Chiếm Đoạt Em Dâu - Chương 82

Chiếm Đoạt Em Dâu
Chương 82: Từ Nay Chúng Ta Là Người Qua Đường Sao?
gacsach.com

Khi Sở Khương chạy tới bên ngoài phòng khách sạn thì thấy cửa phòng đã mở phân nửa, mà một chút âm thanh bên trong cũng không có.

Anh nhẹ nhàng đẩy cửa ra, mới đi vào liền nhìn thấy mình Ngưng Lộ ngồi thẫn thờ dưới đất, gương mặt u sầu cùng đau buồn, dường như còn có tức giận, là tức giận sao? Bên người cô có mấy tờ giấy nằm tán loạn trên đất.

"Lộ Lộ..." Sở Khương nhẹ nhàng đi tới bên cạnh cô, đối với anh kêu gọi, cô giống như không nghe thấy. Cuối cùng cô ấy sao thế? Anh hai lại đi đâu rồi?

"Lộ Lộ, đã xảy ra chuyện gì?" Sở Khương ở ngồi chồm hổm xuống bên cạnh cô, liếc mắt nhìn văn kiện rơi rải rác trên đất kia, anh dám cam đoan mình chỉ nhìn thoáng qua, mấy chữ đầu đề in rất to "Đơn Ly Hôn" đã tiến vào sâu trong mắt anh.

Chuyện xảy ra được quá đột ngột, ngày hôm qua anh muốn nói với anh hai chuyện này, nhưng chưa kịp làm gì cả, nhưng bây giờ, một phần hiệp nghị hoàn chỉnh đã xuất hiện trước mắt anh.

Anh nên cảm thấy vui vẻ, không phải sao? Nhưng khi nhìn vẻ mặt cô lúc này, thế nhưng anh lại đau lòng không nói ra lời.

"Lộ Lộ..." Sở Khương đưa tay đem mặt cô nâng lên.

"Sở Khương, là anh, nhất định là anh đã nói gì với anh ấy phải không? Phải không?" Ngưng Lộ không dám tin, nhìn người con trai gần ngay trước mắt đó. Nếu như không phải là Sở Khương nói với anh cái gì, tại sao anh đột nhiên muốn ly hôn? Không thể nào! Không phải là anh quan tâm cô sao? Sao có thể nói không cần là không cần chứ?

Sau khi Sở Mạnh đi, cô suy nghĩ mãi cũng không ra tại sao mọi chuyện lại thay đổi như vậy, điều duy nhất cô có thể nghĩ tới chính là nhất định Sở Khương đã nói gì với anh. Nếu không tại sao anh lại bất ngờ muốn ly hôn với cô?

Lòng dạ rối bời khiến cô chỉ muốn nhanh tìm Sở Khương, ba mặt một lời hỏi rõ mọi chuyện, anh muốn ly hôn, anh muốn để cô tự do, nhưng tại sao chuyện gì anh đều tự mình quyết định thế? Anh có biết tự do cô ở đâu không?

Cũng may trong thời gian này cô thường xuyên gặp mặt Sở Khương nên giữ lại số điện thoại anh, bằng không thời điểm này thật đúng là không biết làm sao để tìm anh.

Khi anh mới vừa nghe máy, trong nháy mắt cô thật sự cảm thấy vô cùng uất ức, giọng nói cũng nghẹn ngào. Nhưng điều duy nhất cô có thể làm là phải đợi anh, ngây ngốc ngồi dưới đất chờ anh. Cô nhất định phải hỏi rõ!

"Lộ Lộ, em bình tĩnh một chút được không? Anh hai đâu? Từ hôm qua tới giờ, anh chưa gặp anh ấy." Hai tay Sở Khương giữ vai Ngưng Lộ, cố gắng không để cô kích động. Anh phải nói cái gì, nhưng mà cái gì cũng không kịp nói không phải sao? Lộ Lộ cho là anh nói gì với anh hai sao?

Sở Khương nói gì? Anh ấy nói không có gặp Sở Mạnh? Thế thì thực ra anh ta đã sớm muốn ly hôn cô, chẳng qua là không tìm ra cớ mà thôi? Ngày hôm qua cô cùng Sở Khương tới đây, vậy mà anh ta thừa cơ hội này làm rõ sao? Tên Sở Mạnh khốn kiếp này!

"Anh ấy đi rồi, đi rồi. Sở Khương, anh ấy đi rồi, ném cái này cho em rồi đi! Anh ấy nói muốn trả lại em tự do, nhưng anh ta biết tự do thực sự của em là cái gì không?" Nước mắt nhịn lâu như vậy, từng giọt từng giọt, giống như trân châu nhanh chóng rớt xuống.

"Lộ Lộ, đừng khóc. Còn có anh không phải sao? Em nên cảm thấy vui mới phải, cuối cùng chúng ta có thể bắt đầu lần nữa rồi! Chúng ta cũng không cần xa nhau nữa, có được hay không?" Sở Khương đau lòng ôm cô vào ngực.

Đối với trái tim Lộ Lộ, lòng anh vẫn luôn không đổi, vạch kế hoạch lâu như vậy, bỏ ra nhiều công sức như vậy, chính là vì ngày như hôm nay, có thể một lần nữa nắm tay cô, một lần nữa ôm cô vào lòng. Lúc này, thỏa mãn trong lòng anh không chứa nổi người khác nữa. Vào lúc này việc anh phong hoa tuyết nguyệt thâu đêm với Hinh Duyệt đã biến mất khỏi đầu anh. Anh chỉ muốn cô gái trước mắt – người anh yêu nhiều năm như vậy mà thôi, chỉ muốn cứ như vậy nắm tay của cô cả đời không buông. Anh hai, cuối cùng anh đã tác thành cho em sao? Ông Trời ơi, rốt cuộc ông đã thấy được dụng tâm của con rồi sao?

"Sở Khương, không phải, không phải vậy. Anh ấy không quan tâm em nữa, anh ấy hoàn toàn không cần em rồi! Em nên làm cái gì bây giờ? Anh ấy không quan tâm em nữa rồi..." Cô ở trong lòng anh khóc ròng nói Sở Mang không cần cô, đau lòng như vậy, tuyệt vọng như vậy. Anh không ngu, sẽ không ngây thơ cho là Lộ Lộ vì vui mà khóc, nước mắt đó rõ ràng là nước mắt đau thương tuyệt vọng.

Còn phải nói gì nữa? Từ khi anh bắt đầu đi vào, lời Lộ Lộ nói, câu Lộ Lộ hỏi, tất cả đều về anh hai, xem ra sự thật đã bày ra trước mắt rồi. Dù sự thật này làm người ta tan nát cõi lòng...

"Em yêu anh hai phải không?" Không dám cũng không chịu tin tưởng, ban đầu Lộ Lộ đôi mắt như nước, chỉ nhìn một mình anh, thiếu nữ cười ngọt ngào với anh đã không có ở đây. Bây giờ ở trước mặt anh là Lộ Lộ yêu thương người đàn ông khác, là Lộ Lộ vì đàn ông khác mà đau lòng khóc. Mà Lộ Lộ của anh lại chưa bao giờ luống cuống như vậy. Lộ Lộ đã không thấy, đau lòng, uể oải đánh thẳng vào anh, sự đau đớn như muốn cắt đứt sinh mệnh lại tới. Lần này không phải nên anh từ bỏ hi vọng đi sao? Nhưng anh hai sao có thể mặc kệ Lộ Lộ như vậy chứ?

"Yêu?" Cô yêu anh sao? Loại cảm giác đau khổ muốn chết này chính là yêu sao? Tại sao? Tại sao ban đầu bị anh chiếm đoạt, cô lại không có cảm giác đau đớn đến thế này, nhưng vào giờ phút này, cô lại thà rằng mình vì vậy chết đi, cũng không muốn chịu đựng khổ sở khoan tim đau thấu xương này, mà tất cả đều là tên đàn ông tự ình là đúng Sở mang lại cho cô!

Anh ta thật sự rất quá đáng! Đợi đến khi cô yêu anh, thế nhưng anh lại để lại đơn ly hôn nói để cô tự do? Còn nói cái gì vì không ảnh hưởng cô bắt đầu lần nữa, con trai cũng muốn mang đi.

Đúng rồi, con trai, bảo bối của cô! Anh ta đừng mơ mang con cô đi.

"Sở Khương, em muốn về nhà! Em muốn về nhà!" Vừa nghĩ đến con trai có thể bị anh mang đi, Ngưng Lộ chợt hoảng hốt đứng lên, không để ý thân thể mình đau nhức, đỡ mép bàn lập tức đứng lên, đôi tay dùng sức chùi hết nước mắt trên mặt.

Sở Mạnh, anh có thể không quan tâm tôi, nhưng mà bảo bối của tôi anh cũng đừng nghĩ đến chuyện mang đi! Vĩnh viễn cũng đừng nghĩ tới!

"Lộ Lộ?" Sở Khương không thể phản ứng kịp, mới vừa rồi không phải còn khóc như trời sắp sập xuống sao, sao đột nhiên tỉnh táo lại vậy?

"Sở Khương, nhanh lên một chút. Đưa em về!" Ngưng Lộ đi tới cửa thấy Sở Khương còn đứng bất động nơi đó. Thân thể cô đau đến sắp rớt ra mà anh lại còn ngẩn người à? Anh không đi thì cô có thể thuê xe trở về, chỉ sợ xe taxi không đủ nhanh mà thôi. Cô không thể để cho Sở Mạnh dẫn con trai theo.

"Lộ Lộ, chậm một chút!" Sở Khương chạy theo, tư thế đi bộ quái dị của cô khiến lòng anh chìm đến đáy. Ngày hôm qua bị anh hai “chỉnh” rất thảm sao? Nhưng ngay cả câu oán trách cô cũng không có.

Đó đã từng là thiếu nữ xinh đẹp như mùa xuân dưới nhánh hoa anh đào nở nụ cười ngọt ngào dưới ánh trăng nói với anh, Sở Khương, chúng ta phải cùng nhau cố gắng thi đậu cùng trường Đại Học, chúng ta phải cố gắng vì tương lai chung của chúng ta mà cùng nhau nỗ lực. Tương lai tốt đẹp đang nằm trong tay của chúng ta. Quan Ngưng Lộ - người con gái ngây thơ, tinh khiết trong mắt trong lòng chỉ có mình anh một người, đã theo xuân đi hạ đến, như cánh hoa bồng bềnh bay xa, cũng không về nữa rồi!

Bây giờ Quan Ngưng Lộ không hề thuộc về anh nữa, bất kể cô và anh hai có phải muốn ly hôn hay không, cô không thể nào thuộc về anh lần nữa. Hoặc là nên nói thế này, trời cao đã sớm định đoạt, cho tới bây giờ cô chưa từng thuộc về anh, nếu không cũng sẽ không an bài anh hai xuất hiện trong sinh mệnh cô.

Trong lòng vẫn rất đau khổ, nhưng trên mặt anh lại mang theo nét cười, đi theo bước chân của cô rời nơi anh hoàn toàn chết tâm. Anh, thật sự nên học cách từ bỏ...

***

Trên đường đối diện khách sạn, Sở Mạnh ngồi trong xe, nhìn không ra vẻ mặt là gì trên mặt, nhưng tay đặt trên tay lái siết chặt đến gân xanh nổi lên cho thấy lúc này anh tức giận cỡ nào.

Vừa rời khỏi ngực anh không tới nửa ngày đã không kịp chờ đợi cùng tình nhân cũ bên nhau sao?

Anh rời khỏi phòng, ngồi lên xe nhưng không hạ được quyết tâm lái đi được. Đúng vậy, anh thừa nhận anh vẫn không yên tâm để mình cô trong phòng. Nhưng lý trí không cho phép anh lên nhìn cô.

Cho nên anh khờ dại ngồi trong xe, chỉ muốn xác định cô về nhà an toàn. Anh vẫn nhìn chằm chằm vào cửa chính, đợi được không phải là bóng dáng mảnh khảnh anh quen thuộc mà là bóng lưng Sở Khương vội vã đi lên.

Gấp gáp vậy sao? Mới vừa ký tên ly hôn đã lập tức gọi tình nhân cũ tới? Bọn họ còn chưa làm thủ tục mà cô đã muốn nhào vào ngực thằng đàn ông khác sao?

Sở Mạnh cảm giác mình rất ngu. Cô đã ở bên người yêu cũ, anh còn nhìn chằm chằm cửa khách sạn như gã chờ bắt được vợ ngoại tình.

Lúc chiếc xe rời đi, cuối cùng anh đã thấy được thân hình kia xuất hiện, nhưng gã đàn ông theo sau cô là Sở Khương. Anh lại làm kẻ ngốc lần nữa, nhìn bọn họ cùng nhau ngồi lên xe lái đi!

Như đã quyết định buông tay, vậy thì cũng không cần quay đầu lại! Lần này, xe không chút do dự lái vào đường đi, đảo mắt đã không biết ở nơi nào.

***

"Lộ Lộ, có muốn anh đưa em lên không?" Sau khi xe Sở Khương dừng trước nhà, vốn là nửa tiếng, nhưng vẫn luôn bị cô thúc giục nên không tới một nửa thời gian đã về, anh không biết Lộ Lộ luôn luôn điềm đạm, nho nhã lại thích đua xe nhanh đến thế, cô không say xe sao? Mà cô gái đó bây giờ đang tháo dây an toàn, động tác khá nôn nóng. Cô thật sự đã không còn là cô gái nhỏ ở trong lòng anh cần anh chăm sóc rồi! Cô gái nhỏ đã trưởng thành, là người khác rồi!

"Sở Khương, cám ơn anh! Em đi lên trước, hôm nào rảnh rỗi thì liên lạc." Trước khi xuống xe, Ngưng Lộ vội vã bỏ lại những lời này rồi chạy vào thang máy. Cô phải nhanh về nhà, cô muốn xác định con còn ở nhà! Cô không thể để cho Sở Mạnh mang bảo bối của cô đi.

"Bảo bối, con đang ở đâu? Bảo bối..." Vừa vào cửa, ngay cả giầy cũng không cởi ra, Ngưng Lộ bắt đầu quát to lên. Giọng của cô khiến thím Trương đang dọn dẹp phòng sách vội chạy đến: "Thiếu phu nhân, sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?"

Tiểu thiếu gia không phải ở trên lầu chơi một mình sao? Nó luôn không thích có người ồn ào. Tối hôm qua thiếu gia và thiếu phu nhân đều không trở về, buổi tối 8 giờ thiếu gia gọi điện thoại về bảo tiểu thiếu gia tự ngủ một mình, nó còn vẫn không vui! Buổi sáng tỉnh dậy khuôn mặt nhỏ vẫn còn khá tức giận.

"Thím Trương, Sở Trí Tu đâu? Nó đang ở đâu?" Thấy thím Trương đi ra ngoài, Ngưng Lộ nắm chặt tay bà.

"Tiểu thiếu gia ở trên lầu. Thiếu gia đâu? Tại sao không về chung?" Thím Trương không thấy thiếu gia về, ngày hôm qua không phải bọn họ ở chung một chỗ sao?

"Mẹ..." Ngưng Lộ đang muốn nói gì, một giọng nói trẻ con non nớt xuất hiện ở bậc thềm cầu thang lầu hai.

"Bảo bối..." Ngưng Lộ kích động hất tay thím Trương ra, chạy như bay lên lầu ôm con trai. Giống như là sợ con bay đi, ôm rất chặt, cho đến bạn nhỏ sắp không thở nổi mới hơi buông tay ra.

"Mẹ, ba đâu?" Sở Trí Tu nhìn quanh lầu dưới không tới bóng dáng quen thuộc đó. Bọn họ rất quá đáng, vậy mà bỏ lại một mình cậu ở nhà. Hừ, mặc dù cậu đã rất độc lập, nhưng vẫn là lần đầu tiên xa cách mẹ! Nhưng tối hôm qua đã rất khuya ba mới gọi điện thoại về nói cậu đi ngủ một mình, thế mà giờ vẫn chưa về sao? Không phải ba ở chung với mẹ sao?

"Mẹ không biết. Bảo bối, con nhớ ba vậy sao?" Ngưng Lộ thấy con trai lo lắng ba mình vậy, trong lòng chợt lạnh, nếu như Sở Mạnh muốn tranh giành với cô, một chút năng lực phản kích cô cũng không có. Nhưng cô không cam lòng bị anh kiềm chế như vậy!

"Mẹ, con cũng nhớ mẹ mà!" Sở Trí Tu không hiểu hôm nay mẹ bị gì? Vẫn căng thẳng nhìn mặt cậu.

"Bảo bối, con không được rời xa mẹ, có được hay không? Mẹ không thể không có con!" Ngưng Lộ buông con ra, vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của con, đây là đứa con cô mang thai gần mười tháng sinh ra, đây là đứa trẻ sơ sinh mỗi ngày gào khóc đòi ăn cô nuôi lớn từng ngày, Sở Mạnh muốn tách bọn họ ra? Đừng có mơ!

"Mẹ, mẹ làm sao vậy? Có phải ba ức hiếp mẹ hay không?" Lúc Ngưng Lộ thả tay, Sở Trí Tu thấy những dấu xanh xanh tím trên cánh tay mẹ. Không trách được sao hôm nay mẹ không bình thường như vậy, nhất định là bị ba chỉnh rất thảm, nhưng mà ba thật sự rất nhẫn tâm, vậy mà lại đánh mẹ nặng như vậy! Sau này ba về, cậu phải nói chuyện với ba mới được, ba không - biết - xấu - hổ dạy cậu không được ăn hiếp tiểu nữ sinh sao? Tại sao ba luôn muốn bắt nạt mẹ? Đây cũng không phải là lần đầu tiên cậu phát hiện.

Đặc biệt mỗi lần ba đi công tác về, ngày thứ hai trên tay mẹ, trên cổ chắc chắn sẽ có vết bầm tím mờ. Trừ ba còn ai vào đây dám đánh mẹ chứ? Hơn nữa cũng là chỉ có ba mới có thể ngủ với mẹ.

"Đúng, chính là ba con ức hiếp mẹ! Bảo bối, con không được rời bỏ mẹ, có nghe hay không?" Thân thể vốn là đã mệt mỏi hơn nữa chịu kích thích và căng thẳng như vậy, cuối cùng thấy con trai bình an ở nhà thì cả người Ngưng Lộ buông lỏng xuống, sau đó bất tỉnh dưới đất.

"Bà, bà... bà bà, mau lại đây, mẹ té xỉu!" Bạn nhỏ Sở Trí Tu lớn tiếng gọi.

***

"Sở Trí Tu, con tính không nói chuyện với ba sao?" Sở Mạnh bất đắc dĩ nhìn màn hình máy tính. Rõ ràng là con nói có chuyện muốn nói với anh, tại sao lên chat video lại nhìn chằm chằm anh chứ? Chẳng lẽ là phía sau anh có cái gì kỳ lạ hấp dẫn ánh mắt nó sao? Sở Mạnh dùng khóe mắt nhìn liếc qua, không có! Đây là nhà khác của anh ở nội thành, sau khi kết hôn nơi này vẫn bỏ trống, nhưng hôm nay anh bỗng không muốn ở khách sạn cũng không thể trở về căn nhà có cô, vậy ở đây là lựa chọn tốt nhất.

Màn hình bên kia, Tiểu Soái Ca 5 tuổi, được đặt tên là Sở Trí Tu, đang nghiêm mặt, mím môi, nhìn chằm chằm gương mặt lớn cùng khuôn mẫu in ra với mình trong màn hình. Không sai, cậu còn đang tức giận! Hôm nay ba không về thì thôi, còn để cậu phải chủ động gọi điện thoại cho ba, hơn nữa còn gọi mấy lần mới nhận. Đây là chuyện chưa từng có, cho nên, người bạn nhỏ Sở Trí Tu cảm giác mình bị lãng quên hoàn toàn!

"Sở Trí Tu, nói chuyện!" Giong nam trầm thấp mang theo hàm ý ép buột. Đừng bảo là một đứa trẻ 5 tuổi, chỉ sợ là người lớn cũng không chịu được.

"Ba, ba rất quá đáng!" Cái miệng nhỏ tức giận lên tiếng. Sở Trí Tu rõ ràng muốn làm càn rồi.

"Nói một chút coi!" Sở Mạnh không hiểu sao hôm nay con trai kích động như thế. Chẳng lẽ đã biết chuyện bọn họ muốn ly hôn? Anh muốn từ từ nói cho con, nhưng còn chưa kịp về.

"Tại sao ba lại đánh mẹ?" Sở Trí Tu nghĩ đến bây giờ mẹ còn chưa tỉnh lại, mới vừa rồi chú A Tự tới đây chẳng qua là nhìn một cái rồi đi, còn nói với cậu, không phải là ngã bệnh, chẳng qua là mệt mỏi!

"Vậy mấy dấu xanh tím trên tay mẹ ở đâu mà ra?" Lúc ấy cậu tin tưởng hỏi khuôn mặt cười xấu xa của chú A Tự.

"A! Cái này phải hỏi ba con mới được!" Sau đó cười lớn rồi đi! Nếu chú Tống nói như vậy rồi, đó không phải nói là ba đánh sao?

"Ba đánh mẹ khi nào?" Sở Mạnh vì cái vấn đề này mà cau mày. Cô về nhà sao? Tách khỏi Sở Khương nhanh vậy sao? Thế sao con trai có thể nói như vậy?

"Ba, làm sai phải dũng cảm thừa nhận. Bây giờ mẹ đang ở trên giường còn chưa tỉnh lại! Hơn nữa chú A Tự cũng nói là ba đánh!" Mặc dù chú A Tự không phải nói như vậy.

"Chú A Tự đến nhà sao? Mẹ con sao rồi?" Mày nhíu lại sâu hơn! Cô đi về sao? Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Tối hôm qua anh không khống chế được mình có thể đã làm tổn thương cô, nhưng lúc buổi trưa thức dậy cô không phải còn hơi sức gây gổ với anh sao? Anh đã tận mắt nhìn cô ngồi vào xe Sở Khương rời khách sạn mà.

"Chú A Tự nói ba đánh mẹ, khiến mẹ mệt mỏi không thể rời giường!" Dù thế nào đi nữa, cậu vẫn khăng khăng cho rằng đây là lỗi của ba.

"Ba không có đánh mẹ!" Chỉ là dùng một cách khác mà thôi.

"Ba, vậy tại sao ba chưa về nhà?" Sở Trí Tu quyết định không truy cứu chuyện mẹ bị đánh, bởi vì ba nói không là ba đánh, mà ba chưa bao giờ nói dối, cho nên, cậu tin ba!

"Con trai, ba muốn nói với con một chuyện." Con trai trưởng thành tương đối sớm, cho nên Sở Mạnh muốn nhân cơ hội này nói chuyện bọn họ muốn ly hôn cho con hiểu.

"Ba, ba vẫn chưa trả lời vấn đề của con!" Sở Trí Tu nhướng lông mày giống y chang ba mình nói.

"Chuyện ba nói với chuyện không về nhà có quan hệ trực tiếp." Sở Mạnh suy nghĩ nên dùng cách gì nói cho con hiểu rõ chuyện này.

Màn hình bên kia, Sở Trí Tu thổi phồng miệng nhỏ.

"Ba với mẹ muốn ly hôn, nói cách khác sau này sẽ không ở nữa ở chung một chỗ nữa." Sở Mạnh dùng cách trực tiếp nhất nói ra, ở trong đầu tìm từ để đứa nhỏ 5 tuổi có thể hiểu ý nghĩa từ “ly hôn”.

"Ở cùng nhau không tốt sao, tại sao phải tách ra?" Xem ra bạn nhỏ Sở Trí Tu vẫn không hiểu ý nghĩa thực sự của từ “ly hôn” mà ba nói. Nhưng không thể yêu cầu cậu nhất định phải hiểu, dù sao cậu vẫn còn nhỏ.

"Bởi vì ba mẹ sắp có cuộc sống mới của mỗi người." Không biết đáp án này có làm Sở Trí Tu hài lòng hay không? Nhưng mà như vậy không sai! Cô muốn cùng người yêu cũ bắt đầu lần nữa, đó không phải là cuộc sống mới thì là gì? Còn anh thì sao? Mang theo con trai cùng nhau đi thôi! Dù sao bây giờ công việc anh rất tự do, muốn làm thì làm, không muốn làm thì vứt sang bên là được.

"Dù sao nói là ba mẹ không muốn ở chung một chỗ là được! Vậy con làm sao bây giờ hả ba?" Thật ra thì Sở Trí Tu còn chưa hiểu rõ, nhưng cậu không muốn biết nhiều, vấn đề người lớn thật là nhiều! Nếu như cậu có thể không lớn thì tuyệt quá! Chuyện quan trọng nhất lúc này là bọn họ tách ra thì cậu làm sao bây giờ? Muốn chém thành hai khúc sao?

"Con trai, vậy con muốn cùng ba hay là ở cùng mẹ?" Sở Mạnh nhìn khuôn mặt non nớt rõ ràng của con trai lạ thích lộ vẻ tức giận của người lớn. Anh quyết định hỏi ý kiến của con, dù sao con cũng là một trong những người có liên quan.

"Hai cái con đều muốn được không?" Cặp mắt Sở Trí Tu mở to long lanh.

"Chỉ có thể chọn một." Sở Mạnh ở đầu này dở khóc dở cười.

"Vậy cả hai con cũng không muốn." Nếu bọn họ đã không muốn ở cùng, hỏi ý kiến cậu còn ý nghĩa sao?

"Cũng không thể được!" Anh biết con trai sẽ nói như vậy. Sở Mạnh bắt đầu nhức đầu, cũng không biết cách giáo dục của mình có vấn đề hay không!

"Ba, ba thật là phiền! Rõ ràng nói là hỏi ý kiến con, bây giờ con nói ba lại không đồng ý, rốt cuộc ba muốn thế nào?" Sở Trí Tu bắt đầu bất mãn.

"Sở Trí Tu, con nói chuyện với ba bằng giọng này sao?" Sở Mạnh quyết định không thể để con tiếp tục không có phép tắc vậy.

"Xin lỗi ba!" Chỉ cần một người đàn ông nào đó sưng mặt lên, một tiểu hồ li nào đó ngay cả cái đuôi cũng không dám vểnh lên! Hừ, cậu ghi trong lòng rồi!

"Được rồi, hôm nay chuyện này trước hết nói tới đây thôi! Trở về ngủ đi, hử?" Ở bên kia máy tính, Sở Mạnh cười nhẹ với con trai, không thể ép quá, sẽ có tác dụng ngược lại.

"Nhưng mà, ba. Mẹ muốn con không được rời xa mẹ! Chúc ba ngủ ngon!" Trước khi tạm biệt, Sở Trí Tu nói một câu như vậy.

Những lời này thành công khiến lông mày người đàn ông phía bên kia màn hình càng nhíu chặt hơn. Câu con trai vừa mới nói có ý gì? Chẳng lẽ cô muốn dẫn con trai của anh gả cho người khác, gọi thằng khác là ba sao? Cô đừng có mơ!

“Bộp” một tiếng, con chuột trên tay đã bể tan tành.

*** Khi Ngưng Lộ lần nữa đã là buổi trưa ngày hôm sau.

Con trai đâu? Ở nơi nào? Hôm nay là thứ hai, con đến trường hay bị Sở Mạnh dẫn đi rồi? Một đống vấn đề lập tức xuất hiện trong đầu khiến cô không để ý tới thân thể vẫn còn đau ê ẩm, kéo chăn ra xông ra ngoài.

"A, thiếu phu nhân, đã tỉnh rồi sao?" Lúc Ngưng Lộ mở cửa ra đã thấy thím Trương đang muốn vào xem cô.

"Thím Trương, Bảo Bảo ở đâu rồi?" Không để ý tới mình bị đụng đau trán, Ngưng Lộ đẩy thím Trương ra, chạy xuống lầu dưới.

"Thiếu phu nhân, cô chậm một chút a! Tiểu thiếu gia ở nhà mà!" Thím Trương chạy đi xuống theo.

Ai, rõ ràng bộ dạng thiếu gia với thiếu phu nhân thoạt nhìn rất ân ái, sáng sớm hôm nay, tiểu thiếu gia đưa ra khuôn mặt nghiêm túc ngồi bên bàn ăn, nhìn chằm chằm ly sữa nóng cũng không mở miệng.

"Tiểu thiếu gia, sao vậy? Nhanh ăn rồi còn đi học! Hôm nay để bà bà dẫn con đi được không?" Thiếu phu nhân còn chưa tỉnh ngủ mà.

"Bà bà, tại sao ba mẹ muốn ly hôn?" Sở Trí Tu vẫn suy nghĩ không hiểu vấn đề này. Cho nên nếu cậu chưa hiểu thì không đến trường!

"Hả?" Vốn là cầm ly sữa tươi muốn dụ dỗ người bạn nhỏ uống, khi nghe được câu này bị dọa đến tay run rẩy, sau đó tiếng thủy tinh rơi xuống đất lanh lảnh nghe đặc biệt chói tai trong nắng sớm.

Tiểu thiếu gia nói gì? Thiếu gia muốn ly hôn thiếu phu nhân? Đang xảy ra chuyện gì đây? Thật sự muốn hù chết bộ xương già như bà rồi.

"Đúng vậy, là ngày hôm qua ba nói cho con biết." Sao bà bà lại nghi ngờ lời của cậu chứ?

Sau đó một già một trẻ cứ ngồi như vậy bên bàn ăn, mắt to trừng mắt nhỏ, mãi cho đến gần trưa thím Trương mới nhớ tới phải lên xem thiếu phu nhân có phải sắp tỉnh không.

"Bảo bối, con đang ở đâu?" Ngưng Lộ chưa bao giờ cảm giác mình chạy bộ nhanh như vậy, không tới 5 giây đã chạy tới lầu một, tuy nhiên lại không thấy con trai bảo bối của mình, lòng cô hoảng lên. Rõ ràng thím Trương nói nói con ở dưới nhà mà?

"Mẹ, con ở chỗ này!"

Cửa phòng sách mở ra, cầm điện thoại ra ngoài không phải là Sở Trí Tu sao?

"Bảo bối, con làm mẹ sợ lắm! Con vào phòng sách làm gì?" Ngưng Lộ ngồi xuống ôm lấy con trai.

"Gọi điện thoại cho ba, bảo ba về nhà một chuyến!" Sở Trí Tu giơ giơ điện thoại trong tay lên. Cậu muốn hai người bọn họ trước mặt cậu nói rõ ràng. Hừ!

"Con gọi ba con về làm gì?" Ngưng Lộ không hiểu. Cô còn không biết phải nói với con chuyện bọn họ muốn ly hôn như thế nào!

"Mẹ, hai người đều muốn ly hôn, đương nhiên phải ở trước mặt con nói rõ ràng chứ!" Sở Trí Tu nói như chuyện đương nhiên.

"Ly hôn? Làm sao con biết?" Lần này thật hù chết người mà!

"Tối hôm qua ba đã nói với con rồi."

"Ba nói như thế nào?"

"Anh nói về sau ba với mẹ không ở chung nữa, muốn con chọn ở với ba hay ở với mẹ!"

"Bảo bối, vậy con nói sao? Không cho phép con rời xa mẹ! Có nghe hay không?" Ngưng Lộ hiếm khi dùng giọng điệu nghiêm túc như vậy nói chuyện với con trai. Nhưng tên khốn kia cũng có thể hỏi con trai ở với anh, tại sao cô không thể cầu xin? Anh ta muốn ly hôn, được, cô sẽ không để cho anh ta như ý.

"Mẹ, con muốn ở chung với hai người, có được không mẹ?" Mặc dù ba bề bộn nhiều việc, thường không ở nhà. Nhưng cậu vẫn hi vọng ba mẹ có thể ở chung một chỗ. Hai người cậu đều không bỏ được thì làm sao bây giờ? Người lớn thật sự rất phiền phức.

"Bảo bối, tại sao muốn ba mẹ ở cùng nhau?"

"Không có vì gì cả. Muốn chính là muốn thôi!" Đây có tính là trả lời câu hỏi không?

"Nhưng ba không muốn ở chung một chỗ cùng mẹ! Ba mẹ không thích hợp cho nên mới phải xa nhau. Lớn lên con sẽ hiểu, được không?" Ngưng Lộ cười khổ.

Là anh chủ động nói không phải sao? Vậy nhất định là anh đã sớm nghĩ kĩ rồi?

"Mẹ, con đói bụng." Sờ sờ cái bụng nhỏ xẹp lép, Sở Trí Tu tủi thân nói. Hôm nay, thế mà cậu ngay cả bữa ăn sáng cũng quên ăn!

"Vậy bảo bối đi ăn cái gì trước, mẹ đi lên thay quần áo rồi xuống được không?" Ngưng Lộ sờ sờ đầu con trai đứng dậy.

Không phải nói Sở Mạnh sẽ về sao? Tốt, anh ta về càng tốt, không cần cô đặc biệt đi tìm anh! Muốn ly hôn, cho cô lý do là được!

"Thím Trương, thím đi ra ngoài một chút, tụi con có chút việc cần nói." Sở Mạnh về đến nhà, thấy hai mẹ con cùng thím Trương đang ngồi trước bàn ăn cơm. Anh nhìn thím Trương đang muốn giúp anh chuẩn bị bát đũa mở miệng nói. Có một số việc vẫn nên nói riêng tư thì tốt hơn!

Thím Trương đặt chén trong tay xuống, nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của thiếu gia, không dám nói nhiều đi ra ngoài.

"Ăn xong đến phòng sách, chúng ta cần nói chuyện! Sở Trí Tu, con lên lầu đi!" Tên đàn ông có thói quen ra lệnh lại giở thói cũ.

"Ba, con cũng muốn nghe. Ba mẹ không phải nói đến vấn đề của con sao?" Sở Trí Tu thả cái muỗng trong tay ra, một đôi mắt thật to nhìn ba.

"Không được! Chờ ba mẹ nói xong hãy nói!" Trong giọng nói không cho từ chối.

"Ba, sao ba có thể như vậy? Con không cần hai người nữa!" Rõ ràng liên quan đến cậu lại cố tình không cho cậu nghe. Được rồi, vậy cậu có thể lựa chọn không cần bọn họ! Nhảy xuống ghế dựa, Sở Trí Tu như một làn khói chạy lên lầu.

Trong phòng sách yên tĩnh, trừ tiếng hít thở của hai người thì chẳng nghe gì khác.

"Tại sao không ký tên?" Sở Mạnh ngồi sau bàn sách, nhìn người phụ nữ hướng vẻ mặt khiêu khích về phía anh.

"Anh bảo tôi ký thì tôi ký sao? Anh cho tôi một lý do ký tên hả?" Lần đầu tiên Ngưng Lộ biết được mình dũng cảm cỡ nào.

"Trả lại em tự do, lý do này còn chưa đủ sao? Đây không phải là điều em vẫn muốn sao?" Sở Mạnh lạnh lùng cười. Rốt cuộc cô muốn thế nào mới cam tâm? Khi anh quyết định buông tay lại muốn lật lọng.

"Làm sao anh biết tự do của tôi ở đâu?" Tại sao anh ta luôn tự cho là đúng như vậy chứ? Anh có hỏi qua suy nghĩ thực sự của cô sao? Luôn thích đem nguyện vọng của mình áp đặt trên người cô.

"Tự do của em không phải tự em rất rõ sao? Sao vậy? Chẳng lẽ là không bỏ được tôi?" Sở Mạnh đứng lên tự giễu nói.

"Tôi mới sẽ không thể không bỏ được tên khốn kiếp như anh! Anh là đồ khốn kiếp! Thiên hạ đệ nhất khốn kiếp." Một tay cầm túi giấy đựng đơn ly hôn trên bàn lên ném vào mặt anh. Ngưng Lộ chưa từng hận mình như vậy, mắng người cũng không ra mắng.

"Quan Ngưng Lộ, rốt cuộc em muốn thế nào?" Sở Mạnh đưa tay ngăn lại. Người phụ nữ này lại đang trước mặt anh la lối om sòm?

"Anh cứ như vậy muốn ly hôn sao? Còn tìm cái cớ gì trả tôi tự do chứ? Anh là thằng đàn ông khốn kiếp, vô liêm sỉ nhất trên đời! Tôi hận anh chết đi được, tôi không muốn ký tên, không muốn ký!" Tiện tay cầm cuốn sách dày trên bàn lên ném vào người anh, đập chết anh đi! Như vậy cô mới có thể hả hận!

"Quan Ngưng Lộ, em ầm ĩ đủ chưa?" Chưa từng có người nào dám ở trước mặt anh như vậy, cơn giân của Sở Mạnh lập tức bùng phát. Bàn tay nhẹ dùng sức giữ cô lại để cho cô không thể động đậy!

"Vậy trả lại tôi tự do không được sao?"

"Tự do của anh?" Cuối cùng vào lúc này nước mắt chảy xuống. Thì ra là phải trả lại anh tự do! Anh sớm nói không phải tốt sao? Sớm nói anh muốn tự do không phải tốt hơn sao? Cô cũng sẽ không ở trước mặt anh vô lý, mất khống chế như vậy.

"Đúng, tôi muốn bắt đầu lần nữa có được không? Muốn một cô gái có thể giúp tôi một tay có được không?" Nói như vậy cô hài lòng chưa? Dù thế nào đi nữa, bây giờ anh ở trong mắt người khác không phải là kẻ đáng thương không có gì cả sao?

Lời nói có thể tổn thương người tới mức nào, hôm nay Ngưng Lộ đã được trải nghiệm lần nữa! Anh luôn biết làm cô đau đớn thế nào, anh ta luôn luôn biết!

"Được! Nhưng anh không thể đem con tôi đi, tôi không cho anh dẫn con đi, không cho, không cho..." Giống như chợt sụp đổ tinh thần, Ngưng Lộ ngã vào lòng anh, hai tay không ngừng đánh ngực anh, nước mắt một giọt lại một giọt thấm ướt vào trong quần áo anh, bỏng đến đáy lòng.

Thì ra là vẫn còn đau lòng! tiếng thở dài liên tiếp trong lòng dường như suýt bật thốt lên. Sở Mạnh vươn tay ôm lấy cô: "Anh không muốn để con trai anh gọi người khác là ba."

"Tôi cũng vậy, không muốn người khác làm mẹ con trai tôi! Chết cũng không cần." Đôi mắt đẫm lệ mông lung ngẩng đầu lên, giọng nói Ngưng Lộ kiên quyết. Anh không muốn, chẳng lẽ cô muốn? Con trai là cô chịu bao đau khổ cay đắng sinh ra rồi nuôi lớn, tại sao anh muốn mang đi chứ? Nhiều lắm là anh chỉ cung cấp một thứ “không cần thiết” mà thôi, dù thế nào đi nữa anh cung cấp còn thiếu sao? Anh muốn con, về sau cũng có thể sinh với người đàn bà khác.

Huhuhu... Mới nghĩ đến anh có thể sinh con với người đàn bà khác, lòng cô càng thêm khó chịu! Đau đến như muốn tan nát...

Được rồi, được rồi! Sở Mạnh thừa nhận mình mềm lòng, thỏa hiệp. Chỉ cầu cô không khóc thương tâm như vậy là được!

"Trừ con trai, em còn yêu cầu gì không?" Nhắm mắt lại, anh không muốn nhìn khuôn mặt khiến anh càng thêm đau lòng, rõ ràng là khóc đến rối tinh rối mù rồi anh lại vẫn cảm thấy cô đẹp không thể tưởng tượng nổi. Anh trúng độc rất nặng! Muôn đời muôn kiếp không thể quay đầu lại được nữa rồi...

Nếu cô ấy muốn con trai, vậy thì cho cô đi! Dù là ngày sau cô thật sự ở bên Sở Khương, anh nghĩ không ai có thể ức hiếp con trai anh. Dù thế nào đi nữa ngày mai anh sẽ phải xuất ngoại, anh cùng A Chính mới thành lập trụ sở chính của công ty đầu tư ở Anh, anh thân là người phụ trách công ty nhất định phải tới. Có lẽ chỉ có loay hoay để mình mệt đến nỗi chỉ muốn nằm ngủ mới khiến anh quên được khổ sở thôi.

"Yêu cầu? Anh nghĩ tôi còn có yêu cầu gì?" Anh còn hỏi cô? Có phải yêu cầu gì cũng có thể nói không?

"Nói ví dụ như anh đưa em tiền nuôi dưỡng có đủ hay không? Có điều, nếu con trai đi theo em, anh sẽ chuyển cho em sinh hoạt phí mỗi tháng nhiều 5 lần. Anh cũng sẽ nhiều một tài khoản cho nó, mỗi tháng gửi một khoản nhất định vào đó cho đến khi nó trưởng thành có thể sử dụng số tiền kia. Nếu như em cảm thấy chưa đủ thì có thể liên lạc với với anh bất cứ lúc nào!" Cuộc sống sau khi ly hôn anh đã suy tính rất rõ ràng, anh sẽ không để cho cô chịu khổ đấy! Bất kể tương lai cô lựa chọn ở bên ai...

"Anh cảm thấy vì anh cho tôi không đủ tiền sao?" Đôi mắt ngập nước giờ phút này tràn đầy tức giận. Ở trong mắt anh cô chính là kiểu phụ nữ ham hưởng thụ vậy sao? Không thể phủ nhận ở cạnh anh những năm gần đây cô đúng là trải qua cuộc sống không lo áo cơm, bản thân chưa từng kiếm được một xu, cũng không có một chút công việc kinh nghiệm, thế nhưng tất cả đều vì anh không đồng ý cho cô đi ra ngoài.

"Vậy em còn có yêu cầu gì?" Sở Mạnh nhếch mày lên.

"Được, nếu như anh thật sự cảm thấy thế, vậy đem tất cả tài sản cá nhân của anh chuyển sang tên tôi đi! Như vậy được không?" Hừ, muốn phân rõ sao? Cô cũng có thể! Có bản lĩnh thì làm đi! Như vậy nửa đời sau của cô và con trai cũng chẳng cần lo, cô cần gì phải nghĩ tới mình có cần năng lực sinh tồn hay không chứ?

Người phụ nữ, mở miệng quả lợi hại! Cô có biết tài sản của anh có bao nhiêu hay không? Mặc dù đã không còn liên quan đến Sở Thành, thế nhưng vài năm nay anh đầu tư thu lợi ở thị trường chứng khoán cũng không phải cái đầu nhỏ cô có thể tưởng tượng được! Nếu quả như thật yêu tiền như vậy, không bằng nói muốn người thật như anh được hơn sao? Còn có thể tăng giá trị vô hạn. Nhưng cô không cần anh, không phải sao?

"Nếu như em muốn! Anh sẽ bảo kế toán thống kê tài sản, sau đó chuyển sang tên em! Nếu như không có chuyện khác, anh đi trước."

Không phải những thứ kia tài sản mà thôi sao? Anh muốn nhiều như vậy cũng không dùng được! Sinh không mang theo, chết không mang theo. Anh có bản lãnh kiếm nhiều như vậy, tự nhiên có bản lãnh kiếm lại! Nhưng những thứ này nhiều hơn nữa thì có ích lợi gì? Vĩnh viễn không phải là thứ anh muốn! Thứ anh muốn cô có biết không?

Cho đến cửa phòng sách nhẹ nhàng đóng lại, Ngưng Lộ mới phục hồi tinh thần. Anh nói gì? Anh thật sự muốn đem tất cả tài sản anh cho cô sao? Chẳng lẽ anh thật muốn nhanh chóng thoát khỏi cô vậy sao?

Tài sản của anh có bao nhiêu, cô không rõ ràng lắm, nhưng cô biết nhất định không phải số lượng nhỏ. Thì ra là vì muốn cô ký tên ly hôn anh có thể làm đến mức này?

Sở Mạnh, anh là thằng đàn ông khốn kiếp nhất trên đời!

Anh dĩ nhiên cũng bỏ cô lại như vậy. Vì tự do của anh, bỏ lại cô, bỏ lại con trai, bỏ lại tất cả những vật ngoài thân kia.

Toàn thân như mất hết sức lực, cả người Ngưng Lộ ngồi phịch xuống đất. Mới vừa rồi túi giấy bị vứt bung ra, văn kiện bên trong trải đầy đất. Mấy chữ chói mắt “Đơn Ly Hôn” xuất hiện lần nữa ngay trước mắt.

"Sở Mạnh, anh nằm mơ đi! Anh bảo tôi ký thì tôi ký sao?" Bàn chân không mang dép dùng sức, túi tài liệu đã bị quét xuống dưới mặt bàn. Để nó chết đi! Muốn tự do? Không dễ dàng như vậy! Cô sẽ không để anh như ý!

Nhưng cô vẫn rất đau lòng và khổ sở!

Nước mắt cũng không nhịn được nữa, từng chuỗi chảy xuống, khóc đến đau lòng như vậy, uất ức như vậy, tiếng từng giọt nước mắt lăn xuống đất, vốn là tiếng vang rất nhỏ sao lúc này lại rõ ràng đến thế?

Ngưng Lộ Khóc đến thương tâm muốn chết không để ý thấy cửa phòng sách được nhẹ nhàng mở ra sau đó lại khép lại.

"Ba, mẹ thật đáng thương! Tại sao ba luôn ăn hiếp mẹ như vậy?" Sở Trí Tu ôm cổ ba, thở dài nói. May là cậu không phải mẹ, mỗi lần bị ba bắt nạt chỉ có thể khóc một mình. Rất đáng thương!

"Vậy sau này lúc ba không ở nhà, con phải chăm sóc mẹ được không?" Sở Mạnh dán mặt thân thiết vào con trai. Bảo bối của anh!

"Khi nào ba về?" Sở Trí Tu càng ôm ba chặt hơn, cả người cũng chôn ở ngực Sở Mạnh. Mới vừa rồi ba nói muốn ra ngoài làm việc rất lâu, nhưng ba không nói rõ cuối cùng có ly hôn với mẹ không. Nếu như lần này đi thật lâu, bọn họ không phải là cũng không ở cùng một chỗ sao? Chẳng lẽ ba lừa gạt cậu?

"Không biết chừng nào cả! Nhưng ba không làm gì thì chat video với ba được không?" Anh cũng không bỏ được con trai, nhưng anh không đành lòng dẫn con đi! Nếu cô ấy muốn con, vậy thì cho cô thôi.

"Ba, nhất định ba phải nhanh về nha! Hơn nữa ba phải gởi đồ chơi cho con. Mẹ nhất định sẽ không mua cho con đâu!" A, thì ra là đây mới là nguyên nhân chính người bạn nhỏ không bỏ được ba!

"Được!" Sở Mạnh đáp ứng.

"Vậy sinh nhật con ba phải về đó!"

"Được!" Sinh nhật còn có mấy tháng chứ? Đến lúc đó anh có thể phải không rút ra được.

"Trước khi con đi học tiểu học, ba cũng phải về tự mình đưa con đi!" Nhắc lại yêu cầu. Cậu cho ba đi công tác đến khi cậu lên tiểu học cũng đủ lâu rồi chứ? Nhìn cậu rất hào phóng mà!

"Được."

Nhưng bạn nhỏ Sở Trí Tu không nghĩ tới, ba trả lời “Được” nhưng lại thất hẹn rồi...

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3