Chồng Yêu Của Em - Quyển 1 - Chương 48

Chồng Yêu Của Em
Quyển 1 - Chương 48: Bạn xấu
gacsach.com

“Aizzz!” Mắt thấy cửa trước mặt đóng lại, Tần Nghị giống như bị đánh một quyền, ngồi trở lại trên ghế salon.

Lúc này, hắn thật sự muốn tự tặng bản thân một cái tát.

Vì cái gì. Vì cái gì mà lời nói ra tới miệng rồi hắn còn sửng sốt không nói nên lời? Hắn nằm trên ghế salon ngơ ngác.

Yêu... Thực sự khó nói ra miệng như thế sao? Nhớ ngày đó hắn còn cười nhạo Hàn Quân Hồng.

Đúng rồi, Hàn Quân Hồng!

Vội vàng lấy điện thoại ra, hắn bấm tên gã bạn thân.

“Nghị? Lại có chuyện gì sao?” Điện thoại vừa thông, không cần hỏi, hắn nghe được câu trêu chọc của Hàn Quân Hồng.

Tần Nghị lắp bắp kinh hãi. “Làm sao cậu biết?” Hắn lại có vấn đề cần hỗ trợ giải quyết sao?

“Vô sự bất đăng điện tam bảo! (Không có chuyện không tìm tới). Không có việc gì thì kẻ đang lên trời xuống đất truy đuổi thê tử như cậu lại đến tìm tôi sao?” Hàn Quân Hồng không chút che dấu cười lớn. “Thế nào, ở chỗ Triệu Kỳ có chuyện gì sao?”

“Đúng thế.” Tần Nghị ủ rũ nói.

“Nói nghe chút xem.” Hàn Quân Hồng đè nén chuỗi cười nhanh miệng hỏi.

Nghe khẩu khí của hắn, thiếu chút nữa là nói: “Cậu có chuyện gì không vui, nói ra để tôi vui vẻ một chút!”

Đối với tên bạn xấu chuyên gây tổn thương này sớm đã thành thói quen, Tần Nghị không còn lời nào để nói. Hắn chỉ có thể thở dài, buồn bực: “Hồng, có thể nói cho tôi biết, lúc trước cậu như thế nào có dũng khí nói với Thanh Thanh cậu yêu cô ấy không?”

“Thế nào. Tìm được cơ hội nói với Triệu Kỳ những lời này rồi sao?” Hàn Quân Hồng cười hỏi.

“Đúng thế, nhưng tôi thử nhiều lần, cái chữ kia không thể nói nên lời.” Tần Nghị thất bại nói. Dừng một chút, hắn rầu rĩ: “Là cậu nói, muốn tôi dùng chân tình của tôi để cảm động cô ấy.”

Hàn Quân Hồng phì cười.

Nghe hắn cười có đến một phút, Tần Nghị mới tức giận hỏi: “Cười đủ chưa?”

“Không có.” Hàn Quân Hồng vẫn hihi không ngừng.

Tần Nghị tiếp: “Vậy cậu cứ cười đi. Cười đủ rồi thì cho tôi đáp án.”

Lại nghe nụ cười đứt quãng kia đến hai phút nữa, Hàn Quân Hồng mới thở hổn hển đứt quãng nói” “Cười... cười xong rồi.”

“Vậy giờ có thể nói cho tôi biết, tôi nên nói như thế nào không?” Tần Nghị lo lắng hỏi.

“Nghị, cậu không biết là, muốn bày tỏ thì cần ở một trong không gian thoải mái để tiến hành sao?” Hàn Quân Hồng cẩn thận đề nghị.

“Cậu cho rằng, không khí thoải mái, đối với Kỳ Kỳ khó tính mà có tác dụng sao? Nhớ ngày đó, mới đính hôn một thời gian, tôi bị các người giựt dây mời cô ấy đi ăn nhà hàng. Trong nhà hàng Tây, nến lung linh, đàn violon du dương, hoa tươi... không thiếu thứ gì, cô ấy chỉ kiên trì được năm phút, sau đó liền ngủ mất.” Nhớ tới việc bi thảm này, trên mặt Tần Nghị sầu thảm. Hắn còn nhớ rõ, hình ảnh hắn ôm Triệu Kỳ ngủ say chuồn đi bị tên phục vụ ghi nhớ, tới hôm sau, sự tình kia đều bị loan rộng, hại hắn bị cười nhạo.

...

Hàn Quân Hồng bất giác muốn cười. Hắn không thể không nói: “Thực sự không cần.”

“Vậy cậu có chủ ý gì không?” Tần Nghị truy vấn, “Tôi muốn tốc chiến tốc thắng! Tôi không muốn tiếp tục kéo dài.”

“Kìa.. Cậu hãy tới trước mặt cô ấy, đem tấm lòng của cậu nói cho cô ấy biết!” Hàn Quân Hồng buồn cười đề nghị.

“Cậu nghĩ rằng tôi và cậu đang bàn cái gì?” Tần Nghị tức giận hỏi.

“Đó là bởi vì cậu không đủ sự kích thích.” Hàn Quân Hồng nói.

“Kích thích?” Tần Nghị lặp lại.

Hàn Quân Hồng ở bên kia điện thoại cười gật đầu: “Đúng thế.”

“Cái gì kích thích?” Vì tình yêu, Tần Nghị khiêm tốn.

“Là thế này, Hàn Quân Hồng hắng giọng, nghiêm trang nói, “tôi dạy cho cậu, cậu nghe cho kỹ.”

Tần Nghị như lâm đại địch, thở sâu vài lần, mới trấn định nói: “Ân, tôi chuẩn bị xong, cậu nói đi!”

“Cậu trong lòng luôn nghĩ, Triệu Kỳ muốn kết hôn cùng Lý Hạo. Phải không? Phải không?” Hàn Quân Hồng nén cười lặp lại câu hỏi.

Lặp lại tới mức hắn cũng không nhớ được số lần, mới dừng lại, hỏi: “Thế nào, cảm giác thế nào?”

“Hận!” Tần Nghị thở phì phì nói. Kỳ Kỳ của hắn sao có thể gả cho người khác! Cô là của hắn.

“Được rồi đó.” Hàn Quân Hồng cười đến thắt ruột gan.

“Huynh đệ, đi thôi!” Hắn nói lớn với Tần Nghị, “Hành văn gãy gọn, đi thẳng vấn đề! Cậu sẽ thành công!”

“Hảo!” Tần Nghị cúp điện thoại, ý chí chiến đấu sục sôi đi tới đẩy cửa phòng ngủ:

“Kỳ Kỳ, anh có câu muốn nói với em...“