Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Chương 2233

Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương
Chương 2233: Dùng da mặt dày kiếm cơm
gacsach.com

Tư Dạ Hàn nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản: "Cho nên, Không Sợ Minh ủng hộ phương nào?"

"Đương nhiên là..." Lời đến đây, nhất thời Diệp Oản Oản sửng sốt một chút.

Nàng nhổ vào!

Không Sợ Minh ủng hộ... hình như con mịa nó là dòng chính đó nha!

Mình là Không Sợ Minh Chủ, khẳng định là không thể lãnh đạo Tử Vong Hoa Hồng đi đối phó dòng chính được...

"Dùng bộ đàm chỉ huy." Tư Dạ Hàn nói.

Diệp Oản Oản: "..."

Như vậy, một trận chiến quan hệ đến tương lai của Độc Lập Châu, nàng vậy mà lại không thể lộ diện, chỉ có thể dùng bộ đàm chỉ huy?

...

Hai ngày sau, chỗ biên giới bùng nổ chiến dịch cỡ lớn, tam đại thế lực hạch tâm Tội Ngục đồng thời xuất hiện, tiến hành sự đả kích mang tính chất hủy diệt đối với bộ phận thế lực ủng hộ dòng chính.

Mà tại sau đó, càng ngày càng nhiều thế lực lớn nhỏ tham dự vào, trong đó bao gồm cả Cẩu Tạp Chủng... Dịch Thủy Hàn.

Từ khi Dịch Thủy Hàn xuất hiện, thế cục lại lần nữa thay đổi, thành viên cổ tộc dòng thứ chết thảm trọng, bị dòng chính đánh cho liên tục bại lui.

Bất quá, điểm duy nhất đáng được ăn mừng chính là, Dịch Thủy Hàn cũng không động thủ đối với bất kỳ thế lực nào trừ cổ tộc dòng thứ. Giống như trước đây Dịch Thủy Hàn từng nói, kẻ anh ta nhằm vào, vẻn vẹn chẳng qua là cổ tộc dòng thứ mà thôi.

Ngày đó vào buổi trưa, khiến cho dòng chính và Tội Ngục cũng không ngờ tới chính là, Diệp Oản Oản đại biểu cho Không Sợ Minh, lại có thể đi tới khu vực giao chiến, xoay người chạy tới trận doanh dòng chính...

...

Mà tại trận doanh dòng chính, Diệp Oản Oản rốt cuộc gặp được tộc trưởng dòng chính, một lão già hơn 50 tuổi, Khương Anh.

Giờ phút này, ở bên trong trận doanh dòng chính, Khương Anh mặt không cảm xúc nhìn Diệp Oản Oản: "Bạch minh chủ, lần này tới, là có ý gì?"

Trên mặt Diệp Oản Oản tươi cười, lấy hiệp nghị hợp tác chiến lược ra: "Tộc trưởng, xem ngài nói kìa! Không Sợ Minh chúng ta và dòng chính đã ký hiệp nghị hợp tác chiến lược rồi đấy, tôi đây là tới thực hiện nghĩa vụ."

Nghe tiếng, mấy lão già dòng chính đồng loạt đầy căm tức nhìn Diệp Oản Oản.

Nữ nhân này, suýt nữa làm cho một vị cao tầng của dòng chính bọn họ, Tiết lão, tức chết, hiện tại lại liếm mặt tới, nói muốn ủng hộ dòng chính, lại còn thực hiện nghĩa vụ?

"Không phải là cô muốn tố cáo dòng chính lên Trọng Tài Hội sao?" Khương Anh nói.

"Chuyện nào ra chuyện đó! Các người không thực hiện nghĩa vụ, tôi đây phải thực hiện chứ, đúng không?" Diệp Oản Oản cười nói.

"Cô thực hiện nghĩa vụ gì chứ? Chỉ có mỗi mình bản thân cô thì có ích lợi gì?" Một vị cao tầng trong đó nói.

"Chuyện này không có cách nào, hiện tại Không Sợ Minh chỉ còn lại một mình tôi, tôi cũng muốn mang theo đông đảo nhân lực tới, nhưng bọn họ đã thần phục cái tổ chức sơn trại Tử Vong Hoa Hồng đó rồi! Còn không phải là do dòng chính các người hại sao? Hiện tại lại còn có thể lôi chuyện này ra nói, làm sao ông lại không biết xấu hổ đến như vậy?" Diệp Oản Oản lườm lão già vừa nói một cái.

"Cô..."

Lão già bị Diệp Oản Oản mắng sắc mặt phồng đỏ, hận không thể đem Diệp Oản Oản chém thành muôn mảnh.

Khóe miệng Diệp Oản Oản khẽ nhếch lên, nở một nụ cười đầy khó hiểu.

Lần này nàng tới đây, chẳng qua chỉ là vì không yên tâm Tư Dạ Hàn bọn họ. Nếu không thể lấy danh nghĩa của Tử Vong Hoa Hồng xuất hiện, vậy thì nàng liền dùng thân phận của Không Sợ Minh Chủ mà xuất hiện vậy.

Nàng và dòng chính đã ký hiệp nghị hợp tác chiến lược, dòng chính cũng không dám động thủ đối với nàng.

"Được rồi, nếu Bạch minh chủ đã có lòng, vậy thì mời thoải mái. Bất quá, tôi còn muốn nhắc nhở Bạch minh chủ một câu, ở trên chiến trường dòng chính và dòng thứ này, Bạch minh chủ ngàn vạn lần không nên có ý đồ xấu gì, nếu không, nhân nào quả nấy!" Khương Anh nói xong, xoay người rời đi.

...

Lúc sáng sớm hôm sau, Diệp Oản Oản theo đội quân của dòng chính, xuất hiện ở trên chiến trường.

"Đám chó chết dòng chính này, là muốn lấy mình làm con chốt thí sao..." Diệp Oản Oản cười lạnh không dứt.

Chỉ bất quá, nàng chính là đến xem trò vui! Lấy chính mình làm con cờ thí, ý nghĩ của dòng chính thật là đẹp nhỉ!