Chồng Yêu Của Em - Quyển 1 - Chương 13

Chồng Yêu Của Em
Quyển 1 - Chương 13: Xuất quan
gacsach.com

Bang bang bang, căn phòng nhỏ gần phòng bếp liên tiếp truyền đến tiếng nổ kì dị.

Trong phòng khách hai người liếc nhau, thiếu nữ lập tức đi nhanh chóng tới nơi có âm thanh nổ ra, Tần Nghị theo sát phía sau.

Dè dặt đẩy cửa phòng ra, hai người lập tức cảm thấy một hồi âm trầm kinh khủng, hơi khó chịu phả vào mặt.

Trông vào hắc ám một mảng, có vài tia sáng xuyên thấu qua rèm cửa chiếu vào. Ánh sáng yếu ớt bày mọi thứ trong phòng trước mắt hai người bừa bộn không chịu nổi: trong căn phòng chưa đến mười mét vuông, để một cái bàn siêu lớn. Trên bàn để đấy giấy vẽ cùng dụng cụ vẽ tranh, máy tính âm u phát sáng, trên mặt đất cũng tràn đầy phế liệu, thượng vàng hạ cám. Đưa mắt có thể đoán được, trong phòng không thể nào có không gian cho con người hoạt động.

Trong phòng đen tối dị thường, có không khí quỷ dị.

Đột nhiên có tiếng “a”.

Một tiếng cực nhỏ nhỏ vang lên, phía trước cửa sổ của bàn lớn có một điểm di động.

Nhạy cảm thấy điểm này, Tần Nghị cảm thấy mồ hôi lạnh đầy sống lưng.

Nháy nháy mắt, hắn cố gắng vuốt mắt, nhìn lại, tất cả như thường.

Bản thân hắn muốn rằng giây phút rồi mình chỉ là hoa mắt mà thôi.

Có thể lúc này hắn mới bình tâm xuống, bên cạnh bàn có một khuôn mặt yếu ớt thò ra, không khí vốn đã u ám khiến cho mặt cô tái nhợt, hình thành một hiệu quả vô cùng khủng bố thị giác.

Môi người ấy khẽ run rẩy, phát ra tiếng như quỷ mị: “Là Mặc Mặc hả em.”

Tần Nghị cảm thấy: thâm sơn lão quỷ đã viếng thăm nơi này.

Hơi lạnh từ sau lưng hắn tràn đến tận xương tủy, toàn thân lạnh lẽo từ đầu đến chân, dựng cả tóc gáy lên, hai chân run rẩy, da đầu cũng như ròng ròng mồ hôi.

Thiếu nữ tựa hồ như chuyện này quen thuộc vẫn thường xảy ra, cô ngựa quen đường cũ vòng qua vòng lại chướng ngại, mở rèm cửa sổ, nâng cả cánh cửa lên, mời không khí mát mẻ đi vào. Sau đó, cô đi tới bên cạnh người kia, ngồi xổm xuống, ôm đầu cô ấy, bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên mặt, nhẹ giọng đáp: “Nhị ca, là em. Đã đến giờ, chị nên xuất quan.”

“A, xuất quan?” Người kia gượng gạo đáp, mắt đã có bọng thâm, trong mắt hằn lên tơ máu. Cùng lúc đó, tầm mắt đó như sáng bừng lên.

“Vâng, xuất quan.” Thiếu nữ nhìn cô, bình tĩnh nói.

“Thật tốt quá.” Người ấy đột nhiên hô to một tiếng, khiến Tần Nghị hoảng hốt. Tuy nhiên, vừa mới dứt lời, miệng cô lập tức ngáp, mắt vô thức nhắm lại, vô lực gục vào thiếu nữ, yên tâm ngủ ngon lành.

Tần Nghị nhìn cảnh này, trong lòng tràn ngập những cảm xúc khó diễn tả, hắn chưa gặp chuyện này bao giờ.

Người này... là Triệu Kỳ sao? Thật là Triệu Kỳ sao? Hắn luôn bị ấn tượng với hình ảnh cao quý, thanh nhã, lãnh đạm của cô.

Giờ khắc này, hắn không thể không thừa nhận, cho dù đã ở chung một chỗ 12 năm, hắn đối với chính vị hôn thê của mình vẫn còn chưa hiểu hết. Chuyện này của Triệu Kỳ hắn chưa từng nhìn qua.

Thiếu nữ vất vả ôm người này ra ngoài, mệt toát đầy mồ hôi. Vừa quay đầu lại, lại phát hiện ca ca của mình ngơ ngơ ngác ngác đứng cạnh cửa, một chút thiện ý hỗ trợ cũng không có, lập tức phát hỏa, trong nháy mắt quên đi vào rồi hắn mới hung hăng, há miệng kêu lớn: “Lão đại, anh vẫn còn đứng đó làm gì hả? Mau tới giúp em nâng chị ra ngoài đi.”

“A...hả?” Tần Nghị hoàn hồn, đưa tay lên bật đèn.

Thiếu nữ vội vàng đứng lên ngăn cản, “Đừng! Đột nhiên bật đèn như thế, mắt chị ấy sẽ bị chói không chịu nổi.”

“À..” Tần Nghị vội lui tay về, mò mẫm trong gian phòng tối, nhận lấy người từ trong tay cô em, ôm Kỳ Kỳ vào ngực.

Một người chỉ huy, hai người cẩn thận mang người con gái ấy ra ghế salon ở phòng khách đặt xuống.

Sau đó, Tần Mặc vội vàng trở lại bên cánh cửa tủ lạnh quên đóng xếp đồ, lấy ra vài cái, đi vào phòng bếp một hồi. Lúc cô bé ra thì mang theo một chén sữa cùng một chút chocolate.

Cô đi tới bên salon, đưa mắt nhìn bảo Tần Nghị tránh ra, nhẹ nhàng lay Triệu Kỳ đang mê man ngủ: “Nhị ca a, đừng ngủ, ăn chút gì đã nào.”

Phải đến 5 phút mới có chút động tĩnh lại, Triệu Kỳ như mất hết sinh lực, cố thều thào: “Yên nào, van em đấy, để chị ngủ một lúc! Chị chết mất! Chị đã 48 tiếng không chợp mắt rồi.”

“Không được.” Tần Mặc nghiêm nghị cự tuyệt, cô vòng ra sau lưng Triệu Kỳ lấy một chiếc đệm đỡ lưng, bản thân mình dựa vào ghế rồi đặt Triệu Kỳ gối đầu lên đùi mình, bóc một miếng chocolate đưa đến bên miệng cô ấy, ôn nhu nói: “Nào, ăn chút chocolate bổ sung năng lượng.”

Người kia gối đầu lên đùi Tần Mặc, thuận miệng há ra, nuốt một miếng chocolate mà cô đưa. Ăn xong, Tần Mặc lại đưa sữa lên cho cô uống. Trong quá trình này, Triệu Kỳ vẫn hoàn toàn nhắm mắt.