Chương 14. Một Tát Hỗn Xược

Lệ Uyển chỉ liền cong môi cười: “Là tiếng của Bảo Tâm, để ta ra xem thế nào.”
 
Nàng ta nói xong thì liếc nhìn Nguyên Ninh. Nguyên Ninh đương nhiên hiểu ý mà đi theo nàng ta.
 
Đan Thanh cũng tò mò muốn theo sau. Lệ Uyển thấy thế thì ngăn lại: “Đã có Thánh Tư Phu nhân theo ta rồi, nàng và Mai Phu nhân cứ ở tại đây. Lần trước nàng nói có vẽ cho Bảo Bối một bức tranh, hay là bây giờ hãy đem ra đi, lát nữa ta và Thánh Tư Phu nhân sẽ quay lại chiêm ngưỡng!”
 
Lúc Nguyên Ninh và Lệ Uyển bước ra khỏi Thuý Trúc Viện thì đã thấy Bảo Tâm xông vào Thanh Mai Viện của Yên Ngôn. Xuân Nhi trông thấy người lạ thì có ý cản lại, chợt nghe Lệ Uyển cất tiếng hỏi: "Có chuyện gì thế?"
 
Bảo Tâm nghe đến đó thì quay đầu tỏ vẻ lo lắng: "Dạ thưa chủ nhân, Bảo Bối đã chạy vào Thanh Mai Viện.”
 
Lệ Uyển nghe xong thì chau mày: "Ta còn tưởng chuyện gì to tác lắm, nếu vậy chỉ cần vào trong đó bắt nó ra đây!”
 
Bảo Tâm nghe đến đó thì quay đầu nhìn về phía Xuân Nhi. Lệ Uyển thấy thế thì đã hiểu nàng ta bị Xuân Nhi ngăn cản, liền lạnh lùng bước lên một bước: "Ngươi có biết đây là con chó mà Quan gia tặng cho Nguyên phi điện hạ không? Nếu nó có mệnh hệ gì, ngươi gánh nổi sao?"
 
Giữa lúc Xuân Nhi còn đắn đo, Lệ Uyển đã thẳng bước vào trong. Nàng ta liếc mắt vào phòng sách, tinh ý nhận ra xấp kinh đã nằm sẵn trên đó. Bảo Tâm thấy thế thì nhanh nhảu nói: "Bảo Bối vốn ham ăn, nô tỳ nghĩ nó đã chạy xuống nhà bếp!"
 
Lệ Uyển liếc nhìn Xuân Nhi, sao đó lạnh lùng nói: “Nhà bếp ở đâu, còn không mau dẫn chúng ta đến đó?”
 
Lệ Uyển nói xong câu đó thì đưa mắt nhìn Nguyên Ninh, theo kế của cô ta, sau khi điệu hổ ly sơn đem Xuân Nhi xuống bếp, Nguyên Ninh sẽ là người sai Tố Liên đánh tráo xấp kinh.
 
***
 
Sau khi đám người bọn họ kiểm tra nhà bếp một lượt mà không thể tìm thấy Bảo Bối, Xuân Nhi đột nhiên cảm thấy có chút nghi hoặc: “Khi nãy nô tỳ không thấy bất cứ vật gì chạy vào Thanh Mai Viện, có phải Bảo Tâm đã nhìn lầm hay không?”
 
Bảo Tâm nhìn thấy Tố Liên đã quay trở lại, chắc hẳn là đã tráo kinh thành công, liền tỏ ra ấp úng: “Khi nãy nô tỳ tuột tay để Bảo Bối chạy mất. Nó nhanh đến mức bỏ nô tỳ lại ở góc tường, nếu nó không chạy vào Thanh Mai Viện, xem chừng là đã chạy vào Thuý Trúc Viện…”
 
Lệ Uyển vờ như trách móc: “Sao ngươi không nói sớm? Nếu Bảo Bối có chuyện gì, ta làm sao ăn nói với Nguyên phi điện hạ?”
 
Chợt nghe Đan Thanh đứng ngoài cổng nói vọng vào: “Bảo Bối ở đây!”
 
Mọi người theo đó mà trở ra ngoài, chỉ thấy Đan Thanh đang chơi đùa cùng con chó tuyết. Lệ Uyển tỏ vẻ vui mừng: "Thì ra Bảo Bối ở đây sao?”
 
Đan Thanh mỉm cười: "Khi nãy trên đường ta đến phòng vẽ thì đã thấy con chó này quậy phá trong Thuý Trúc Viện!"
 
Lệ Uyển nghe đến đó thì quay về phía Xuân Nhi tỏ vẻ ái ngại: "Vừa nãy đường đột xông vào trong Thanh Mai Viện, cũng chỉ vì ta lo lắng quá độ. Ngươi không trách ta chứ?"
 
Xuân Nhi nghe thế chỉ dám cúi đầu. Mọi người ở đó cũng nhanh chóng trở về Thuý Trúc Viện. Bọn họ ngắm nhìn bức tranh của Đan Thanh rồi trò chuyện đôi lát, chợt nghe Bảo Tâm khẽ nói: "Dạ thưa mấy vị chủ nhân, lúc này đã gần đến giờ diễn ra chay yến, chúng ta vẫn nên đến Sùng Uyên Điện sớm hơn một chút ạ!"
 
Lệ Uyển gật đầu: "Chỗ đó không phải là nơi để Bảo Bối quậy phá, ta muốn để con chó này trong Thuý Trúc Viện, Liễu Phu nhân thấy thế nào?”
 
Đan Thanh vốn thích con chó này nên chẳng hề từ chối. Sau đó tất cả mọi người cũng cùng nhau đến Sùng Uyên Điện.
 
Sùng Uyên Điện được dựng giữa Phượng Liên Hồ. Ở đó có nhiều hoa sen tịnh đế. Loài sen này có hai hoa cùng nở trên một đài, đây là loại sen quý hiếm có nguồn gốc từ thắng cảnh Tây Hồ.
 
Lúc Nguyên Ninh đến Phượng Liên Hồ thì đã thấy Hoàng Ngự Nữ đứng chờ ở đó. Nàng ta trông thấy nhóm người của Nguyên Ninh, liền lễ phép chùng chân thi lễ: "Hạ thiếp xin kính chào bốn vị Phu nhân!"
 
Lệ Uyển nghe xong câu đó thì cong môi ngạo mạn cười: "Không dám! Hoàng Ngự nữ trước nay vẫn được Quan gia sủng ái, không cần đối với chúng ta lễ phép như thế!”
 
Hoàng Ngự nữ nghe đến đó thì cúi đầu ngượng ngập: "Thiếp chỉ là một Ngự nữ nhỏ nhoi, vốn dĩ phải tuân theo phép tắc!”
 
Lệ Uyển cong môi cười: “Chức vị Ngự nữ này không phải thật, mấy lần trước Quan gia vốn đã muốn phong cô làm Phu nhân, là do bản thân cô từ chối! Dẫu chỉ là Ngự nữ nhưng ân sủng của cô so với chúng ta không hề thấp hơn, có khi còn nhiều hơn thì phải!”
 
Hoàng Ngự nữ liền có chút ấp úng, vẫn là Đan Thanh thẳng thắn nhanh miệng: "Hoàng Ngự nữ đừng khiêm tốn nữa. Hạ Phu nhân nói không sai. Ta nhớ lần đó khi nàng và Quan gia đánh cờ trong vườn ngự uyển, Quan gia đã muốn phong cho nàng chức vị Phu nhân, còn định sẵn hai mỹ từ. Ai ngờ nàng đã từ chối, vì thế Quan gia mới sai Thiên Kiện đem đến bình tuyết trà thưởng cho cô.”
 
Lệ Uyển nghe Quan gia không những muốn phong Hoàng Ngự nữ lên làm Phu nhân, còn định ban cho nàng ta hai mỹ từ làm phong hiệu, nếu vậy chẳng phải là đã vượt mặt mình sao? Nghĩ đến đó là lửa giận toát ra, Lệ Uyển liền chanh chua nói: “Hoàng Ngự nữ từ chối được thăng phong, không phải là muốn Quan gia xót thương để miễn xá cho cha cô đấy chứ?”
 
Nguyên Ninh có chút kinh ngạc, không ngờ Lệ Uyển lại độc miệng đến thế. Chỉ nghe giọng Đan Thanh thở dài: "Thật tội cho Hoàng Ngự nữ, cả nhà bị đày ra vùng biên giới tây bắc hẻo lánh. Chỗ này giáp với bộ tộc man di Ngưu Hống ở Đà Giang, xem bộ gia đình của cô đã chịu không ít khổ cực!”
 
Như Lộ nghe đến đó thì kéo nhẹ tay áo của Đan Thanh, ý bảo nàng ta đừng nên nói tiếp. Lệ Uyển lại cong môi cười: “Liễu Phu nhân đừng lo, chỉ cần Hoàng Ngự nữ tiếp tục chiếm trọn ân sủng, không chừng gia đình cô ta sẽ sớm ngày được miễn xá!”
 
Sắc mặt Hoàng Ngự nữ ửng đỏ, dường như sắp không chịu nổi mà bật khóc tại đó. Giữa lúc Nguyên Ninh định nói đỡ cho nàng ta thì đã nghe một thanh âm cương lãnh phát ra: “Hạ Phu nhân càng ngày càng láo xược!”
 
Lệ Uyển quay đầu nhìn lại, trông thấy Yên Ngôn thì chau mày nói: "Cô ta là Ngự nữ còn ta là Phu nhân, bỡn cợt vài câu thì có tội à?”
 
Hoàng Ngự nữ trông thấy Yên Ngôn, liền chùng chân cúi đầu hành lễ: "Hạ thiếp xin kính chào Tĩnh Huệ Phu nhân!"
 
Yên Ngôn đến gần rồi đỡ tay Hoàng Ngự nữ: "Đứng lên đi Tuệ Doanh! Cô chỉ là Ngự nữ nhưng lễ nghi hiểu rõ, không giống như ai đó hầu hạ trong cung đã lâu, dẫu bản thân mang chức vị Phu nhân nhưng vẫn chưa hiểu rõ tôn ti trật tự!”
 
Như Lộ nghe đến đó liền kéo tay áo của Đan Thanh. Cả hai nàng theo đó mà đồng thanh hành lễ: "Hạ thiếp xin kính chào Tĩnh Huệ Phu nhân!"
 
Lệ Uyển trông thấy cảnh đó liền đưa tay nắm lấy tà áo của Đan Thanh: "Cô làm gì vậy? Cô ta là Phu nhân, chúng ta cũng là Phu nhân, cần gì phải hành lễ với cô ta?"
 
Chỉ nghe Đan Thanh thẳng thắn nói: “Phu nhân ấy có hai chữ “Tĩnh Huệ” làm phong hiệu, như thế đã là cao hơn một bậc!”
 
Yên Ngôn nghe đến đó thì bước đến đỡ lấy Đan Thanh và Như Lộ: "Khi nãy ta không nói hai cô, hai cô không cần phải hành lễ với ta. Người ta nói ở đây chỉ có Hạ Phu nhân. Bởi lẽ đám người chúng ta đều là Phu nhân, nhưng mà Hạ Phu nhân thì khác. Chữ "hạ" này không phải có nghĩa là bên dưới sao? Nếu đã là người đứng dưới Phu nhân, đương nhiên cô ta phải cúi đầu hành lễ khi gặp chúng ta!”
 
Lệ Uyển ghét nhất là bị đem họ Hạ ra xúc phạm. Nàng ta nghe đến đó thì điên tiết lên, ỷ có Thục phi chống lưng mà sấn đến một bước giơ tay tát Yên Ngôn. Ai ngờ cái tát đó đánh vào hư không, Yên Ngôn đã lường trước cô ta sẽ như con mèo điên nên nhanh chân lùi về.
 
Một tát đánh hụt nên Lệ Uyển vẫn chưa hả giận, cô ta tiếp tục giơ tay lên, giữa lúc chưa kịp làm gì thì "chát" một tiếng, một bên má đã bị Yên Ngôn đánh đến sưng đỏ.
 
Lệ Uyển chịu một tát, liền phẫn nộ hét: "Ngươi dám đánh ta?"
 
Lệ Uyển vung tay định đánh trả Yên Ngôn, có ngờ đâu đã bị Yên Ngôn nắm lấy cổ tay: “Cách tốt nhất để ngăn một con chó đuổi cắn mình không phải là bỏ chạy, mà chính là quay lại đánh nó!”
 
Giữa lúc đó thì đã nghe một thanh âm sắc lạnh phát ra: "Ngươi đánh chó cũng phải nể mặt chủ!”

Hết chương - Hoàng Đình Thi