Chiếm Đoạt Em Dâu - Chương 42

Chiếm Đoạt Em Dâu
Chương 42: say
gacsach.com

“Uống rất ngon a! Tôi còn muốn uống!” Bình rượu thứ hai dưới sự khiêu khích của người nào đó toàn bộ đã được rót vào dạ dày của Ngưng Lộ, thức ăn trên bàn sớm đã bị phục vụ lấy đi.

Sở Mạnh vòng qua bàn đi tới trước mặt cô, cô bé chưa từng uống qua rượu, khuôn mặt trắng noãn lúc này đã đỏ như muốn nhỏ ra máu, ý thức cũng bắt đầu mơ hồ.

"Ngoan, chúng ta về nhà được không?" Sở mạnh khom thân thể xuống không cần tốn nhiều sức đã ôm lấy cô cũng may người dùng cơm lúc này đã không nhiều lắm, nếu không đoán chừng ngày mai lại muốn lên trang đầu của các tờ báo.

"Rất ngọt. tôi còn muốn uống... cho tôi được không?" hai cánh tay mảnh khảnh thế nhưng chủ động trên vòng cổ anh, cặp mắt mê mê mang mang nhìn anh. Lúc này Ngưng Lộ đã quên mất anh là Sở Mạnh, người luôn ép buộc cô, rống cô làm cô đau lòng gần chết. Anh ta là ai đây? Tại sao lại luôn dịu dàng theo sát cô nói chuyện với cô đây? Là Sở Khương của cô sao? Mới không phải! Sở Khương của cô đã sớm bay đến nước Mỹ đi.

"Em uống say rồi." Sở mạnh nhìn mặt cô cười nhạt một tiếng, giọng điệu dịu dàng giống như nước chảy. Người nào sẽ tin tưởng tổng giám đốc của Sở Thành luôn tỉnh táo tự giữ tàn khốc lại có như vậy một mặt, hướng về một cô bé say đến không phân biệt rõ đông tây nam bắc nói chuyện nhỏ nhẹ.

“Tôi không có say! Anh mới say! Còn nói nữa tôi sẽ đánh anh đó!” Cô bé nhỏ nhắn ở trong ngực anh thế nhưng giương lên tay nhỏ bé muốn uy hiếp anh, nhưng mới nâng lên không tới mấy giây lại rũ xuống.

Sở Mạnh hếch lên đầu chân mày, xem ra cô thật say đến không biết gì hết a! Thế nhưng lại ở trước mặt anh lộ râ một mặt trước nay chưa từng có. Anh tin tưởng nếu như giờ phút này cô thanh tĩnh thì một bạt tay này sẽ đánh xuống. Cô có thể có chút tiền xử thô bạo, nhưng mỗi lần đều là anh chọc cô mới như vậy a.

"Không có say không có say, chúng ta đi về trước." Khó được một người đàn ông như Sở Mạnh lại một lòng dỗ dành cô. Nhân viên nhà hàng nhìn thấy bọn họ đi tới ân cần kéo cửa ra. Thật hâm mộ a! Người đàn ông đó thoạt nhìn hình như rất thương cô bé đó! Đến khi bọn họ đi xa, cô nhân viên tiếp khách vẫn còn nhìn theo bóng lưng của họ mà cảm thán.

Sở Mạnh ôm cô lên xe, vì để cho cô nằm phải thoải mái hơn lưng ghế ngồi hạ xuống hết tất cả, đưa tay qua đang muốn giúp cô thắt dây an toàn cô lại dùng sức ôm cổ anh không để anh đi, trong miệng vẫn còn đang la hét muốn uống rượu.

"Anh gạt người! Gạt người! Không phải nói lấy rượu cho tôi uống sao? Rượu ở đâu?" Trong miệng cô phun ra đều là mùi vị ngọt nồng của rượu anh đào, làm cho lòng anh cũng say.

"Chúng ta về nhà uống tiếp tục uống được không?" Đối mặt cô bé không hề mặt lạnh với anh nữa Sở Mạnh vô cùng kiên nhẫn.

"Không được không được, tôi muốn uống bây giờ... tôi muốn uống bây giờ..." vậy mà đã la lối om sòm rồi hả? Cái này quả là làm cho Sở Mạnh mở rộng tầm mắt rồi. Thì ra cô cũng biết khóc biết la lối biết nhõng nhẽo ở rành rành trước mắt a, cô như vậy làm cho tim anh tan chảy thành nước.

"Ngoan ngoãn nghe lời, về đến nhà thì cho em uống... uố... ng!" Sở Mạnh muốn gỡ tay cô ra, cô lại cuốn lấy chặt hơn. Khi nào thì cô lại có hơi sức lớn như vậy?

“Tôi không muốn nha! Anh thật đáng ghét, thật đáng ghét! Giống như tên Sở Mạnh đáng ghét vậy.” Ngưng Lộ ở trong lòng anh lẩm bẩm, không ý thức được người đáng ghét trong miệng cô chính là người đàn ông cô ôm lấy không buông.

Nàng nói như vậy cũng làm cho chân mày của Sở Mạnh nhíu chặt, mới vừa rồi còn biết gọi anh là Sở Mạnh, sao bây giờ lại nói ghét anh? Mặc dù biết lúc cô tỉnh táo cũng sẽ hận anh thấu xương, nhưng khi nghe được cô sau khi say vẫn không quên ghét mình, loại cảm giác này cực kỳ khó chịu a.

“Ngưng Nhi, em biết anh là ai không?” Sở Mạnh quyết định thừa cơ hội hiếm có này tìm hiểu xem cô đến tột cùng hận anh đến cỡ nào.

Ngưng Lộ cố gắng trợn to đôi mắt, đèn trong xe chỉ lờ mờ, tỉ mỉ quan sát người đàn ông phía trên cô. Bên dưới cái trán rộng là đôi mày rậm tà tà chen chút đi lên, đôi mắt sau khi lấy cặp kính xuống vừa sâu vừa trầm, tựa như biển sâu nhìn không thấy đáy. Dưới cái mũi cao thẳng là đôi môi dày không tệ, ừ, dáng dấp cũng có thể nói là không tệ a! Nhưng nghe nói đàn ông có mày rậm rất hung dữ, nhưng anh ta đối với cô không hung dữ a! Hai tay Ngưng Lộ không tự chủ được vuốt hai hàng chân mày rậm bay lên đó. Anh mới không giống tên Sở Mạnh kia a, suốt ngày chỉ biết mắng cô ức hiếp cô.

“Dù sao anh không phải tên Sở Mạnh đáng ghét đó.” Ngưng Lộ toét miệng cười.

“Anh ta đáng ghét cỡ nào? Hả?” Sở Mạnh kéo tay nhỏ bé của cô đặt bên môi ngậm và nhẹ nhàng cắn, làm cho cô hơi ngứa cũng có chút đau.

“Anh ấy đáng ghét nhất chính là chuyện gì cũng muốn ép tôi! Không cho tôi ra khỏi nhà, không cho gọi điện thoại, đến trường cũng không thể nói chuyện với nam sinh khác. Càng quá đáng hơn chính là anh ta luôn ép tôi làm chuyện tôi không muốn...” Ngưng Lộ vừa nhắc tới chuyện xấu của Sở Mạnh, nói ra thật sự là tội lỗi chồng chất a! Bình thường không có cơ hôi nói ra nay có cơ hội thừa nói hết toàn bộ. Nói cho người thoải mái, người nghe chân mày nhíu càng chặt.

“Em không thích làm gì nhất? Nói cho anh biết. Anh giúp em hả giận có được không? Anh ta sao có thể hư hỏng đến ức hiếp em như vậy!” Dù sao anh chính là muốn cô đem tất cả những bất mãn với anh nói ra, cho dù là chê bai cũng không tiếc. Đáng tiếc cô bé ngây ngốc thật mắc lừa.

“Tôi ghét cùng anh ta làm chuyện đó. Mỗi lẫn anh ta đều rất thô lỗ, làm cho người ta rất đau. Người ta nói với anh ta không cần anh ta vẫn cứ muốn... còn ép tôi dùng miệng...” Ngưng Lộ càng nói càng cảm thấy uất ức, nói xong nước mắt cũng bắt đầu chảy xuống, thấm vào áo sơ mi đắt giá của anh làm nóng da thịt anh.

Thì ra đây mới là lời nói thật lòng của cô, thì ra khi anh đang thỏa mãn dục vọng đồng thời cô lại thống khổ như vậy. Anh chỉ cho là cô không muốn mà thôi, không ngờ anh làm cô bị thương sâu đến vậy! Chẳng lẽ cô thật không chút vui vẻ sao? Sở Mạnh không khỏi hoài nghi năng lực của mình?

“Anh ta sao có thể đối với em hư hỏng như thế? Đến đây, nói cho anh biết lúc anh ta muốn em em một chút cũng không thoải mái sao?” Đôi tay càng không ngừng lau những giọt lệ chảy không ngừng, Sở Mạnh vẫn không nhịn được hỏi ra miệng. Anh là đàn ông sao có thể không quan tâm vấn đề này? Mặc dù anh cũng không muốn đối với cô như vậy, nhưng vừa nhìn thấy vẻ mặt hận hận của cô liền làm cho anh cũng không thể nhẹ được, nhưng đau không phải chỉ có lần đầu tiên thôi sao? Dù sao cũng là mới biết mùi đời hơn nữa thể hình của bọn họ chênh lệch quá xa.

"Chính là đau chính là đau! Đừng hỏi tôi đừng hỏi tôi!” Ngưng Lộ không dám lại nghĩ cái vấn đề này, cô không biết, thật không biết, đó là loại cảm giác gì a! Cô muốn kháng cự lại kháng cự không được.

"Được rồi, chúng ta không nói, không nói! Về nhà được không?" Trong lòng Sở Mạnh có bất mãn nhưng cũng không nhẫn tâm ức hiếp cô xem ra đáng thương, rón rén đem cô nửa áp trở về trên ghế ngồi, mệt mỏi một ngày lại khóc một trận Ngưng Lộ rốt cuộc yên tĩnh mê mang ngủ đi.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor