Chồng Yêu Là Quỷ - Chương 130-2

Bây giờ tôi không còn cách nào khác, muốn sống chỉ có thể ở lại trên cây tốn thời gian với hắn, nếu như có thể cầm cự được tới khi nó rời đi thì coi như tôi đã nhặt lại được một cái mạng, cho nên tôi sử dụng hết sức bình sinh ôm chặt thân cân, hận không đem thân mình hòa vào với thân cây.

Cương thi kia thấy húc thân cân không khiến tôi rơi xuống lại càng nóng nảy, lớn tiếng gào thét một tiếng, rồi buông thân cân lui về phía sau.

Đột nhiên tôi có dự cảm không tốt, chẳng lẽ hắn cũng muốn leo lên đây?

Đang suy nghĩ thì cương thi kia đã lui đủ xa, sau đó gầm một tiếng chạy thật nhanh hướng tới cây.

Chỉ là hắn ta không leo lên mà dùng thân thể cứng như sắt húc trực tiếp vào thân cây, đồng thời móng tay nó bỗng dài ra chém vào thân cây như lưỡi cưa thép.

Rầm!

Thân cây phát ra một tiếng vang thật lớn, cả người tôi rung lên, thân thể đều bị thân cây va đập đã tê rần, lá bên người rụng xuống xào xạc.

Suýt chút nữa tôi cũng bị hất ra.

Khá may là tôi vẫn bám được.

Một lần nữa tôi lại ôm chặt thân cây, sợ hết hồn, trong lòng có một chút vui mừng vì may mắn.

Nhưng tôi còn chưa kịp vui mừng xong thì thân cân phía dưới lại bị cương thi kia húc vào.

Húc hơn mười lần, thân cây đột nhiên rắc rắc một tiếng giòn giã.

Xong rồi!

Cây kia rốt cuộc đã không chịu được, bị gãy ngang rồi chậm rãi đổ xuống một bên.

Tôi cũng theo thân cây từ từ nghiêng theo.

Thậm chí tôi có thể ngửi được mùi vị chán ghét tản ra từ người cương thi tóc trắng.

‘Rầm!’ Lại một tiếng vang lớn, thân cây đập xuống đất, tôi cũng ngã lăn quay xuống đất. Cương thi tóc trắng kia thật giống như đã chuẩn bị sẵn sàng, tôi vừa chạm đất còn chưa kịp nhổm dậy chạy trốn thì nó gào lên một tiếng, phi thân nhào tới chỗ tôi.

Tôi bị nó đè xuống dưới, hai mắt đen nhánh nhìn chằm chằm tôi, miệng lộ ra răng nhọn, mùi trên người giống như mùi bom xăng, chỉ ngửi một cái tôi đã có cảm giác muốn sùi bọt mép.

Vừa rồi không muốn ngọc bội cùng thiên địa kích bị rơi nên tôi đã nhét chúng vào trong túi, lúc này mới nếm đau khổ. Hai tay tôi sống chết quyết chống lại cương thi tóc trắng, không còn tay để lấy ngọc bội ra.

Cương thi kia rất khỏe, thân thể cứng như được chế tạo bằng thép, tôi chỉ có thể liều mạng chống không cho nó cắn, không làm được gì khác nữa.

Chớp mắt, tôi sợ hãi đến đầy mồ hôi đầu.

Cũng may cương thi kia sau khi khống chế được tôi lại không cúi xuống cắn, nếu không thì với tôi chẳng còn mấy sức lực cũng không có khả năng cản nó được.

Tôi và nó cứ như vậy giằng co, ước chừng chưa tới một phút thì sau lưng tôi đột nhiên lại vang lên tiếng người.

Động tác của người này rất nhanh nhạy, nhìn qua là biết người còn sống.

Hắn đi đến bên cạnh chúng tôi, cúi đầu nhìn tôi một cái, sau đó cười hắc hắc, khen cươi thi đang đè lên người tôi: “Làm không tệ, thật đúng là có thể bắt được người.”

Vừa nói hắn vừa khoát tay một cái với cương thi.

Cương thi kia hoàn toàn nghe theo lời liền đứng lên, chỉ còn một mình tôi nằm trên đất.

Người này chắc là chủ nhân của cương thi tóc trắng, hắn đen thùi lùi, mặc một bộ quần áo đen, nếu không phải ở gần như vậy tôi căn bản sẽ không thấy được hắn.

Sau khi bắt được tôi tâm tình hắn có vẻ rất tốt, cũng không nói gì vói tôi mà cầm dây buộc tôi lại.

Tôi lập tức tiếp cận, hỏi hắn có thể khống chế được cương thi tóc trắng hẳn tu vi không tệ lắm phải không, có phải là đệ tử Tông phát đường của Tam trưởng lão không.

Vì để tiếp cận tôi dường như đã đem tất cả thông tin tôi có nói ra.

Người kia nghe thấy lời của tôi liền hơi dừng một chút, hai con mắt nhìn tôi, hỏi: “Ngươi có vẻ rất biết về Cản Thi phái chúng ta? Nói! Rốt cuộc ngươi là ai?”

“Tôi là người thân của một đệ tử Cản Thi phái các người, tới đây đưa ít đồ.” Tôi thấy hắn chịu nói chuyện với tôi liền nói.

Ai ngờ tôi vừa dứt lời thì đột nhiên hắn bóp cổ tôi, đẩy tôi lên thật cao, nghiêm giọng nói: “Nói láo! Mỗi người trong Cản Thi phái chúng ta đều là thân thích chết hết, cha mẹ đều không còn, nào có thân thích gì. Ngươi thành thật khai báo, có phải cùng một phe với người tối nay xông vào trong Cản Thi phái không?”