Chương 12. Tương Kế Tựu Kế

Huyền Dao là khuê danh của Nguyên Phi. Chữ "huyền" trong tên của Nguyên Phi không có nghĩa là màu đen, trái lại nó là tên của một loại ngọc. Cùng với ngọc dao, ngọc huyền là một trong những loại ngọc quý giá và đẹp nhất. Có điều nếu chữ "huyền" bị bỏ đi một nét, thì nó sẽ trở thành chữ "huyền" tối tăm kia.
 
Đàm Hoa nhìn Nguyên Phi mà thở dài. Ánh mắt của Nguyên Phi ở đó trong trẻo như nước sông mùa thu, nhưng lại vô hồn thả vào xa xăm. Trong đôi mắt đẹp như giọt sương ấy, cảnh vật xa hơn một thước đã trở nên mông lung. Đôi mắt Huyền Dao rõ ràng cũng là thứ ngọc đẹp, nhưng lại trở nên tối tăm mất rồi.
 
Giữa lúc Đàm Hoa đang thương cảm cho Nguyên Phi, chợt nghe thanh âm của ai đó ngọt ngào cất tiếng: "Thiếp thân tự thẹn bản thân ít chữ, không thể hiểu được ý tứ trong đoạn thơ mà Nguyên Phi vừa đọc. Chỉ mong Nguyên Phi tận tình dạy bảo!"
 
Huyền Dao mỉm cười nhẹ nhàng, sau đó từ từ mở miệng nói: "Mai Phu Nhân trước giờ luôn ham học hỏi! Bốn câu thơ này được trích trong bài thơ "Phỏng tăng" của thi gia Phạm Tông Mại. Bài thơ được sáng tác trong lúc thi gia đến thăm một nhà sư. Ý thơ ca ngợi lối sống thanh cao của người tu hành. Chỉ qua một buổi trò chuyện, nhà sư đã giúp cho thi gia ngộ ra thiền thư. Khi thi gia trở về, cỏ cây bên đường dẫu là bình dị nhất cũng toả ra hương thơm ngào ngạt. Cũng trong bài thơ này, thi gia có nhắc đến ấm trà thanh sảng của nhà sư. Trà được pha từ nước suối trong xanh, cộng thêm một ít dư vị của tuyết sạch. Ấm trà thanh sảng này, chính là được pha từ loại tuyết trà ở vùng tây bắc Đà Giang.”
 
Mai Phu Nhân nghe đến đó thì lẩm bẩm: “Tuyết trà?”
 
Hạ Lệ Uyển thấy nàng ta ngẩn ngơ như vậy, liền kiêu ngạo ra oai: “Mai Phu Nhân không biết loại tuyết trà này cũng phải. Tuyết trà được thu hoạch vào buổi sáng lạnh nhất của đầu đông, giữa lúc toàn bộ búp non của lá trà được bao phủ bởi sương tuyết. Hương vị tuyết trà vì thế mà đặc biệt lạ thường. Loại trà quý giá như thế này chỉ có ở vùng tây bắc. Ta nhớ mùa đông năm ngoái tộc người Ngưu Hống có dâng lên một ít cho Quan gia. Quan gia ban thưởng loại trà quý này cho các vị Hoàng Phi. Bản thân ta cũng may mắn được Thục Phi cho thử qua một chén. Mùi vị của tuyết trà, đúng thật là không thể nào quên được!”
 
Chợt nghe một giọng ngây ngô của nữ nhân cất lên: “Thế à? Có lẽ là ta không am hiểu về trà, cho nên khi uống qua loại trà này cũng cảm thấy nó không quá khác biệt so với những loại trà khác! Bây giờ mới nghe Hạ Phu Nhân nói rõ về nguồn gốc của nó, ta đúng thật là được mở mang tầm mắt!”
 
Hạ Lệ Uyển nghe được câu đó đương nhiên có chút mất hứng, liền quay đầu hỏi: “Liễu Phu Nhân cũng được nếm qua tuyết trà này ư?”
 
Liễu Phu Nhân liền ngô nghê gật đầu: “Đúng vậy, lần đó là do Quan gia cho ta uống thử.”
 
Đàm Hoa nghe xong câu đó thì nhắm nửa mắt khinh mạn nói: “Kẻ tầm thường như ngươi mà cũng xứng được Quan gia ban dùng những thứ tao nhã như tuyết trà sao?”
 
Chỉ nghe Liễu Phu Nhân cười ngây ngô: “Thật ra thiếp thân được uống loại trà quý này, tất cả là nhờ Hoàng Ngự Nữ!”
 
Chợt thấy một vị nữ nhân ngồi ở hàng ghế cuối cùng giật mình. Nguyên Ninh đưa mắt nhìn về phía đó, đoán rằng nàng ta chính là Hoàng Ngự Nữ. Vị Ngự Nữ này luôn kính cẩn trong các buổi thỉnh an, không dám phật lòng bất cứ một ai kể cả Tiêu Mẫn.
 
Lại nghe Liễu Phu Nhân cứ vô tâm mà luyên thuyên nói tiếp: “Hôm đó thiếp đi dạo trong vườn ngự uyển thì vô tình bắt gặp được Quan gia đang đánh cờ cùng Hoàng Ngự Nữ tại Lạc Thanh Trì. Đương lúc Hoàng Ngự Nữ được Quan gia ban thưởng tuyết trà, thiếp cũng được một chén giống như nàng ấy!”
 
Hạ Lệ Uyển nghe đến đó thì có chút chán ghét: “Thì ra là thế. Hoàng Ngự Nữ trước giờ vẫn luôn biết lấy lòng Quan gia. Tuy chỉ là một Ngự Nữ, nhưng ân sủng của cô ta so với phân vị Phu Nhân chúng ta không kém là bao!”
 
Đàm Hoa nghe đến đó thì cười lạnh: “Có lẽ Quan gia muốn Hoàng Ngự Nữ nếm thử mùi vị tuyết lạnh, giống như cha cô ta hiện giờ đang chịu khổ ở vùng biên giới Tây Bắc mà thôi!”
 
Hoàng Ngự Nữ nghe đến đó thì cúi đầu. Hạ Lệ Uyển như hả được cơn giận, đang lúc còn định bỡn cợt nàng ta thêm, chợt nghe Nguyên Phi cất tiếng: “Thục Phi lỡ lời rồi, chuyện này không nên nói đến nữa. Chúng ta bàn lại về tên của chiếc trâm trên đầu Hạ Phu Nhân. Khi nãy bổn cung cũng đã đặt lại tên cho nó. Bổn cung nghĩ mọi người cũng dễ dàng nhận ra, cái tên “bích khê” này mới xứng với nó!”
 
Huyền Dao nói xong câu đó, mọi người bên dưới đã ngợi ra ý tứ của nàng. Dẫu nước suối có trong đến mấy, thì so với sương tuyết quý giá đọng lại trên lá trà, đúng thật là không thể so sánh. Vậy nên chiếc trâm trên đầu Lệ Uyển dù có sắc sảo đến đâu, nhưng cũng chỉ thích hợp để so với "bích khê”, không thể dùng “thiên tuyết” để đặt cho nó.
 
Chỉ nghe Đàm Hoa cười lạnh: "Nguyên Phi nói đúng! "Bích khê" so với "thiên tuyết" thì xứng hơn để đặt cho chiếc trâm này. Tuyết trắng dẫu có quý giá đến mấy thì cũng chóng tan, còn nước suối xanh biếc chảy từ non cao xuống đồng bằng, cuối cùng đổ ra bể rộng, đúng là nét đẹp vĩnh cữu!”
 
Nguyên Ninh mi tâm chợt động, nàng ở đó cùng với chúng phi tần làm gì không nhận ra ngay từ đầu, từng câu từng chữ của Thục Phi tuy là nói về chiếc trâm trên đầu Hạ Lệ Uyển, nhưng thực chất là chỉ toàn hướng về phía Quý Phi.
 
Thiên Tuyết đương nhiên không hề chịu thua, liền lạnh giọng nửa cười nửa như không cười mà đáp lời: "Sơn tuyết trên núi tan đi rồi sẽ chuyển thành nước, dòng nước này theo đó mà đổ vào suối. Chẳng phải tuyết trắng mới chính là khởi đầu của nét đẹp vĩnh cữu này sao? Thục Phi cũng đừng phí công thương cảm cho tuyết trắng mà sinh ra hồ đồ. Nếu nói về nét đẹp chóng tàn thì phải kể đến hoa quỳnh. Dù có sắc hương vẹn toàn đến mấy, loài hoa này cũng chỉ có thể lặng lẽ nở trong màn đêm rồi nhanh chóng tàn đi, mãi mãi chẳng hề thấy được một ánh hoa quang vinh diệu!"
 
Hoa quỳnh hay “đàm hoa” chẳng phải là tên của Thục Phi hay sao? Quý Phi và Thục Phi ở đó kẻ tám lạng người nửa cân đấu khẩu với nhau, thế thượng phong theo đó mà luân phiên thay đổi. Chỉ thấy Đàm Hoa tưởng giận mà giống như chẳng giận, đuôi mày khẽ cong lên đáp lời: "Thật sao? Bổn cung chỉ thấy loài hoa này kiều diễm đến mức khiến cho người ta phải ngưỡng mộ. Nghe nói đến cả Lưỡng triều Hoàng hậu Dương Vân Nga còn ghen tỵ với hương sắc của hoa quỳnh, Quý Phi chẳng phải là đang học theo tâm tư đó chứ?"
 
Thiên Tuyết nhoẻn miệng cười để lộ hàm răng trắng như sương ngọc: "Thục Phi nói sai rồi. Nghe nói Dương Hoàng hậu nhan sắc khuynh thành, mỗi bước đi cũng khiến cho cỏ cây xao động, cá chim lạc hồn, làm gì có thứ tâm tư nhỏ nhen như Thục Phi nói. Có chăng chính là vì loài hoa này có ý tự mãn, ỷ vào một thoáng sắc hương mà ngông cuồng đắc tội với Hoàng hậu, vậy nên mới chuốc hoạ vào thân, bị đày đến vùng núi hoang vu không một bóng người!”
 
Huyền Dao trông thấy Quý Phi và Thục Phi đấu khẩu với nhau, trong lòng tất nhiên có một chút khó xử. Bất chợt trước cửa có cơn gió kéo đến, thổi lá khô bay vào trước thềm đại điện. Huyền Dao trông thấy thế thì nhẹ giọng: "Được rồi, hôm nay sắc trời không được tươi sáng cho lắm, xem chừng lát nữa sẽ có mưa. Mọi người cũng trở về cung viện của mình đi!"
 
Chúng phi tần cũng theo đó mà rời ghế cáo lui. Lúc Nguyên Ninh bước ra khỏi cổng Nghênh Xuân Cung, cánh tay đã bị Lệ Uyển kéo vội: "Chúng ta đến Thuý Trúc Viện thưởng trà!"
 
Nguyên Ninh liếc mắt nhìn lại, chợt thấy bên cạnh Lệ Uyển còn có một nữ nhân mặc y phục màu ngọc bích. Nữ nhân ngây ngô ở đó không ai khác chính là Liễu Phu Nhân.
 
Lệ Uyển cong môi cười mà khẽ nói: "Con mèo cưng trong viện của Liễu Phu Nhân vừa mới sinh, nghe nói trong đám mèo con có một con toàn thân trắng bạch, mắt môi đỏ hồng. Liễu Phu Nhân đã đặt cho nó một cái tên "Bánh Bao", chúng ta đến đó xem nó đáng yêu đến cỡ nào!"
 
Liễu Phu Nhân cười ngây thơ: “Thật ra cái tên này không phải do ta đặt mà là Mai Phu Nhân! Nếu không phải lát nữa nàng ta phải đến Thiên Khánh Điện để hầu hạ Quan gia, thì chúng ta sẽ có tổng cộng bốn người để trò chuyện rồi!”
 
Nguyên Ninh cũng mỉm cười theo nét trong sáng của Liễu Phu Nhân. Nhưng mà trong lòng nàng có một tia lo lắng. Thật ra Hạ Lệ Uyển có lẽ chỉ muốn bám sát theo nàng để theo dõi nhất cử nhất động. Dò xét xem nàng có lén lút truyền tin đến cho Yên Ngôn hay không. Cũng may là nàng đã nhờ Thuỷ Linh làm việc này. Nghĩ đến đó mà Nguyên Ninh mỉm cười đáp lời Đan Thanh: "Ta cũng rất thích mèo con! Nói vậy chúng ta hãy mau đến viện của nàng.”
 
***
 
Bên cửa sổ của phòng sách Thanh Mai Viện, Xuân Nhi nhìn chủ nhân đang chép bản kinh cuối cùng, mỉm cười ôn thuận nói: "Mấy ngày qua chủ nhân chép kinh, trong lòng cũng cảm thấy thanh tịnh, đây không phải là phạt!”
 
Yên Ngôn đưa mắt nhìn nàng ta mỉm cười, giữa lúc đó thì bên ngoài bỗng có tiếng bước chân của cung nữ, chính là cận tỳ Mộc Miên hầu hạ Yên Ngôn: "Dạ thưa chủ nhân, bên ngoài có một cung nữ lạ mặt nói là muốn gặp người!"
 
Yên Ngôn có chút nghi hoặc, liền chậm rãi nói: "Mau cho cô ta vào đây!"
 
Vị cung nữ kia trên người vận một bộ y phục đã phai màu, nàng ta chẳng phải Thuỷ Linh, nhưng trên tay lại cầm chiếc quạt lụa mà Nguyên Ninh đã gửi. Chỉ nghe nàng ta nhẹ giọng khẽ nói: "Nô tỳ xin cúi chào Tĩnh Huệ Phu Nhân!"
 
Yên Ngôn thấy nàng ta lạ mặt, liền nhẹ giọng hỏi: "Cô là...?"
 
Chỉ nghe cung nữ ở đó cẩn thận đáp lời: "Nô tỳ là Bích Vân hầu hạ ở Tây viện  Thuý Hoa Cung, hôm nay nô tỳ đến đây là để đưa cho Phu Nhân chiếc quạt này. Đây là việc mà Thánh Tư Phu Nhân đã nhờ chủ nhân của nô tỳ!"
 
Xuân Nhi có chút nghi hoặc nói: "Thuý Hoa Cung? Thánh Tư Phu Nhân vừa mới nhập cung, làm sao có thể quen biết một vị chủ nhân ở một nơi xa xôi như thế?"
 
Bích Vân chỉ lặng lẽ mỉm cười: "Lời của nô tỳ là thật! Thánh Tư Phu Nhân có chuyển lời, nói rằng Tĩnh Huệ Phu Nhân người sẽ có cách nhận ra tâm ý bên trong chiếc quạt này. Nô tỳ cũng không tiện ở lại đây lâu, xin phép Phu Nhân cho nô tỳ được cáo lui trước!”
 
Yên Ngôn nghe ngữ khí nàng ta không có vẻ giả dối, cũng liền mỉm cười cảm ơn một câu. Chờ đến lúc Bích Vân lui ra, nàng liền nhanh tay cầm lấy chiếc quạt từ chỗ Mộc Miên, chỉ thấy ở đó là một chiếc quạt lụa trơn nhẵn, hoàn toàn chẳng có gì đặc biệt. Yên Ngôn đưa tay khẽ quạt, bên mũi chợt nghe thoang thoảng một mùi chua nhẹ, cuối đuôi mắt liền lộ nét cười: "Đây đúng thật là vật do Nguyên Ninh gửi đến. Mộc Miên, mau thắp một ngọn nến đem lại cho ta!"
 
Mộc Miên nghe thế liền thuận theo. Xuân Nhi liền thắc mắc hỏi: “Nến?”
 
Chỉ nghe Mộc Miên cười nói: "Ngày trước, chủ nhân chúng ta vẫn hay cùng Thánh Tư Phu Nhân dùng giấm viết lên giấy, chỉ khi hơ qua lửa thì chữ viết mới hiện ra!"
 
Yên Ngôn trong lòng có tia vui mừng, nhưng cũng có một chút hồi hộp. Nàng đưa chiếc quạt đến trước ngọn nến, chỉ một lúc sau bên trên mặt quạt đã hiện ra dòng chữ, ở đó là toàn bộ mưu kế của Hạ Lệ Uyển.
 
Xuân Nhi đi theo Yên Ngôn, cũng học được một ít chữ. Lúc này nàng ta biết rõ sự tình, liền hoảng sợ nói: "Hèn gì Thánh Tư Phu Nhân phải nhờ đến vị chủ nhân ở Thuý Hoa Cung chuyển lời đến cho chúng ta.”
 
Yên Ngôn lặng lẽ gật đầu: "Chuyện đến nước này, chúng ta chỉ có thể tương kế tựu kế thôi!"
 
***
 
(còn tiếp...)
 
*Đôi lời của tác: Cảm ơn bạn đã đọc chương này. Đây chỉ mới là bản thảo, nếu có một số lỗi trong chương, mong bạn thông cảm bỏ qua và tiếp tục ủng hộ truyện! Tác mong mình sẽ có thể hoàn thành bộ truyện này :D tiểu thọ tử