Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Chương 88

Chương 88: Vỗ mông ngựa đến kẻ gian chuồn

Editor: Cẩm Tiên

Bên trong căn phòng an tĩnh âm lãnh giống như phần mộ, chỉ còn lại chuông điện thoại di động đột ngột một mực quanh quẩn.

Hứa Dịch thật sự là đoán không được ý của Tư Dạ Hàn, cũng không biết hắn rốt cuộc có muốn nghe cú điện thoại này hay không, chỉ có thể một mực giơ điện thoại di động đứng trơ trơ ở nơi đó, cú điện thoại này để cho hắn trong tiềm thức có loại linh cảm không lành.

Bết bát hơn chính là, theo tiếng chuông vang động, quanh mình cảm giác áp bách càng ngày càng bức người, tiếng chuông nghe vào trong tai quả thật giống như là bom hẹn giờ đếm ngược.

Thần kinh Hứa Dịch căng thẳng đến cực hạn, đại khái là bởi vì quá hốt hoảng, tay run một cái, lại không cẩn thận nhấn nút trả lời.

Một giây kế tiếp, trong hình xuất hiện ánh mắt khuôn mặt quen thuộc của Diệp Oản Oản.

Đầu kia điện thoại di động, Diệp Oản Oản đợi thật lâu không thấy người tiếp, mắt thấy điện thoại di động sắp tự động cúp, lúc này, hình ảnh lóe lên, video nói chuyện điện thoại rốt cuộc kết nối.

Thấy rõ màn ảnh trong nháy mắt, con ngươi Diệp Oản Oản đột nhiên co rút lại một chút.

Chỉ thấy đầu kia màn hình người đàn ông đang nằm trên ghế sa lon, một cánh tay để ngang cái trán, cổ áo sơ mi tùy ý cởi ra hai nút áo, tóc cũng có chút xốc xếch, nhất là sắc mặt, tái nhợt đến không còn bình thường.

Cho dù là cách màn hình, cô cũng có thể cảm giác được trên người nam nhân khí tức đáng sợ nguy hiểm đến cực hạn, nhưng, cũng mê người đến cực hạn.

Nhìn theo góc độ của video, điện thoại di động tựa hồ là một người khác đang cầm lấy, có thể là Hứa Dịch.

Màn hình điện thoại di động một mực đang khẽ run lấy, cô đoán chừng là tay của Hứa Dịch đang run.

Từ chi tiết run rẩy nhỏ xíu bên trong, Diệp Oản Oản trong nháy mắt liền bén nhạy phát giác một tia nguy cơ, tám phần mười Tư Dạ Hàn đã nhận được tin tức, cô vẫn là chậm một bước.

Diệp Oản Oản mấp máy môi, liễm lấy con ngươi, "Xin lỗi... Không phải em đã quấy rầy đến anh nghỉ ngơi rồi chứ..."

Một bên Hứa Dịch mắt thấy đã không cẩn thận nhận, chỉ có thể vội vàng giảng hòa, "Diệp tiểu thư, Cửu gia còn chưa đi ngủ, trễ như vậy cô còn gọi tới là có chuyện gì không?"

Diệp Oản Oản dùng sức gật đầu một cái, "Có."

Trầm mặc một hồi, Diệp Oản Oản mới ngẩng đầu lên, tiếp tục mở miệng, "Hôm nay trường học có một nam sinh tỏ tình với tôi, nói yêu thích tôi..."

Vội vàng không kịp chuẩn bị mà nghe nói như vậy, hồn Hứa Dịch đều sắp bị hù dọa đến sợ chết khiếp, Diệp Oản Oản này tại sao lại phạm ngu xuẩn tự vạch áo cho người xem lưng!

Hắn không dễ phát hiện mà qua lại đung đưa điện thoại di động, hy vọng nhắc nhở Diệp Oản Oản đừng nói nữa.

Nhưng mà, đầu kia điện thoại di động đã tiếp tục truyền tới âm thanh lầu bầu của Diệp Oản Oản, "Anh có thể theo em cùng đi gặp người nam sinh kia hay không?"

Diệp Oản Oản dứt tiếng trong nháy mắt, Hứa Dịch thật là cảm giác có một đạo sấm hướng phía đầu lâu của mình bổ xuống.: v

Cô lại còn để cho Cửu gia nghe lời cô cùng đi gặp người nam sinh kia?

Bàn về việc muốn chết, hắn thật là đối với Diệp Oản Oản quỳ phục!

Ngay tại thời điểm Hứa Dịch mất hết can đảm, chỉ thấy trong màn hình di động Diệp Oản Oản nổi giận đùng đùng tiếp tục mở miệng nói, "Em đã nói với người nam sinh kia là em đã có bạn trai, hắn lại không tin em, chẳng lẽ xem em giống như cẩu độc thân vậy sao? Bởi vì quá tức giận, em đã đáp ứng hắn, phải dẫn bạn trai của em đến cho hắn xem! Em muốn cho hắn biết, em không chỉ có bạn trai, hơn nữa bạn trai em so với Hot Boy của trường học chúng em - Tư Hạ còn đẹp trai hơn một ngàn lần!"

"Ây..." Hứa Dịch sắc mặt sững sờ, ở một bên nghe đến trợn mắt hốc mồm, hoàn toàn không nghĩ tới còn có loại chuyện này.

Diệp Oản Oản này chạy đi vỗ mông ngựa đến thật là không nên quá trơn truột đi!

Ngay cả người đàn ông trên ghế sa lon sắc mặt đang âm úc cũng kinh ngạc chớp mắt một cái, căn phòng lớn như vậy trong nháy mắt giống như đất đai hồi xuân.

Diệp Oản Oản bởi vì đợi rất lâu không được đáp lại, lần nữa rũ cái đầu nhỏ xuống vẻ mất mát nói, "Xin lỗi... Có phải em đem thêm phiền toái cho anh hay không? Nếu anh không tiện ra mặt, vậy..."

"Thời gian." Đầu kia điện thoại di động truyền tới mấy âm thanh khàn khàn của người đàn ông.

Diệp Oản Oản đầu tiên là ngẩn ra, sau đó cặp mắt nhất thời sáng lấp lánh, "Tối mai được không? Ngay tại gần trường học của em!"

"Có thể."

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor