Cô Dâu Thứ Bảy - Chương 59

Cô Dâu Thứ Bảy
Chương 59
gacsach.com.

"Ngực Khải Minh tuổi gì?"

Hắn đang hôn cô thì bỗng dừng lại.

"Bà xã?"

"Dạ!"

Cô tự nhiên lại thấy run run, không biết sao hắn lại nhìn cô bằng ánh mắt sắc lẹm đến như vậy.

Hắn nhìn sâu vào đôi mắt cô rồi từ từ nói.

"Đang nghĩ đến ai đấy?"

"À... dạ... em đâu có! Chẳng phải em đang nghĩ đến anh sao? Sao anh lại hỏi em như thế?"

Cô quay mặt đi chỗ khác tránh đi ánh mắt của hắn.

Hắn cầm chiếc cằm của cô xoay lại phía hắn rồi thầm thì.

"Thôi! Không hỏi nữa! Lại đây xem nào! Làm chuyện quan trọng thôi chứ quan tâm làm gì mấy chuyện đấy!"

"Cởi nhé?"

Hắn bậm môi tinh nghịch nhìn cô cười ma mị.

Cô đấm vào vai hắn rồi cười khúc khích.

"Cái đồ quỷ này! Cởi hay không mà còn hỏi à?"

Hắn hôn lên cổ cô thì thầm bên tai cô.

"Vậy vợ có cho anh cởi không? Lời vợ là thánh chỉ rồi!"

Cô nhắm mắt lại, người bỗng cong lại.

"Cho! Cho mà!"

"Được!"

Hắn kéo cái quai áo trên vai cô xuống, hôn nhẹ nhàng lên vai, tóc hắn cọ cọ vào cổ cô khiến cô nhột nhột, tóc hắn vừa thơm vừa mềm, cái mùi mà không có một người đàn ông nào cô từng gặp qua có được, một mùi đầy cuống hút.

"Anh chuẩn bị ăn thịt em đây!"

Bộ váy của cô bị quăng xuống đất, đồng hồ chỉ lên 12 giờ, cái đồng hồ lắc kêu beng beng beng, hắn vội ngẩng đầu lên rồi gắt.

"Con mẹ nó! Cái thằng Tiểu Hoan mất dạy này!"

Hắn cầm lấy bình hoa để trên bàn rồi quăng mạnh vào cái đồng hồ tạo nên một âm thanh ồn ào.

Cô nắm lấy cổ áo hắn rồi quật hắn xuống, leo lên bụng hắn ngồi, cúi người cởi cúc áo cho hắn rồi từ từ nói.

"Mặc kệ nó đi!"

Cô khom người xuống ôm lấy cổ hắn rồi hôn, phía sau bỗng có một giọng nói phát ra.

"Ôi trời ơi! Cả thế giới ra đây mà xem! Ôi thần linh ơi lạy chúa con còn lứa tuổi học sinh!"

Tiểu Hoan chui ra từ cái đồng hồ cổ, đôi mắt hờn trách nhìn về phía Như Hoa.

"Chuyện người ta nhờ chưa đâu vào đâu mà chị lại còn vui vẻ như thế à? Đúng là vô lương tâm vô trách nhiệm hết sức!"

Vương Nguyên đặt cô xuống giường rồi lạnh lùng bước đến nắm lấy chùm tóc của Tiểu Hoan lôi lên, hắn bước ra mở cửa giơ chân sút vào đầu nó một phát rồi chửi.

"Cút đi! Làm hỏng cuộc vui của bố mày à?"

Rồi hắn đóng cửa lại, bước đi được vài bước thì bỗng hắn khụy xuống ôm lấy trái tim trên ngực rồi nhăn nhó, tay chống lên sàn rồi khẽ kêu.

"Chết tiệt, sao đau quá vậy?"

Hắn giơ tay ra, móng tay hắn dài ra, răng cũng dài ra thành một cặp răng nanh nhọn hoắt.

Đôi mắt hắn trở nên đỏ ngầu, dường như hắn đã trở thành một con quỷ, hắn cúi đầu xuống gầm gừ.

Cô bước xuống giường mặc vội bộ đồ rồi từ từ tiến lại gần hắn, đôi mắt trở nên lo lắng, tay giơ ra định chạm vào hắn.

"Vũ Hạo à! Không sao chứ? Có chuyện gì vậy anh!"

"Đừng động vào anh!"

Hắn vùng dậy rồi gạt phắt đi cánh tay cô, mạnh tay nên khiến cô đau điến, cô khụy xuống sàn rồi đau đớn hỏi.

"Anh sao vậy?"

Hắn đứng dậy chạy nhanh vào phòng tắm rồi đóng chặt cửa lại.

"Như Hoa à! Đi đi Em! Nhanh lên! Anh chịu không nổi nữa rồi! Đi nhanh đi!"

"Có chuyện gì vậy? Làm ơn nói cho em biết đi mà! Hạo à!"

"Đi nhanh! Em ở lại đây anh sẽ không kìm chế được mà hút máu của em mất! Đi đi, càng xa càng tốt!"

Cô nhìn ra ngoài trời, hôm nay đúng ngày trăng tròn, hắn sẽ trở thành như vậy, theo lời Tiểu Hoan thì ngày này hắn sẽ thiếu hụt máu, cần phải hút máu, nếu không hắn sẽ tự hút máu bản thân mình.

"Em không sợ! Vũ Hạo à! Hay là... Anh hút máu em đi! Đừng đày đọa bản thân mình nữa mà! Anh ra đấy đi! Ra đi mà!"

Hắn ngồi dựa vào cửa rồi ôm lấy ngực đau đớn.

Vì lúc nãy tháo sợi chỉ đỏ ra làm đứt gân máu nên bây giờ hắn thiếu máu trầm trọng, đau đớn khiến hắn như không chịu nổi.

Cô lấy dao ra, run run rạch lên cổ tay một đường dài, máu rơi xuống sàn tạch tạch.

"Vũ Hạo à! Ra đây đi! Hút máu em đi! Em là vợ anh mà! Sao em nỡ để anh đau khổ như vậy chứ! Em không chịu nổi đâu!"

Máu từ từ chảy vào phòng tắm, hắn ngửi thấy mùi máu rồi chợt đau đớn mà vò đầu bứt tai, không thể chịu đựng được nữa, mùi máu khiến hắn như phát điên!

Hắn thẫn thờ mở cửa bước ra, đôi mắt đỏ vô hồn, nắm lấy cổ tay cô rồi cắn mạnh vào, hút máu cô khiến hắn mất dần đi ý thức, hắn ôm lấy cô vén tóc cô qua một bên rồi phập một phát cắm hai cây răng nanh nhọn vào cổ cô, máu cô bị hắn hút ừng ực.

Cô chỉ đau đớn bấu víu vào vạt áo hắn rên nhẹ.

"A... Vũ Hạo! Hút đi! Hút đi anh!"

Khi máu cô bị hút quá nhiều, mặt cô nhợt nhạt dần, đôi mắt lờ đờ nhắm chặt, đôi tay buông lơi giữa không trung.

Bỗng hắn bị một cánh tay lôi ngược lại về phía sau.

"Chát..."

Hắn ăn một cái tát nảy lửa rồi mẹ hắn quát.

"Cái thằng con ngổ nghịch này! Con đã tỉnh chưa hả? Lại dám tháo sợi chỉ đỏ ra để bây giờ mất cả lí trí! Con muốn mẹ tức chết à?"

Hắn lờ đờ nhìn bà, tay quẹt máu dính trên môi rồi khụy xuống, ông nội Khải Minh vội chạy đến đỡ hắn, bế hắn lên rồi nói.

"Tôi sẽ đưa thiếu gia về!"

Bà gật đầu rồi quay sang nhìn Như Hoa, cô ngất xỉu nằm mê man, chắc chỉ còn nữa cái mạng.

Cô lơ mơ gọi.

"Vũ Hạo à! Vũ Hạo à!"

Bà đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.

"Con trai tôi sao lại thích một cô gái ngốc nghếch như cô chứ? Thật không thể hiểu nổi!"

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này