Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân! - Chương 50

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!
Nam Âm Âm
www.gacsach.com

Chương 50: Khóc đến mức làm anh rối loạn

Editor: May22

Nói đến đây, Lý Linh lại khóc lên, “Ở trên nói, liền người nhà đều không thể đi thăm. Ba cô hiện tại sống hay chết chúng ta cũng không biết...”

Hạ Thiên Tinh xuyên qua điện thoại, ẩn ẩn nghe bên kia trừ bỏ tiếng khóc của Lý Linh ra còn kèm theo tiếng khóc cực kỳ bi ai của lão thái thái.

Cô trong lòng cũng không chịu nổi. Tuy rằng đã sớm từ trong nhà dọn ra riêng, chính là, tình cốt nhục rốt cuộc vẫn là tình cốt nhục, chẳng qua... “Tôi tại bộ ngoại giao kỳ thật vừa mới tuyển chính thức, tuy rằng cả ngày giao tiếp với người phía trên, nhưng là... Chỉ sợ còn không có giao tình như vậy...”

“Cô dù sao cũng phải thử xem! Thử qua mới biết được kết quả.”

Lý Linh như là bắt lấy cọng rơm cứu mạng, mong Thiên Tinh có thể cho cô một chút hy vọng. Hạ Thiên Tinh trầm ngâm trong chốc lát, hỏi: “Hứa Nham bên kia... Cũng không có biện pháp sao?”

“... Không.” Không đề cập tới còn tốt, nhắc tới Lý Linh liền càng khổ sở, “Hắn nói, lần này công tác phòng dịch làm vô cùng nghiêm ngặt, bất luận kẻ nào, nói không thể vào liền không thể vào, không có ngoại lệ.”

Đã là quy định mạnh thế này, cả Hứa Nham đều không có biện pháp, cô làm sao có biện pháp chứ?

Hạ Thiên Tinh trong lòng thực loạn. Lý Linh ở bên kia lần nữa cầu xin, làm cô trong lòng càng loạn. Ở trong điện thoại trấn an hồi lâu, đáp ứng đem hết toàn lực thử xem, Lý Linh mới chậm rì rì treo điện thoại.

Cô nắm điện thoại đứng ở sân thượng gió lạnh, tưởng tượng đến ba lúc này sinh tử chưa biết, không, nói đúng ra là đã đứng ở quỷ môn quan rồi, trong lòng cô liền bồn chồn không yên, ngực buồn đau khó chịu.

Nếu Hứa Nham đã không có biện pháp, người cô có thể tìm, khả năng cũng chỉ dư lại Dư Trạch Nam, còn có... Bạch Dạ Kình...

Chính là, cùng Bạch Dạ Kình mở miệng nhờ giúp như vậy, cô nói như thế nào đây? Anh bận trăm công ngàn việc, bận rộn như vậy...

Hạ Thiên Tinh mở điện thoại lên tìm tên ’ Dư Trạch Nam ’. Chính là, điện thoại còn chưa bật, một số điện liền gọi đến. Cô sửng sốt.

Nhìn đến trên màn hình lập loè bốn chữ’ lão công tương lai ’, cô sau một lúc lâu cũng chưa có thể phục hồi tinh thần lại.

Chờ đến lúc định thần lại, di động đã kêu bốn năm tiếng. “Uy, vị nào?” Bạch Dạ Kình giọng nói trầm thấp dễ nghe từ điện thoại truyền tới, Hạ Thiên Tinh không biết vì sao, chóp mũi bỗng dưng liền bắt đầu cay cay.

Giọng nói của anh, giống như chọc trúng phần mềm mại nhất trong lòng cô,nhất thời không thể chịu nổi.

Vừa mới cố gắng chống đỡ giữ bình tĩnh, lúc nghe đến giọng của anh, giống như trong nháy mắt tất cả liền sụp đổ.

Cô nghẹn ngào, muốn nói nhưng trong cổ họng giống như bị cái gì ngăn chặn, nói không nên lời.

“Hạ Thiên Tinh?” Bạch Dạ Kình chuẩn xác kêu tên cô. Cho dù cô còn không có mở miệng nói chuyện, chỉ là tiếng hít thở nặng nề, anh đều có thể nghe ra chuẩn xác.

“Là tôi...”

“Khóc?” Bạch Dạ Kình thanh âm càng trầm chút, “Sao lại thế này?”

“... Không có việc gì.” Hạ Thiên Tinh lắc đầu, hít hít mũi, ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, muốn cho nước mắt nghẹn trở về.

“Nói cho tôi biết!” Giọng nói của anh nghiêm khắc, dừng một chút, lại hỏi: “Trong công tác, có người khi dễ cô?”

“Không phải.” Cô vội vàng phủ nhận.

“Vậy khóc cái gì?” Khóc đến lòng anh đều rối loạn.

“Là việc nhà tôi...”

“Nói.”

Hạ Thiên Tinh trầm ngâm một lúc, mới nói: “Vừa nãy mẹ kế gọi cho tôi... Nói là, nói ba tôi bị xác nhận nhiễm dịch Wis. Tôi muốn đi bệnh viện thăm ông, chính là... Hiện tại bị cách ly, tình huống thế nào cũng đều hoàn toàn không biết...”

Cô nói xong, trong lòng càng thêm khổ sở. Nói đến sau cùng, trong giọng nói đã hàm chứa nghẹn ngào, có vẻ càng thêm yếu ớt, điềm đạm đáng yêu.

Bạch Dạ Kình hỏi: “Cô muốn đi xem ông?” “Tôi muốn như vậy, nhưng tôi biết thực khó xử... Hứa Nham đều không có biện pháp.”

Sắc mặt anh trầm chút.

“Vừa mới gọi cho tôi hai cuộc điện thoại, liền vì nói chuyện này?”

“Không phải.” Cô nguyên bản chỉ muốn hỏi một chút về chuyện công tác của mình, “Loại sự tình này... Tôi vốn không nghĩ quấy rầy anh.” Sợ anh cảm thấy chính mình phiền.

“Cho nên, thà rằng đi quấy rầy bạn trai cũ của cô?” Bạch Dạ Kình ngữ khí đã hơi có chút không tốt.

Hạ Thiên Tinh lắc đầu, “Hứa Nham không phải tôi tìm, tôi vốn là...”

Nói đến đây, cô tạm dừng một chút, mới lại nói: “Tôi... Vốn dĩ muốn đi tìm Dư Trạch Nam. Hắn khẳng định có biện pháp...”

Bạch Dạ Kình ấn đường nhảy dựng, lại mở miệng, trong giọng nói cơ hồ đóng thành hàn băng, “Xem ra, cô là hạ quyết tâm muốn đem lời tôi nói như gió thoảng bên tai!”

Đáng chết! Cô gái này, là cố ý chọc giận anh sao?

Loại sự tình này, cô cư nhiên không tìm anh mở miệng, thà rằng bỏ gần tìm xa, xá dễ cầu khó, đi tìm Dư Trạch Nam?! Hay là nói, ở trong mắt cô, Dư Trạch Nam cùng Hứa Nham mới là người một nhà, mà anh bất quá chỉ là người ngoài?! Bạch Dạ Kình càng nghĩ càng tức giận, trong lúc nhất thời, hô hấp đều nặng hơn rất nhiều.

Hạ Thiên Tinh nói: “Tôi không phải đem lời anh nói như gió thoảng bên tai... Chỉ là, hiện tại cũng không có biện pháp tốt hơn. Tôi...không muốn làm phiền anh.”

Anh càng là lửa giận tận trời. Nghiến răng nghiến lợi nói: “Ai nói cho cô, đây là phiền toái? Không muốn phiền toái tôi, nhưng lại yên tâm thoải mái đi phiền toái Hứa Nham cùng Dư Trạch Nam —— Hạ Thiên Tinh, cô thiếu ân tình người ta như vậy, về sau tính toán lấy cái gì đi trả đây?”

“...” Hạ Thiên Tinh không nói chuyện. Trong lòng vốn đang sốt ruột, anh vừa hỏi như vậy,cô càng không biết nên làm thế nào cho phải. “Trước cứ làm việc đi, có thời gian tôi sẽ gọi cho cô.” Bạch Dạ Kình lại mở miệng, ngữ khí vẫn nặng nề giống nhau: “Nếu để tôi biết cô lại đi tìm Dư Trạch Nam, tự gánh lấy hậu quả!”

“... Đã biết, tôi không tìm hắn là được rồi.”

Hạ Thiên Tinh cắn cắn môi, nghe lời đáp. Nếu chọc tới Bạch Dạ Kình, cho dù tìm Dư Trạch Nam cũng không thể thăm ba.

Chẳng qua...

Bởi vì chính trị đối địch, liền không cho cô cùng Dư Trạch Nam tiếp xúc, người đàn ông này tóm lại vẫn là quá bá đạo đi! Bạch Dạ Kình không nói thêm cái gì nữa,treo điện thoại. Hạ Thiên Tinh nghĩ nghĩ, lại gọi cho Lý Linh, để bà an tâm đợi chút.

Bên này.

Lý Linh vừa tiếp điện thoại, nhanh chóng cùng lão thái thái báo tình huống, “Mẹ,Thiên Tinh mới vừa nói trong điện thoại, chờ một chút xem, khả năng sẽ có tin tức.”

“Nó có nắm chắc sao?” Lão thái thái hỏi.

“Này Thiên Tinh hình như không có nói.”

Hạ Tinh Không nói: “Theo con, Thiên Tinh cũng chỉ là nói nói dối mà thôi. Anh Hứa Nham làm ở văn phòng tổng thống, giao tiếp cùng có ai không phải người nổi tiếng, Hứa Nham đều không có biện pháp, chị sao có thể tìm được biện pháp?”

Một bên, Hứa Nham nhớ tới ngày ấy ở sân bóng, gặp được cô cùng Dư Trạch Nam, trong lòng càng thêm hụt hẫng.

Trong chốc lát mới nói: “Mọi người đừng lo lắng, Thiên Tinh nói có thể có biện pháp liền khẳng định là có biện pháp.”

Hắn nói, lại là ủng hộ Hạ Thiên Tinh, hơn nữa đối với năng lực của cô là hoàn toàn tín nhiệm, Hạ Tinh Không trong lòng không vui, nhưng trên mặt vẫn cười, giả vờ thuận miệng hỏi: “Hứa Nham, hai người sẽ không phải ngầm còn có liên hệ đi?”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor