Cô Dâu Bất Đắc Dĩ - Chương 48

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ
Chương 48: Tại Sao Anh Lại Muốn Kết Hôn Với Tôi?
gacsach.com

Edit: Wynnie

Beta: Phong Vũ

Cơ thể bất giác hơi rụt lại, né tránh tay của Cố Học Văn, cô có chút xấu hổ nhìn Cố Thiên Sở: “Cái này rất, rất quý. Ông nội, hay là ông giữ lại đi.”

Cô không phải là khách sáo, mà là thật sự từ chối.

Điều này làm ý cười trên mặt Cố Thiên Sở biến mất: “Con chê ít hả?”

“Không phải đâu ạ.” Tả Phán Tình có chút xấu hổ: “Con thật sự cảm thấy quá quý giá.”

Vẻ mặt Cố Thiên Sở ngưng tụ không nói lời nào, chỉ liếc Cố Học Văn một cái, Cố Học Văn đem vòng cổ bỏ lại vào trong hộp cất kỹ, cười cười với ông.

“Ông nội. Phán Tình có tính đãng trí, hay là con giúp cô ấy nhận vậy.”

Khuôn mặt Cố Thiên Sở nghiêm lại, cũng không hề đáp lại Cố Học Văn. Không khí trong phòng khách lập tức lạnh đi.

Ôn Tuyết Phượng cùng Tả Chính Cương ngơ ngác nhìn nhau, Cố Chí Cường cùng Trần Tĩnh Như không nói gì, ở Cố gia, Cố Thiên Sở chính là một cái vũ biểu. Ông vui vẻ thì mọi người Cố gia cũng vui, ông mà buồn thì con cháu Cố Gia cũng không thể nào mà vui nổi.

Tả Phán Tình nhất thời không biết làm gì cho đúng.

“Ba, ba cũng thật là, làm con nhà người ta sợ rồi.” Một phụ nữ trung niên nãy giờ vẫn đứng trong phòng lúc này tiến lên kéo tay Tả Phán Tình, nhìn cô từ trên xuống dưới.

“Ai da. Ta nói, trời nóng mà một mạch vừa đi máy bay vừa đi xe đến, chắc con bé mệt muốn chết rồi.”

Tả Phán Tình nhìn người phụ nữ nhiệt tình trước mặt, cũng không biết bà là ai, theo bản năng liền liếc mắt nhìn Cố Học Văn.

“Bác.” Cố Học Văn cất giọng thản nhiên, quay người nhìn về phía bên cạnh: “Bác trai.”

“Chào bác gái, chào bác trai.”

Uông Tú Nga là em họ của Cố Chí Cường, vợ của Cố Chí Cương, khoảng năm mươi tuổi, mắt phượng sắc sảo, bộ sườn xám màu xanh ngọc khoác trên người càng làm tăng thêm khí chất cao quý.

“Học Văn à, con làm vị hôn phu của người ta như vậy sao? Con xem con bé đã mệt mỏi thế kia rồi mà còn không dẫn vào nhà nghỉ ngơi đi?”

“Đúng vậy, đúng vậy.” Cố Chí Cương mở miệng, giúp giải vây: “Đi đường hẳn là rất vất vả. Người cũng mệt rồi, Học Văn, trước tiên con đưa con bé đi nghỉ ngơi. Quà gặp mặt này, tối nay tặng lại cũng được mà.”

“Học Văn à, hành lý của Phán Tình đặt ở phòng dành cho khách, con mang con bé đi nghỉ đi.”

“Vậy, ông bà thông gia cũng đi nghỉ ngơi đi. Dù sao cũng còn lâu mới đến giờ dùng cơm, có thể chợp mắt trước một chút.”

Không nghe những lời khách sao của người lớn, Cố Học Văn kéo tay Tả Phán Tình, quay lại gật đầu với Cố Thiên Sở: “Ông nội, ông ngồi đây. Con đưa cô ấy đi nghỉ ngơi trước.”

Không nhìn ánh mắt của mọi người, kéo tay Tả Phán Tình đi khỏi đại sảnh.

Ra cửa, băng qua hành lang, Tả Phán Tình đột nhiên rút tay ra khỏi tay Cố Học Văn. Đứng yên bất động.

“Ông nội của anh đang tức giận.”

Tả Phán Tình không ý thức vặn hai tay,cúi đầu nhìn mũi chân. Cô không có khả năng gả cho Cố Học Văn, đương nhiên cũng không thể nhận quà tặng quý giá như vậy của nhà người ta.

Nhưng mà làm cho ông cụ vì vậy mà mất hứng, trong lòng cô cũng có chút áy náy.

Cố Học Văn nhướng mày, giọng nói bình tĩnh không gợn sóng: “Sau đó?”

Sau đó? Tả Phán Tình ngẩng đầu nhìn anh: “Anh không tức giận sao?”

Cố Học Văn không lên tiếng, ánh mắt híp lại lưu chuyển, cuối cùng quay đi nhìn cảnh trí trong vườn: “Nếu em không phiền, tôi đưa em đi shopping.”

“Hả?” Tả Phán Tình còn đang thất thần, Cố Học Văn lại kéo tay cô đi về phía trước.

Buổi sáng mùa hè, ánh mặt trời nóng rực, bầu trời xanh trong vời vợi. Lướt qua hành lang, lại băng qua cửa thùy hoa, bên trong thổi tới từng trận gió mát, đúng là khác với cái mát mẻ bên ngoài.

Chợt mắt lướt qua một hàng cây trúc, đào vừa lớn. Dây leo xanh mướt, gió thổi qua, mang theo từng đợt mùi thơm của cây cỏ.

Tả Phán Tình nhìn đến ngây người, nhất thời quên mất Cố Học Văn vẫn đang kéo tay mình.

Trong lòng đột nhiên hiểu được, tại sao lúc trước Ôn tuyết Phượng không ngừng căn dặn cô.

Bắc Đô là nơi tấc đất tấc vàng, có thể có khoảng sân lớn như vậy, không giàu thì có, mà Cố gia–

Xoay người, nâng mắt, nhìn khuôn mặt nghiêng như dao khắc của Cố Học Văn, câu nói kia liền líu ríu thốt lên: “Sao anh lại muốn kết hôn với tôi?”

—oOo—

Hết chương 48

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3