Chiếm Đoạt Em Dâu - Chương 44

Chiếm Đoạt Em Dâu
Chương 44: Hối Hận
gacsach.com

Sáng sớm hôm sau, Ngưng Lộ ở trong một loại cảm giác đau đớn xa lạ tỉnh lại, còn chưa mở mắt đầu lập tức truyền đến cảm giác đau kịch liệt giống như có vô số tiểu nhân đánh vào đầu cô. Cô bị sao vậy?

"Ưm..." Than nhẹ nghĩ muốn chuyển thân thể, nhưng vừa động đau đớn càng trở nên mãnh liệt hơn, không thể làm gì khác hơn là lại nằm trở về.

"Còn muốn uống không?" Giọng nam quen thuộc ở bên tai cô vang lên mang theo ám ách mới vừa tỉnh táo lại, bàn tay thon dài của đàn ông cũng vuốt vuốt cái trán đang tác quái của cô: "Đừng nói với anh, em quên anh là ai." Di? Chẳng lẽ còn đang nằm mơ hay sao? Đôi con ngươi trong suốt của Ngưng Lộ lập tức mở ra, nhìn vào đôi mắt đàn ông hiếm khi tươi cười. Sao lại là anh ta? Tối hôm qua không phải cô cùng uống rượu với thiên sứ sao? Tại sao khi tỉnh lại lại thấy anh ta nằm bên cạnh?

Cô làm sao có thể quên anh ta là ai đây? Thân thể hai người dưới chăn kề sát vào nhau làm cô lập tức hiểu được tối hôm qua bọn họ trải qua một đêm như thế nào. Từng chuyện đêm qua giống như phim đang được chiếu lại trong đầu cô làm sắc mặt cô trở nên tái nhợt.

Cô tựa hồ uống say đến không có ý thức, nhưng những chuyện đã xảy ra lại vẫn nhớ rõ ràng như vậy. Trời ạ, bàn tay trắng noãn che gương mặt trắng bệch. Cô rốt cuộc làm gì rồi hả? Cô không phải rất ghét anh ta đoạt lấy và đụng chạm sao? Tại sao còn như kỹ nữ quấn anh ta không buông? Rõ ràng là hận anh ta sao còn có thể đáp lại anh ta? cô thật hoàn toàn rơi xuống rồi.

Cô hối hận. Từ trong mắt cô cùng thân thể mềm mại càng ngày càng cứng ngắc Sở Mạnh biết cô hối hận mấy hồi hoan ái nhiệt liệt tốt đẹp giống như mộng kia. Biết rõ sau khi thanh tỉnh lại cô nhất định là hận anh, nhưng tại sao khi chứng kiến một màn này tim cư nhiên lại có loại cảm giác như đau đớn? Chẳng lẽ anh cảm nhận sai sao?

"Được rồi, thức dậy đi, mười giờ sáng không phải có một tiết học sao? Đừng tới trễ." Sở Mạnh buông cô ra đứng dậy đi vào phòng tắm, anh không muốn phá hư không khí đã từng tốt đẹp như vậy.

Ngưng Lộ kéo chăn đắp qua thân thể đang phơi bày của mình, cắn miệng không nói lời nào. Cảm giác nhức đầu dường như mãnh liệt hơn rồi, sau khi rời đi nhiệt độ thân thể của anh cô thế nhưng cảm giác thân thể mình trở nên lạnh. Trời ạ, cô sao có thể đối với một người đàn ông kể từ lần gặp đầu tiên đã luôn ép buộc cô có cảm giác không muốn rời xa? Sở Khương người mà cô vẫn yêu tận đáy lòng đâu? Cô rất vô dụng a! Cũng rất hận mình. Tại sao lại biến thành như vậy? Tại sao? Cô không nên như vậy, không nên!

Cô thế nhưng có thể hối hận thành như vậy? Sở Mạnh tắm sơ Không tới năm phút đồng hồ đã từ phòng tắm ra ngoài thấy cô níu lấy chăn gương mặt ảo não cùng chán ghét. Đúng vậy a, chán ghét. Trong đôi con ngươi xinh đẹp đó thoáng hiện không phải là chán ghét thì là cái gì a? cô đối với chuyện xảy ra đêm qua nhất định vô cùng hối hận. Cứ như vậy hận anh?

Sở Mạnh nhịn xuống cơn giận đang dần tăng lên trong lòng ngồi lại bên giường, đưa tay muốn sờ đầu cô, cô lại vọt tới làm cho anh chụp hụt.

Cô lại ở sáng hôm sau sau khi hai người hoan ái xong từ chối không cho anh chạm vào? Xem anh là cái gì a?

“Em còn dám tránh nữa cứ thử xem?” Trừ biết uy hiếp cô ra anh thật không tìm được cách nào có thể làm cho cô khuất phục, ít nhất làm cho cô không ghét anh như vậy.

“Anh tránh ra, tôi muốn mặc quần áo.” Ngưng Lộ không muốn cãi cọ với anh, dù sao cô chưa bao giờ chiếm thế thượng phong.

“Mặc thì cứ mặc, tại sao bảo tôi tránh? Trên người cô có chỗ nào mà tôi chưa thấy qua, chưa hưởng qua? Hả?” Sự lãnh đạm của cô làm cho anh không thể tiếp tục giữ bình tỉnh, giọng điệu cũng trở nên cường ngạnh theo.

"Tôi không muốn nghe, anh tránh ra, tránh ra..." Lời nói của anh rõ ràng màng theo làm nhục khiến Ngưng Lộ càng thấy hành động đêm qua của mình trơ trẽn, tay kéo qua chăn trùm kín mặt mình, cô không muốn gặp người, thật không có mặt mũi nhìn người khác.

“Đêm qua lúc dưới người tôi phát lãng cô không phải nói như vậy a! Thế nào quên mất sao? Có muốn tôi nhắc lại một lần đêm qua cô cầu xin tôi như thế nào không?” Cô muốn trốn tránh sao? Anh không để cô được như ý. Vừa dùng sức khuôn mặt nhỏ nhắn dưới chăn đã bị cường ngạnh lôi lên.

Anh ta rất quá đáng, thật sự rất quá đáng! Có thể nói cô như vậy? Rõ ràng là anh ta dụ dỗ cô. Không được khóc, không được khóc, Quan Ngưng Lộ cô không phải thứ yếu đuối vô dụng như vậy.

“Tôi hối hận có được không?” Trong giọng nói tức giận rõ ràng đã có nức nở. Cô sao có thể là đối thủ của anh? Non nớt như vậy.

“Ở trên giường của tôi không có hai chữ hối hận này. Không cần phủ nhận, thật ra thì cô thích ở chung một chỗ với tôi. Tôi có thể mang cho cô vui vẻ.” Anh vuốt mái tóc dài của cô tựa như nói xong không để ý, những câu đó lại đả thương Ngưng Lộ rất sâu.

"Tôi không muốn nghe, không muốn, không muốn. Anh đi, anh đi..." Anh ta nói đúng rồi, thì ra là cô thật sự vô sỉ như vậy a! Lại ở phía dưới một người đàn ông tìm được vui vẻ, đều là mê rượu gây họa a! Cô không muốn như vậy, không muốn...

"Không cần tiếp tục trốn tránh thực tế. cô biết không? Cô đối với tôi đã có cảm giác! Tối hôm qua chúng ta phối hợp ăn ý đến cỡ nào a! Cảm giác như vậy để cho tôi thật muốn lại với cô một lần nữa." Khi nói chuyện tay anh đồng thời cũng trợt lên mật đào trắng nõn nà.

"Tôi ghét anh, ghét anh, ghét anh nhất..." Biết không cách nào cự tuyệt anh, rồi lại không muốn thừa nhận lời nói của anh. Cô thanh tĩnh quyết không thỏa hiệp với anh, quyết không. Cô không phải dạng phụ nữ như vậy, cô không phải vậy, thật không phải... Tại sao còn phải ép cô? Tại sao?

Nước mắt nóng bỏng chảy xuống, từ trên mặt của cô vẫn nóng đến chỗ sâu nhất trong lòng anh.

“Quan Ngưng Lộ, cô bây giờ vừa muốn làm điếm vừa muốn treo bảng hiệu phải không? Hả? Ghét tôi, cô cũng không có làm cho người ta yêu thích cô!” Anh dùng sức mà đem cô từ trên giường nhấc lên đối mặt với anh. Thái độ cự tuyệt cường ngạnh của cô làm cho anh cũng không lựa lời nói làm tổn thương cô, vừa buông tay thân thể yếu đuối của của cô như một chiếc lá rơi lại trên giường. Mà anh cũng nhanh chóng mặc chỉnh tề, cho đến tiếng đóng cửa nặng nề vang lên, anh không hề liếc mắt nhìn cô một cái. Chỉ sợ mình không kiềm chế được ném cô từ trên mười mấy tầng lầu xuống. Ở lúc biết khi ân ái có cô đáp lại tốt đẹp như vậy sau anh không muốn tiếp tục một người cô độc. Cho nên, dù tức giận như thế nào chỉ có thể đạp cửa mà đi không muốn tiếp tục dùng thủ đoạn cứng rắn với cô.

Ngưng Lộ dùng sức bổ nhào về trên giường, điên cuồng đấm xuống nệm chỉ làm tay của mình đau, nước chảy càng nhiều hơn làm sao cũng không ngừng được. Anh ta nói cô là kỹ nữ? Sao anh có thể dùng những từ ngữ ghê tởm như vậy nói cô? Cô không phải vậy, không phải vậy. nghĩ tới tất cả những chuyện đêm qua trên chiếc giường này, cô đột nhiên đặc biệt không thể chịu được. Lật người ngồi dậy một phen ra giường, chăn, gối đầu tất cả đều rời trên mặt đất...

Cho đến lúc trên giường không còn thứ gì có thể ném, cô bổ nhào về trên giường, khóc càng lớn tiếng hơn. Khóc đến cả người run rẩy, cảm thấy trước nay chưa từng đau lòng bất lực như vậy. Cô nên làm cái gì bây giờ?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor