Chồng Yêu Là Quỷ - Chương 170

Chương 170: Kiếp sau gặp lại

Không!

Tôi gào thét trong lòng, muốn giữ anh ấy lại, không muốn anh ấy bỏ mặc mình tôi.

Nhưng máu tươi đã chặn cổ họng tôi, một câu nói cũng không nói được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tô Mộc cùng Lộc Dương giả bên cạnh nhu tình mật ý rời đi.

“Ọc!” Người tôi co rút lại, máu tươi nơi ngực không kìm nén được nữa phun ra.

“Nha đầu!” Tôi nghe thấy tiếng Giao tiên gọi nhưng thân thể tôi đã bắt đầu lạnh, ý thức cùng dần mất đi, cảm giác cả người nhẹ bẫng giống như hồn phách lại phải rời khỏi thân thể vậy.

Cuối cùng tôi rơi vào một mảnh tối tăm, cặp mắt như bị dính lại, không sao mở ra được, chỉ có thể nghe ngóng âm thanh xung quanh đang rất hỗn loạn. Mơ mơ màng màng, tôi thật giống như lần nữa chết đi, thi thể bị bọn họ ném vào nơi nào không biết.

Chẳng qua lần này hồn phách tôi không bay ra mà bị kẹt trong thân thể, giống như thân thể này bất tỉnh, tôi liền vĩnh viễn bị trôn theo thân thể này.

Bóng tối hết sức lâu dài, tôi hoàn toàn rơi vào một mảnh đen nhánh, đưa tay không thấy được năm ngón.

Tôi giãu giụa như điên, muốn thoát khỏi cổ thân thể này, nhưng cho dù tôi dùng hết sức thế nào thì tất cả khí lực đều giống như đánh vào không khí, không có nơi nào nhận lực, cuối cùng tiêu tán vô ảnh vô tung.

Không biết vùng vẫy bao lâu, tôi đã mệt mỏi hết sức, hiện tại sự huyên náo bên tai cũng đã sớm biến mất không thấy, Giao tiên cũng không biết đã chạy đi đâu, không nghe động tĩnh gì bên ngoài, hẳn tôi đã bị chôn.

Xong rồi!

Lòng tôi tràn ngập tuyệt vọng, tôi vốn cho là thân thể bị Lâm Yến Nhi cướp đi, tôi làm một cô hồn dã quỷ đã là quá thảm, không nghĩ tới bây giờ mới là tình cảnh thảm nhất. Cho dù tôi chết biến thành quỷ cũng không cách nào thoát khỏi thân thể này để ra ngoài, tương đương với thân thể đã chết nhưng ý thức vẫn bị nhốt trong thân thể, cái này khác gì việc bị trúng tù hồn quan trong mộ Võ Tắc Thiên?

Tôi ngẩn người ngơ ngác nằm trong bóng tối, không biết con đường phía trước ở nơi nào.

Có lẽ cả đời này tôi cũng sẽ bị kẹt trong bóng tối, vĩnh viễn không ngày xuất hiện.

Hoặc không chỉ cả đời này, hồn phách của tôi bị kẹt ở đây không cách nào đầu thai, ngay cả đời sau cũng là hy vọng xa vời, tôi đời đời kiếp kiếp bị nhốt chỗ này.

Nghĩ tới đây lòng tôi run lên, nếu như vậy tôi tình nguyện hồn phi phách tán.

Nhưng bây giờ ngay cả đường để hồn phi phách tán tôi cũng không có.

Càng nghĩ càng tuyệt lọng, lòng đã chìm vào đấy cốc, ngay cả ý thức bị mất đi lúc nào cũng không biết.

---
Sant: Hẹn tối nha mọi người.

Qua link Convert hình như bị Tô Mộc ẩn đi sao á, nay cho lại nè: https://gacsach.com/doc-online/chong-yeu-la-quy-convert