Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân! - Chương 56

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!
Nam Âm Âm
www.gacsach.com

Chương 56: Ở cùng cô là xa xỉ

Editor: Thủy Tiên.

Beta: May22

—————————–

Nóng đến càng nghiêm trọng, trong lòng cô càng sợ hãi.

Mệt mỏi dựa vào ghế sau, trong đầu lăn qua lộn lại lại đều là hình ảnh của anh cùng con trai...

Cô rất sợ.

Sợ thật sự sinh bệnh, cách ly lâu sẽ không thấy được bọn họ; cũng sợ... Sợ bọn họ bị chính mình lây bệnh...

“Tiểu thư, tới rồi.” Phía trước, giọng nói của tài xế vang lên, lúc này cô mới phục hồi tinh thần lại. Thanh toán tiền xe, miễn cưỡng từ trên xe xuống dưới.

Bệnh viện, gần ngay trước mắt.

Xếp hàng đăng ký là một sự kiện tương đối vất vả, đặc biệt với tinh thần hiện tại của cô.

“Thiên Tinh?”

Liền ở lúc cô cảm thấy chính mình sắp kiên trì không nổi nữa rồi, một đạo thanh âm quen thuộc, hàm chứa quan tâm, đột nhiên vang lên.

Cô cảm thấy hình như là ảo giác của chính mình.

Hứa Nham từ nơi cách cô tầm 10 mét, chạy chậm lại đây.

Ánh mắt cô đã có chút mê ly, cánh môi khô khốc giật giật, thanh âm nghẹn ngào đến mức đã kêu không ra tên của anh ta.

“Thật đúng là em!” Hứa Nham lo lắng nhìn cô, “Em làm sao vậy?”

Cô mang khẩu trang, khuôn mặt nhỏ bị chắn một nửa.

Rõ ràng chia lìa lâu như vậy, chính là, thực kỳ diệu, ở trong một đám người phân loạn như vậy, anh liếc mắt một cái có thể thấy rõ ràng cô.

Hạ Thiên Tinh lắc đầu, bước chân loạng choạng. Hứa Nham tiến lên một bước nâng đỡ cô, “Em có phải hay không nơi nào không thoải mái?”

“... Anh... cách xa em một chút...” Hạ Thiên Tinh lo lắng đẩy Hứa Nham một chút, “Đừng dựa vào em gần như vậy...”

Hứa Nham vừa thấy cô như vậy, lòng cảm thấy vô cùng không thoải mái. Ấn đường vừa nhíu, một lời cũng chưa nói, trực tiếp đem cô chặn ngang, từ trên mặt đất ôm lên.

“Uy! Hứa Nham...” Hạ Thiên Tinh giãy giụa một chút, “Anh mau buông em xuống, em có khả năng bị cảm nhiễm Wis!”

“Đừng nói bậy!” Hứa Nham nói. Rồi sau đó, lại cúi đầu, liếc nhìn cô một cái, ánh mắt rất sâu, ngữ khí kiên định: “Nếu em thật sự bị cảm nhiễm, anh bồi em.”

Một cái ánh mắt kia, như là xem đến tận đáy lòng Hạ Thiên Tinh.

Cô ngẩn ra.

Tiếp theo trong nháy mắt, cô đột nhiên bực, nắm tay nhỏ bé đấm lên người anh, “Anh đừng náo loạn! Thật sự anh cho rằng bệnh này giống như cảm mạo bình thường sao? Là sẽ chết người! Hứa Nham, anh chạy nhanh đi để em xuống dưới!”

“Em tỉnh táo một chút giữ sức lực đi, anh sẽ không thả!” Hứa Nham thờ ơ.

Hạ Thiên Tinh ngực xẹt qua một tia ấm áp. Nâng mắt nhìn anh —— đây là lần đầu tiên từ năm năm trước hai người chia lìa gặp lại nhau mà cô cảm thấy gần gũi như vậy, lại cẩn thận nhìn anh như vậy ——

Anh thành thục hơn rất nhiều...

Đã từng là thiếu niên non nớt, nhưng bây giờ so với trước kia càng đẹp mắt.

Chính là cái người đàn ông đẹp như vậy, đã từng là giấc mộng tốt đẹp nhất trong lòng cô...

“Ngu ngốc! Nếu em truyền nhiễm cho anh, em sẽ không an tâm...” Chóp mũi cô có chút cay cay.

Anh cúi đầu nhìn cô, mím mím khóe môi, chua xót cười, “Thiên Tinh, em biết không, anh hiện tại cảm thấy... Có thể tại đây, lúc này bồi em... Đều là một hiện thực xa xỉ...”Ngữ khí của anh ảm đạm như vậy, lại thương cảm như vậy, làm trong lòng cô chấn động.

Giờ này khắc này, được anh ôm vào trong ngực, lại là một câu cũng không nói ra được. Nhưng cũng không có tiếp tục giãy giụa, chỉ là quay mặt đi, không có tiếp lời anh nói.

“Anh ở chỗ này có quen một bác sĩ, ông ấy vừa vặn bị điều đến đây.” Hứa Nham lại mở miệng, ngữ khí ôn nhu, “Em yên tâm, mặc kệ là tình huống như thế nào, em đều không phải chỉ có một mình.”

“Cám ơn anh, Hứa Nham.”

Nói không cảm động là giả.Đặc biệt, tại loại thời điểm sinh bệnh như thế này, là thời điểm yếu ớt nhất... “Đúng rồi, anh sao lại đến bệnh viện? Là sinh bệnh sao?”

Anh cười, “Em đây là đang quan tâm anh?”

Hạ Thiên Tinh cố ý nói: “Em hiện tại đều bệnh thành như vậy, mới không có sức lực quan tâm anh.”

Anh cười đến càng vui vẻ, “Không cần lo lắng, anh chỉ là bị mất ngủ nhiều, cho nên tới lấy thuốc ngủ.”

Đặc biệt...

Hôm đó sau khi cùng bọn họ cùng đi bệnh viện, hai buổi tối này anh cơ hồ đều không thể chợp mắt qua. Nhắm mắt lại, trong đầu liền luôn là hình ảnh cô cùng tổng thống đại nhân ở bên nhau...

Mỗi một hình ảnh, đều đâm thật sâu vào tâm anh.

Rất đau...

...

Bệnh viện đúng là nơi để cho con người lăn lộn.

Hạ Thiên Tinh bị yêu cầu làm một cái lại tiếp một cái kiểm tra. Kiểm tra toàn bộ đều là hạng tốt nhất, cả người đều đã phân không rõ Đông Tây Nam Bắc. Nhưng cũng may có Hứa Nham ở cùng.

Anh so với cô còn muốn vất vả hơn. Toàn bộ buổi sáng đều ở bệnh viện giúp cô chạy lên chạy xuống, so với cô càng khẩn trương, càng lo lắng, càng lo sợ bất an.

Thời điểm cô rút máu, anh sợ cô đau, vẫn luôn kiên nhẫn dỗ cô, nhẹ giọng trấn an. Cô khát nước, anh nơi nơi tìm tới nước ấm cho cô, chính mình lại vội đến ngay cả một ngụm nước cũng uống không xong.

Sau khi làm kiểm tra xong, Hạ Thiên Tinh bị bác sĩ kêu đến xem bệnh. Hứa Nham so với cô còn lo lắng hơn, “Thế nào? Kiểm tra kết quả đã có sao?”

“Còn có một cái kiểm tra quan trọng nhất hai ngày sau mới ra. Hai ngày này, người bệnh tốt nhất nên ở nhà, nơi nào cũng không cần đi, bất luận ai đều phải cùng cô ấy giữ khoảng cách tiếp xúc.” Bác sĩ dặn dò, nhìn Hứa Nham liếc mắt một cái, “Ngay cả cậu cũng vậy, hai ngày này cách xa cô ấy một chút.”

“Đừng nhiều lời, lòng tôi hiểu rõ.” Hứa Nham sợ Hạ Thiên Tinh khổ sở trong lòng, rũ mắt lo lắng nhìn cô một cái.

Cô đem khẩu trang bịt lại càng cẩn thận hơn, ách thanh hỏi: “Bác sĩ, kia...Tình trạng này của tôi, khả năng cảm nhiễm lớn không?”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor