Chiếm Đoạt Em Dâu - Chương 78

Chiếm Đoạt Em Dâu
Chương 78: Đáp Án
gacsach.com

Mới mấy ngày ngắn ngủi, vậy mà nội bộ Sở Thành lại xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Vốn là tổng giám đốc xí nghiệp Sở Thành Sở Mạnh tại cuộc họp hội đồng quản trị bị buộc thoái vị cho Nhị Thiếu Gia Sở gia Sở Khương, bởi vì Sở Khương nắm trên tay 38% cổ phần Sở Thành, nhiều hơn Sở Mạnh 6%, dĩ nhiên vị trí tổng giám đốc phải nhường cho anh, mà trừ mấy quản lý cấp cao lâu năm cùng Sở Mạnh tương đối bất mãn, thì những quản lí khác đối với cố vấn đầu tư nổi danh Wall Street Sở Khương đều có kỳ vọng cao, dù sao cả hai đều là người của Sở gia. Người nào ngồi vị trí kia không quan trọng, quan trọng là ai có thể mang đến cho bọn họ nhiều lợi ích kinh tế hơn. Mấy năm nay, Sở Thành dưới sự chỉ đạo của Sở Mạnh luôn phát triển vững mạnh, nhưng bọn họ còn mong đợi công ty có thể đưa ra thị trường nước ngoài, mà Sở Khương từ Wall Street nổi danh có khả năng thực hiện lý tưởng này nhanh nhất.

Nhưng mà khiến đám cấp cao khủng hoảng chính là mấy ngày nay phòng làm việc tổng giám đốc không ai ngồi, cổ phiếu Sở Thành đang liên tục hạ. Mà tổng giám đốc đời trước của Sở Thành: Sở Vân Thiên về công ty trấn thủ, muốn bộ phận quan hệ công chúng (PR) mở cuộc họp báo, ông muốn vào ngày mai tuyên bố đem cổ phần trên tay mình chuyển nhượng cho con trai, về phần chuyển cho người nào, chuyển bao nhiêu, Sở Thành không có nói rõ, đến lúc cần tuyên bố sẽ tuyên bố. Chẳng qua trong lòng mọi người đã đoán được ông muốn chuyển cho người nào. Thế cục bây giờ rõ ràng như vậy, Sở Khương có ưu thế về mặt cổ phần hơn Sở Mạnh. Mà Sở Vân Thiên vào lúc này đứng ra nói muốn chuyển nhượng cổ quyền ột người trong hai con trai, đó không phải là phô bày sự thực rồi sao?

Chẳng qua là dù thế nào đấu cũng là đấu tranh nội bộ bọn họ! Cũng không biết kết cục sẽ diễn biến thế nào!

***

Một buổi sáng bình thường đến không thể bình thường hơn, Ngưng Lộ cùng con trai ăn xong bữa sáng đang muốn ra cửa thì Sở Mạnh từ trên lầu đi xuống, đứng ở cầu thang gọi lại: "Ngưng Nhi, chờ một chút."

Ngưng Lộ đang cầm nắm cửa thì ngừng lại, quay người lại nhìn anh. Hôm nay anh mặc quần áo ở nhà, đã 7 giờ rưỡi rồi mà anh không cần đến công ty sao? Phải nói anh nghỉ ngơi trong nhà đã ba ngày rồi, mỗi ngày cô đưa con trai đi học về thì thấy anh ở phòng sách, có lúc ngẩn ngơ cả ngày, không biết đang bận cái gì.

"Ba, ba cũng muốn đưa con đi học sao?" Bạn nhỏ Sở Trí Tu sãi bước chạy tới, Sở Mạnh ở chân cầu thang cúi người ôm lấy con trai.

"Con trai, ba cho con nghỉ mấy ngày được không?" Sờ khuôn mặt hồng hào của con. Tối hôm qua A Tự đã tra ra được, Tiêu Tĩnh Nguyệt và Tiêu Diệc San đã ngồi chuyên cơ tư nhân về nước, vì lý do an toàn nên ít đi ra ngoài! Biết đâu bọn họ sẽ gặp mặt lập tức chứ?

"Ba, có phải ba muốn cho con vui vẻ hay không?" Sở Trí Tu quan sát ánh mắt của ba, lúc nào ba cũng nói như vậy thì tốt quá! Thật ra thì cậu không thích đi nhà trẻ, chơi không vui gì cả! Vừa mới bắt đầu, cậu không có thói quen khóc rống không muốn đi, đã bị ba không nói một lời, nắm hai cánh tay nhỏ ném cậu đi vào, sau đó hung tợn cảnh cáo: đây là quá trình mà một đứa trẻ nhất định phải trải qua, nếu như cậu dám khóc nữa sẽ đem tất cả xe thu lại, không cho chơi nữa. Được rồi, cậu thừa nhận không phải là bởi vì muốn ba mẹ mà khóc náo, chỉ là muốn ở nhà chơi xe bảo bối mà thôi, không nghĩ tới ba đã nhìn ra! Chỉ có thể trách cậu tuổi còn nhỏ, không đấu lại bố già đã hơn ba mươi tuổi!

"Nếu như con không muốn ở nhà coi như thôi, ba đem con đến trường nội trú nước ngoài có được không?" Lại dám hoài nghi ba của mình à?

"Ba, con lên lầu trước! Tạm biệt!" Đứa ngốc mới có thể đồng ý! Sở Trí Tu buông tay ra, giống như cây leo từ trên người ba trườn xuống, cũng không quay đầu lại, chạy về phòng cất giấu của cậu.

Hai cha con bọn họ nói chuyện cô chưa từng chen vào, cho nên Ngưng Lộ vẫn đứng bên cạnh cửa nhìn bọn họ, cho đến khi con trai chạy về phía sau, cô mới từ từ đi tới bên cạnh anh. Tại sao anh còn không đến công ty? Còn không cho con trai đi học? Là chuyện nghiêm trọng rồi! Mỗi lần đứng ở bên cạnh anh khiến cô có một loại cảm giác áp bách mãnh liệt, đặc biệt là khi anh ăn mặc thoải mái, cảm giác này còn tệ hơn! Ngước đầu nói chuyện với anh căn bản là chịu tội.

"Không hỏi anh gì sao?" Nhiều năm trôi qua, số lần cô chủ động tìm anh nói chuyện không quá 10 đầu ngón tay! Có phải trong cảm nhận của cô thật sự không có sự hiện hữu của anh hay không? Sở Mạnh cảm giác huyệt Thái Dương của mình lại bắt đầu đau đớn.

"Tại sao?" Theo lời của anh, Ngưng Lộ hỏi, không thể phủ nhận thật ra thì cô cũng muốn biết, không phải sao? Nhưng anh nguyện ý nói với cô sao? Nếu như có liên quan đến Sở Khương thì sao? Bọn họ thật sự có thể nói chuyện mà không tổn thương hòa khí sao? Ngưng Lộ tuyệt không muốn nghĩ, mỗi lần dính đến Sở Khương thì anh sẽ vô cũng tức giận.

"Muốn biết thật sao?" Hai con cánh tay sắt đã vững vàng khóa hông cô lại để thân thể cô không thể động đậy, cả người bao phủ trong hơi thở nam tính nhẹ nhàng của anh, vải mỏng không che giấu được vóc người bền chắc của anh. Hai má cô ở bên trong lồng ngực vừa nóng vừa cứng lại nở nang của anh.

Ngưng Lộ cảm giác được mặt mình tự nóng lên.

"Anh không còn là tổng giám đốc Sở Thành." Rõ ràng là chuyện quan trọng như vậy, nhưng từ trong miệng của anh nói ra lại như là: "Thời tiết hôm nay rất tốt." Một dạng nhẹ nhõm.

"Làm sao lại như vậy?" Ngưng Lộ nghĩ tới một vạn khả năng, chính là không nghĩ tới sẽ là đáp án như vậy? Công việc của anh mặc dù cô chưa từng sẽ can dự vào, nhưng là từ tán thưởng của ba đối với anh, cô đã có thể biết anh là dạng đàn ông gì; dù là không có nghe gì từ trong miệng người khác, nhưng vừa nhìn thấy anh, Ngưng Lộ cũng biết đó là một người có bao nhiêu mạnh mẽ.

"Có phải hơi thất vọng hay không?" Một bàn tay nâng mặt của cô.

Thất vọng gì đây? Ngưng Lộ không rõ chân tướng nhìn tới trước anh. Anh không còn là tổng giám đốc Sở Thành đối với cô mà nói sẽ có ảnh hưởng thực tế gì sao? Có lẽ rất nhiều năm trước là mấu chốt trí mạng, nhưng bây giờ thì sao? Đã không có bất cứ ý nghĩa gì nữa sao?

"Có muốn biết bây giờ ai ngồi vị trí kia hay không?" Làm như không chút để ý, đặt nhánh tóc ở bên tai lên chóp mũi, hương tóc nhàn nhạt chưa bao giờ thay đổi.

"Rất quan trọng sao?" Ngưng Lộ rũ mắt xuống. Anh vừa nói vậy thì cô đã hiểu. Cô nghĩ tới chuyện Sở Khương nói ở quán cà phê. Tại sao anh ấy muốn tranh với Sở Mạnh? Cho dù hiện tại Sở Thành là anh định đoạt, tất cả đều không thể quay lại! Bọn họ đã bỏ lỡ, cuộc sống yên tĩnh nhiều năm như vậy, cô không muốn làm đảo lộn đến tâm thần không yên!

"Nó làm vậy chỉ vì em, em nói có quan trọng hay không?" Đây là lần đầu tiên bọn họ có thể bình thản như vậy khi nói tới Sở Khương. Thế nhưng sau sự bình thản này lại làm lòng Ngưng Lộ bất an.

Ngưng Lộ cắn môi không nói lời nào, cũng không biết phải nói gì? Vì cô? Không đáng! Cũng không cần.

"Có muốn đi xem cuộc vui với anh không?" Sở Mạnh ôm cô vào trong ngực, nhắm mắt lại, cằm vuốt ve đỉnh đầu của cô. Đúng vậy, xem cuộc vui! Hôm nay Sở Vân Thiên sẽ mở họp báo, xác nhận người thừa kế chức tổng giám đốc Sở Thành.

"Có muốn đi xem cuộc vui với anh không?" Sở Mạnh ôm cô vào trong ngực, nhắm mắt lại, cằm vuốt ve đỉnh đầu của cô. Đúng vậy, xem cuộc vui! Hôm nay Sở Vân Thiên sẽ mở họp báo, xác nhận người thừa kế chức tổng giám đốc Sở Thành.

Nếu như không đoán sai, nhất định là ông ta đem cổ phần chuyển cho anh chứ? Sở Vân Thiên, vì sao ông lại đối xử với tôi như vậy? Cuối cùng tôi có phải con trai của ông hay không? Từ năm mười lăm tuổi biết được thân thế của mình, trái tim của anh tràn đầy lạnh giá và thất vọng. Nhưng dù sao khi đó tuổi anh còn nhỏ, ai ngờ vài chục năm sau một tin tức kinh động hơn được truyền ra, anh có thể không phải là con trai của Sở Vân Thiên, vậy rốt cuộc anh là ai? Cuộc đời 30 năm đối với anh không ngờ lại dài như vậy, đoạn đường chua cay này nào có ai biết chứ? Nhưng sự mềm yếu của anh chỉ mình anh thấy mà thôi...

Hôm nay chính là thời điểm vạch trần chân tướng sao? Tim của anh chưa từng bình tĩnh như vậy. Chỉ mình anh biết, càng bình tĩnh càng thể hiện anh đang sợ hãi! Không phải là sợ mình từ đó mất đi tất cả Sở Thành, anh sợ nếu như cô biết rõ mọi chuyện sẽ nhìn anh như thế nào? Có phải sẽ về bên Sở Khương không? Dù sao nhiều năm rồi nhưng cô đối với anh cũng không có tình cảm, không phải sao? Thỏa thuận kết hôn ban đầu của bọn họ cũng mất đi hiệu lực sao?

Có phải từ nay về sau anh không thể tiếp tục nắm tay cô nữa không? Nhiều thủ đoạn uy hiếp hơn nữa, nhiều cuồng nhiệt hơn nữa vẫn không giữ được lòng của cô. Là anh lòng tham không đáy, thế nhưng chưa đủ, chỉ có thể giữ được người cô thôi!

Anh ấy sao vậy? Người đàn ông luôn mạnh mẽ hôm nay lại như một đứa trẻ chẳng biết phải làm gì cả, cứ ôm chặt cô như sợ mất đi thứ gì đó. Anh buồn bực vì công ty không thuộc về anh nữa sao? Nhưng theo năng lực của anh làm sao có thể quan tâm vị trí tổng giám đốc Sở Thành chứ? Không có chức đó, anh có thể làm được nhiều điều to lớn hơn. Vậy thì vì sao chứ?

Anh như vậy khiến Ngưng Lộ có chút không quen, trái tim không biết sao cũng nhói đau. Không biết làm sao mới có thể an ủi anh, chỉ có thể lẳng lặng dựa khuôn mặt vào ngực anh, lần đầu tiên nghe tiếng tim đập có quy luật mà mạnh khỏe kia, Ngưng Lộ cảm thấy cay nơi đầu mũi, đôi mắt căng rất khó chịu!

Ánh nắng sáng xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào, trên mặt đất, trên bàn, trên ghế sa lon, còn có trên người bọn họ. Thời gian như dừng lại, trong phòng khách yên tĩnh chỉ có tiếng hít thở của nhau.

Thím Trương dọn xong phòng bếp đang muốn ra ngoài thì thấy hai thân thể đang ôm chặt nhau, lặng lẽ trở về. Bà cảm thấy an ủi, bởi đã nhiều năm, đây là lần đầu tiên bà thấy thiếu gia cùng thiếu phu nhân ở chung một chỗ ôm nhau ân ái như vậy. Ừ, đúng vậy, ở trong mắt người già như bà, đây là biểu hiện ân ái!

***

Sáng sớm, cửa lớn Sở Thành đã sớm bị vây quanh bởi rất nhiều phóng viên, mọi người đều ở đây chờ cuối cùng kết quả.

Một chiếc xe limosine dừng trước cửa, các nhân viên xuống xe trước, tách ra một con đường giữa đám người chen chúc. Vợ chồng Sở Vân Thiên xuống xe.

"Sở tổng, có thể nói đến vấn đề đó trước không?"

"Đúng vậy, tổng giám đốc Sở vừa ý vị nào thừa kế Sở Thành vậy?"

Vừa nhìn thấy Sở Vân Thiên xuống xe, đã bị phóng viên hai bên chặn lại, tranh nhau đặt câu hỏi.

"Thật xin lỗi, các vị phóng viên, có vấn đề gì để lát nữa rồi hỏi. Bây giờ tổng giám đốc chúng tôi không trả lời bất cứ vấn đề gì, xin mọi người giữ trật tự." Nhân viên dẫn đầu vừa đi vừa đáp lời.

Sau khi vợ chồng Sở Vân Thiên đi vào, một chiếc xe thể thao khác cũng theo sát mà đến. Người đi xuống là Nhị Thiếu Gia Sở gia - Sở Khương. Một thân âu phục Armani vừa người làm người ta không nhìn ra 6 năm trước anh vẫn chỉ là một thiếu niên nho nhã như thanh sáp không biết thương trường hiểm ác.

Đối với câu hỏi của ký giả, Sở Khương nhếch miệng mỉm cười đi qua. Gấp gì chứ? Đáp án lập tức sẽ được công bố! Cũng không biết kết quả đó làm cho người ta vui vẻ hay là đau khổ?

Trong phòng hội nghị cao cấp, toàn bộ quản lý cấp cao cùng luật sư cũng đã đến đông đủ, chỉ còn chờ nhân vật chính là Sở Mạnh đến.

Rõ ràng đã nói là 10 giờ, tại sao đã muộn nửa tiếng rồi mà nó vẫn chưa tới? Sở Vân Thiên nhìn đồng hồ trên cổ tay.

Ngồi ở một bên là Mộ Bội Văn đang rất sốt ruột, không ngừng nhìn ra cửa. Trong khoảng thời gian này, bất kể bà tranh cãi ầm ĩ với Sở Vân Thiên thế nào, ông cũng không chịu nói ra. Sở Khương bên kia cũng không nói một lời, giống như người gấp gáp chỉ có mình thôi! Đúng vậy, làm sao bà có thể không gấp? Rõ ràng là bà mang thai mười tháng sinh hạ con trai lại nói nó không của bà? Vậy con trai bà ở đâu? Sở Mạnh là con trai của Sở Vân Thiên và Tiêu Tĩnh Vân sao? Nếu đúng như lời nói, sao bọn họ có thể ly hôn? Nếu như không, Vân Thiên sao có thể đem toàn bộ Sở gia giao cho nó?

Những vấn đề này ngày ngày hành hạ bà, khiến bà hằng đêm không thể an giấc, chỉ cần nhắm mắt lại thì thấy khuôn mặt đầy oán hận của Tiêu Tĩnh Vân nhìn chằm chằm bà. Thể xác và tinh thần bị hành hạ làm bà nhanh chóng tiều tụy đi.

Có lẽ đáp án đã có trong lòng, chỉ là bà không muốn tin tưởng thôi! Nếu đổi lại là người khác chắc cũng không muốn tin chứ?

Mà Sở Khương ngồi ở bên trái lại xem như không có chuyện gì, không hề gấp gáp, xoay xoay cây bút trên tay. Thật ra thì đối với vị trí tổng giám đốc Sở Thành, căn bản anh không cảm thấy hứng thú, nhưng đó là cơ hội duy nhất để anh có thể đứng ngang hàng cạnh tranh với anh hai; năm đó, anh hai cũng vì ngồi một vị trí cao này mà cướp đi người con gái anh yêu, hôm nay anh ngồi ở chỗ này không phải có thể mang cô gái anh muốn về sao? Nhưng vì sao ngày đó cô lại chạy trối chết chứ? Lộ Lộ, em đồng ý trở lại bên ngày cạnh anh không? Chúng ta sẽ làm lại từ đầu!

Trong phòng họp yên tĩnh, yên tĩnh tiếng một vật rơi trên mặt đất cũng có thể nghe rõ mồn một. Kim đồng hồ đã lặng lẽ trôi qua 3 số, người đàn ông nên tới vẫn chưa xuất hiện.

Nó đi đâu rồi? Chẳng lẽ nó thực sự muốn buông tay chức tổng giám đốc Sở Thành sao?

Sở Mạnh, rốt cuộc con đang nghĩ gì? Ở trong lòng ba, con mãi luôn là con trai của ba, con trai duy nhất của ba và Tĩnh Vân. Sở Vân Thiên mệt mỏi nhắm mắt lại.

Sở Mạnh, chẳng lẽ con không phải là con trai của mẹ? Không trách được nhiều năm như vậy con chưa bao giờ coi mẹ như mẹ ruột mà đối đãi. Nhưng dù gì mẹ cũng yêu thương con vài chục năm. Mộ Bội Văn tâm thần không yên, xoay mặt sang một bên. Nếu như Sở Mạnh không phải là con của bà, vậy mấy chục năm này bà phí hết tâm tư là vì cái gì chứ? Sở Khương căn bản là không thể lấy được toàn bộ Sở gia!

Anh hai, anh lựa chọn buông tha Sở Thành sao? Em không tin! Cho dù anh buông tha Sở Thành, em cũng không bỏ cái suy nghĩ muốn đoạt Lộ Lộ về bên mình đâu.

Bọn họ cũng không biết Sở Mạnh đã lái xe đến lầu dưới Sở Thành.

***

Giờ phút này, anh dựa vào ghế, bình tĩnh nhìn những phóng viên đang chặn đường ngoài kia. Người anh muốn thấy còn chưa tới cho nên anh không muốn xuất hiện nhanh như vậy.

"Anh không muốn đi vào sao?" Ngưng Lộ bị anh lôi kéo cùng đi, nhẹ giọng hỏi. Sau khi tới bên ngoài Sở Thành, anh vẫn mặt lạnh không nói lời nào.

"Ngưng Nhi..." Sở Mạnh nhìn về kính chắn gió phía trước, lời nói thế nào cũng không hỏi ra miệng. Nếu như anh không còn là người thừa kế Sở Thành nữa, nếu như anh rời khỏi Sở Thành, nếu như anh không có một chút quan hệ gì với Sở gia, cô có đồng ý ở bên anh không? Nhưng lời như vậy anh cũng không nói ra được! Nếu như đáp án của cô là phủ định, anh nghĩ anh không thể chịu được loại đau lòng kia đâu!

Ngưng Lộ sững sờ nhìn anh, tại sao giọng của anh nghe đè nén thế? Hôm nay anh ấy thật sự có tâm sự! Nhưng anh không muốn nói với cô sao? Là vì chuyện của công ty sao? Hay là có liên quan đến Sở Khương? Cô không dám mở miệng hỏi, anh luôn không có thói quen đem cảm xúc thực sự của mình thể hiện ở trước mặt người khác, không phải sao?

Đột nhiên cô cảm thấy cảm giác nhói đau ở nơi nào đó trong trái tim lại tới, tới khó hiểu như vậy, vội vàng như vậy làm cô không đề phòng. Là bởi vì hôm nay anh khác thường sao?

"Ngưng Nhi..." Đè nén trong anh càng che càng tăng, càng che càng sợ, Sở Mạnh kéo thân thể của cô qua, mạnh mẽ hôn.

Đây là nụ hôn mang theo tận thế và tuyệt vọng. Bàn tay phái nam vững vàng nâng đầu của cô, mút chặt môi lưỡi cô, hai người thở hổn hển không biết lúc nào thì ngã xuống ghế ngồi.

Sở Mạnh giống như điên rồi, ôm chặt cô để cho cô mềm nhũn nằm dưới thân thể anh, bên trong môi cô được lấp đầy bởi lưỡi anh, lực đạo của anh làm cô sắp không thở nổi, anh dùng lực hút đầu lưỡi cô khiến nó vừa đau vừa tê, cô cảm giác đầu lưỡi không còn là của mình, chỉ có thể kêu rên mặc anh định đoạt. Tay cũng tự giác vòng chắc cổ của anh. Nếu như vậy có thể làm cho anh tốt hơn một chút, vậy cứ như thế đi!

Đây sao có thể là hôn, vừa không dịu dàng cũng không ngọt ngào, nhưng lại triền miên đến say lòng người; nụ hôn mãnh liệt như vậy làm người ta ngạt thở, làm lòng cô đau nhói, đau đến nước mắt cũng chảy ra.

Nước mắt cô dính vào mặt anh, cuối cùng anh buông cô ra! Lệ trên mặt cô khiến lòng anh lại một lần nữa đau đớn. Tại sao phải khóc? Khi ở bên anh, cô đau buồn nhiều hơn vui vẻ! Ở bên anh khổ sở như vậy sao? Có miễn cưỡng vậy không?

Anh nâng mặt của cô lên, nhìn khuôn mặt đầy lệ, anh cúi đầu hôn nước mắt cô, cũng nếm cả khổ sở của cô.

Sao anh có thể dịu dàng như thế? Ngưng Lộ nhịn không được nhào vào ngực anh khóc lớn tiếng. Ôm chặt anh, khóc đến cả người run rẩy, khóc đến không thở được, dường như sau khi ở bên anh, cô sẽ thường khóc, mỗi lần khóc xong, trong lòng vừa chua vừa chát. Lại khổ sở không biết làm sao. Nhưng anh lại ôm cô, chẳng qua là ôm cô như vậy. Ôm cô thật chặt giống như không muốn rời xa! Một người đàn ông quen bình tĩnh một lần nữa lại không thể khống chế được trái tim mình! Mất khống chế nên không biết làm sao mới phải! Cuối cùng cô muốn gì?

***

Lại một chiếc xe xa hoa dừng trước cửa Sở Thành, nhân viên lễ tân lập tức nghênh đón. Phóng viên cũng vây theo, chắc là Sở Mạnh? Bọn họ đã trông chừng chỗ này từ sáng sớm, vẫn không thấy Sở Mạnh xuất hiện. Họp báo trì trệ, chưa có bắt đầu là vì anh!

Nhưng cửa vừa mở ra, tất cả ngẩn người, không phải là Sở Mạnh, mà là một dáng người cao gầy, một cô gái xinh đẹp, ăn mặc thời thượng. Cô xuống xe nhưng không trực tiếp đi vào, mà đi qua bên kia mở cửa xe, đỡ một phu nhân có dung nhan giống cô xuống xe, có thể phải xưng là phụ nữ đã có chồng, xem ra đã hơn 50 tuổi rồi. Kỳ quái là trong tay người đó chống gậy, khuôn mặt tang thương như đã nhìn thấu yêu hận tình thù trên thế gian.

"Diệc San, con nhất định phải làm vậy sao?" Đóng cửa xe, Tiêu Tĩnh Nguyệt chống gậy bên cạnh xe, cố gắng đứng thẳng. Bà nhìn khuôn mặt đứa con gái không đạt mục đích không bỏ qua, trong lòng lạnh tới cực điểm.

Năm năm trước, nó rõ ràng đã đáp ứng sẽ không dây dưa chuyện này nữa, chẳng lẽ Sở Mạnh dạy dỗ còn chưa đủ? Bà cũng cho là đến Mĩ nó sẽ an phận. Ai biết lúc nào thì nó tìm tới con trai út Sở Vân Thiên, cũng đem chuyện đời trước không sót một chữ nào mà nói hết ra. Mục đích là muốn dùng Sở Khương kiềm chế Sở Mạnh!

Bản thân bà không muốn về nước, bất kể Sở Mạnh như thế nào, nó đều là con trai của chị bà. Mặc dù giữa bọn họ cũng không có quan hệ huyết thống, hơn nữa nó đã từng nhẫn tâm với mẹ con bà, nhưng bà vẫn không muốn đi trêu chọc nó! Nhưng giờ bà hành động bất tiện, không thể lay chuyển được thủ đoạn của con gái, chỉ có thể cùng nó về nước thôi.

"Mẹ, mẹ biết quyết tâm của con mà." Tiêu Diệc San đeo kính râm. Cô muốn bà ngay trước mặt Sở Vân Thiên phơi bày chân tướng sự việc, cô muốn trả thù Sở Mạnh đã mang đến sỉ nhục cho cô, cô muốn Sở Mạnh hai bàn tay trắng, bao gồm người phụ nữ anh ta yêu... Nhiều năm rồi, cô vẫn sống trong thù hận, vẫn cố gắng thuyết phục Sở Khương, hiện tại còn một bước cuối cùng, cô làm sao có thể sẽ thu tay lại? Sở Mạnh, ban đầu là anh quá đáng, không thể trách tôi.

"Diệc San, con khẳng định là mẹ chắc chắn sẽ nói ra sao?" Giọng điệu Tiêu Tĩnh Nguyệt nặng nề. Yêu hận tình thù phải qua mấy đời nữa mới hết? Bà thật sự rất mệt mỏi!

"Mẹ, mẹ nhất định sẽ giúp con đúng không? Con là con gái duy nhất của mẹ, làm sao mẹ có thể nhẫn tâm để con chịu nhiều khốn khổ vậy mà không đòi lại chứ?" Tiêu Diệc San không tin nhìn Tiêu Tĩnh Nguyệt, sao bỗng nhiên mẹ lại đổi ý? Cô không cho phép chuyện như vậy xảy ra. Cô biết, nếu như mẹ không chủ động ra mặt đưa ra chứng cớ thì căn bản sẽ không có ai tin sự thật này.

"Diệc San, không bằng chúng ta đi thôi! Chúng ta về Mỹ đi, không cần để ý chuyện nhà họ Sở được không?" Tiêu Tĩnh Nguyệt muốn về lại xe, đúng vậy, bà không muốn quan tâm những chuyện này. Lần trước bà nhặt về một cái mạng nhỏ, còn có thể sống bao ngày chứ? Tại sao Diệc San không thể để cho bà yên ổn sống qua ngày chứ?

"Mẹ, không được. Bây giờ chúng ta lập tức đi vào." Tiêu Diệc San lập tức kéo tay mẹ cùng nhau đi vào. Chắc là bọn họ đang đợi rồi?

"Dì, chúc mừng dì có thể đi lại như bình thường!" Một giọng nói quen thuộc mà lạnh như băng từ phía sau truyền đến, kia không phải là Sở Mạnh sao? Nó đến đây lúc nào? Đã nghe bao nhiêu?

"Sở Mạnh, là Sở Mạnh đến."

"Xin hỏi Sở tiên sinh, có thể hỏi ngài mấy vấn đề không?"

Một đám ký giả thấy Sở Mạnh, giống như ruồi theo dõi trứng, lập tức vây lại, bọn họ hứng thú với Sở Mạnh nhiều hơn người thừa kế vị trí tổng giám đốc Sở Thành. Lấy năng lực Sở Mạnh cho dù rời khỏi Sở Thành, cũng có thể sáng tạo phương trời riêng của mình. Cũng không biết tài tử giới kinh doanh bình thường rất ít nhận phỏng vấn có thể trả lời câu hòi của bọn họ không.

"Sở Mạnh, sao con còn ở đây?" Tiêu Tĩnh Nguyệt nhìn người đàn ông cao lớn, mặt mày thâm sâu đó, trong tay đang nắm một bàn tay mảnh khảnh của phụ nữ, nắm rất chặt. Người con gái nhu mì, xinh đẹp không giống như người thật này là vợ nó sao? Một hình người mỹ lệ như từ trong tranh bước ra kia thì con gái nhà bà sao có thể so bì kịp chứ? Nếu như bà là đàn ông, nhất định cũng sẽ lựa chọn nó! Một cảm giác mỏng manh làm cho người ta không tự chủ được muốn ôm vào trong ngực thương yêu thật nhiều! Đàn ông mạnh mẽ, cố chấp thì sao? Vẫn không chạy khỏi đôi bàn tay mềm yếu kia!

"Con đang đợi dì, dì ạ! Đây là vợ của con, Ngưng Nhi!" Sở Mạnh cũng không để ý đến những âm thanh bên cạnh, cười cười đem Ngưng Lộ kéo đến trước người.

"Chào dì!" Ngưng Lộ hồi hộp nắm tay Sở Mạnh không thả, còn anh thì vỗ vỗ tay trấn an cô.

"Anh Mạnh, nếu đã tới, không bằng chúng ta cùng nhau đi vào thôi!" Chứng kiến hành động ân ái của bọn họ, hận trong lòng Tiêu Diệc San lên đến cực điểm, hận không thể lên trước kéo bọn họ ra, hận không thể cầm dao vẽ lên khuôn mặt đẹp đẽ kia vài nhát để hả giận! Tại sao cô ta có thể được người đàn ông kia yêu toàn tâm toàn ý chứ? Tại sao?

"Dì, có lời gì không thể nói ở đây sao?" Sở Mạnh vẫn cười, nhưng anh cười lại làm cho Tiêu Tĩnh Nguyệt kinh hãi. Nó nói gì? Phải nói ở chỗ này? Nó muốn bà ngay trước nhiều ký giả như vậy nói hết chân tướng sao? Rốt cuộc nó đang suy nghĩ gì?

"Sở Mạnh..." Tiêu Tĩnh Nguyệt tái mặt, mà Tiêu Diệc San cũng là bị Sở Mạnh làm cứng đơ. Chẳng lẽ anh ta không nghĩ khi mọi việc bị phanh phui thì sẽ mất tất cả Sở Thành sao? Anh ta độ lượng hay là thật sự không quan tâm? Dù không quan tâm địa vị và tài phú, vậy danh tiếng anh ta cũng không cần sao? Nếu như bên ngoài biết anh không phải là con trai của Sở Vân Thiên sẽ nói anh thế nào chứ?

Trong lúc nhất thời, ba người đều yên lặng, đèn flash bên cạnh không ngừng lóe như muốn ghi chép lại hình ảnh kỳ quái này.

"Sở Mạnh, em muốn về lại xe có được không?" Ngưng Lộ cảm giác mình không thể thích ứng trường hợp như vậy, cảm giác hít thở không thông này thật sự rất khó chịu!

"Được! Anh đưa em về. Ngoan ngoãn chờ anh được không?" Chỉ cần là yêu cầu của cô, làm sao sẽ không được? Không để ý mọi người sợ tới mức sắp rớt con ngươi, Sở Mạnh nắm tay cô xoay người về xe.

Thì ra là Sở Mạnh đối với cô vợ nhỏ của mình lại che chở và thương yêu thế! Đèn flash liên tục nhấp nháy đã chụp được bộ dạng Sở Mạnh yêu thương, bao bọc vợ mình, lại một tin tức khác, xem ra hôm nay thu thập được rất nhiều.

"Anh sẽ về nhanh, chờ anh được không?" Sở Mạnh mở cửa xe để Ngưng Lộ ngồi vào. Nếu cô không quen những trường hợp này vậy thì không nên nhìn!

"Không có việc gì đúng không?" Ngưng Lộ kéo tay anh, nhìn sâu vào đôi mắt đen của anh, bất an trong lòng không thể nào bình tĩnh được.

"Em đang lo lắng cho anh sao?" Trong mắt cô chưa bao giờ có lo lắng dày đặc khiến anh mềm lòng như một đầm nước vậy.

Gò má trắng noãn đỏ ửng lên, vì không biết trả lời vấn đề của anh như thế nào mà cắn đôi môi đến sưng đỏ, cặp mắt to luôn đầy nước kia nhìn anh, dây dưa không muốn thu hồi. Là lo lắng cho anh sao? Ngưng Lộ hỏi mình. Lòng của cô nói cho cô biết, đúng vậy, cô đang lo lắng cho anh, nhưng cô lại không nói ra.

Nếu như thời gian có thể dừng ở giây phút này thì tốt biết bao!

Một màn này dĩ nhiên chạy không khỏi ánh mắt người khác, Tiêu Diệc San chỉ có cảm giác nhẫn nại của mình đã đạt tới cực hạn, bọn họ trước bàn dân thiên hạ thể hiện cử chỉ ân ái vậy là có ý gì? Cố ý diễn cho cô xem sao? Đã nhiều năm như vậy, tại sao Sở Mạnh lại không chán ghét cô ta? Quan Ngưng Lộ, tại sao cô phải đoạt đàn ông của tôi? Tại sao?

Hận chết cô! Nếu như cô chết thì tốt bao nhiêu! Chết?! Cái suy nghĩ này hiện lên trong đầu, Tiêu Diệc San lập tức hành động. Sở Mạnh không phải đã đóng cửa xe qua đây rồi sao? Cô đụng chết cô ta là được! Như vậy người đàn ông kia chính là của cô!

Tiêu Diệc San nhanh nhẹn đi tới bên kia cửa xe, kéo tài xế không biết chuyện gì đang xảy ra xuống, đóng mạnh cửa xe: “Quan Ngưng Lộ, cô chờ xem! Chờ tôi tiễn cô lên Thiên đường!"

Aaaaaaa! Những tiếng thét chói tai đồng thời vang lên. Tất cả mọi người bị màn này làm sợ ngây người! Thì ra một chiếc xe ở cửa dùng tốc độ như bay xông ra ngoài, mục tiêu là xe thể thao màu đen phía bên kia đường!

"Diệc San..." Tiêu Tĩnh Nguyệt ném gậy trong tay xông ra ngoài. Trời ạ, sao con gái phải cực đoan như vậy? Đây chính là chuyện vô cùng nguy hiểm! Bà ngăn cản còn kịp không?

"Ngưng Nhi." Vừa qua đường, Sở Mạnh thấy Tiêu Diệc San lái xe xông về xe mình, trước khi não dừng hoạt động thì hai chân đã tự động chạy về. Mỗi bước anh đi đều tỉ mỉ sắp đặt, tại sao không tính đến bước này? Tại sao anh nhất định muốn cô đi theo? Nếu như cô xảy ra chuyện gì, vậy một mình anh phải làm gì bây giờ?

"Bùm" - một tiếng nổ mạnh vang lên trên không trung, ngay sau đó ngọn lửa bùng lên.

Là xe Tiêu Diệc San và một xe vận tải cỡ lớn rẽ gấp đâm nhau. Hiện trường lâm vào một đống hỗn loạn.

Sở Mạnh bị đụng mà bay ra ngoài, đùi bị nắp động cơ va vào nên bị thương, làm sao cũng không đứng nổi. Trong khói lửa tràn ngập, anh thấy được xe mình không bị đánh bay ra ngoài, vậy Ngưng Nhi của anh nhất định không sao, không phải sao? Xe của anh được xem là có tính an toàn cao nhất, làm sao có thể không chịu được chứ? Nhưng cô ấy nhất định rất sợ hãi! Mà Tiêu Tĩnh Nguyệt vì đuổi theo xe đi ra ngoài, cũng bị lực lớn va đập, bay ra ngoài khiến toàn thân là máu nằm bên cạnh Sở Mạnh!

"Lộ Lộ..." Sở Khương và mọi người ở trên lầu chờ cho đến khi nghe nói mẹ con Tiêu Tĩnh Nguyệt và Sở Mạnh ở trước cửa lớn không đi lên, bọn họ lập tức chạy xuống.

Lúc đi ra thang máy, Sở Khương vừa hay nhìn thấy anh hai hôn nhẹ trán Lộ Lộ rồi đóng cửa xe, một giây trước lòng đầy chua xót thì một giây kế tiếp lại bị sợ hãi lấn át. Một tiếng nổ mạnh khiến tim anh gần như dừng đập. Lộ Lộ, em ngàn vạn lần không thể gặp chuyện không may. Anh còn có rất nhiều lời chưa kịp nói với em!

Đã không quan tâm người ta nhìn thế nào, Sở Khương băng qua đường rất nhanh, anh muốn xác định Lộ Lộ không sao mới được. Cô ấy nhất định rất sợ hãi!

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Xe như bị gió bão đánh, lắc lư mạnh mẽ, sau đó thì thấy bên ngoài đã là một biển lửa! Ngưng Lộ sợ tới mức mặt trắng bệch, hai chân như nhũn ra! Sở Mạnh! Anh ấy đang ở đâu? Giờ khắc này, Ngưng Lộ phát hiện người mình nhớ nhất lại là anh! Là anh ấy!

"Sở Mạnh, Sở Mạnh..." Hơi thở Tiêu Tĩnh Nguyệt mong manh khiến Sở Mạnh không để ý thấy Sở Khương đã chạy qua người mình.

"Sở Mạnh, xin lỗi. Thật xin lỗi con..." Tiêu Tĩnh Nguyệt muốn nói nhiều hơn, nhưng vì mất máu quá nhiều mà cái gì cũng không nói ra được.

"Dì, nói cho con biết. Cuối cùng con có phải con ông ấy không, nói cho con biết..." Sở Mạnh giùng giằng bò qua nắm lấy bàn tay đầy máu của Tiêu Tĩnh Nguyệt, máu trên người vẫn không ngừng chảy, sinh mạng đang dần dần mất đi, không hỏi chỉ sợ không còn kịp!

Tiêu Tĩnh Nguyệt cố gắng mở mắt ra, nghĩ kĩ anh một chút, nhưng thật sự rất mệt mỏi! Lần này ông Trời muốn mang em về sao? Chị, xin lỗi, em không thể thực hiện lời hứa đối với chị, em không thể chăm sóc thật tốt con của chị! Em thật sự muốn đi với chị, chị ơi!

"Nói chuyện với con! Nói cho con biết đi!" Dùng cánh tay không bị thương, Sở Mạnh lắc thân thể đầy máu của Tiêu Tĩnh Nguyệt. Cảm xúc của anh sắp vỡ òa rồi. Rõ ràng mọi chuyện đã được lên kế hoạch, tại sao phải như vậy? Ông trời trêu ngươi anh sao? Kỳ thật xét nghiệm DNA rất đơn giản, nhưng anh không cam lòng! Không cam lòng bị đùa giỡn! Anh muốn từ trong miệng của bà biết đáp án, nhưng anh còn có thể biết không?

Giống như đã dùng hết tất cả hơi sức, đầu Tiêu Tĩnh Nguyệt nhẹ nhàng lắc lư hai cái, khóe miệng mở nhưng vẫn nói không ra bất kỳ lời gì.

"Vậy con là con của ai? Là con của ai?" Rõ ràng đã là sớm có dự liệu, Sở Mạnh vẫn vì đáp án phủ định này mà thất vọng. Thì ra là cuối cùng anh cái gì cũng không phải! Cái thế giới điên cuồng này! Anh nỗ lực lâu như vậy, cuối cùng cái gì cũng không phải!

"Mẹ con..." Trước khi mơ hồ, trong miệng Tiêu Tĩnh Nguyệt càng không ngừng lẩm bẩm.

"Mẹ thế nào? Nói mau! Nói mau đi!" Sở Mạnh cúi đầu đem lỗ tai đến gần bờ môi bà.

"Mẹ... Mẹ... biết..." Dùng một hơi cuối cùng, Tiêu Tĩnh Nguyệt nói ra đáp án, sau đó cái gì bà cũng nghe không được! Tiếng xe cấp cứu, tiếng xe cứu hỏa, chung quanh giống như xảy ra chiến tranh tiếng ồn, tất cả đều không liên quan đến bà. Con gái, mẹ tới đây! Nếu như con còn sống, phải sống thật tốt, không nên muốn Sở Mạnh nữa. Nếu như con và mẹ đều không thể quay về, cũng không cần sợ, có mẹ bên con! Chị hai, chị chờ em đã lâu rồi sao? Lần này em nhất định sẽ bên chị!

Đây là đáp án sao? Mẹ anh biết? Mẹ anh biết cũng không thể nói cho anh biết! Dì, tại sao dì muốn để lại lời như vậy lại cho con? Tại sao?

Chán nản ngẩng đầu, anh thấy được một màn đau lòng kia: Sở Khương đem Ngưng Lộ từ trong xe ôm ra ngoài, ở ven đường không ngừng an ủi cô đang phát run. Anh muốn kéo bọn họ ra, nhưng chân anh không cách nào đi lại, anh chưa bao giờ có cảm thấy tuyệt vọng và bất lực như thế.

"Ngưng Nhi..." Anh hô to. Nhưng không có ai trong bọn họ quay đầu lại nhìn anh! Rốt cuộc cô ấy thế nào? Tại sao không quay đầu lại nhìn anh? Có phải không nghe được hay không? Gọi một tiếng nữa, vẫn không có phản ứng.

"Aaaaaaaaaa..." Giống như là dã thú bị thương, như không biết đau, những quả đấm liên tục đánh vào mặt đất, nền đất nhiễm đỏ...

"Nhanh đưa đi bệnh viện." Anh không tình nguyện, vẫn bị kéo lên xe cứu thương, gào thét về phía bệnh viện mà đi.

Ngưng Lộ sợ tới mức ý thức hỗn loạn như nghe được anh đang gọi cô, nhưng cô không phát ra thanh âm nào, anh ấy không phải bị thương chứ? Sao Sở Khương lại bế cô chặt như vậy?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3