Chồng Yêu Là Quỷ - Chương 77-3

Trong giây phút đậu tương rơi xuống đất, nụ cười của Phong Thiên cũng đọng lại trên mặt.

“Sao vậy đạo trưởng Phong Thiên? Hồn vía của cô Ngọc Thanh đâu?” Đường Dũng vẫn toét miệng cười, đợi sau khi Phong Thiên thi triển pháp thuật thất bại mới nói.

Phong Thiên bối rối, có lẽ ông ta vốn không nghĩ mình sẽ thất bại, không dám tin nhìn ngôi mộ, lại nắm đậu nành vung mấy lần, mãi cho đến khi đậu nành trong lư hương đều đã ném đi hết, ông ta giận đùng đùng quay đầu nhìn Đường Dũng, tức giận nói: “Tên nhóc kia, nhất định là mày giở trò quỷ! Nói đi, mày đã làm gì bổn đạo trưởng!”

“Tôi ở đây có thể làm gì ông? Tài nghệ bản thân không bằng người, không nên ngậm máu phun người nhé.” Đường Dũng khinh bỉ nói.

“Mày!” Phong Thiên bị Đường Dũng chọc tức, nhưng ông ta vẫn không nghĩ ra rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu, nhanh chóng đi khỏi, nhường lại ngôi mộ của Đổng Ngọc Thanh, lạnh lùng nói: “Đã vậy thì cô Lộc ra tay đi!”

Tôi gật đầu, đi tới trước bia mộ của Đổng Ngọc Thanh, có điều tôi cũng không tùy tiện làm gì, mà quay đầu nói với Đổng Bình: “Ông Đổng, thực ra bây giờ tôi cũng không thể gọi được hồn của con gái ông.”

“Hả?” Đổng Bình sửng sốt, khuôn mặt chớp mắt trở nên nguội lạnh, hết sức thất vọng.

Có điều ông ấy như không cam lòng, hỏi tôi: “Vì sao, ngay cả thử cô cũng không muốn thử sao?”

“Còn thử cái gì mà thử, bần đạo không gọi hồn được, con bé này đương nhiên cũng không gọi được, cô ta biết lượng sức mình hơn thằng nhóc thối kia mà thôi!” Không đợi tôi nói, Phong Thiên đã xen miệng vào.

Tôi vốn không có ấn tượng gì tốt với Phong Thiên, bây giờ ông ta lại nhiều lần mượn cớ gây chuyện với tôi, cứ luôn mồm con bé này nọ, kỳ thị phụ nữ à?

Tôi thấy khó chịu, liếc ông ta, nói: “Tuy tôi không gọi được hồn, nhưng tôi có thể nói vì sao, hơn nữa bây giờ tôi không gọi được hồn, nhưng chỉ cần cho tôi ba ngày, tôi nhất định sẽ giúp ông chính mắt nhìn thấy hồn của con gái mình!”

“Hừ, nói xằng bậy!” Phong Thiên khinh thường nói.

“Cược Hỗn Nguyên Kinh trong tay ông, lần này không phải ông cược với Đường Dũng đổ, mà là cược với con nhóc tôi đây, dám không?” Tôi khiêu khích trừng mắt nhìn Phong Thiên, lão già thối, không chấp nhặt với ông mà ông còn làm tới, lần này phải để ông mở rộng tầm mắt xem cái gì gọi là phụ nữ cũng có thể gánh nửa bầu trời!

“Cược!” Phong Thiên bị tôi chọc giận đến mức run nhẹ, nói luôn.

Tôi cũng học dáng vẻ cười lạnh của Đường Dũng, nói thẳng: “Vừa rồi đạo trưởng Phong Thiên không gọi được hồn vì đây vốn là mộ rỗng, bên trong không có thi thể của Đổng Ngọc Thanh, nếu tôi không đoán sai, thi thể của Đổng Ngọc Thanh đã bị người khác trộm đi.”

“Cái gì?”

Như một tia sét giữa trời quang bổ vào người Đổng Bình, cả người ông ấy lung lay, không dám tin nhìn tôi.

Không riêng gì ông ấy, ngay cả ông già còng lưng vẫn luôn đứng bên cạnh im lặng không nói gì cũng lung lay, sau đó trán ông ta rịn ra một lớp mồ hôi lạnh, nói: “Cô gái này, thi thể vào điện diêm vương của chúng tôi là an toàn nhất, không thể nào thất lạc, cô đừng nói lung tung.”

“Thật không, đã vậy, ông có dám đào mộ ra?” Tôi quay đầu nhìn về phía ông già còng lưng, cục nhọt trên lưng ông ta đầy âm khí, mới vừa nãy tôi vẫn không nghĩ ra là vì sao, bây giờ nhìn dáng vẻ chột dạ của ông ta, chắc chắn có liên quan đến việc ăn cắp thi thể!

Thấy tôi nói chắc chắn, Đổng Bình cũng luống cuống, không biết nên làm sao, nhưng Đường Dũng bên cạnh cứ đòi mở quan tài khám nghiệm tử thi, mà nằm ngoài dự liệu của tôi là Phong Thiên lại cùng ý kiến với Đường Dũng, cứ không tin, vẻ mặt ông ta âm trầm nói với Đổng Bình: “Mở quan tài! Nếu thật sự trong mộ không có thi thể, bần đạo không tìm được hồn vía cũng là chuyện bình thường!”

“Thật có mặt mũi để nói, sao lúc nãy ông không nhìn ra đó là một ngôi mộ rỗng?” Đường Dũng không đồng tình, trực tiếp nói với Phong Thiên.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

 

Bình luận

Ảnh của Thanh Hằng Phạm
Thanh Hằng Phạm

Cứ ngỡ truyện full ...
Ai ngờ 😔😔😔😔