. Dù rất thông minh nhưng thân thể lại ốm yếu. Hàng ngày cùng với ba ca ca luyện khí, nếu không phải có thân thể suy yếu thì có lẽ nàng cũng sẽ là một tiểu Bá vương.

Nhưng mà từ lúc tiểu thư vô ý rơi xuống nước, phải nằm trên giường suốt một tháng thì thái độ đối với Tạ Nhân bỗng nhiên trở nên lạnh nhạt.

Ngọc Trác cảm thấy thắc mắc.

Theo như bình thường, tiểu thư có tính tình thẳng thắn nếu không thích Tạ cô nương vừa rồi khi Tạcô nương đến có thể trực tiếp cự tuyệt. Nhưng nàng không cự tuyệt mà lại để cho Tạ cô nương đợi nửa canh giờ mới nói không gặp. Dường như là cố ý như vậy.

Ngọc Trác không hỏi nhiều mà chậm rãi lui ra ngoài.

Ngọc Trác đi ra bên ngoài, thấy một tiểu cô nương bảy tuổi mặc chiếc áo mỏng đơn giản màu xanh ngọc bích trông hơi cũ đang ngồi quay lưng lại. Đúng là Tạ Nhân,

Tạ gia là dòng dõi thư hương, Tạ Nhân tuy tuổi còn nhỏ nhưng cử chỉ đoan trang có phong phạm thục nữ. Ngọc Trác nhìn vị Tạ cô nương này nghĩ thầm, hai mắt to tròn, làn da trắng nõn, mềm mại, lớn lên nhất định là một mỹ nhân.

Nhưng mà dù có xinh đẹp hơn nữa cũng không bằng tiểu thư của nàng. Mẫu thân của tiểu thư là Kiều thị hòn ngọc quý trên tay Thái phó - thầy giáo của đương kim Hoàng thượng. Kiều thị là mộtmỹ nhân nổi tiếng trong kinh thành. Còn phụ thân của tiểu thư là trưởng tử của Trấn quốc công tên Giang Chính Mậu cũng là một người tuấn lãng, khôi ngô. Hôn nhân của hai người chỉ có thể nói là châu liên bích hợp*, ông trời tác thành.

*Châu liên bích hợp: trai gái xứng đôi vừa lứa

Mà dung mạo của tiểu thư được kế thừa ưu điểm của song thân, khi trưởng thành không biết còn xinh đẹp đến mức nào.

Ngọc Trác đem lời của tiểu thư nói với Tạ Nhân.

Tạ Nhân tuy tuổi còn nhỏ nhưng hằng ngày cũng lễ phép có quy củ, thái độ đối với nha hoàn trong phòng Giang Diệu rất tôn trọng. Lúc này nghe Ngọc Trác nói như vậy liền vô cùng kinh ngạc nhưng cũng không dám nói thêm điều gì. Tỷ tỷ của nàng dù liên tục được sủng ái nhưng cũng chỉ là thiếp. Bị vợ cả Thích thị dồn ép, tỷ tỷ bị ủy khuất mà không dám nói ra chỉ có thể chịu đựng. Nhưng nàng nhịn không được, cho nên nàng mới nghĩ cùng Giang Diệu gây dựng quan hệ tốt.

Nàng cùng với Giang Diệu tuổi tương đương nhau, trong phủ Trấn quốc công cũng không có tiểucô nương khác, tất nhiên là nàng có thể dễ dàng tiếp cận.

Nhưng hôm nay, Giang diệu lại có thể không để ý tới nàng.

Tạ Nhân trong lòng buồn bực nhưng cũng không dám đắc tội Giang Diệu, chỉ có thể yên lặng rời đi.

Ngọc Trác thở dài một hơi nhẹ nhõm, đi vào trong bẩm báo với Giang Diệu: "Tiểu thư, Tạ cô nươngđi rồi.". Nàng đem đồ chơi mới vừa rồi Tạ Nhân cầm đến lên cho tiểu thư, nói: "Đây là của Tạ cônương đưa cho tiểu thư." là một chiếc vòng cổ có hình con thỏ vô cùng tinh xảo.

Giang Diệu không nói chuyện. Ngọc Trác hiểu ý đem vòng cổ lấy trở về.

Giang Diệu yên lặng nhìn Ngọc Trác đi ra ngoài.

Nàng chợt nhớ tới kiếp trước. Nàng đối xử với Tạ Nhân rất chân thành vậy mà cuối cùng chính nàng ta tự tay đưa nàng tới con đường chết. Ngày đó Tạ Nhân xui khiến Lục Hành Châu đem nàng ném vào giữa giếng cạn, dù có là bất tử cũng phải chết.

Lúc ấy nàng mới mười sáu, vừa đính hôn không lâu, một tháng sau sẽ thành thân vậy mà mạng cũng đánh mất thì còn cái gì để thành thân đây.

Nàng cũng hiểu được, Tạ Nhân hiện giờ không phải là Tạ Nhân sau khi lớn lên, nếu nàng tìm Tạ Nhân hiện tại để báo thù thì không thể chút hết được oán giận. Có thể sống lại là trời cao ban ân, nàng tội gì phải để ý những chuyện không đâu khiến bản thân không thoải mái. Dù sao chết nàng cũng đã trải qua, nếu Tạ Nhân dám đi trêu chọc nàng, nàng cũng không ngại nhanh chóng tiễn nàng ta sớm một bước. Dù sao phủ Trấn quốc công cũng là địa bàn của nàng, nếu ngay cả một cái Tạ Nhân nho nhỏ cũng không đối phó được thì quả thật là đồ bỏ đi..

Lúc này, trong khi Giang Diệu ngồi ngẩn ngơ thì bên ngoài truyền đến vài âm thanh, nhất thời làm cho căn phòng đang yên tĩnh náo nhiệt hẳn lên.

Ngay sau đó, ba thiếu niên tuấn tú vô song tiến đến.

Thiếu niên mặc cẩm bào màu xanh thêu hoa, thắt đai lưng trắng bạc treo ngọc bội cùng túi hương, miệng tươi cười đi đằng trước, bước nhanh như lưu tinh* như sợ bị hai thiếu niên đằng sau vượt lên trước.

*Lưu tinh: sao băng

Thiếu niên môi hồng răng trắng đến trước bàn sách của Giang Diệu, đưa gương mặt tuấn tú sáng lạn tới gần, dùng giọng nói cưng chiều kêu: "Diệu Diệu"

Nghe thấy âm thanh quen thuộc, sắc mặt Giang Diệu biến đổi gương mặt có chút ngô nghê mà mộthài tử sáu tuổi nên có.

Giờ phút này, trên mặt của Giang Diệu tràn đầy ý cười, hai má có núm đồng tiền trông vô cùng đáng yêu.

Nàng khẽ ngẩng đầu, nhìn phía trước có ba gương mặt giống nhau như đúc, dùng âm thanh ngọt ngào kêu lên: "Đại ca, nhị ca, tam ca"

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor