Có Thể Chứng Minh, Tôi Thích Em - Chương 07

Có Thể Chứng Minh, Tôi Thích Em
Chương 7: Tiết học thứ bảy
gacsach.com

Edit: Sherry

Cả ngày sau đó, tâm trạng của Chu Hạm Đạm giống như một vườn cây rậm rạp rộng rãi, tỏa hương hoa thơm ngát, cỏ cây dạt dào.

Đặc biệt hơn, suốt hai tiết toán Lâm Uyên đều mặc cái áo dệt kim hở cổ này trong lớp.

Cô vui đến sắp chết rồi.

Anh vừa quay đầu lại, cô liền xấu hổ cúi đầu, sợ tiếp xúc với ánh mắt của anh.

Anh lại quay lưng, công thức viết trên bảng như biến thành nhạc phổ, nhẹ nhàng diễn tấu trong lòng cô.

Hết tiết học, lớp phó toán học ngồi cùng bàn với cô thu sách bài tập của mọi người, đang định đem lên trên lầu.

"Cậu cầm hết được không?" Chu Hạm Đạm chủ động tỏ ý muốn chia sẻ sức nặng, đồng thời cũng cố gắng che dấu thái độ nhiệt tình quá mức của bản thân.

Trương Vân nhìn cô một cái: "Cậu muốn giúp đỡ?"

Chu Hạm Đạm gật đầu.

Trương Vân rất thẳng thắn, lập tức lấy ra một nửa trong đó, giao cho cô: "Cảm ơn."

Chu Hạm Đạm cười cười: "Không có gì."

Đây là lần thứ hai đến gặp thầy Lâm... a, không đúng, là lần thứ ba nha.

Tim của cô, cũng điên cuồng run rẩy theo từng bậc từng bậc thang đi lên, Chu Hạm Đạm mím môi, theo Trương Vân đi vào phòng làm việc.

Lại một lần nữa đến thăm, hy vọng thầy Lâm không cảm thấy cô là vị khách không mời mà đến.

Chu Hạm Đạm đi vào trong, cầm sách bài tập trên tay không nặng chút nào, nhẹ tựa như gió, không nỡ bỏ xuống.

Đúng lúc Lâm Uyên đang cầm ly nước cùng các giáo viên khác nói chuyện phiếm, ánh mắt dường như liếc qua hai học sinh một cái, xoay đầu lại: "Để đó đi."

Nói xong lại quay đầu, tiếp tục đề tài vừa rồi.

Thậm chí còn không liếc nhìn cô một cái, Chu Hạm Đạm mơ hồ cảm thấy chán nản trong lòng, cúi thấp đầu, cùng với bạn ngồi cùng bàn phía sau đem bài tập sách để lên trên bàn.

Nhưng vẫn là nhịn không được từ khóe mắt liếc trộm thầy Lâm, người đàn ông đã kết thúc cuộc chuyện trò vui vẻ, trở lại ngồi trên ghế.

Anh nhấc mi, tùy ý đóng lại sách trước mặt, tiếp đó giương đôi mắt dài hẹp.

Chu Hạm Đạm cấp tốc thu hồi ánh mắt, trong phút chốc tim bắt đầu chênh vênh.

"Hai em đợi một lát." Mắt thấy học trò muốn đi, Lâm Uyên gọi hai cô lại.

Chu Hạm Đạm ngạc nhiên, quay đầu lại.

Người đàn ông thu mắt, kéo ngăn kéo ra, từ bên trong lấy ra hai vật màu trắng.

Chu Hạm Đạm nhìn chăm chú, đó là hai viên chocolate trắng, trước kia cô đã từng nếm qua, nhân bên trong là hạt phỉ [1], còn bên ngoài thì phủ đầy vụn dừa trắng như tuyết.

[1] Hạt phỉ (hạt hazelnut) là hạt của cây phỉ (cây thuộc họ hạt dẻ), bao gồm bất kỳ loại hạt nào có nguồn gốc từ các loài thuộc chi Corylus, đặc biệt là hạt của loài Corylus avellana. Thường được dùng để làm bánh.

Lâm Uyên nhìn về phía các cô, như thể bề trên khen thưởng trẻ con cười nói: "Một người một cái."

Chu Hạm Đạm kinh ngạc, người này... Hoá ra không có đùa giỡn nha, thật sự luôn luôn cho học trò phí dịch vụ sao.

"Không cần." Trương Vân bên cạnh đã từ chối.

"Cầm lấy đi." Lâm Uyên đẩy ngăn kéo vào, bản thân ngồi xuống, động tác này làm cho anh nhìn như không cho phép từ chối.

Trương Vân có lẽ cũng hiểu thái độ giáo viên, thò tay cầm lên, đưa một viên cho Chu Hạm Đạm, sau đó nói: "Cảm ơn thầy."

Chu Hạm Đạm làm theo y như đúc: "Cảm ơn thầy."

Lâm Uyên nhìn về phía cô, anh cười, chung quy vẫn tỏa ra vài phần nho nhã. Chu Hạm Đạm không dám nhìn thẳng vào anh lâu, hai tay nhận lấy viên chocolate kia.

Ở trong lòng bàn tay xoay xoay hai lần, Chu Hạm Đạm lặng lẽ cất nó vào túi quần.

Thầy Cao dạy lý hóa ở bên cạnh tỏ vẻ căm giận: "Tên Lâm Uyên này, đem toàn bộ bánh kẹo cưới của tôi cho học trò, về sau cậu kết hôn, tôi cũng muốn trả thù lại."

Thầy Lâm khẽ cười ra tiếng, cười lộ răng hiếm thấy, như dỗ dành đứa trẻ lớn, anh nhìn thầy giáo kia nói: "Không vấn đề gì."

Một người giáo viên nữ cũng cười vui vẻ theo, còn bát quái nói: "Thầy Lâm dự định khi nào kết hôn?"

Chu Hạm Đạm trong nháy mắt vểnh tai lên, giống như đi săn thỏ trong rừng.

Lâm Uyên xoay thành ghế một vòng, giọng điệu tự do tự tại như dáng vẻ của anh: "Sớm mà."

"Cậu cũng già đầu rồi."

Lâm Uyên liếc xéo: "Tôi mới hai mươi ba nha [2]."

[2] Bạn Lâm thực sự là 32 rồi đấy ạ, đừng tin lời bạn ấy ><.

Thầy Cao xùy bộ dạng giả bộ nai tơ của anh.

"Có bạn gái chưa, cân nhắc tôi đi chứ, tôi vẫn còn độc thân nha." Người giáo viên nữ tính tình thoải mái phóng khoáng, vẫn còn đang trêu chọc anh.

Lâm Uyên chỉ cười, không nói gì. Trong văn phòng vui vẻ hòa hợp.

***

Tự học buổi tối kết thúc, Chu Hạm Đạm ngay cả đi dạo một chút cũng không, nghênh đón cảnh ban đêm, đạp xe một mạch về nhà.

Trở về phòng, cô đóng cửa lại, đem túi sách treo xong, liền thoát lực nằm sấp trên bàn.

Ô...

Thầy Lâm có bạn gái chưa?

Từ văn phòng đi về, cô một mực nhớ kỹ vấn đề này cùng với phản ứng của anh.

Nhưng đến buổi tối, cô đã hoàn toàn hiểu rõ, dù cho thầy Lâm không có bạn gái, cô và anh cũng không có khả năng.

Anh đã đến tuổi lập gia đình, còn cô vẫn là một học sinh cấp 3.

Anh có thể giảng dạy giải thích nghi vấn, còn cô vẫn còn là bề dưới non nớt cần chỉ bảo, ngốc nghếch mê muội.

Anh đã ba mươi cũng đã xây dựng được sự nghiệp thành công, mà cô ngay cả tư cách nắm giữ chìa khóa mở ra cuộc sống thật sự của chính mình cũng không có.

Cô thật sự kém anh nhiều lắm.

Chu Hạm Đạm nằm sấp trên cánh tay, không hiểu tại sao mình lại muốn nhiều như vậy, xa như vậy.

Thậm chí còn bắt đầu phân tích cô cùng thầy Lâm đủ loại... không có khả năng.

Chu Hạm Đạm càng nghĩ càng bực bội, cô nắm tóc, vô cùng chán nản, rốt cuộc là cô đang tưởng tượng cái quái gì, thật quá ngu xuẩn a.

Cô lấy điện thoại di động ra, nhập từng chữ từng chữ vào:

[ Thích Giáo viên làm sao bây giờ ]

Chủ topic và cô gần như có cùng cảm giác, "Anh vừa cao vừa gầy, dí dỏm hài hước, tri thức uyên bác, rộng lượng tinh tế... Tôi biết không thể nói điều này cho anh nghe, ai có thể giúp tôi thoát khỏi loại ý nghĩ này không?"

Chu Hạm Đạm xem kĩ từng câu trả lời, tim trái lại yên tĩnh xuống, cô ý thức được mình không phải một thân một mình, cũng không phải là ngoại tộc. Trong đó đa số đều là không bệnh mà chết, nhưng cũng không thiếu kết cục viên mãn, cô nhịn không được thay mình vào đó, phần tình cảm mật ngọt kia xâm thẳng vào đáy lòng.

Đóng websites, Chu Hạm Đạm nhịn không được mà nghĩ, về sau thầy Lâm nhất định cũng sẽ kết hôn, ai có thể trở thành vợ anh nhỉ, thật là hâm mộ cô gái kia, có thể có được người chồng đẹp trai tuyệt vời độc nhất như vậy, thật quá may mắn.

Người thích thầy Lâm, nhất định rất nhiều, như Tề Gia Giai nói, toàn bộ nữ sinh có ai không muốn cùng thầy Lâm yêu đương chứ. Kỳ thật cô cũng như vậy thôi, tình hữu khả nguyên[3], Chu Hạm Đạm tự an ủi bản thân, tại sao phải vì cái dạng tình cảm này mà phiền não xấu hổ, lặng lẽ nhớ nhung cũng đâu có gì sai, cô sẽ không yêu cầu kết quả xa vời, dù cho đã định trước phải hối tiếc.

[3] Tình hữu khả nguyên: xét về tình thì có thể tha thứ, cho qua.

Đứng dưới vòi hoa sen, rửa sạch những hoang mang bối rối lúc ban ngày, Chu Hạm Đạm cả người sạch sẽ, nằm lên trên giường, rơi vào mộng đẹp.

***

Hôm sau, lo âu rối loạn đều đã ném đi rồi, Chu Hạm Đạm chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái, cô duỗi thẳng thân trên, thoải mái đạp xe đạp, hướng tới trường học, thắt lưng mềm dẻo tô điểm màu xanh như lá tre.

Chim chóc tản ra khắp trời, vì cô mở đường.

Rất nhanh đã đến trước cổng trường, Chu Hạm Đạm nhìn thấy một chiếc xe SUV màu trắng quen mắt, vững vàng ngừng ở chỗ kia, nhìn qua loại kí hiệu cũng biết là xe của thầy Lâm.

Sợ giẫm lên vết xe đổ, Chu Hạm Đạm thả chậm tốc độ, lúc tới gần, hiển nhiên không nhìn thấy vết trầy ngày đó trên thân xe.

Chu Hạm Đạm đạp chân xuống đất, dừng lại tìm xem bằng chứng mình đã từng gây chuyện, nhưng thế nào cũng nhìn không ra, là cái này sao? Nước sơn được bảo dưỡng tốt như vậy sao? Hoàn toàn nguyên vẹn?

Cô sinh nghi, xoay người áp sát vào vài phần, tỉ mỉ quan sát, cô nhớ rõ chính là cái chỗ này nha, thật sự không sao a, xe hàng hiệu quả nhiên không giống nhau, chiếc xe hơi kia của ba cô để ý chút là có thể tìm thấy rõ nơi nào đã từng bị tổn thương.

Thật tốt quá.

Chu Hạm Đạm nhẹ nhàng thở phào một hơi, vừa muốn thẳng người lên rời đi, đột nhiên, cửa sổ xe ở ghế lái chuyển động xuống.

A!

Cô sợ tới mức thân thể co lại, suýt nữa không giữ vững được xe đạp, cùng lúc đó, cửa sổ trước mặt cũng chậm chạp hạ xuống, lộ ra một gương mặt tuấn tú trắng nõn.

Mặt Chu Hạm Đạm, đột nhiên đỏ bừng.

Người bên trong cửa sổ, cười bất đắc dĩ: "Có thể để tôi đi ra không?"

Chu Hạm Đạm:...

Cô lập tức phản ứng lại, nhanh nhẹn lùi ra khỏi cửa xe, lui ra sau tạo một khoảng trống.

Vì sao thầy Lâm lại ở bên trong aaaaaaaa! Chu Hạm Đạm xấu hổ muốn được đào mười thước đất, từ đó biến mất khỏi nhân gian.

Lâm Uyên mở cửa xe, sau đó vòng qua ghế phó lái lấy tập công văn, anh không vội vàng đi, nhìn về phía cô nhóc còn đang cúi đầu ở bên cạnh.

Nhận ra được ánh mắt của anh, Chu Hạm Đạm ngẩng đầu, ánh mắt vừa mới tiếp xúc, cô lập tức vùi đầu xuống thấp hơn: "Thật xin lỗi! Em không biết thầy ở bên trong, em cứ tưởng xe đỗ ở chỗ này!"

"Tôi biết rõ." Lâm Uyên khẽ cười.

"Thật sự rất xin lỗi..." Cô vẫn còn phiền muộn, năm lần bảy lượt mất mặt trước mặt người mình thích, dù là ai cũng đều thấy trái tim nổ tung.

Huống chi, giờ phút này bạn học trong trường đi qua đường, đều nhìn hai người họ.

"Không có gì, vào trường đi, " Lâm Uyên nhớ đến cảnh vừa rồi chứng kiến trong xe, càng thêm vui vẻ: "Em không tới sớm học à."

Chu Hạm Đạm muốn nói lại thôi, đành vội vàng đạp xe đi, cùng một đường với thầy Lâm đang đi không nhanh không chậm, tùy tiện đem giáo viên ném ra sau lưng hình như có chút không được lễ phép.

Chu Hạm Đạm đành phải dắt lấy xe, kiên trì đi bên cạnh anh.

"Tìm được chỗ lần trước cạo rồi hả?" Tiến vào cổng trường, thầy Lâm đột nhiên hỏi.

"Không tìm được."

"À." Giọng điệu anh nhàn hạ thoải mái.

"Được bảo dưỡng rất tốt..." Cô nhỏ giọng nói.

Dứt lời, nhất thời trầm mặc.

Thầy Lâm đột nhiên hỏi: "Tôi giảng bài các em theo kịp không?"

Chu Hạm Đạm sững sờ, mạnh mẽ gật đầu, từ tận đáy lòng nói: "Theo kịp ạ, thầy giảng rất tốt."

"Ừ." Lâm Uyên trầm ngâm.

Bóng người như thoi đưa, Chu Hạm Đạm yên lặng liếc mắt nhìn người đàn ông bên người, anh so với cô cao hơn khoảng một cái đầu, tư thế thẳng tắp như núi cao độc lập.

Khoảng cách thật là gần a... Ngàn vạn lần đừng có cùng cô nói chuyện, để cho cô tận hưởng một lát, trong lòng, lẳng lặng tan ra, bất chợt cảm thấy thực là may mắn.

Chu Hạm Đạm xiết chặt xe tay lái, vụng trộm cong khóe môi, chỉ sợ hoa xuân trong tim chấn động rơi xuống rớt ra ngoài, bị người ta nhìn thấy.

Lại đi vài bước, Lâm Uyên lên tiếng lần nữa: "So với Tưởng giáo viên của các em trước đây thì sao?"

Tâm trạng phơi phới, câu hỏi cũng chưa kịp qua não bộ, Chu Hạm Đạm đã vô thức đáp: "Thầy so với thầy ấy nhìn tốt hơn nhiều."

Ha, Lâm Uyên cười ra tiếng, như cơn gió sáng sớm xuyên qua cánh rừng.

Chu Hạm Đạm đột nhiên tỉnh ngủ, vừa muốn vội vàng bổ sung một câu "Giảng bài cũng tốt hơn thầy ấy.", Lâm Uyên đã nhanh chóng mở miệng trước một bước, nói với cô:

"Tôi chính là hỏi cái này này."

"Không phải..." Chu Hạm Đạm âm thầm đấm ngực dậm chân, chỉ cảm thấy vô lực xoay chuyển trời đất.

"Được rồi, " Anh cười thở dài một hơi: "Đáp án này cũng không tệ."

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor