Có Thể Chứng Minh, Tôi Thích Em - Chương 30

Có Thể Chứng Minh, Tôi Thích Em
Chương 30: Tiết học thứ ba mươi
gacsach.com

Edit: Sherry

Sau lễ tuyên thệ trăm ngày đó, mỗi lớp mười hai đều làm một bảng nguyện vọng đại học, khung đỏ chữ đen, rất là sáng sủa bắt mắt, dán ngay bên phải bảng tin đen, để đốc thúc mọi người hăng hái nỗ lực.

Đằng sau tên Chu Hạm Đạm điền Nam Đại, trong một đống mục tiêu trong không tính là nổi bật, dù sao cũng là lớp trọng điểm của ban xã hội, tất cả mọi người đều mang trong mình một niềm quyết tâm, không thiếu tâm cao khí lớn, khát vọng trở nên nổi bật, ngay cả Tề Gia Giai cũng không hề cảm thấy thẹn với lòng mà lựa chọn "Cao đẳng kỹ thuật dạy nghề Ngũ Đạo Khẩu".

Bảng nguyện vọng một khi dán xong, cô ấy thu được không ít lời châm chọc khiêu khích của Ngô Dạng, Tề Gia Giai mắt điếc tai ngơ, còn đem biệt hiệu chim cánh cụt* đổi thành" Thanh Hoa nam thần tôi tới đây", cố ý chọc tức Ngô Dạng.

*biểu tượng của QQ

Mà Ngô Dạng cũng tiếp tục phản kích đối với cái này, cậu đem nick name của mình đổi thành Nam thần Thanh Hoa tương lai, Tề Gia Giai nhìn thấy, cười to mắng không biết xấu hổ.

Chu Hạm Đạm cảm thấy hai người bọn họ đặc biệt buồn cười, giống như điểm sáng nhỏ nhấp nháy bên cạnh cuộc sống buồn tẻ của cô.

Sau Tết âm lịch, cô và thầy Lâm trò chuyện cực ít, ngẫu nhiên kết nối cũng là liên quan đến học tập. Nhưng Chu Hạm Đạm chẳng hề cho rằng đây là cái gì mà "lấy giỏ trúc múc nước", "rơi xuống điểm đóng băng", từ sau khi xác định thi vào Đại Nam, lòng tin của cô tăng vọt, phảng phất như có khối giáp không thể phá vỡ, xua tan sương mù gặp hải đăng, chỉ cần vẫn còn ở cùng nơi với anh, thì cô có vô vàng cơ hội.

Ít nhất vào đêm giao thừa đó, anh cũng không có nói, tôi đề nghị em hướng ra xa hơn nữa, thẳng một đường thi vào thành thị... dùng cái này để khéo léo từ chối cô.

Anh bằng lòng để cô ở lại chỗ này.

Còn có có chuyện khiến người ta phấn khởi hơn cái này sao?

Cây non đâm chồi, chim chóc cất giấu cảnh xuân, mặt trời dần trở nên ôn hòa ấm áp trong tiết tháng ba, năm ba nghênh đón kì thi thử.

Để kiểm tra đánh giá trình độ cao thấp của mọi người sau đợt ôn tập, lần này ra đề tương đối khó. Sau khi cuộc thi kết thúc, trong lớp phần lớn sắc mặt không tốt, có nữ sinh vì chưa có kinh nghiệm thi Đại Học mà bắt đầu rơi nước mắt.

Bạn ngồi cùng bàn của Chu Hạm Đạm cũng sững sờ trên mặt ghế, cô ấy vừa cùng lớp phó tiếng Anh đối chiếu xong đáp án phần điền chỗ trống, hình như có nhiều chỗ sai, có phần trì hoãn chưa kịp hồi thần lại.

Chu Hạm Đạm chỉnh đốn cặp sách, vừa định rời đi, cô thấy Trương Vân ngồi yên hồi lâu đã lấy mắt kính xuống, hai tay che mặt, hít hít mũi, hình như đang khóc.

Chu Hạm Đạm hơi ngẩn ra, đẩy cặp sách trở về ngăn kéo, ngồi xuống lại, cũng không hỏi nhiều, vỗ nhẹ hai cái sau lưng cô ấy.

Trương Vân đột nhiên hét lớn lên: "Đừng đụng vào tôi!"

Trong nháy mắt, rất nhiều người nhìn qua hướng này.

Chu Hạm Đạm bị dọa sợ, ngượng ngùng thu tay về, vẫn nhỏ giọng mà an ủi: "Đừng khóc, chỉ mới thi thử thôi mà."

Trương Vân đột nhiên thả tay xuống, quay qua phía cô, khuôn mặt đỏ bừng khóe mắt trợn lên như sắp nứt ra trừng cô: "Cậu bây giờ thành tích tốt rồi! Cậu đương nhiên không cần lo lắng rồi!"

Bị cô ấy tấn công đột ngột như vậy, Chu Hạm Đạm máu dâng lên đại não, sắc mặt như hỏa thiêu, trong lúc nhất thời không thể thốt ra một chữ.

Lúc này Tề Gia Giai vừa vặn đi đến định gọi Chu Hạm Đạm cùng về chung, thấy bạn bè bị bắt nạt, bước nhanh tới phía trước, dùng giọng nói còn lớn hơn Trương Vân gấp ba lần quát to:

"Khó trách thành tích của cậu càng ngày càng kém đi! Đố kị thiêu cháy tim! Nào có tâm tư học tập!"

Trương Vân đứng thẳng dậy, một tay chống lên bàn: "Liên quan gì đến cậu chứ, học sinh kém không có tư cách nói chuyện."

Như đổ thêm dầu vào lửa, Tề Gia Giai trực tiếp giơ tay chỉ vào cô ấy: "Tôi vì sao lại không có tư cách nói chuyện? Cậu thành tích tốt thì sao, với cái tư tưởng kia của cậu, tính cách kia của cậu, dù có thi vào trường danh giáo cũng không có một chút tiền đồ nào đâu, sống ở trong cống ngầm xấu xa bẩn thỉu, cả người đầy vị buồn nôn, ai dám lại gần cậu?"

Trương Vân không ngờ cô lại cay nghiệt như thế này: "Cậu nói cái gì đó."

"Tôi nói cậu chỉ đáng ở ống cống đấy, " Tề Gia Giai vừa gật gù đắc ý, vừa khinh thường: "Mỗi ngày nhìn lên trời sao nghiến răng nghiến lợi nhưng lại không thể với tới."

"Câm miệng thối của cậu lại!"

"Ai mở miệng nói trước đấy!"

"Không phải bạn của cậu giả vờ tốt bụng thì tôi có thể như vậy sao?"

"Giả vờ tốt bụng? Tôi thấy cậu là lòng tiểu nhân thì có!"

...

Hai người càng ầm ĩ càng lớn giọng, tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, vài bạn học nữ quen biết vây tới đây khuyên can, Chu Hạm Đạm cũng ở bên cạnh lắc đầu, kéo cánh tay Tề Gia Giai.

Ngô Dạng cùng tới đây can ngăn Tề Gia Giai: "Cậu nói ít vài câu đi."

Tề Gia Giai xoay mặt nhìn về phía Ngô Dạng, trước đó cô còn hùng hồn lớn giọng, bỗng nhiên đỏ mắt: "Cậu ta có thể mắng Chu Hạm Đạm, vì cái gì tớ không thể mắng cậu ta?"

"Không sao đâu, đừng cãi nữa... Được không?" Giọng điệu Chu Hạm Đạm gần như cầu xin.

Tề Gia Giai thở dài một hơi, cũng không muốn làm cho bạn bè khó xử, vô cùng không tình nguyện mà thu tính nóng nảy, phủi phủi quần áo: "Chúng ta đi."

Chu Hạm Đạm thả lỏng, vác cặp xách lên vừa định quay đầu đi.

Trương Vân đột nhiên lớn tiếng nói: "Biết vì sao thành tích toán học của Chu Hạm Đạm và Tề Gia Giai tiến bộ nhanh như vậy không...?"

Người trong lớp vểnh tai, ánh mắt hiếu kỳ.

Trương Vân bỗng nhiên mỉa mai cười rộ lên: "Mỗi chủ nhật thầy Lâm vụng trộm thiên vị cho hai chị em bọn họ, nếu không ỷ vào việc lớn lên dễ nhìn câu dẫn giáo viên, các cậu có loại này đãi ngộ đặc biệt sao?"

Chu Hạm Đạm bỗng ngừng chân, tất cả mọi thứ liên quan đến người kia, bất cứ lúc nào cũng có thể dễ dàng ép gãy cô, nỗi sợ hãi to như vậy bỗng như gió lốc ập đến, cô không thể hô hấp.

Tề Gia Giai nổi giận quay người, tiến đến, chửi ầm lên: "Cậu bịa đặt cái ghê tởm gì đó! Như thế nào là vụng trộm bổ sung?! Ở trường học sao có thế gọi là vụng trộm bổ sung?".

"Thế sao không bổ túc cho người khác? Vốn còn tưởng rằng cậu và Ngô Dạng tốt lắm, ăn trong bát nhìn trong nồi, sao cậu không tìm Ngô Dạng nhờ bổ túc? Rắn chuột một ổ, làm gái điếm còn có tư cách đứng ở trường học, cho rằng mình rất cao quý sao?"

Tề Gia Giai xiết chặt nắm đấm, còn chưa mở miệng, một bóng dáng đột ngột vụt qua.

Căn bản không kịp ngăn cản, Trương Vân hét thảm một tiếng, chân bàn bị đẩy mạnh, ma sát ken két dấy lên. Tiếng ầm ầm vang lên sau đó, ghế dựa nện vào mặt đất, Trương Vân đã bị Ngô Dạng túm ra khỏi chỗ ngồi, kéo thẳng ra hành lang.

Trong lớp vang lên tiếng thét chói tai, nhưng không một ai ngăn cản, có học sinh chạy ra khỏi phòng học.

Trương Vân bị kéo cổ áo, hít thở khó khăn, kinh sợ đến mức mặt không có chút máu.

Mãi đến khi ra ngoài, Ngô Dạng mới hất cô ta ra, Trương Vân toàn thân vô lực, thoáng cái ngã xuống ngay tại đó, há to miệng thở hổn hển.

Ngô Dạng sắc mặt âm u, giống như núi mưa đổ xuống, từ trên cao nhìn xuống cô ta: "Cậu thử lặp lại lần nữa xem?"

Khóe môi Trương Vân run rẩy, gương cao mắt nhìn cậu nửa ngày, lại không nói một chữ, bưng kín mặt, gào khóc.

"Các em làm gì đó!" Chủ nhiệm lớp nhận được tin báo, bước nhanh chạy tới.

Thầy Lâm cùng thầy giám thị cũng đi theo phía sau cô, sắc mặt lo lắng giống nhau.

Chu Hạm Đạm đuổi theo ra đứng yên ở chỗ cũ, hãi hùng khiếp vía, như rơi vào hầm băng, cả người không cách nào nhúc nhích.

***

Sau đó, tất cả trở nên mất khống chế, lại phảng phất như nằm trong dự liệu.

Trương Vân và Ngô Dạng vài ngày liên tiếp không hề đến lớp.

Thứ hai, mẹ Trương Vân lập tức mang theo một giấy chứng nhận của bệnh viện khoa tâm thần náo loạn ở văn phòng khối mười hai, ngồi ở chỗ đó khóc lóc yêu cầu giải thích.

Cùng lúc đó, truyền thông trong thành phố cũng lấy cái này thổi phồng lên, không tiếc dùng tới tiêu đề "Học sinh giỏi lớp mười hai phẫn nộ đánh nữ sinh cùng lớp, là áp lực lớn hay là nhân phẩm kém" kinh động chói mắt như vậy, toàn bộ cao trung bị đẩy đến nơi đầu sóng ngọn gió.

Càng là trường học danh tiếng lẫy lừng, càng không được phép có một chút vết nhơ nào, dù là cái "vết nhơ" này thật ra có nguyên nhân.

Thì cứ như vậy, nghe nhầm đồn bậy, ba người thành hổ [1], càng có nhiều phụ huynh bắt đầu lo lắng cho an toàn của con mình ở trường học, bắt đầu tạo áp lực cho lãnh đạo trường học.

[1] Ý nói sức mạnh của lời đồn là rất lớn.

Chủ nhiệm lớp có lẽ cũng đã ngầm hiểu tình huống ngày đó qua miệng học trò, sau đó phản ánh với nhà trường, thầy Lâm cũng đã bị gọi đi một chuyến đến phòng làm việc của hiệu trưởng.

Tất cả những điều này, đều là Chu Hạm Đạm biết được từ miệng bạn học trong lớp. Tề Gia Giai mấy ngày liên tiếp đều nằm sấp ở chỗ ngồi, giống như đóa hoa héo tàn, không còn sinh khí.

Cô an ủi bạn bè không có kết quả, bản thân cũng tâm trí không yên, ăn ngủ khó khăn, lo cho Tề Gia Giai, lo cho Ngô Dạng, cũng lo lắng cho thầy Lâm.

Nhưng cô vẫn không dám đến hỏi, toàn bộ mầm tai hoạ là từ cô, cô thậm chí muốn, để bản thân thay thế bọn họ chịu đựng mọi điều này.

Tuy rằng thầy Lâm có vẻ như không bị ảnh hưởng, dáng mạo trên lớp vẫn như thường, nhưng Chu Hạm Đạm vẫn không dám nhìn anh nữa, đáy lòng chỉ có hổ thẹn cùng hối hận sâu sắc.

Buổi tối về nhà ăn cơm, ba ba một bên xem báo chí cũng hời hợt hỏi câu: "Trường học các con có chuyện gì thế, cũng sắp thi Đại học rồi, bọn học trò này cũng thật không an phận, là lớp của con sao?"

Chu Hạm Đạm thoáng chốc đỏ mắt, đặt đũa xuống, quẳng ra một câu "Các người căn bản là không biết cái gì hết!" Bỏ chạy về phòng, đóng sầm cửa.

Cô gục xuống bàn im lặng khóc rống một trận, như muốn đem áp lực mấy ngày nay trút ra toàn bộ.

Khóc mệt, Chu Hạm Đạm lau lau mũi, lấy điện thoại di động ra, chần chờ một lát, vẫn là gửi tin nhắn cho thầy Lâm.

"Thầy Lâm, thực xin lỗi."

Thầy Lâm rất nhanh trả lời, giọng điệu như không đặt mình vào trong, không biết chút nào: Làm sao vậy?

Chu Hạm Đạm giải thích cặn kẽ, miêu tả toàn bộ chuyện ngày hôm đó, cuối cùng vẫn lại nói xin lỗi, một lời xin lỗi cứng rắn, nói lỗi đều ở cô.

Thầy Lâm kiên nhẫn nghe cô nói xong, không ngờ là trả lời ba chữ: Tôi biết rõ.

Chu Hạm Đạm lần nữa tuôn nước mắt.

Anh còn nói: Chủ nhiệm lớp các em cũng đã nói với tôi.

Chu Hạm Đạm qua loa lau nước mắt: Bạn học đều nói thầy còn bị hiệu trưởng mời đến nói chuyện.

Thầy Lâm gửi một cái biểu cảm cười lớn, cũng gửi tới lời nói làm cô an tâm:

"Là tự tôi đi tìm hiệu trưởng đấy, "

"Học thêm cũng đâu phải không thỏa đáng, lớp khác cũng có học trò yếu kém mất căn bản toán học, học bổ túc ở chỗ này của tôi. Huống hồ tôi cũng có thu phí, hoàn toàn là ý nguyện của cá nhân."

"Trường học bị áp lực bức bách đang muốn xử phạt Ngô Dạng, tôi là đi xin cho em ấy đấy."

"Ngày mai chắc là có kết quả, chỉ thông báo phê bình, sẽ không ghi vào học bạ, em đừng lo lắng, cũng khuyên nhủ bạn của em đi."

"Chuyên tâm hạ mắt, đoan chính kiên định, nỗ lực tuân thủ hai điểm này mới là quan trọng nhất."

***

Cùng Chu Hạm Đạm nói ngủ ngon, Lâm Uyên gửi cho em gái tin nhắn: Cám ơn.

Lâm Tiện Ngư trả lời: Tiện tay thôi mà.

Lâm Uyên nói: Cũng thay anh nói với bác sĩ Lục tiếng cám ơn.

Lâm Tiện Ngư: Miễn đi, anh ta còn đang định tạ ơn anh kìa, vốn là một bác sĩ nhỏ cấp dưới của anh ta làm chứng nhận giả, dù có là thân thích cũng không thể như vậy được. Hôm nay anh ta ở khoa Lý nổi trận lôi đình, đem bác sĩ nhỏ kia dọa đến ủ rũ, chưa kể lúc về còn dứt khoát phê bình, phụ huynh của học sinh kia cũng không dám la lối gây chuyện nữa. Em chỉ hy vọng đám học sinh kia của anh đấy, đều có thể thi vào Bắc Đại Thanh Hoa gì đấy, không phụ tấm lòng lương thiện tận lực tình thâm nghĩa trọng của anh đây.

Lâm Uyên tựa như nhớ tới người nào đó chuyện gì đó, chỉ cười cười đáp lại: Thi vào Nam Đại là được rồi.