Cô Dâu Của Trung Tá - Chương 113-1

Cô Dâu Của Trung Tá
Chương 113-1: Vợ, mặt em đỏ
gacsach.com

Mọi người vui vẻ cùng ăn bữa cơm tối, Tiểu Bao giống như sợ ngày mai thăm ba sẽ làm ông ngoại mất hứng, cho nên lúc ăn cơm, cu cậu vụng về gắp rau cho ông, khiến An Quốc Đống vui không ngậm miệng lại được.

Tiểu Bao ăn no, đi chơi đồ chơi xe đẩy, một lát chạy vào, một lát lại chạy đi.

Tố Tố chịu trách nhiệm rửa bát, sau đó cho Tiểu Bao đi tắm.

Ba An nhớ là ông đặt thuốc của mình trên khay trà, sợ Tiểu Bao xé ra cầm chơi, cho nên muốn cất đi, tuy nhiên ông tìm mãi vẫn không thấy.

Ông nhớ là mình để trên bàn mà, chẳng lẽ không mang về? Ông lại đến nơi mình hay để rượu và thuốc, nhưng vẫn không thấy.

“Bà à, có phải bà cất thuốc lá của tôi hay không?”

“Tôi cất khi nào, ông tự mình xem là mình để ở đâu đi.”

“Tố Tố, con có thấy không?” An Quốc Đống hỏi.

Tố Tố mới vừa cho Tiểu Bao tắm xong, cô cũng không rõ: “Con không thấy, không phải ba để ở trên bàn sao?”

Ba An tìm khắp nơi, nhưng đều không có, kì quái, chẳng lẽ nó có chân chạy? Ông nghĩ thầm chẳng lẽ mình để ở đâu mà quên mất!

Tiểu Bao mới vừa tắm xong, tóc ướt nhẹp, bộ dáng hết sức đáng yêu. Lúc này mọi người mới thấy nét mặt Tiểu Bao có chút không đúng, cu cậu cứ nhìn chằm chằm vào ba An giống như biết cái gì đó, muốn nói lại thôi.

Tố Tố không nhịn được hỏi Tiểu Bao: “Tiêu Bao, con có thấy thuốc lá của ông ngoại không?”

Tiểu Bao không nói, chỉ nhìn chằm chằm Tố Tố.

Tố Tố lại hỏi: “Bảo bảo ngoan, mau nói cho mẹ biết, con xem ông ngoại tìm mệt rồi. Tiểu Bao không phải thương ông ngoại nhất sao?”

Tiểu Bao nghe vậy có hơi do dự một chút, ánh mắt dừng ở balo của bé, trong đó cất đồ ngày mai cho cu cậu mang đi.

Ba An nhìn theo ánh mắt Tiểu Bao, chân mày nhíu lại, dường như đã hiểu ra gì đó, ông đi tới, mở balo ra xem, tốt, bao thuốc của ông nằm gọn ở bên trong.

Tố Tố không còn lời nào để nói, thằng bé này sao có thể cất thuốc cơ chứ? Cô nghi ngờ nhìn con, chỉ thấy Tiểu Bao cắn môi, bày ra vẻ mặt uất ức giống như sợ bị mắng: “Cho mũ mũ.”

Cuối cùng ba An và Tố Tố cũng hiểu, tên tiểu tử này, đúng là khiến người ta không tức nổi.

Tiểu Bao thật đáng yêu, Tố Tố hôn nhẹ lên má con, ông ngoại thương cu cậu như vậy, thế nhưng chỉ ở chung với Sở Lăng Xuyên trong vòng một tháng, bây giờ còn biết cầm đồ của ông ngoại mang cho ba rồi.

Tiểu Bao cũng biết mình làm sai chuyện, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, ba An ôm lấy bé: “Vật nhỏ, làm sao nghịch như vậy? Ông ngoại rất đau lòng đó, cho nên tối nay con phải ngủ cùng ông ngoại!”

An Quốc Đống hôn loạn lên mặt Tiểu Bao, từng bước đi về phòng ngủ, chọc cho Tiểu Bao cười khanh khách, tiếng cười trẻ thơ khiến cả căn nhà ngập tràn niềm hạnh phúc.

Tiểu Bao ngoan ngoãn ngủ cùng ông bà ngoại, còn Tố Tố nằm một mình trên giường nghĩ đến ngày mai, trong lòng có cảm giác khác lạ.

Cô nhắm mắt, nghĩ lại chuyện trước kia, nhớ đến lần đầu tiên cô đi đơn vị anh, rồi thời gian hai người chung đụng từng ly từng tí, có đau khổ, có ngọt ngào... Chuyện cũ qua đi như mây khói, nhưng tất cả hiện rõ như gương trước mặt.

Đêm càng lúc càng khuya, cuối cùng Tố Tố cũng chìm vào mộng đẹp.

Sáng hôm sau, Tố Tố còn chưa dậy, Tiểu Bao đã tỉnh từ bao giờ, trong cơn mơ màng, cô nghe thấy tiếng con trai hét ầm trong phòng khách, tên tiểu tử này có vẻ vô cùng kích động.

Tố Tố không ngủ được, cũng chuẩn bị dậy, đợi cô rửa mặt xong, Tiểu Bao đã được mẹ An mặc quần áo cẩn thận.

Sau điểm tâm, Tố Tố đi siêu thị gần nhà mua ít đồ cho Sở Lăng Xuyên, ba An mang Tiểu Bao đặt bên ghế, thắt dây an toàn, mẹ An chuẩn bị sữa, đồ ăn vặt trên đường.

Mà bên kia, Sở Lăng Xuyên đã gọi hai lần cho Tố Tố, dặn dò cô trên đường chú ý an toàn, thật ra là anh có chút sốt ruột và mong chờ.

Tất cả chuẩn bị thỏa đáng, Tiểu Bao ngồi trên xe hưng phấn, hai chân nhỏ đạp loạn. Ba mẹ An dặn dò Tố Tố đi cẩn thận, lúc nào đến nơi nhớ gọi điện về.

Tố Tố và Tiểu Bao chào tạm biệt ông bà, sau đó thay đổi phương hướng, đi thẳng.

Cô nhìn Tiểu Bao vui vẻ bên cạnh, không nhịn được nở nụ cười, cô mở nhạc trên xe, Tiểu Bao lắc lư thân thể theo tiếng nhạc như người đang nhảy.

Hiện tại Sở Lăng Xuyên đang làm ở một thị trấn, cách khoảng hai giờ đi xe, không khác với trước kia là bao, chỉ là chuyển địa điểm mà thôi.

Xe chạy trên đường, Tố Tố mải mê suy nghĩ, còn Tiểu Bao đã ngủ từ lúc nào.

Hai giờ sau, rốt cuộc Tố Tố cũng đến nơi, cô đang định tìm điện thoại gọi cho Sở Lăng Xuyên, lại cảm thấy bên ngoài có bóng đen vụt đến, một người đang đứng bên cạnh nhìn chằm chằm qua cửa kính xe.

Gương mặt cương nghị anh tuấn hiện lên, đôi mắt sâu thẳm, môi khẽ nhếch, không phải Sở Lăng Xuyên thì là ai.

Sở Lăng Xuyên mở cửa xe, thấy Tiểu Bao đang ngủ thiếp đi, anh nhìn Tố Tố: “Anh đi trước dẫn đường, em theo anh.”

“A, được!” Xe của cô chỉ có thể ngồi hai người, cho nên không còn chỗ cho Sở Lăng Xuyên, anh nói vài câu với người gác cổng, sau đó lên xe đơn vị.

Tố Tố khởi động xe, theo ngay sau anh, vòng qua một tuyến đường đầy cây xanh, xe dừng trước khu nhà trọ dành cho cán bộ.

Xe dừng lại, Sở Lăng Xuyên nhanh nhẹn xuống xe, khom người nhìn Tố Tố và Tiểu Bao.

Tố Tố nhẹ nhàng lay con trai: “Bảo bảo, dậy, dậy, con xem đến chỗ nào rồi này?”

Tiểu Bao nghe thấy tiếng mẹ gọi, khẽ kéo mắt, nhưng vì quá buồn ngủ, cho nên lại nhắm mắt ngủ tiếp, hiện tại cu cậu buồn ngủ lợi hại, mới không cần để ý.

Sở Lăng Xuyên cười, lộ hai hàm răng trắng, anh tháo dây an toàn ra, đội mũ quả dưa lên đầu Tiểu Bao, sau đó quay sang nói với Tố Tố: “Đi, đi xem nhà của chúng ta một chút.”

Tố Tố cười, cũng xuống xe, sau đó mở cốp lấy đồ, Sở Lăng Xuyên một tay ôm Tiểu Bao, một tay xách đồ.

“Đi.” Sở Lăng Xuyên không che giấu sự vui sướng, cười toe. Tố Tố theo sau anh, cùng nhau về phòng, đây quả là một nơi xinh đẹp.

Sở Lăng Xuyên lên đến tầng hai, Tiểu Bao đột nhiên tỉnh lại, mơ màng mở mắt, cu cậu thấy mình ở một nơi xa lạ, căng thẳng co người lại, thấy Sở Lăng Xuyên, vui vẻ ra mặt: “Ba!”

“Ừ!” Sở Lăng Xuyên đáp.

Anh hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con: “Con xem đến nơi nào rồi, đây là ngôi nhà khác của chúng ta, như thế nào, có thích không?”

Tiểu Bao tò mò nhìn xung quanh, không rõ vì sao đây lại ngôi nhà thứ hai, không phải chỗ ba làm việc sao?

Ba người đến đầu hành lang, liền gặp được người quen.

Mọi người nhiệt tình chào hỏi, Tố Tố cảm thấy thân thiết với những người vợ quân nhân, mặc dù đây là lần gặp mặt đầu tiên, cô thân thiết chào hỏi mọi người.

Mấy chị đều thích Tiểu Bao, xoay quanh chọc ghẹo cu cậu. Tiểu Bao miệng lưỡi rất ngọt, dưới sự chỉ đạo của Sở Lăng Xuyên, cu cậu ngọt ngào gọi bác, gọi dì, vô cùng khéo léo.

Mọi người đi rồi, Sở Lăng Xuyên mang Tố Tố và Tiểu Bao vào một gian phòng ấm áp, hơn nữa bố trí rất sạch sẽ, có hai phòng ngủ, một phòng khách, có cả bếp và nhà vệ sinh, điều kiện ở đây rất tốt.

Tố Tố và Tiểu Bao quan sát xung quanh, Tiểu Bao giãy dụa khỏi ngực Sở Lăng Xuyên, nhảy xuống chạy khắp nơi, đi đâu cũng tò mò.

Tầm mắt Tố Tố rơi trền đầu giường, phía trên để hai khung hình, một ảnh chụp anh và Tiểu Bao, một ảnh khác là ảnh cưới của cô và anh.

Sở Lăng Xuyên nhìn Tố Tố, anh có một kích động muốn ôm cô vào lòng, thế nhưng lúc này Tiểu Bao chạy ra, nhào đến bên cạnh anh, giang hay tay đòi bế.

Sở Lăng Xuyên để cu cậu lên vai: “Tiểu Bao, có thích nơi này không?” Anh vừa nói vừa xoay tròn, chọc cu cậu cười khanh khách không ngừng.

Lúc này bên ngoài có người đến gõ cửa, Sở Lăng Xuyên xoay người, nhìn về phía cửa, gọi: “Vào đi!”

Cửa bị đẩy ra, mấy cái đầu xuất hiện, đang còn xô đẩy nhau, trong đó còn có người quen, Tố Tố sửng sốt, là Tiểu Vương, mà Tiểu Bao càng thêm ngạc nhiên, sao ở đây có nhiều người giống mũ mũ vậy nhỉ?

Lúc này Tố Tố không nhịn được gọi: “Tiểu Vương!”

“Chào chị dâu!” Tiểu Vương và vài người nữa chào cô, sau đó Tiểu Vương cười hì hì nói: “Chị dâu, lâu quá không gặp, chị vẫn xinh đẹp như trước vậy. Bây giờ em là phó đoàn trưởng Thông tín viên, về sau có thể được gặp, còn có thể ăn thịt bò khô chị dâu làm rồi.”

Mấy cậu lính khác còn cố ý nói giỡn: “Sao chỉ nhớ mỗi ăn vậy, nói chính sự!”

“A, đúng, chính sự, chúng em nghe nói vợ phó đoàn trưởng và con trai đến, cho nên cố ý tới đây tiếp đón, còn có...”

Tiểu Vương nhìn về phía Tiểu Bao: “Phó đoàn trưởng, đây là Tiểu Bao sao?”

Tâm tình Tố Tố rất tốt, cô sờ nhẹ vào má con trai: “Bảo bảo, gọi chú!”

Tiểu Bao cất giọng thanh thúy non nớt: “Chú!”

Lúc này có ba cậu lính xông lên, đặt Tiểu Bao lên bàn ngồi, tiểu tử này không hề sợ người lạ, còn đưa tay túm áo người ta, vô cùng tò mò vì sao bộ dáng lại giống mũ mũ đến vậy.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/