Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Chương 59

Chương 59: Thế nào ngủ?

Editor: Hyna Nguyễn

Chung quản gia là tâm phúc của lão thái thái, tự nhiên cũng biết thiếu gia nhà mình có cái bệnh lạ, giờ phút này đồng dạng là mặt đầy kinh ngạc, "Lão phu nhân, chuyện này..."

Lão thái thái trên mặt tràn đầy nghi ngờ không thôi, bước chân chậm lại, dè đặt đi tới trước mặt hai người.

Thấy lão thái thái tiến đến, Diệp Oản Oản theo bản năng mà muốn đứng dậy, lại bởi vì Tư Dạ Hàn dựa vào chính mình không có thể đứng lên, "Bà nội..."

Lão thái thái sắc mặt phức tạp nhìn cô sau khi đến gần, vẫn không có cháu trai mình phản ứng, "Oản Oản... Tiểu Cửu hắn..."

Diệp Oản Oản sợ hãi người này khi thức dậy tình tính không tốt, mới vừa rồi tự nhiên không dám kêu hắn tỉnh, vào lúc này thấy lão thái thái tới, mới nhẹ nhàng đẩy người bên cạnh một cái, "Tư Dạ Hàn, tỉnh lại đi..."

Nam nhân đang dựa vào nàng ngủ say đột nhiên bị đẩy một cái, chân mày đẹp mắt nhất thời nhíu lại, bình tĩnh nhu hòa khi ngủ giống như tan thành khói mù, dường như rất là bất mãn.

Lão thái thái nhìn chằm chằm cháu trai có thể ngủ, bởi vì quá mức kích động, thật lâu mới phục hồi tinh thần lại, "Đừng... Oản Oản a, đừng gọi hắn, để cho hắn ngủ một lát mà đi! Đứa nhỏ này bình thường ngủ quá ít..."

Tư Dạ Hàn nhướng mày một cái, Diệp Oản Oản cũng đã bị dọa sợ trái tim nhỏ thẳng run lên, cô cũng không muốn đụng đại ma đầu nghịch thiên này đâu, nghe vậy ngược lại thở phào nhẹ nhõm, một bên theo bản năng cùng lần trước như thế dùng tay nhỏ sờ tóc của Tư Dạ Hàn một cái an ủi, một bên âm thanh rất nhẹ mà mở miệng nói,

"Vậy có thể mang cho con một cái chăn được không? Tư Dạ Hàn ngủ như thế, sợ là sẽ phải cảm lạnh."

"Có có, lão Chung, ông đi lấy lại đây." Lão thái thái vội vàng nói.

"Dạ."

Chung quản gia rất nhanh liền cầm một cái chăn nhung êm ái màu xám tới.

"Cảm ơn Chung thúc!" Diệp Oản Oản nhận lấy tấm thảm, sau đó thay Tư Dạ Hàn đậy lại.

Bởi vì có cô trấn an, giờ phút này lông mi của Tư Dạ Hàn đã lần nữa giản ra, lần nữa ngủ say.

Lão thái thái rất sợ đã quấy rầy cháu trai, cùng Diệp Oản Oản nháy mắt, sau đó liền dẫn quản gia đồng thời lặng lẽ rời đi.

Trên thực tế, lão thái thái căn bản là không có đi xa, Tư Dạ Hàn ngủ bao lâu, lão liền ở tại chỗ nay đứng bấy lâu, nhìn thấy mặt cháu trai mình khi ngủ, cặp mắt bà phiếm hồng.

"Lão Chung, ông đi gọi Hứa Dịch cùng bác sĩ Mặc đều kêu đến cho ta!"

"Vâng, lão phu nhân." Chung quản gia lập tức lĩnh mệnh đi gọi người.

Mặc Huyền cùng Hứa Dịch đều ở tại nhà cũ, bị triệu đến, lập tức theo Chung quản gia đi tới trong sân.

"Lão phu nhân, ngài gọi ta?" Mặc Huyền hơi nghi hoặc một chút, lão phu nhân vào lúc này không phải là nên thấy cháu dâu tương lai sao? Vào lúc này gọi hắn tới làm gì?

Hứa Dịch đi đến một bên cũng là không hiểu. Lão thái thái sắc mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm Mặc Huyền, "Trước ông nói với ta, tiểu Cửu tình huống gần đây rất không xong, số lần thôi miên thất bại càng ngày càng cao, thường xuyên liên tục chừng mấy ngày đều không cách nào chìm vào giấc ngủ, thật sao?"

Lại nhắc tới vấn đề đau đầu này, Mặc Huyền sắc mặt hơi chăm chú gật đầu:

"Đúng thế."

Lão thái thái nghe vậy, hướng phía cách đó không xa chỉ chỉ, "Vậy ông nói cho ta biết, bây giờ chuyện gì đang xảy ra?"

Mặc Huyền không hiểu hướng phía lão thái thái chỉ phương hướng nhìn sang, sau đó nhìn qua, Tư Dạ Hàn lại dựa vào trên người Diệp Oản Oản, ngủ say.

Mặc Huyền nhất thời sững sờ, "Chuyện này..."

"Ta muốn chắc chắn nên mới vừa đi qua, tiểu Cửu ngủ thiếp đi, hơn nữa ta một mực ở nơi này nhìn, hắn đã ngủ nửa giờ." Lão thái thái mở miệng nói.

Mặc Huyền nghe vậy càng kinh ngạc, Tư Dạ Hàn lại đang trong tình huống không có hắn thôi miên, chính mình ngủ thiếp đi?

Bên cạnh Hứa Dịch cũng kinh ngạc một chút.

"Cửu thiếu gia là ngủ như thế nào?" Mặc Huyền lập tức vội vàng hỏi.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor