Công Chúa Yêu Phò Mã - Chương 40

Công Chúa Yêu Phò Mã
Chương 40
gacsach.com

Sương mù hắc ám bao phủ quanh nàng, mà thanh âm của Úy Vân như xuyên qua sương mù vọng lại, giọng nói khàn khàn vội vàng mà nàng chưa bao giờ nghe qua.

Tại sao hắn lại ở đây?

Nhạc Bình buộc mình phải mở mắt, không sai, là khuôn mặt quen thuộc của Úy Vân, nhưng...

Tại sao trong mắt Úy Vân lại lóe ra lệ quang?

“Không được.” Nàng cố gắng muốn chạm vào mặt hắn, không muốn để Úy Vân bị thương tổn, “Không được...” Nàng thì thào nói.

Đau đớn một mình nàng gánh chịu là được, nàng không phải đã phải chịu đựng sự khổ sở đau đớn này rồi sao?

“Không nên cố sức nói chuyện.” Úy Vân nhẹ giọng ra lệnh, “Đại phu đã tới rồi, nàng nhất định sẽ bình an vô sự.”

Hắn có chút run rẩy, lúc này Nhạc Bình mới nhận ra Úy Vân đang ôm nàng.

Tay hắn gắt gao ôm nàng, Nhạc Bình cảm thấy bình thản mà ấm áp, thân thể đau đớn phảng phất cũng có thể chịu đựng được.

“Đại phu tới.”

Úy Vân xoay người đối mặt với Âu Dương, biết hắn phải vì nàng mà giữ tỉnh táo, không thể suy sụp vào lúc này.

“Úy Vân, ngươi phải rời đi để đại phu khám cho nàng.”

“Ta muốn ở lại.”

Âu Dương lộ ra chút đồng tình:

“Ngươi phải rời khỏi đây, mới có thể khống chế tâm tình của mình, ta có việc nói với ngươi.”

Úy Vân biết hắn nói sự thật, hắn buộc mình phải buông Nhạc Bình, theo Âu Dương đi ra ngoài, để Nhạc Bình ở trong phòng với đại phu.

“Nhạc Bình công chúa gặp thổ phỉ được Nguyệt Quang cứu.”

“Cái gì?” Hắn mờ mịt nhìn bằng hữu.

Âu Dương quay lại cười xin lỗi, “Rất xin lỗi, nàng hẳn là nên sớm báo với ngươi, ta nghĩ... Nguyệt Quang cố ý tách ta ra, nên mấy ngày nay mới luôn biến mất như vậy, nàng che giấu Nhạc Bình công chúa rất tốt, nếu ta biết... tuyệt đối sẽ không cho phép nàng làm vậy, ta biết Nhạc Bình công chúa có ý nghĩa rất lớn với ngươi.”

Úy Vân tạm thời không có cách nào lên tiếng.

“Muốn ta trừng phạt nàng sao?”

“Không.” Úy Vân buộc chính mình quên đi cảnh tượng Nhạc Bình bất lực ngã trên đất, “Ta muốn cám ơn Nguyệt Quang quận chúa, nếu không phải nàng cứu Nhạc Bình, có thể...” Hắn khóc không thành tiếng.

“Nàng có thể sớm nói cho ta biết chuyện này, vậy tình cảnh hôm nay đã có thể tránh khỏi, nếu không phải ta dung túng nàng nhặt con mèo nhỏ, con chó nhỏ về, dung túng nàng dưỡng ngưu dưỡng mã, nàng hôm nay cũng sẽ không nhặt một công chúa về dưỡng.”

“Nhạc Bình tại sao lại bị lão bà của ngươi nhặt được?” Úy Vân buộc mình đùa giỡn, nếu không hắn sẽ phát điên.

Mất một khoảng thời gian mới hồi phục, nếu lại một lần nữa mất đi Nhạc Bình, hắn không tin mình có thể chấp nhận được lần nữa.

“Úy Vân...” Hắn muốn nói lại thôi.

“Không cần để ý đến ta, ta muốn yên tĩnh một lát.” Úy Vân nhắm mắt lại.