Công Chúa Yêu Phò Mã - Chương 19

Công Chúa Yêu Phò Mã
Chương 19
gacsach.com

“Vương gia đâu?”

Phúc Trọng trưng ra vẻ mặt bị làm khó.

Nhạc Bình nhìn vào cánh cửa thư phòng đóng chặt, Phúc Trọng vừa từ đó ra, nàng nhìn thấy rất rõ ràng, “Ở đấy sao?”

Vẻ mặt ông vẫn vô cùng thống khổ.

“Được, cám ơn ông chấp nhận.” Nhạc Bình không thèm nhìn ông liền đẩy cửa bước vào trong.

Phúc Trọng nghe nàng nói như vậy, nhanh như chớp bỏ chạy, ông vừa rồi đã phải nghe Vương gia nổi trận lôi đình rồi, ông không muốn bị cuốn vào cuộc chiến tranh này nữa.

Úy Vân nghe thấy thanh âm cũng không ngẩng đầu lên.

“Để ở đằng kia là được rồi, ta bỏ tiền ra thuê các ngươi, không phải là muốn các ngươi vướng chân vướng tay ta, chọc giận ta...” Thanh âm của hắn khiến kẻ khác không rét mà run, “Nếu còn để ta phát hiện ngươi làm sai một lần nữa, ta sẽ để ngươi cuốn gói ra đi, Tuấn Vương phủ không cần lũ vô dụng, ta có thể mời kẻ khác giỏi hơn.”

Nhạc Bình châm chọc nói:

“Đúng vậy, chàng có thể ngụy trang bằng vẻ mặt khiến người ta sợ suýt chết này, làm mọi người đều náo động”

Úy Vân ngẩng đầu, trên mặt chợt lóe lên vẻ kinh ngạc, sau đó bị kỹ xảo của hắn che dấu đi.

“Nàng... Tới đây làm gì?” Hắn hạ mắt, trở lại công việc của mình, “Ta không gọi nàng.”

“Ta sẽ không bị thái độ của chàng hù dọa.” Nàng đứng trước mặt hắn, “Tại sao tránh mặt ta?”

“Ta không tránh mặt nàng.” Hắn trầm trầm nói: “Ta bận nhiều việc!”

Nhạc Bình gật đầu, “Ta biết chàng bận nhiều việc, nhưng là... chừng nào thì xong?” Nàng đột nhiên nói thêm, “Đừng nói với ta là vĩnh viễn không xong, ta sẽ không tin, chỉ càng chứng thực là ta đoán đúng.”

“Đoán cái gì?”

“Chàng sợ ta.” Nàng khiêu khích nhìn hắn.

Hắn kinh dị ngẩng đầu mắt nhấp nháy mấy cái, hắn có nghe lầm không? Một chút phẫn nộ thoáng qua trên mặt hắn.

“Ta nghĩ nàng cần phải bị đánh!”

“Có lẽ” Âm điệu của nàng vẫn bình thản, “Nhưng chàng sẽ không động thủ đánh ta.” Nàng thở sâu, “Úy Vân, chàng vẫn không trả lời ta.”

“Ta rất kinh ngạc khi nàng dám khẳng định như vậy.” Môi hắn hiện lên một nụ cười mỉa mai, “Đại khái là khoảng giữa trưa!” Hắn khắc chế tâm tình của hắn.

“Được, ta sẽ không quấy rầy chàng nữa...”

Cảm giác thất vọng nảy lên trong lòng Úy Vân, hắn không hề biết mình lại mong được nhìn thấy nàng như vậy, Úy Vân không nhận ra khuôn mặt hắn lại biểu lộ ra điều này.

Nhạc Bình nở nụ cười đáng yêu, “Ta đợi đến giữa trưa lại đến tìm chàng.”

Hắn còn chưa kịp phản ứng, tiểu yêu tinh nghịch ngợm kia đã chạy ra ngoài, đóng sầm cửa lại trước mặt hắn, sau đó...

Khóe miệng hơi co rúm lại, dần dần mở rộng thành một tiếng cười to sang sảng, hắn sớm biết Nhạc Bình tuyệt đối sẽ không cho phép ai cự tuyệt nàng.

Thị vệ bên ngoài nhảy dựng lên, Nhạc Bình tiểu thư quả nhiên có ảnh hưởng không bình thường đối với vương gia. Tính tình vương gia đã khiến họ luôn luôn như ngồi trên đống lửa, không ngờ nàng vừa đi vào, đã làm cho vương gia cười lớn như vậy.