Chồng Yêu Là Quỷ - Chương 175-2

Vương Văn thấy vậy sắc mặt liền vui mừng, lập tức xếp chân ngồi dưới đất, miệng lại lầm rầm đọc thần chú.

Mèo mun dường như không bị Vương Văn khống chế, sau khi Vương Văn đọc thần chú thì mèo mun đầu liên là duỗi người lười biếng, sau đó lăn hai vòng tại chỗ, không có chút nào là để ý tới nhà tôi.

Vương Văn thấy vậy không khỏi nôn nóng, tiếng đọc thần chú mỗi lúc một lớn hơn mấy lần, nghe giọng sắp hét lên thì mèo mun mới bất đắc dĩ đứng lên, lắc mông một cái rồi chui trở lại.

Mặc dù tôi rất kiêng kỵ với mèo mun nhưng mèo mun không tạo thành uy hiếp gì với cha mẹ tôi, sau khi chắc chắn chắn Vương Văn để cho mèo mun đi vào là vì bắt quỷ tôi cũng không nôn nóng, đứng ở sau Vương Văn chờ xem rốt cuộc anh ta đang giở trò quỷ gì.

Vương Văn sai khiến được mèo mun đi vào đã mồ hôi đầy đầu, nhưng mặt anh ta tỏ ra rất hưng phấn, hẳn là lần đầu tiên anh ta thao túng mèo mun thành công. Cũng không ngại mệt mỏi, sau khi đứng lên anh ta liền lau sạch mồ hôi trên trán, sau đó lấy ra một bình hồ lô nhỏ, đổ ra một ít chất lỏng trong suốt đưa tới tôi, nói: “Diệp Trần, em lau trên mí mắt đi.”

“Đây chính là nước mắt bò?” Tôi hỏi, đồng thời nhìn chất lỏng kia.

Chỉ thấy chất lỏng kia hoàn toàn trong suốt, nhìn qua rất trong nhưng khi nhìn kỹ có thể phát hiện một tia khí tức màu xanh quẩn trong đó, ngưng tụ không tiêu tán.

Hiển nhiên là yêu khí.

Giải thích chuyện dùng nước mắt bò có thể nhìn thấy quỷ thì trong phim hay tiểu thuyết đã sớm chẳng lạ lùng gì, cũng có không ít người thực sự thử qua. Mặc dù tôi chưa từng nghi ngờ chuyện dùng nước mắt bò có thể thấy quỷ thật hay không nhưng cho tới lúc này tôi cũng cho là bởi vì nước mắt bò chứa nhiều âm khí mới có thể nhìn thấy quỷ vật, giống như trước kia tôi điều khiển âm khí bao trùm trong mắt vậy.

Nhưng hôm nay xem ra, trong nước mắt bò không chỉ có âm khí mà còn chứa một ít yêu khí, cái này lẽ ra không thể nào, tu luyện thành yêu là một quá trình khá dài, mười triệu con bò cũng không có mấy con có thể tu luyện ra yêu khó, nhưng trong nước mắt bò này quả thật có một chút yêu khí, chẳng lẽ truyền thuyết nước mắt bò có thể nhìn thấy quỷ là chỉ tới những con bò đã tu luyện thành yêu?

Tôi thấy rất kỳ quái nhưng vẫn ngoan ngoãn đem nước mắt bò xức lên mí mắt.

Mặc dù cổ yêu thân này vốn có thể thấy quỷ nhưng tôi không muốn để lộ ra trước mặt Vương Văn.

Sau khi xức nước mắt bò xong tôi liền dựa theo lời của Vương Văn, lần nữa nhìn về phía biệt thự.

Chỉ thấy mèo mun nhảy xuống nhà tôi đầy khiêu khích, đi bộ khắp nơi giống như một con ma vậy. Nó vòng từ ngoài xuyên qua sân thượng, nhảy đến lầu hai, cuối cùng dừng lại ở cửa phòng ngủ của tôi.

Tôi không khỏi thấy căng thẳng, mèo mun khắc quỷ quả nhiên không bình thường, cho dù lúc này Tô Mộc không có trong phòng ngủ nhưng mèo mun vẫn có thể ngửi được khí tức của anh ấy, dừng lại ở đó.

“Meo!” Ngay khi tôi đang âm thầm cảm thán thì đột nhiên mèo mun kêu lên một tiếng chói tai, sao đó bóng đen chui vào rồi không thấy tăm hơi đâu.

Nhất định nó đã phát hiện ra cái gì.

Chẳng lẽ Tô Mộc biết được tôi về biệt thự đã quay lại?

Bỗng nhiên tôi có chút lo lắng, đưa mắt nhìn chằm chằm qua cửa kính phòng ngủ xem có thấy bóng dáng mèo mun bên trong không.

Quả nhiên ở trước mặt mèo mun xuất hiện một thân ảnh mơ hồ có một tầng âm khí bao phủ xung quanh đang giằng co với mèo mun.

Lông trên người mèo mun đã dựng đứng lên như con nhóm, bụng cong lại, miệng phát ra âm thanh đầy uy hiếp.

Thân ảnh kia nhanh chóng lui về sau mấy bước, nhìn dáng vẻ như muốn chạy trốn, chẳng qua bóng đó vừa cử động thì mèo mun đã hét lên một tiếng, sau đó người chợt nhảy lên lao vao thân ảnh kia.

“Tô Mộc!” Tôi căng thẳng trong lòng không tự chủ được kêu lên, nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, bóng người bị mèo mun lao trúng liền phát ra một tiếng hét thảm, sau đó chính mắt tôi nhìn thấy mèo mun cắn vào cánh tay của thân ảnh người đó, đem cánh tay kia lôi xuống.