Chương 10. Mượn Dao Giết Người

 
Một ngày trong cung trôi qua thật nhanh, có cánh nhạn lướt qua làm cành liễu đung đưa, mới đó mà tà dương đã trải dài trên tường vàng. Nguyên Ninh lặng lẽ dạo bước tại vườn ngự uyển, chọn theo lối ít người mà cùng với Tố Liên song hành.
Nàng mở quyển Nữ tắc diễn âm mà khi nãy tại Thượng nghi viện Quế Chi cô cô đã đưa cho mình, suy tư đôi lát nghĩ về mảnh giấy có ghi mỗi một chữ “thận” được cô cô giấu ở trong sách. Quế Chi cô cô là đang nhắc nhỡ Nguyên Ninh cần phải cẩn thận hơn sao?
 
Nguyên Ninh ngẩng đầu nhìn lên, chợt thấy trước mắt có đầm sen mọc dại um tùm, có lẽ đã lâu lắm rồi không có ai tới đây chăm sóc.
 
Dưới chiếc đình giữa đầm dường như có hai nhân ảnh. Một người ngồi đó tựa vào lan can, có vài sợi tóc mai khẽ bay trong gió, làm nụ cười của nàng bất giác đẹp như tiên tử. Bộ lam y bạc màu ôm lấy vóc dáng mảnh khảnh của nàng. Đứng bên cạnh nàng ta còn có một cung tỳ hầu cận, xem bộ vị nữ nhân này cũng là một phi tử của Quan gia.
 
Nguyên Ninh đặt chân lên chiếc cầu dẫn đến hồ đình, tiếng "kẻo kẹt" làm nữ nhân ở đó nhận ra bóng dáng của nàng. Nguyên Ninh chưa kịp bước vào bên trong, nhưng đã thấy nữ nhân ở đó đứng lên hành lễ: "Hạ thiếp là Mục Ngự Nữ, xin kính chào người!”
 
Ngự Nữ là chức vị thấp nhất của phi tần trong hậu cung, so với Phu Nhân thì kém hơn một bậc. Nguyên Ninh thấy nàng ta hành lễ với mình, cũng không hề tỏ ra cao ngạo: "Em vừa mới nhập cung không lâu, còn chị là người đã hầu hạ Quan gia từ trước. Lại thêm ở đây chỉ có hai người chúng ta, chị không cần phải hành lễ như thế!"
 
Vị cung tỳ bên cạnh nàng Ngự Nữ kia nghe Nguyên Ninh nói thế, liền thấp giọng nói với chủ nhân mình: "Thưa chủ nhân, đây có lẽ chính là Thánh Tư Phu Nhân vừa mới nhập cung đấy ạ!"
 
Ngự Nữ ấy nghe thấy thế thì trong mắt có chút lay động, liền hướng về Nguyên Ninh cúi đầu: "Thiếp thân chỉ là một Ngự Nữ nhỏ nhoi, bản thân không dám xưng hô như thế với Thánh Tư Phu Nhân đâu ạ!"
 
Nguyên Ninh mỉm cười: "Ngự Nữ hay Phu Nhân thì cũng là thê thiếp của Quan gia. Hậu cung này là một vườn hoa rộng lớn, chúng ta so với những con bướm bé nhỏ đằng kia chẳng khác là bao. Nếu phải phí công so đo cao thấp, chi bằng đập cánh vui đùa cùng nhau, cũng tránh đi sự tẻ nhạt trong chốn cung nghiêm này!"
 
Ngự Nữ kia nghe Nguyên Ninh không ngại bộc lộ tâm tư như vậy, cũng có chút mở lòng mà khẽ nói: "Thánh Tư Phu Nhân nói thế là đề cao thiếp thân rồi. Thiếp thân chỉ là một Ngự Nữ bị quên lãng trong cung, từ lâu đã không được Quan gia để tâm đến!"
 
Nguyên Ninh nhớ đến người chị ruột bạc mệnh của mình, trong dạ đương nhiên có một tia đồng cảm: "Thế thì chúng ta giống nhau rồi. Em cũng là một Phu Nhân không được Quan gia đoái hoài. Hôm qua là ngày em nhập cung, nhưng Quan gia không hề muốn gặp mặt em!"
 
Ngự Nữ kia nghe Nguyên Ninh nói như thế, đột nhiên trong lòng có một chút tiếc thương. Nhưng chính nàng cũng không biết mình đang tiếc thương ai, là vị Phu Nhân trước mặt hay chính bản thân mình? Nghĩ đến đó mà bất giác trong thanh âm nàng tràn đầy xúc động: "Thánh Tư Phu Nhân đừng lo lắng quá. Phu Nhân vừa mới nhập cung, tương lai vẫn còn rất nhiều cơ hội được diện kiến Quan gia!”
 
Nguyên Ninh gật đầu: “Còn chị cũng như vậy!”
 
Ngự Nữ kia nghe thế thì lắc đầu: “Thiếp thân và Phu Nhân không thể so sánh!"
 
Nguyên Ninh liền nói: "Giống như câu vừa rồi của chị, tương lai ra sao còn chưa biết được! Bây giờ tuy chị chỉ là một Ngự Nữ, ai biết được ngày sau sẽ như thế nào? Quan trọng là bây giờ em cảm thấy có duyên với chị, chỉ muốn được giao hảo với chị thôi, hoàn toàn không bận tâm đến chuyện thứ bậc!"
 
Ngự Nữ kia liền xúc động: "Phu Nhân nói thật sao?"
 
Nguyên Ninh gật đầu mà sống mũi cay cay: “Thật ra em cũng có một người chị ruột là Phu Nhân của Quan gia, sau đó chẳng may bị thất sủng! Không biết chị có nghe qua Văn Đức Phu Nhân hay chưa?”
 
Ngự Nữ kia có nét bối rối: “Thì ra Thánh Tư Phu Nhân là em gái của Văn Đức Phu Nhân sao?”
 
Nguyên Ninh gật đầu, có chút khẩn trương hỏi: “Dạ phải, lúc trước chị có hầu hạ Quan gia, vậy chị có biết chị ruột của em tại sao bị phế hay không?”
 
Ngự Nữ kia lặng lẽ cúi đầu mà chầm chậm đáp: “Lúc thiếp trở thành Ngự Nữ của Quan gia thì Văn Đức Phu Nhân đã bị cấm túc. Về chuyện của nàng ấy, từ lâu Quan gia đã không cho người bàn đến, thiếp thân theo đó mà không biết nguyên do thất sủng của nàng ấy!”
 
Nguyên Ninh có chút thất vọng, nhưng cũng đành thở dài một tiếng: "Thì ra là thế. Phải rồi, chị đừng xưng hô xa lạ như vậy! Em tên là Nguyên Ninh, còn chị?"
 
Ngự Nữ kia lặng lẽ đáp: "Thiếp thân họ Mục, tên là Thanh Y!"
 
Có tiếng cá đớp nước thật êm tai, Nguyên Ninh gượng cười rồi xoay người nhìn xuống đầm sen: "Không ngờ ở đây lại có đàn cá sặc sỡ như thế! Chị là người nuôi bọn chúng sao?”
 
Thanh Y liền nhu thuận đáp: "Không phải, đàn cá này là vào giờ Thìn ngày hai mươi ba tháng Chạp năm trước Quan gia cho người thả xuống! Chỉ là lâu rồi không có người đến đây, cho nên thiếp mới đem cơm thừa của mình cho bọn chúng ăn!”
 
Nguyên Ninh chớp mắt, không ngờ nàng Ngự Nữ này đối với thời điểm Quan gia thả cá lại nhớ rõ đến như vậy. Nàng nghĩ đến đó thì mỉm cười: “Chị đừng xưng là “thiếp” nữa. Hãy gọi em một tiếng “em”, và xưng “ta” là được!”
 
Mục Thanh Y nhìn nét chân tâm của Nguyên Ninh thì cũng lặng lẽ gật đầu.
 
Nguyên Ninh liền mỉm cười, đột nhiên sực nhớ ra chuyện gì, liền có chút thắc mắc hỏi: "Sáng nay em đến thỉnh an Nguyên Phi, lúc đó ở Nghênh Xuân Cung đông đủ phi tần, nhưng hình như không có chị ở đó!"
 
Thanh Y gượng cười: "Đúng vậy! Là do ta mắc bệnh trong người, cho nên Nguyên Phi đã miễn lễ thỉnh an cho ta!"
 
Nguyên Ninh tò mò hỏi: "Chị mắc bệnh gì thế? Có nghiêm trọng không?"
 
Thanh Y thở dài: "Ta bẩm sinh đã mang huyết khí hư hàn, mấy tháng nay bệnh tình chuyển biến xấu đi, dẫn đến chứng phong thấp khá nặng. Mỗi sáng xương khớp toàn thân ta đều đau nhức, chỉ đến khi ánh nắng mặt trời lên cao, thì ta mới có thể miễn cưỡng bước ra khỏi phòng. Có điều khi màn đêm buông xuống, khắp người của ta lại tiếp tục ê ẩm!"
 
Nguyên Ninh có chút thương cảm: "Trong cung còn có Thái y viện, chẳng lẽ không có Thái y nào cao minh có thể chữa trị cho chị sao?"
 
Thanh Y gượng cười: "Ta bây giờ chỉ là một Ngự Nữ bị lãng quên, bọn họ..."
 
Nguyên Ninh chán ghét nói: "Đúng thật là vô lương tâm! Chị dẫu sao cũng là phi tử của Quan gia. Đám người này hiếp người quá đáng!"
 
Thanh Y xua tay nói: "Hậu cung là chốn như vậy, ta bất quá cũng chỉ là một phi tần bị thất sủng, bọn họ không muốn quan tâm ta cũng là lẽ đương nhiên. Ta biết không nên vì chuyện này mà sinh sự, đến cùng chỉ có ta là thiệt thòi mà thôi. Hơn nữa mọi chuyện cũng không đến mức khổ sở, bản thân ta vốn am hiểu một ít dược lý, trong viện có trồng một vài loại thuốc. Hằng ngày ta vẫn dùng các loại thuốc tự trồng này, rồi tụng kinh cầu an, thầm mong cho bản thân và người nhà được khoẻ mạnh. Trời cao cũng rộng lòng xót thương, nên bệnh tình của ta đã không chuyển biến nặng!"
 
Nguyên Ninh cũng có chút nhẹ lòng: "Trời cao đúng là có mắt!"
 
Chợt thấy Thanh Y tiến đến bên chiếc lan can bằng gỗ đã cũ nát ngồi xuống, chỉ chú tâm ngắm nhìn đàn cá đang nhởn nhơ dưới đầm: "Có lúc ta ước mình như đàn cá nhỏ bé này. Cả ngày cứ thoải mái vô tư bơi đùa trong nước, chẳng cần phải lo nghĩ đến những chuyện khác!"
 
Nguyên Ninh đưa mắt nhìn Thanh Y, chỉ thấy nàng ở đó ôn nhu mỉm cười, trong lòng nàng chợt nghĩ đến hai chữ "đáng tiếc". Nữ nhân xinh đẹp thế kia lại là một Ngự Nữ bị quên lãng, nàng so với đàn cá sặc sỡ chốn đầm bùn hoang vu này, chẳng phải đều như nhau hay sao?
 
Thanh Y nhìn thấy mặt trời như sắp khuất dạng, liền quay đầu về phía Nguyên Ninh nhẹ giọng: "Trời cũng đã không còn sớm nữa, ta phải quay trở về viện của mình rồi! Nếu lát nữa để màn đêm buông xuống, ta sợ là chân mình sẽ không đứng vững!"
 
Nguyên Ninh gật đầu: "Vậy thì chúng ta cùng về!"
 
Thanh Y xua tay: "Chỗ ở của ta không nằm ở Ngoạn Hoa Cung!"
 
Nguyên Ninh có chút ngạc nhiên: "Chị ở đâu?"
 
Thanh Y chầm chậm khẽ nói: "Ta ở Tây Viện của Thuý Hoa Cung!"
 
Nguyên Ninh có chút thắc mắc: "Thuý Hoa Cung ư? Đó là chỗ nào?"
 
Thanh Y trỏ tay về hướng đông bắc, Nguyên Ninh thấy thế liền gật đầu: "Vậy thì chị trở về cẩn thận. Lúc rảnh em sẽ đến Thuý Hoa Cung tìm chị trò chuyện."
 
Thanh Y lắc đầu tỏ ý từ chối: "Thuý Hoa Cung là một nơi rất xa, em không cần nhọc công đến đó. Chiều nào ta cũng đến đầm sen này cho cá ăn, nếu em muốn gặp ta thì chỉ cần đến đây là được!"
 
Thanh Y nói đến đó thì cũng rời đi. Nguyên Ninh dõi theo cái dáng mảnh khảnh của Thanh Y khuất dần sau hòn giả sơn, lặng lẽ nắm tay Tố Liên quay về viện của mình. Bất giác nàng thở dài: "Chị ấy quả thật đáng thương. Chẳng biết lúc chị ruột của ta bị thất sủng, tình thế có giống như chị ấy hay không?"
 
Tố Liên cũng bùi ngùi theo chủ nhân mình. Hai nàng như thế mà quay trở về Nhã Cúc Viện. Thuỷ Linh lúc này đã đứng trong sân chờ sẵn: "Nô tỳ đã chuẩn bị nước nóng cho chủ nhân tắm rồi ạ. Lúc nãy người ở Ngọc Lan Viện có đến, chuyển lời rằng Hạ Phu Nhân có nhã ý mời chủ nhân đến đó thưởng trà!"
 
Nguyên Ninh nghe thế cũng có chút suy tư, Hạ Lệ Uyển muốn mời nàng đến viện của cô ta để làm gì?
 
***
 
Lúc Nguyên Ninh đến Ngọc Lan Viện thì đã thấy Hạ Lệ Uyển đứng trong sân chơi đùa với một con chó trắng. Lệ Uyển nhìn thấy Nguyên Ninh tiến tới thì mỉm cười: "Thánh Tư Phu Nhân đến rồi sao?"
 
Lệ Uyển nói xong câu đó thì trao con chó trắng cho cận tỳ dắt đi, rồi đưa tay tới chỗ của Nguyên Ninh nắm lấy, giống như là cả hai vô cùng thân thiết. Nguyên Ninh thấy thế thì cũng đành nắm lấy tay cô ta, chợt nghe thanh âm dẻo như mật ngọt của Lệ Uyển: "Đi thôi, chúng ta vào trong uống trà!"
 
Nguyên Ninh cùng với Lệ Uyển bước vào trong phòng khách, chỉ nghe một mùi hương nồng nàn toả ra, liền bất giác vô thức nói: "Thơm quá!"
 
Lệ Uyển khẽ cười: "Để nàng chê cười rồi! Ta vốn thích mùi hương, trong phòng lúc nào cũng đốt một ít trầm hương cả!"
 
Nàng ta nói đến đó thì cận tỳ Bảo Thanh đã đem lên một bình trà. Lệ Uyển theo đó liền tiếp chuyện: "Thánh Tư Phu Nhân cứ dùng điểm tâm tự nhiên! Ở đây có bình trà ngọc lan trong viện của ta. Trời nóng thế này, uống một tách trà ngọc lan sẽ dễ chịu lắm!"
 
Nguyên Ninh thấy nàng ta không ngừng khách sáo như thế, trong lòng chợt có một tia cười lạnh: "Hạ Phu Nhân mời ta đến đây, có lẽ không chỉ đơn giản là muốn cùng ta thưởng trà!"
 
Lệ Uyển gật đầu: "Thánh Tư Phu Nhân không hỗ danh với cái phong hiệu của mình, hôm nay ta mời nàng đến đây đúng thật là không phải đơn giản chỉ để uống tách trà này!”
 
Lệ Uyển nói xong câu đó thì ngước nhìn vầng trăng sắp tròn trên cao, khoé môi cong lên mà khẽ nói: "Đêm nay cũng đã là đêm mười bốn rồi, Tĩnh Huệ chắc phải bận rộn cả ngày lẫn đêm, mới có thể chép đủ số kinh văn đem đến Thái miếu. Cũng thật là nhọc công cho nàng ấy!"
 
Nguyên Ninh điềm nhiên khẽ nói: "Nghe điệu bộ của Phu Nhân dường như có chút thương cảm, chẳng phải Phu Nhân chán ghét cô ta lắm sao?"
 
Lệ Uyển đưa tay lấy một chén trà nâng lên miệng: "Ta chỉ sợ nếu cô ta không kịp chép đủ số lượng kinh văn, thế thì chẳng phải sẽ tiếp tục đắc tội với Thục Phi hay sao? Nếu như thế, lần này e là tro tàn lại bùng cháy, ngọn lửa giận này của Thục Phi, xem bộ không có cách nào có thể cứu chữa rồi!"
 
Nguyên Ninh trong lòng rối như tơ vò, không biết cô ta đang nghĩ gì trong bụng, liền tỏ ra điệu bộ thân thiết: "Hạ Phu Nhân nói xem liệu có cách nào khiến cô ta không thể chép đủ số lượng kinh văn ấy hay không?"
 
Lệ Uyển lộ nét cười thâm sâu, hướng người tới đằng trước để ghé tai Nguyên Ninh nói nhỏ. Nguyên Ninh nghe xong thì lòng rối như tơ vò, chẳng ngờ Lệ Uyển này lại thâm độc như vậy.
 
***
 
(còn tiếp...)
 
*Đôi lời của tác: Cảm ơn bạn đã đọc chương này. Đây chỉ mới là bản thảo, nếu có một số lỗi trong chương, mong bạn thông cảm bỏ qua và tiếp tục ủng hộ truyện! Tác mong mình sẽ có thể hoàn thành bộ truyện này :D tiểu thọ tử