Chương 6. Yên Ngôn Nghĩa Tỷ

"Nghĩa tỷ!"
 
Nguyên Ninh khẽ gọi một tiếng rồi bước vội về cái người đang vận y phục màu bạch lam đằng trước. Nữ nhân trước mắt từ từ ngoảnh đầu lại. Chỉ thấy ở đó là một đoá mai hoa băng thanh ngọc khiết, tưởng chừng như trên đời này chẳng còn thứ gì có thể tinh khôi hơn nàng.
 
Trong ánh mắt Yên Ngôn tràn đầy mừng rỡ, thế nhưng cũng có một tia đề phòng. Nàng lặng lẽ thấp giọng: "Nguyên Ninh!"
 
Nguyên Ninh gấp gáp bước đến, trong thanh âm có chút xúc động, nhưng cũng có chút trầm tĩnh theo nét phòng bị của Yên Ngôn ở đó: "Nghĩa tỷ! Mấy hôm nay thật khó cho chị!"
 
Yên Ngôn mỉm cười, nụ cười của nàng so với sương đêm còn lạnh lẽo hơn nhiều: "Ta không sao!"
 
Nguyên Ninh cũng cố gắng tươi cười: "Chị nói bản thân không sao, nhưng mà trời lạnh thế này, trên người của chị đến cả áo choàng cũng không có!"
 
Nguyên Ninh nói đến đó, ánh mắt lặng lẽ đưa đến cung tỳ đứng cạnh Yên Ngôn, sau đó lạnh lùng tiếp lời: "Mộc Miên giờ này ở đâu, tại sao em ấy không theo hầu hạ chị? Mộc Miên ở cùng với chị từ nhỏ, nhất định sẽ chăm sóc cho chị tốt hơn người khác…”
 
Chỉ thấy cung tỳ đứng bên cạnh Yên Ngôn cắn môi, trong ánh mắt tám phần cắn rứt: "Nô tỳ biết tội! Chỉ là... chỉ là chủ nhân không thể mặc áo choàng!"
 
Nguyên Ninh nghe thấy cô ta nói như thế, liền gấp gáp hỏi: "Không thể? Tại sao nghĩa tỷ lại không thể mặc áo choàng?"
 
Yên Ngôn chau mày nhìn cung tỳ đó, sắc diện có ý trách móc: “Xuân Nhi, em không được nhiều lời!”
 
Nguyên Ninh thấy thế liền nắm lấy tay Xuân Nhi: "Ta xin lỗi khi nãy đã trách lầm em. Tại sao chủ nhân của em lại không thể mặc áo choàng?”
 
Xuân Nhi ấm ức: "Mấy hôm nay chủ nhân không dám mặc thêm áo choàng, chính là sợ Thục Phi buông lời trách phạt. Thục Phi nói rằng, nếu chủ nhân mặc áo choàng trên người, chẳng khác nào nói với người khác bản thân đang chịu buốt lạnh! Nếu thế thì đức hạnh của Nguyên Phi sẽ bị ảnh hưởng!"
 
Yên Ngôn hướng về phía Xuân Nhi gằn giọng: "Nhiều chuyện!"
 
Nguyên Ninh từ từ buông tay Xuân Nhi, hướng đến Yên Ngôn mà nắm lấy tay nàng: "Không ngờ nghĩa tỷ lại bị hiếp đáp như vậy! Nghĩa tỷ là người nề nếp, lần trước rốt cuộc là vì nguyên do gì mà thỉnh an chậm trễ?"
 
Yên Ngôn cúi đầu đáp: "Hôm đó ta thật sự đã dậy muộn!"
 
Xuân Nhi nghe đến đó cũng có chút ấm ức: "Hôm đó... trên dưới Thanh Mai Viện đều dậy muộn. Sau này chủ nhân điều tra, mới phát hiện cơm canh đêm trước đã bị người ta bỏ thuốc!"
 
Nguyên Ninh khẽ thốt một tiếng kinh sợ, liếc nhìn Yên Ngôn run môi hỏi: "Có thật không nghĩa tỷ?"
 
Yên Ngôn gật đầu: "Hôm đó là tròn một năm ta nhập cung. Quan gia nhớ đến ngày này, lại biết ta thích mấy món ăn làm từ hoa sen, nên đã căn dặn Ngự thiện phòng chuẩn bị những món mà ta thích. Có điều sau lưng còn có người bày trò, nhắm vào điểm mấy món này có công dụng an thần, nên đã mượn gió bẻ măng, bỏ thêm thuốc ngủ vào cơm canh!"
 
Xuân Nhi cúi đầu nói: "Cũng là do nô tỳ sơ suất, đã không kiểm tra kỹ lưỡng đồ ăn!"
 
Yên Ngôn lắc đầu: "Độc dược thì có thể kiểm tra bằng ngân châm. Còn như loại thuốc an thần này, làm sao chúng ta phát hiện được? Nếu chẳng phải vì hôm sau có đàn chim sẻ ăn vụng cơm thừa rồi say ngủ, chắc có lẽ chúng ta cũng chẳng biết được nguyên do!"
 
Nguyên Ninh đưa tay lên ngực, thấp giọng mà nói: "Cái người toan tính như thế này, khỏi nói thì cũng đoán được là ai!"
 
Yên Ngôn đưa ngón tay lên miệng Nguyên Ninh lắc đầu: "Lời này không thể tuỳ tiện nói ra!"
 
Nguyên Ninh bất mãn nói: "Chẳng lẽ nghĩa tỷ cam chịu uất ức như vậy sao?"
 
Yên Ngôn gật đầu, đưa mắt nhìn xa xăm: "Nhịn! Hiện giờ bản thân ta dẫu có bị uất ức đến đâu cũng phải nhịn. Nguyên do cũng là vì xuất thân của ta…”
 
Nguyên Ninh lẩm bẩm: "Xuất thân?"
 
Yên Ngôn lặng lẽ gật đầu: "Phải! Cha ta hiện giờ đang được phong làm Hữu vệ Thánh Dực Quân. Bọn họ làm gì không sợ xuất thân của ta sẽ làm lung lay vị trí của họ trong hậu cung chứ?"
 
Yên Ngôn nói xong câu đó, liền lo lắng mà nắm chặt tay Nguyên Ninh nói: "Xuất thân của ta thì có là gì? Thân thế của em mới đáng để bọn họ đề phòng!"
 
Nguyên Ninh có chút lo lắng. Yên Ngôn liền nhẹ giọng tiếp lời: "Em cũng giống như chị gái của em, đều là những nữ nhân hoàng tộc xuất thân từ nhánh Yên Sinh. Thân phận của em, vốn đã được định ngôi vị mẫu nghi. Nếu chẳng phải kẻ gian hãm hại làm cha em bị quan quân Trần triều nghi ngại, thì chị của em, Nguyên Quân cũng không phải lâm vào cảnh bị thất sủng!"
 
Nguyên Ninh nhớ đến chị ruột, đuôi mắt liền có chút ẩm ướt: "Phải, em hiện tại đã nhập cung thay thế chị mình. Nhất định phải điều tra ngọn ngành sự việc, để chị của em được ra đi thanh thản…”
 
Yên Ngôn lặng lẽ lắc đầu, đôi mắt nhìn xa xăm vào vô định: "Lúc ta nhập cung thì chuyện của Nguyên Quân trôi qua chỉ hơn ba tháng. Tuy nhiên Quan gia đã ban lệnh, không cho ai được phép nhắc lại chuyện của Nguyên Quân! Trên dưới hậu cung đối với chuyện này nếu không mịt mờ thì là kín kẽ. Một năm qua ta đã hao tâm phí sức không ít, thế nhưng rốt cuộc chỉ tìm được một manh mối duy nhất mà thôi!"
 
Yên Ngôn dừng lại một nhịp mà từ từ rành mạch nói: "Ngày đó trước khi bị thất sủng, Nguyên Quân đã cùng Quan gia xuất cung đến hành cung Lỗ Giang. Chẳng ngờ sau đó không lâu, Nguyên Quân đã được lệnh hồi cung trong đêm, sau đó thì bị cấm túc!"
 
Nguyên Ninh rùng mình nói: "Chị ơi...!"
 
Yên Ngôn nhìn bộ dạng của Nguyên Ninh, liền nhẹ giọng: "Ngày đó trước khi ta nhập cung, mẹ đã nhờ ta nhất định phải điều tra nguyên nhân thất sủng của Nguyên Quân!"
 
Nguyên Ninh ngước nhìn Yên Ngôn, đuôi mắt có chút ẩm ướt: "Nghĩa cô thật có lòng…”
 
Yên Ngôn cười mông lung: "Không cần lời dặn này của mẹ ta. Khoảng ấu thời ta cùng với Nguyên Quân và em, ba người chúng ta đã lớn lên cùng nhau, vui buồn san sẻ. Tuy sau này cha chúng ta có phủ ấp riêng, nhưng chúng ta vẫn liên lạc thư từ với nhau, tình như ruột thịt. Ta có cơ hội nhập cung, làm gì mà không dốc hết toàn tâm tìm ra lý do thất sủng của Nguyên Quân? Có điều ta càng điều tra thì càng đi vào ngõ cụt, đôi lúc còn rơi vào thế nguy hiểm. Bản thân ta thực sự cảm thấy mình vô dụng!”
 
Nguyên Ninh cầm lấy đôi tay của Yên Ngôn mà chân tâm đáp: “Chị đừng nói như thế. Em cũng biết trong cung có lệnh không cho ai nhắc lại chuyện của chị Nguyên Quân! Chị cũng đã có lòng rồi!”
 
Yên Ngôn gật đầu nói: “Thật ra điều tra bấy lâu cũng không phải không có kết quả. Ta biết một manh mối quan trọng rằng, lần Quan gia đi đến hành cung Lỗ Giang ngày đó, đi theo hầu hạ còn có một số nô tài ở Thái y viện. Bọn họ sau sự việc Nguyên Quân bị thất sủng, phần lớn đã bị đuổi ra khỏi cung, nhưng mà trong cung hiện tại vẫn còn một vài người!”
 
Trong ánh mắt có tia vui mừng, Nguyên Ninh liền mở miệng đáp vội: “Thật sao ạ?”
 
Yên Ngôn gật đầu: “Bản thân ta dò la, biết được ngày đó ở Thái y viện có một vị cô cô ở phòng ngự dược đi theo hầu. Có điều lúc ta tìm ra manh mối này, đã rơi vào ngày bà ta được xuất cung, không tiếp tục làm cung nữ trong cung nữa.”
 
Yên Ngôn nói đến đó thì đưa mắt nhìn cung tỳ bên cạnh: “Lúc đó Xuân Nhi đã đuổi theo xe ngựa đưa bà ta xuất cung, nhưng cũng chẳng kịp nói hết câu chuyện.”
 
Xuân Nhi nghe đến đó thì cúi đầu: “Giữa lúc nô tỳ hỏi lý do tại sao Văn Đức Phu nhân đột ngột phải hồi cung, thì chủ xe đã đánh ngựa đi khỏi cổng thành. Nô tỳ chỉ nghe vị cô cô đó nói vọng lại, bảo nô tỳ đi tìm một người khác trong cung hỏi han. Bởi vì lúc đó xe ngựa đã đi được một đoạn, cho nên vị cô cô phải vừa nói lớn vừa không thể lộ liễu. Bà ta ám thị, bảo nô tỳ đi tìm một người biết dùng vỏ cam trị hóc xương!”
 
Tố Liên lẩm bẩm: “Một người biết lấy vỏ cam trị hóc xương? Cung cấm rộng lớn, biết phải tìm người này ở đâu?”
 
Nguyên Ninh mi tâm chợt động: “Phòng ngự dược?”
 
Yên Ngôn gật đầu: “Ta cũng nghĩ như em. Vị cô cô đó làm việc ở phòng ngự dược, e là cái người bà ta nhắc đến cũng ở đó. Có điều ta đã đến phòng ngự dược thăm dò, tiếc là không ai biết dùng cách này để trị hóc xương. Các cung tỳ ở đó điều chỉ ta một vài cách khác.”
 
Nguyên Ninh nghe đến đó thì có chút thất vọng. Yên Ngôn bắt gặp được nét mặt của nàng, liền an ủi nói: “Ngày tháng còn dài, xem bộ chúng ta rồi cũng sẽ tìm ra người này. Có điều…”
 
Nguyên Ninh ngẩng mặt lên nói: “Nghĩa tỷ có gì khó nói sao?”
 
Chỉ thấy Yên Ngôn cúi đầu tư lự. Xuân Nhi thấy thế, liền nhỏ giọng đáp: “Có điều hiện tại hai vị chủ nhân còn có việc khác cần đối phó!”
 
Nguyên Ninh tròn mắt, ý bảo nàng ta nói thêm. Lại nghe Xuân Nhi nói: “Thánh Tư Phu nhân cũng biết rồi đấy ạ, Phu nhân và chủ nhân của nô tỳ có mối giao tình, hiện tại hai người đều là cái gai trong mắt của người khác. Nếu bọn họ nhận thấy hai vị chủ nhân nương tựa lẫn nhau, e là sẽ dụng tâm đối phó!”
 
Nguyên Ninh khẽ “a” một tiếng. Sau đó lẩm bẩm: “Thục Phi…?”
 
Yên Ngôn nghe đến đó thì ngẩng mặt lên: “Vậy nên chúng ta phải nghĩ cách phòng vệ!”
 
Nguyên Ninh đưa mắt nhìn Yên Ngôn chờ đợi: "Nghĩa tỷ có đối sách gì sao?”
 
Yên Ngôn đưa mắt nhìn Xuân Nhi: “Thật ra cũng không phải do ta nghĩ ra, chủ kiến này là do em ấy…”
 
Nguyên Ninh cũng nhìn về phía Xuân Nhi, trong lòng tư lự. Giữa lúc đó thì đã nghe Yên Ngôn ghé vào tai mình âm thầm nhẹ giọng. Nguyên Ninh nghe xong liền có chút hoảng sợ: "Như thế... như thế có được không?"
 
Yên Ngôn nhẹ nhàng nói: "Chỉ cần em làm đúng như lời ta, việc này chắc chắn sẽ thành!"
 
***
 
(còn tiếp...)
 
*Đôi lời của tác: Cảm ơn bạn đã đọc chương này. Đây chỉ mới là bản thảo, nếu có một số lỗi trong chương, mong bạn thông cảm bỏ qua và tiếp tục ủng hộ truyện! Tác mong mình sẽ có thể hoàn thành bộ truyện này :D tiểu thọ tử