Chương 3. Nhành Mai Thanh Khiết

Lúc kiệu hoa của Nguyên Ninh đến kinh sư cũng là lúc tà dương trải dài trên nền gạch. Chữ “hôn” trong “hôn lễ” có nghĩa là hoàng hôn. Bởi vì từ xa xưa đến giờ, thời khắc hoàng hôn chính là giờ lành để cử hành hôn lễ.

Kinh thành Thăng Long được bao bọc bởi những con sông. Trên đó tấp nập thuyền bè giao thương, mặc cho bây giờ trời cũng chẳng còn sớm.

Kiệu hoa của Nguyên Ninh đi giữa dòng người, vậy nên lúc này không chỉ người dân hai bên đường, mà còn trên khắp thuyền bè dưới sông, ai ai cũng hiếu kỳ buông lời tán dương, dõi theo chiếc kiệu dẫn giai nhân tiến vào Hoàng Thành.

Nguyên Ninh đưa mắt nhìn qua lớp rèm thưa bên cửa sổ, chợt thấy một lão bà cố lao vào đám người khiêng kiệu nhưng bị ngăn lại. Ánh mắt bà chăm chăm nhìn vào chiếc kiệu hoa, miệng ú ớ vài chữ "canh sâm", "huyết yến". Nguyên Ninh cảm thấy có chút hiếu kỳ, liền nhẹ giọng nói vọng ra: "Có chuyện gì thế?"

Tố Liên thấp giọng: "Chủ nhân đừng bận tâm, chẳng qua chỉ là một người điên thôi ạ!”

Nguyên Ninh nhìn lão bà kia bị người dân che miệng kéo ra đằng sau, trong lòng bỗng lan toả nỗi bất an khó tả.

Đoàn kiệu cứ thế mà lướt qua đám đông, cuối cùng cũng tiến sâu vào trong Hoàng Thành.

Lúc này đã không còn nghe thấy tiếng xì xầm của người dân hiếu kỳ, đổi lại là tiếng nước róc rách chảy qua cầu Thành Kiều thật êm dịu. Nguyên Ninh mở rèm cửa mà ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy trên cao một màu cam ảm đạm u buồn. Có con nhạn lẻ bóng bay về phía tây, hoà vào đàn chim dần dà khuất dạng. Lớp tường thành trước mắt vươn lên ngày càng cao, giống như muốn nuốt trọn cả khoảng trời mênh mông, rộng lớn.

Nguyên Ninh nhẹ giọng hỏi: "Tố Liên, đã đến đâu rồi?"

Tố Liên liền đáp: "Phía trước là Đại Hưng Môn, chúng ta sắp vào Hoàng Thành rồi ạ!"

Kinh sư vốn là chốn bậc nhất cao sang, nhưng không ngờ bên trong Hoàng Thành lại còn hoa lệ hơn thế. Chỉ thấy trên cao là mái ngói vàng ươm của cung điện nguy nga. Dưới chân là đường nét tinh diệu của gạch đá liên hoa quý giá.

Đoàn kiệu rồi cũng bước qua từng viên gạch hoa, cho đến khi đám kiệu phu đến trước Cấm Thành thì cảnh sắc cũng chìm dần vào hoàng hôn tịch mịch.

Bên trong cửa Đan Phượng dẫn vào Cấm Thành có một đám cung nhân đứng hầu ai đó. Lão công công và vị cô cô trông thấy bà ta thì liền kính cẩn: "Chúng nô tài bái kiến Trinh Túc Phu Nhân!"

Nguyên Ninh nghe đến bốn chữ "Trinh Túc Phu Nhân", liền cảm thấy có chút thân quen. Nàng vén cửa kiệu nhìn ra, chỉ thấy một mệnh phụ phu nhân tuổi trạc tứ tuần đứng đó. Trông bà ta thần thái ôn hoà, đôi mắt trìu mến đang mỉm cười nhìn nàng. Nguyên Ninh bước xuống kiệu, không chậm một giây mà cúi đầu hành lễ: "Thiếp thân xin cúi chào Trinh Túc Phu Nhân!"

Trinh Túc Phu Nhân mỉm cười: "Dáng vẻ yêu kiều này so với nữ nhi mà ta gặp nhiều năm về trước, đúng là đã thay đổi hoàn toàn!"

Nguyên Ninh có chút bất ngờ xen lẫn xấu hổ: "Trinh Túc Phu Nhân đã từng gặp thiếp thân nhiều năm về trước sao?!"

Trinh Túc Phu Nhân cười thành tiếng: "Sao lại không, Bảo Huệ Phu Nhân vẫn khoẻ chứ? Cũng lâu rồi ta không gặp bà ấy."

Bảo Huệ Phu Nhân chính là phong hiệu của mẹ mình, Nguyên Ninh nghe đến đó thì cúi đầu: "Thiếp thân xin cảm ơn Phu Nhân đã quan tâm, mẹ của thiếp thân vẫn khoẻ."

Trinh Túc Phu Nhân vẫn giữ nụ cười: "Lúc tiên đế Thánh Tông còn tại vị Thái thượng hoàng, ta vẫn cùng lão gia đến phủ Thiên Trường thỉnh an người. Có lần trên đường chẳng may gặp bão giông, chúng ta đã nghỉ lại tại phủ Hưng Nhượng. Trên dưới phủ Hưng Nhượng đối đãi với chúng ta vô cùng tận tâm. Ta cũng vì thế mà tìm được thêm một người tri kỷ, người đó chẳng ai khác chính là mẹ của con!”

Trinh Túc Phu Nhân nói đến đó thì trong ánh mắt có tia vui vẻ: "Cũng tại lần đầu tiên gặp nhau đó, Bảo Huệ Phu Nhân đang hoài thai con. Ta đã cùng với bà ấy nghĩ ra cái tên "Nguyên Ninh”, có nghĩa là sự khởi đầu của an yên. Mong cho cả đời sau của con sẽ bình an, tốt đẹp!”

Nguyên Ninh có chút xúc động: “Cảm ơn Phu Nhân!”

Trinh Túc Phu Nhân mỉm cười, hồi sau lại lặng lẽ thở dài: "Chỉ là khoảng mười năm trở lại đây, ta chẳng may mắc phải chứng đau nửa đầu. Chính vì vậy ta không còn có thể cùng vương gia lặn lội đường xa. Cũng đã lâu ta không gặp Bảo Huệ Phu nhân! Lần cuối cùng ta đến phủ Hưng Nhượng, chính là lúc con vừa mới được sáu tuổi."

Trinh Túc Phu nhân nói đến đó thì mỉm cười, ánh mắt lộ rõ nét hân hoan: "Chẳng ngờ mười năm sau ta lại gặp con tại đây. Hôm nay ta được lệnh sắc phong cho con làm phi tử của Quan gia, đáng lẽ ta sẽ chờ con ở Ngoạn Hoa Cung, nhưng nghĩ lại giao tình giữa chúng ta, ta đã nôn nóng bước đến tận đây để tiếp đón."

Nguyên Ninh ấm áp trong dạ, liền mỉm cười đáp lời: "Hôm nay Nguyên Ninh được gặp Trinh Túc Phu Nhân tại đây, quả thật là may mắn!"

Trinh Túc Phu Nhân mỉm cười: "Chúng ta hãy đến Ngoạn Hoa Cung làm lễ sắc phong thôi!"

Nguyên Ninh mỉm cười "dạ" một tiếng.

Trinh Túc Phu Nhân nắm lấy bàn tay của Nguyên Ninh vỗ nhẹ: "Đi thôi! Con có biết Quan gia đã phong cho con chức vị gì chưa?"

Nguyên Ninh cất bước mà lắc đầu: "Dạ chưa ạ!"

Trinh Túc Phu Nhân cười nhẹ nhàng: "Quan gia ban cho con chức vị Phu Nhân. Dẫu Phu Nhân không phải là một chức vị to lớn trong hậu cung, nhưng ngày sau nếu con nhận được sự ân sủng của Quan gia, chắc chắn sẽ được người ban cho chức vị cao hơn!"

Nguyên Ninh chỉ biết lặng lẽ gật đầu.

Trinh Túc Phu Nhân vẫn giữ nụ cười, nhưng cuối mắt có tia lạnh lẽo: "Nguyên Ninh, hôm nay con đã được gả vào hoàng cung, đây quả thật là một chuyện hay! Ta cũng đã nghe qua, gần đây có ít chuyện không tốt xảy ra đối với phủ Hưng Nhượng. Nhưng mà không sao, chỉ cần con được làm phi tử của Quan gia, mọi sóng gió trong gia tộc của con đều sẽ theo đó mà biến mất!"

Nguyên Ninh có chút u buồn, chỉ nhẹ giọng "dạ" một tiếng.

Trinh Túc Phu Nhân đột nhiện nhận ra bản thân quá vô ý, khi không lại nhắc đến chuyện không vui này, liền ngượng ngập gượng cười: "Tại Ngoạn Hoa Cung, Quan gia ban cho con toà viện Nhã Cúc. Ta đã xem qua chỗ này, Nhã Cúc Viện khá rộng rãi, chắc chắn con đến rồi sẽ thích!"

Trinh Túc Phu Nhân cứ như thế trò chuyện thân mật. Nguyên Ninh chỉ cảm thấy Trinh Túc Phu Nhân rất gần gũi, giống một vị dì ruột của mình, trong lòng lan toả nỗi ấm áp.

Tường vàng dẫn đến nhiều lối trong hậu cung, xung quanh có rất nhiều cung điện hào nhoáng dành cho các tần phi. Cao quý nhất là Trường Xuân Cung, nơi ở của chính cung Hoàng hậu. Có đều vị trí Hoàng hậu hiện nay vẫn còn chưa được Anh Tông lựa chọn, vậy nên Trường Xuân Cung tạm thời để trống.

Kế đó là Nghênh Xuân Cung, đây là nơi ở của Nguyên Phi, chính là người đứng đầu trong số chúng thiếp, địa vị chỉ kém sau Hoàng hậu.

Ngoài ra còn có Lâm Xuân Cung, Hội Xuân Cung, Thưởng Xuân Cung và nhiều cung điện khác. Đây là nơi ở của các bậc Thứ Phi, bao gồm Thần Phi, Quý Phi, Thục Phi, Hiền Phi và Đức Phi. Năm bậc Thứ Phi này ngang hàng với nhau, vốn không phân cao thấp.

Thấp hơn là Ngoạn Hoa Cung, cung điện rộng lớn được chia thành các toà viện nhỏ dành cho Phu nhân và Ngự nữ cư ngụ.

"Ngoạn Hoa" có nghĩa là thưởng thức nét đẹp của hoa. Theo đó nên các toà viện trong Ngoạn Hoa Cung cũng được đặt theo tên các loài hoa đẹp.

Lúc mới bước vào Ngoạn Hoa Cung, hai bên tả hữu đã hiện ra viện Thuý Trúc và Thanh Mai. Xuân qua hạ tới, chỉ thấy Thuý Trúc Viện cành trúc đung đưa, đúng là đang độ khoe sắc. Trái lại Thanh Mai Viện lúc này hoa rơi lả tả, những cành mai vươn ra ngoài cổng đã rụng đi gần hết. Trên đó chỉ còn vài cánh mai yếu ớt thi thoảng đung đưa, cố gắng bám lấy những nhành mai mảnh khảnh.

Dưới đất có rất nhiều cánh hoa nằm tiêu điều. Có cơn gió đầu hạ thoảng qua, cuốn những cánh hoa mai khẽ bay nhẹ lên, dường như là đang muốn níu kéo một chút xuân tàn vậy.

Chỉ thấy cánh cổng Thanh Mai Viện khép hờ. Nguyên Ninh đưa mắt nhìn vào đấy, bỗng thấy một nữ nhân mặc áo trắng đang xoay lưng về phía nàng. Dáng vẻ của nàng ta trông thật quen thuộc. Vị nữ nhân mặc áo trắng kia từ từ ngoảnh lại, nhưng cũng cùng lúc đó thì Trinh Túc Phu Nhân đã cầm tay Nguyên Ninh, tiếp tục bước lên phía trước: "Đi thôi, Nhã Cúc Viện của con ở ngay đằng trước!"

Nguyên Ninh bất đắc dĩ phải nối gót theo sau, nàng ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy những cánh hoa mai cuối cùng cũng đã rụng rơi xuống nền đất.

(còn tiếp...)

*Đôi lời của tác: Cảm ơn bạn đã đọc chương này. Đây chỉ mới là bản thảo, nếu có một số lỗi trong chương, mong bạn thông cảm bỏ qua và tiếp tục ủng hộ truyện! Tác mong mình sẽ có thể hoàn thành bộ truyện này :D