Chồng Yêu Là Quỷ - Chương 77-1

Chương 77: Đánh cược

Nhìn nguyên liệu của ông ta giống với cách Tô Đoàn gọi hồn, cần phải có thứ gần gũi với hồn vía để gọi hồn.

Sau khi ông ta bày xong mọi thứ cũng không bắt tay gọi hồn ngay mà nhìn về phía Đường Dũng, nói câu mời.

Đường Dũng vẫn giữ dáng vẻ cà lơ phất phơ, trực tiếp khoát tay, nói: “Bản thân từ trước đến nay luôn kính già yêu trẻ, ông già thì mời ông trước.”

Lời nói này chỉ thiếu đánh một phát, không nói lão đạo sĩ Phong Thiên kia, ngay cả tôi cũng bị nghẹn suýt chút không thở được.

Quả nhiên, Phong Thiên sầm mặt, lạnh lùng nói: “Nếu bần đạo ra tay trước, tìm được vong hồn, đến lúc đó đừng nói bần đạo ức hiếp tăng nhân Thái Lan các người!”

“Không sao, nếu ông có bản lĩnh tìm được hồn, ông Đổng cũng sẽ không tìm tôi.” Đường Dũng vẫn vui cười, có điều lúc mới gặp mặt, anh ta rất khách sáo với Phong Thiên, bây giờ nói chuyện như đang cố ý bới móc.

“Tự cao tự đại!” Phong Thiên tức đến mức chòm râu dê cũng run rẩy, nói thẳng: “Nếu đã muốn xem Đạo giáo của chúng tôi, vậy cậu có dám so tài với bần đạo, xem thử rốt cuộc ai có thể tìm được vong hồn của Đổng Ngọc Thanh!”

“So thì so.” Đường Dũng khinh thường nói: “Có điều phải nói rõ trước, không phải tôi khinh thường Đạo giáo, tôi chỉ khinh thường ông mà thôi, còn nữa, so với ông, căn bản không cần tôi phải ra tay, bạn gái của tôi cũng dư sức đối phó với ông!”

Nói rồi Đường Dũng vỗ vai tôi một cái.

Trong lòng tôi chợt căng thẳng, kinh ngạc nhìn Đường Dũng!

Có nhầm không vậy, Đường Dũng lại bảo tôi so tài với Phong Thiên, đây không phải là nhận thua rõ ràng sao!

Nhưng Đường Dũng lại cười rất bình tĩnh, còn len lén chớp mắt với tôi.

Trước mặt Phong Thiên, tôi không tiện nói gì, đành im lặng, chờ xem Đường Dũng xử lý thế nào.

Mà Phong Thiên nhanh chóng tức điên vì Đường Dũng, rất khinh thường liếc nhìn tôi, nói thẳng: “Lão phu không thèm so với cô gái này!”

“Ông sợ thua mất mặt à?” Đường Dũng cười hì hì hỏi.

Cái này không riêng Phong Thiên không nhịn được, ngay cả Đổng Bình đều nghe không nổi nữa, đứng ra hoà giải.

Cơn tức của Phong Thiên đã hoàn toàn được Đường Dũng nhóm lên, đôi mắt hung hãn nhìn tôi chằm chằm, nghiêm giọng nói: “So thì so, nhưng cậu khinh thường văn hóa Đạo giáo ngàn năm, thua phải chịu trừng phạt!”

Nói xong ánh mắt của ông ta rơi vào Trịnh Lâm, nhếch miệng cười: “Chi bằng dùng con ác quỷ này để cược, nếu thua thì con này ác quỷ này thuộc về lão phu.”

“Không được!”

“Được!”

Tôi và Đường Dũng đồng thời lên tiếng, nhưng Đường Dũng lại đồng ý với yêu cầu của Phong Thiên.

“Chúng tôi cược ác quỷ, còn ông? Không thể thắng thì nhặt vật báu, thua thì cụp đuôi trốn đâu nhỉ? Không có cửa há mồm chờ sung rụng nha.” Đường Dũng nói.

Phong Thiên bị sỉ nhục liên tục, khuôn mặt đã tím như gan heo, cắn răng rút một cuốn sách rách nát ra, nói: “Thua thì sẽ tặng Hỗn Nguyên Kinh cho cậu!”

“Chỉ là một cuốn sách rách nát à? Tôi không cần.” Đường Dũng chê bai lắc đầu.

Phong Thiên không nhịn được nữa, xù lông, vọt tới trước mặt Đường Dũng tức giận nói: “Thằng nhóc thối, mày chẳng biết nhìn hàng, đây là Hỗn Nguyên Kinh, là vật báu để tu luyện thuật pháp trong Đạo giáo, chỉ có đạo trưởng của đạo quan mới có thể tu tập, những tiểu đạo nhỏ không có tư cách xem!”

Ông ta nói hổn hển, không giống nói dối.

Nhưng tôi lại càng lo lắng, chỉ có đạo trưởng mới có thể tu tập, ý nói ông ta còn là đạo trưởng một đạo quan, thực lực kém được à?

Đường Dũng quá khinh địch rồi!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này